Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Đóa Hoa[Kẻ Ăn Hồn]

Chap 1

Trương Vọng Ảnh Trương Vọng Ảnh sinh ra trong một căn nhà chưa bao giờ có khái niệm “yên tĩnh”. Tiếng cãi vã là buổi sáng. Tiếng chửi rủa là buổi tối. Còn nắm đấm — là thứ thay lời yêu thương. Cậu học được cách im lặng từ rất sớm. Im lặng để không chọc giận ai. Im lặng để không trở thành cái cớ cho những cơn giận dữ vô nghĩa. Nhưng càng im lặng, sự tồn tại của cậu lại càng trở nên thừa thãi, như một chiếc bóng lạc chỗ trong chính gia đình mình. Ở trường học, mọi thứ cũng chẳng khác gì. Người ta gọi tên cậu bằng những từ không phải là tên. Người ta cười khi cậu cúi đầu. Người ta thích nhìn thấy đôi vai gầy kia run lên, như thể sự đau khổ của cậu là một trò tiêu khiển rẻ tiền. Không ai hỏi cậu có ổn không. Và Trương Vọng Ảnh cũng dần quên mất cảm giác “ổn” là như thế nào. Cậu gầy đi từng ngày. Không phải vì đói, mà vì trái tim cậu đã sớm mệt mỏi với việc đập vì một thế giới chưa từng chào đón mình. Đôi mắt dài và nhạt màu lúc nào cũng cụp xuống, như thể chỉ cần nhìn thẳng, mọi tổn thương sẽ ập đến nhanh hơn. Có những đêm, cậu ngồi bên cửa sổ, nhìn hoa rơi trong gió. Hoa nở đẹp như vậy, rơi cũng nhẹ nhàng như vậy — còn cậu thì không. Cậu sống một cách nặng nề, thở thôi cũng thấy mệt. Trương Vọng Ảnh từng nghĩ, có lẽ lỗi nằm ở bản thân. Nếu cậu ngoan hơn, giỏi hơn, biến mất hơn một chút… thì mọi người sẽ bớt ghét cậu. Nhưng dù cố gắng đến đâu, ánh mắt của họ vẫn không đổi — lạnh lùng, chán ghét, và xa lạ. Cậu dần hiểu ra một điều: Có những người sinh ra không phải để được yêu thương, mà để chịu đựng. Đêm đó, căn phòng tối hơn mọi khi. Tiếng ồn bên ngoài bỗng trở nên xa xôi, như thể thế giới đã rút lui khỏi cậu. Trương Vọng Ảnh nằm yên, hai tay lạnh ngắt, nhịp tim chậm dần như một chiếc đồng hồ sắp ngừng chạy. Không đau. Không hoảng loạn. Chỉ là một sự mệt mỏi kéo dài suốt cả tuổi thơ, cuối cùng cũng được phép buông xuống. Trong khoảnh khắc ý thức tan ra như sương mỏng, Trương Vọng Ảnh chợt nghĩ — nếu có kiếp sau, cậu không cần được yêu thương nhiều. Chỉ cần được sống mà không phải xin lỗi vì đã tồn tại, thế là đủ rồi. Bóng tối khép lại. Rồi — ánh sáng xuất hiện. Không phải ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo, mà là ánh sáng dịu dàng, ấm áp, mang theo mùi gió và hương hoa xa lạ.
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
NovelToon
[Hệ Thống]Song Diện
[Hệ Thống]Song Diện
[Câm mồm đi]
NovelToon
[Hệ Thống]Song Diện
[Hệ Thống]Song Diện
[Chủ Thượng đâu?]
NovelToon
[Hệ Thống]Song Diện
[Hệ Thống]Song Diện
[Ngài ấy ốm quá rồi]//Nhìn vào bên trong//
[Hệ Thống]Song Diện
[Hệ Thống]Song Diện
[Ta thấy có những con kiến kia ở bên cạnh ngài ấy nhỉ]
NovelToon
[Hệ Thống]Song Diện
[Hệ Thống]Song Diện
[Xuyên đi... đến thế giới đó đi]
NovelToon
________
End chap

