Thanh Xuân Của Ba Chúng Ta
Ngày đầu tiên
pillows
Tao viết là do bọn bạn t trêu làm t tức
pillows
Tao sẽ cho thằng Nhữ Đăng Khoa phải đau sẽ tâm can
pillows
Đâu từ trong lòng chứ không phải về bạo lực
pillows
Còn thằng Trần Đức thì sẽ bị bắt nạt một tí
Tiếng ve cuối hè còn sót lại, sân trường đông nghịt người
Trần Đức đứng trước cổng trường với chiếc balo đen cũ, tay siết chặt quai đeo. Đây là ngôi trường mới. Một môi trường mới. Một khởi đầu mới
Ít nhất... cậu đã nghĩ vậy
Trần Đức
Dạ... em là Trần Đức
Cả lớp bắt đầu xì xào. Có người nhìn tò mò, có người thờ ơ
Ở cuối lớp, một ánh mắt lạnh lùng đang nhìn cậu không chớp
Boss của khối 11. Nhà có tiền. Học lực không tệ nhưng nổi tiếng vì tính cách ngang ngược và... không thích ai vượt mặt mình
Và điều khiến Khoa chú ý không phải vì Đức đẹp trai.mà là vì bảng thông báo sáng nay
Học sinh Trần Đức - Thủ khoa đầu vào khối 11.
Hai chữ đó chạm đúng vào lòng tự trọng của Khoa
Đức ngồi yên đọc sách. Một đám người kéo ghế xung quanh
Trần Đức
//ngẩng đầu lên//
Lần đầu tiên cậu nhìn thấy Khoa ở khoảng cách gần
Trần Đức
dạ, có chuyện gì không?
Nhữ Đăng Khoa
Ở đây không thích mấy đứa ra vẻ
Cuốn sách trên bàn bị hất xuống đất
Đức cúi xuống nhặt sách. Tay hơi run nhưng mặt vẫn bình tĩnh
Chính sự bình tĩnh đó... lại càng khiến Khoa khó chịu
Nhưng đó chưa phải lý do thật sự
Chiều hôm đó, khi tan học, Đức đi ngang qua nhà xe
Cậu vô tình thấy Khoa đang cãi nhau với một giáo viên
Nhữ Đăng Khoa
Nếu không có tiền của gia đình em thì-
Câu nói của thầy chưa kịp dứt thì Đức xuất hiện ở đầu hành lang
Ánh mắt Khoa và Đức chạm nhau
Nghe thấy việc thành tích của Khoa từng bị nghi ngờ. Nghe thấy việc gia đình Khoa dùng tiền để “giải quyết” vài chuyện trong trường
Đức không nói gì,chỉ lặng lẽ bước đi
Nhưng với Khoa, ánh mắt đó giống như sự thương hại
Và Khoa ghét nhất là bị thương hại
"Con nhà nghèo mà bày đặt"
Những lời đó không phải do Đức nói
Nhưng là do Khoa thả ra,ban đầu chỉ là trêu chọc,sau đó là giấu giày,rồi khóa nhà vệ sinh,rồi đổ nước lên bàn học,và mỗi lần như vậy, Đức đều không phản kháng
Không khóc,không báo thầy cô,chỉ im lặng,sự im lặng đó khiến mọi thứ càng leo thang
Một tuần sau,Đức nhận được tin nhắn nặc danh:
npc
💬Thủ khoa thì nhảy từ tầng cao xuống chắc cũng đẹp lắm.
Cậu nhìn màn hình rất lâu
Lần đầu tiên... tay cậu run đến mức không giữ nổi điện thoại
Ngoài cửa lớp, Nhữ Đăng Khoa đứng tựa tường, ánh mắt không cảm xúc
Cậu ta không nghĩ mọi chuyện sẽ đi xa đến vậy
Chỉ muốn chứng minh mình vẫn là người đứng đầu
im lặng nhưng không có nghĩa là không đau
Mọi thứ không dừng lại,nó chỉ bắt đầu
Cánh cửa bị chốt từ bên ngoài
Trần Đức đứng trong buồng tối, tay đặt lên cửa, không gõ. Không đập
Nhữ Đăng Khoa
Thủ khoa chắc giỏi lắm mà? Mở cửa đi
Tiếng bước chân rời xa dần
Đức ngồi xuống nền gạch lạnh
Balo của Đức bị lật tung giữa lớp. Sách vở rơi đầy sàn
Một tờ giấy bị ném vào mặt cậu
npc
Con nhà nghèo thì lo học đi, đừng mơ trèo cao
Ở cuối lớp, Nhữ Đăng Khoa ngồi vắt chân, nhìn
Ánh mắt không vui, cũng không buồn
Đức bị giữ lại sau giờ học
Cậu nhìn Khoa,không chống đối,không hỏi lý do
Nước mưa tạt vào hành lang lạnh buốt
Nhữ Đăng Khoa
Muốn ở lại trường này thì biết điều chút
Giọng cậu nhỏ đến mức gần như gió thổi bay mất
Cậu ta không hiểu.xin lỗi... vì điều gì?,vì học giỏi?,vì tồn tại?,hay vì khiến Khoa cảm thấy mình thua kém?