Chap 2

NovelToon
[Hệ Thống]Song Diện
[Hệ Thống]Song Diện
//Nhìn quanh//
[Hệ Thống]Song Diện
[Hệ Thống]Song Diện
[Ủa...]
NovelToon
[Hệ Thống]Song Diện
[Hệ Thống]Song Diện
[Gì bản giới thiệu ít vậy?]
NovelToon
NovelToon
[Hệ Thống]Song Diện
[Hệ Thống]Song Diện
[Hơ...]
_______
Trương Vọng Ảnh
Trương Vọng Ảnh
NovelToon
Trương Vọng Ảnh
Trương Vọng Ảnh
Đây....là đâu
Trương Vọng Ảnh
Trương Vọng Ảnh
*Ai... vừa hét .. phải không?*
Cạch
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Cậu tỉnh rồi à
Trương Vọng Ảnh
Trương Vọng Ảnh
//Quay đầu//Anh....là ai?
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Tôi tên Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Còn cậu? Sao lại từ trên trời rơi xuống?
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
*Lạ cái là cậu ta từ trên trời rơi xuống mà không hề hấn gì...?*
Trương Vọng Ảnh
Trương Vọng Ảnh
Trương...Vọng Ảnh
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Trương Vọng Ảnh?
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Là tên cậu sao?
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Cái tên hay đấy
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Giờ thì trả lời tôi vì sao lại từ trên trời rơi xuống?
Trương Vọng Ảnh
Trương Vọng Ảnh
//Lắc đầu//Không... biết
Lay hoay mãi Mặc Nhiên chốt lại cậu mất trí nhớ rồi
Chỉ nhớ được tên họ
Lại vừa 17 tuổi
Nhà ở đâu,hay đến từ đâu cũng không nhớ
_______
Thế là Mặc Nhiên nhận Vọng Ảnh làm tiểu đệ
Và không rõ lý do
Là cậu có tiền!!!
_______
Tại quán nào đó
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Ối,Nhiên Sao hôm nay đến muộn thế?
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
//Ngáp//
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Tối qua tôi gặp ác mộng
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Dậy muộn mất -
Nhân Vật Phụ[Nữ]
Nhân Vật Phụ[Nữ]
//Chạy đến//
Nhân Vật Phụ[Nữ]
Nhân Vật Phụ[Nữ]
Vị đại sư này Tôi muốn nhờ ngài giúp 1 việc
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Đương nhiên là được
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Bà muốn xem vận hạn hay tính bát tự?
Nhân Vật Phụ[Nữ]
Nhân Vật Phụ[Nữ]
Điều không phải...tôi muốn
Nhân Vật Phụ[Nữ]
Nhân Vật Phụ[Nữ]
//ngó nghiêng xung quanh//
Nhân Vật Phụ[Nữ]
Nhân Vật Phụ[Nữ]
Nhờ ngài giúp con gái nhà tôi trừ tà
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
!!!
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Trừ tà à?
Nhân Vật Phụ[Nữ]
Nhân Vật Phụ[Nữ]
Chỉ cần đại sư có thể giải quyết
Nhân Vật Phụ[Nữ]
Nhân Vật Phụ[Nữ]
Tôi bằng lòng trả thù lao 1 vạn tệ
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
!!!
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
1 vạn ! Lát nữa tôi sẽ chuẩn bị
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Tối nay nhé
Nhân Vật Phụ[Nữ]
Nhân Vật Phụ[Nữ]
Cảm ơn đại sư, cảm ơn đại sư!
Nhân Vật Phụ[Nữ]
Nhân Vật Phụ[Nữ]
//Quay lưng rời đi//
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Hehehehe
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Này Nhiên,hay là cậu đi cùng tôi đi
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Cậu gan lớn hơn
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Cũng không phải là tôi sợ
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Chủ yếu là hai người đi cùng nhau trông sẽ có uy hơn...mà
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Cậu nhóc phía sau nãy giờ là ai vậy?
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Không đi đâu,tôi còn phải dọn hàng nữa
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Còn nhóc ấy là
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Trương Vọng Ảnh
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Em trai nuôi tôi
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
*Phú ông đó nga! Là 1 cái đùi vàng đó!*
Trương Vọng Ảnh
Trương Vọng Ảnh
//Lơ ngơ mơ màng nhìn quanh//
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Vậy còn chuyện hồi nãy
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Nếu thành công,thù lao chúng ta chia 8/2
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Chốt kèo!
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Tôi chỉ là người phụ việc cho ông lại lấy 8 phần, ngại quá
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Nghĩ hay lắm! Cậu nhiều nhất cũng chỉ được 3 phần thôi
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Được rồi
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Tôi về chuẩn bị đây 1 vạn tệ!
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Phát tài rồi!
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Hahaha
_______
End chap

Chap 3

1 bên nào đó
[Hệ Thống]Song Diện
[Hệ Thống]Song Diện
[Mau mau]
NovelToon
NovelToon
NovelToon
[Hệ Thống]Song Diện
[Hệ Thống]Song Diện
[Túc Sát Ô...]//nhìn thứ đó// [Vừa phòng thủ và tấn công]
______
Nhân Vật Phụ[Nữ]
Nhân Vật Phụ[Nữ]
Đại sư , ngài đến rồi
Nhân Vật Phụ[Nữ]
Nhân Vật Phụ[Nữ]
Con gái tôi đang ở trong phòng ngủ
Nhân Vật Phụ[Nữ]
Nhân Vật Phụ[Nữ]
Mời vào
Bé gái
Bé gái
Đừng qua đây! Đừng qua đây!
Nhân Vật Phụ[Nữ]
Nhân Vật Phụ[Nữ]
Đại sư trong cậy cả vào ngài
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
//Lấy chuông ra//
Keng
Keng
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Yêu ma quỷ quái mau rời đi!
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Yêu ma quỷ quái mau rời đi!
Bé gái
Bé gái
Aaaa!
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
//Nhìn//
Trương Vọng Ảnh
Trương Vọng Ảnh
//Nhìn ở góc ấy//
Bé gái
Bé gái
Nó đến rồi!
Bé gái
Bé gái
//sợ hãi//
Bé gái
Bé gái
Đừng qua đây!!!
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Cái quái gì vậy?
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Đứa bé không lẽ bị trúng tà thật rồi chứ?
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Ông Lưu
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Ông đưa thanh kiếm gỗ đào của ông cho tôi
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
//Đưa thanh kiếm//
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
//Cầm lấy,đi đến bên vơ vơ ở không trung//Ở đây sao?
Bé gái
Bé gái
//Run rẩy chỉ về 1 hướng//Nó đang nhìn ngươi
Bé gái
Bé gái
Nó vẫn luôn nhìn ngươi
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Tôi đẹp trai thế này,đương nhiên là nhìn tôi rồi
Bỏng nhiên ở ngực Mặc Nhiên đột nhiên nóng ran
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
*Chuyện gì vậy?*
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
*Cảm thấy ngực nóng quá*
Bé gái
Bé gái
//Hét toáng lên//
Bé gái
Bé gái
A!
Bé gái
Bé gái
Nó ở trên lưng cậu kìa!
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
//Quay đầu//!!!
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Vãi, cái quái gì thế!//Lập tức giơ thanh kiếm gỗ đào phòng thủ ở phía trước người//
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Nhiên!
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Dùng kiếm gỗ đào chém nó!
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Ăn 1 kiếm của ta!//Đâm về phía trước//
Trương Vọng Ảnh
Trương Vọng Ảnh
//Ngồi ôm bé gái dỗ dành//
Bé gái
Bé gái
hức...đáng sợ quá... hức...//vùi mặt vào ngực cậu//
Trương Vọng Ảnh
Trương Vọng Ảnh
....
Trương Vọng Ảnh
Trương Vọng Ảnh
Ngoan... đừng khóc...
Bé gái
Bé gái
//Nhìn cậu, nước mắt rơi lã chã//Hức...em không có khóc...
Bé gái
Bé gái
Hức em...sợ... cần...ca ca xinh đẹp... bảo vệ... hức
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
A!
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Ông Lưu!
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Đây có phải kiếm gỗ đào thật không vậy?
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Sao không có chút tác dụng nào hết vậy?
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Chắc là hàng thật đấy
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Không sao,tôi vẫn còn bùa giấy đây.
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
//Lấy bùa ,dáng vào hồn ma//
Lá bùa bay đi~
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Toàn là đồ giả!
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Mẹ kiếp,mày lừa tao phải không?
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Không thể nào,trên mạng nói hàng giả đền gấp 10 mà.
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
NovelToon
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Hóa ra đống đồ này là của ông điều mua trên mạng à?
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
NovelToon
Quỷ Dị
Quỷ Dị
Grào!!!
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Lão Lưu,ông không có món đồ thật nào à?
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Ồ dô dô
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
Có,tôi có máu chó đen mang từ quê lên đây
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Nhanh mau đưa cho tôi!
Lưu Bán Tiên
Lưu Bán Tiên
//Quăng lại cho Mặc Nhiên//
Choang!
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Ông đúng là tạ thật đấy!
________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play