Cậu ngồi trước bàn học, nhìn trang vở trắng
npc
💬Đừng để tao phải nhìn thấy mày trong lớp
npc
💬Mày nghĩ mày giỏi hơn ai?
Đức đọc hết, không chặn, không xóa
Cậu chỉ đặt điện thoại xuống
Rồi nhìn lên trần nhà rất lâu
Những dấu hiệu bắt đầu xuất hiện
Đi ngang qua gương cũng không nhìn vào mình
Có hôm trong giờ học, tay cậu run đến mức không cầm nổi bút
giáo viên
Em không khỏe à?
Một lần, khi cả lớp đang ồn ào,Đức ngồi im ở bàn,Khoa vô tình nhìn sang,cậu ta thấy Đức đang cào nhẹ vào cổ tay mình
Không đến mức chảy máu.nhưng đủ để da đỏ lên
Như thể cậu cần một thứ gì đó... để biết mình vẫn còn cảm giác
Tối hôm đó,lần đầu tiên Đức đứng trên sân thượng khu chung cư,gió mạnh,thành phố phía dưới sáng rực,nếu nhảy xuống...chắc sẽ không còn nghe tiếng cười đó nữa
Cậu đặt một chân lên mép tường
Ở một nơi khác,Nhữ Đăng Khoa đang ngồi trong phòng,điện thoại rung,một đứa trong nhóm gửi ảnh
npc
💬Tao thấy thằng Đức đang trên sân thượng chung cư nó ở
Khoa nhìn bức ảnh,Đức đứng sát mép lan can,áo bị gió thổi tung,khoảnh khắc đó...lần đầu tiên trong đời, Khoa thấy tim mình hụt một nhịp
khoảng khắc rơi
Gió đêm rất lạnh.Trần Đức đứng trên sân thượng chung cư, tay vịn lan can
Điện thoại rung liên tục trong túi áo,cậu không xem,ở trường cũ, nếu cậu biến mất một tiết học thôi, cả lớp sẽ đi tìm
Ở đây... cậu biến mất cả ngày cũng chẳng ai hỏi
Chỉ cần thêm một bước nữa
Dưới tầng trệt.cửa thang máy bật mở,Nhữ Đăng Khoa chạy ra,chưa bao giờ trong đời cậu ta chạy như vậy
Tim đập loạn.đầu óc chỉ còn một suy nghĩ:
Nhữ Đăng Khoa
*Đừng có làm bậy*
Trên sân thượng,Đức nhắm mắt,những tiếng cười vang lên trong đầu
Cậu bước thêm nửa bước,chân trượt khỏi mép tường,cơ thể nghiêng về phía trước
Một lực mạnh kéo giật lại
Đức ngã ngửa ra sau,vai đau nhói,mở mắt ra... là gương mặt tái mét của Khoa
Nhữ Đăng Khoa
Con m* mày điên à?!
Tay vẫn siết chặt cổ tay Đức
Đức nhìn cậu ta rất lâu,ánh mắt trống rỗng
Hai chữ đó như dao cứa thẳng vào ngực Khoa
Sáng hôm sau, Đức vẫn đi học,nhưng có gì đó đã khác,cậu không phản ứng nữa
Không nhặt sách khi bị hất xuống
Chỉ nhìn,ánh mắt bình thản đến đáng sợ,
Khoa bắt đầu thấy… sợ
Hiệu trưởng gọi Khoa lên phòng,trên bàn là một tập hồ sơ dày
npc
Em có biết Trần Đức là ai không?
Hiệu trưởng đẩy hồ sơ lại gần
npc
Con trai của chủ tịch tập đoàn Trần Gia Holdings
Anh để tên tập đoàn vậy cho oai
npc
Gia đình em ấy yêu cầu chuyển trường ngay lập tức
npc
Bố mẹ em ấy bận công việc nên mới để em ấy học tạm ở đây. Họ không muốn công khai thân phận vì muốn con trai có cuộc sống bình thường
npc
Nhưng có vẻ... chúng ta đã không cho em ấy điều đó
Tin đồn về gia thế của cậu lan khắp trường
Những người từng cười cợt giờ không dám nhìn thẳng
Khoa đứng ở cửa lớp.Muốn bước vào,muốn nói gì đó,nhưng chân như bị đóng đinh.Đức đeo balo lên vai,lần cuối cùng nhìn quanh lớp
Khi đi ngang qua Khoa, cậu dừng lại một giây
Trần Đức
Cảm ơn... vì hôm đó
Tối hôm đó.Khoa ngồi một mình trên sân thượng trường,gió vẫn thổi như đêm trước,chỉ là... người đứng bên cạnh đã không còn,lần đầu tiên trong đời, Nhữ Đăng Khoa hiểu thế nào là hối hận
Download MangaToon APP on App Store and Google Play