[ Văn Hiên ] Truyện Ngắn
° thực tập sinh " đặc biệt "°
tòa nhà trụ sở đứng lặng như một khối thủy tinh khổng lồ giữa thành phố, phản chiếu ánh chiều muộn bằng vẽ lạnh lùng cố hữu. ở tầng cao nhất Lưu Diệu Văn đặt bút xuống bàn, ngón tay gõ nhịp chậm rãi lên mặt gỗ đen bóng.
29 tuổi chủ tịch trẻ nhất trong lịch sử tập đoàn, anh quen với việc mọi thứ vận hành đúng ý mình-con số con người cả những im lặng.
cánh cửa phòng họp mở ra đúng giờ thư ký dẫn vào một thiếu niên cao gầy, vai đeo ba lô, ánh mắt còn nguyên nét non nớt nhưng không hề sợ sệt. Lưu Diệu Văn nhìn cậu từ đầu đến chân-ánh mắt có chút dao động
Thư ký
Tống Á Hiên sinh viên năm 3. //giới thiệu về em// Thực Tập Sinh chương trình đặc biệt
Tống ái Hiên khẽ gật đầu giọng bình tĩnh nhưng.. lại có chút ngọt ngào đến lạ:
Tống Á Hiên
Em chào chủ tịch //cất giọng cuối đầu//
Lưu Diệu Văn khẽ nhướng mày. đã từng có rất nhiều người trẻ vào đây đều mang theo sự bồn chồn hoặc nịnh nọt. nhưng Tống Á Hiên lại khác, em đứng thẳng không cố tỏ ra lớn hơn tuổi, cũng không thu mình lại-một khoảng cân bằng mong manh.
Lưu Diệu Văn
Ngồi đi //lạnh//
Tống Á Hiên
Vâng //đặt người ngồi xuống//
Lưu Diệu Văn
Cậu học ngành gì? //giọng trầm thấp//
Tống Á Hiên
Dạ Kinh tế dữ liệu
Tống Á Hiên
Nhưng em lại thích chiến lược hơn con số//mỉm nhẹ//
Một câu trả lời thông minh, Lưu Diệu Văn lật hồ sơ, mắt lướt qua những dòng chữ rồi dừng lại ở bức ảnh nhỏ.
Ánh mắt ấy- trong sắc như mặt nước yên nhưng sâu. Anh khép lại hồ sơ hồ sơ không hỏi thêm gì.
Lưu Diệu Văn
Cậu sẽ làm việc trực tiếp với tôi. lịch trình nặng...Kỳ vọng cao // như một lời cảnh cáo//
Tống Á Hiên
Em chịu được. Nếu không em đã không đăng ký.. thưa chủ tịch
Lưu Diệu Văn khẽ mỉm cười- nụ cười nhẹ như gió, không dễ nhận thấy.
những ngày sau đó trôi đi nhanh hơn Á Hiên tưởng. Văn phòng trên tầng cao nhất, ánh đèn trắng, mùi cà phê đậm- Lưu Diệu Văn làm việc như một cơn thủy triều - lặng lẽ nhưng áp lực.
Nhưng Tống Á Hiên vẫn theo kịp, thậm chí đôi lúc còn nhanh hơn nữa bước. Những buổi tối muộn, hai người ở lại làm đến khi thành phố bên dưới lên đèn, kính cửa sổ phản chiếu hai bóng người đối diện nhau.
Có lần Tống Á Hiên đưa bản phân tích, Diệu Văn đọc rất lâu. Không gian im phăng phắc... như thể ngưng đọng.
Lưu Diệu Văn
Cậu...không sợ sửa thẳng vào chiến lược của tôi
Tống Á Hiên
Không đời nào. Nhưng nếu đúng... em nghĩ nên nói
Lưu Diệu Văn
Ở đây, sự đúng đắn đôi khi phải trả giá //âm trầm//
Tống Á Hiên
//nuốt khan// Dạ... em sẵn sàng ạ
Một chữ " Dạ" vang lên khiến )Diệu Văn dừng lại. Không phải vì lễ phép, mà là vì cách nó mềm đi trong không khí cứng nhắc của phòng họp. Anh quay đi đứng bên cửa kính
Lưu Diệu Văn
Vậy làm đi..tôi sẽ chịu trách nhiệm..
Từ hôm đó khoảng cách giữa họ đổi hình.
Không gần hơn, nhưng căng hơn. Những lần ánh mắt chạm nhau lâu hơn một nhịp.
n
Những khi Á Hiên cúi xuống chỉ vào màn hình, hơi thở lướt qua cổ tay diệu Văn Mùi xà phòng nhạc hòa với mùi giấy in ấm.
Lưu Diệu Văn không động.
Tống Á Hiên cũng không.
Nhưng căn phòng như bị kéo căng bởi một sợi dây vô hình.
[17:42 – Sảnh tầng 36, trụ sở tập đoàn Lưu Thị]
Tống Á Hiên
//khẽ nuốt nước bọt //
Tống Á Hiên
Chủ tịch… hôm nay mưa lớn quá ạ.// giữ bình tĩnh //
Lưu Diệu Văn
Em về sớm đi, đừng để cảm lạnh //có chút lạnh nhạt //
Thang máy bắt đầu đi xuống.
… 30… 28… 25…
Bất ngờ—
Thang máy giật mạnh rồi dừng khựng lại. Đèn nhấp nháy.
Tống Á Hiên
Chủ tịch?! //giật mình //
Không gian rơi vào im lặng đáng sợ. Sau đó đèn chuyển sang ánh sáng khẩn cấp mờ mờ.
Tống Á Hiên bắt đầu thở nhanh hơn, dồn dập hơn:
Tống Á Hiên
Không… không phải kẹt chứ? // mí mắt khẽ run có chút hoảng loạn //
Lưu Diệu Văn nhấn nút khẩn cấp, bình tĩnh:
Lưu Diệu Văn
Có lẽ trục trặc tạm thời. Đừng lo // nhìn em nói //
Nhưng với Tống Á Hiên – người mắc chứng sợ không gian kín – mọi thứ như đang bóp nghẹt lồng ngực.
Tống Á Hiên
// em lùi về phía sau, tay run run. //
Lưu Diệu Văn
//Nhìn em chầm chầm//
Tống Á Hiên
Xi.. xin lỗi //cuối gầm mặt// em.. không quen không quen không gian kín...
Tống Á Hiên lắc đầu, nhịp thở ngày càng gấp.
Tống Á Hiên
Em… em không thở được…
Lưu Diệu Văn lập tức cởi áo vest, khoác nhẹ lên vai cậu như một cách tạo cảm giác an toàn.
Lưu Diệu Văn
Không sao. Tôi ở đây //vô thức xoa nhẹ tóc em //
Tống Á Hiên
hức.. //ngồi xụp xuống//
Lưu Diệu Văn
Nghe tôi nói. Hít vào… thật chậm.
Lưu Diệu Văn
ngoan.. bình tĩnh // vuốt nhẹ má em//
Tống Á Hiên cố gắng làm theo nhưng vẫn run.
Lưu Diệu Văn (giọng trầm nhưng vô cùng ôn nhu):
Lưu Diệu Văn
Em rất dũng cảm. Chỉ là thang máy tạm dừng thôi. Không có nguy hiểm.
Tống Á Hiên
Nhưng… không gian này //rùng mình //
Lưu Diệu Văn khẽ nghiêng người để ánh mắt ngang tầm cậu.
Lưu Diệu Văn
Em nhìn tôi. Đừng nhìn xung quanh. //giữ nhẹ đầu em đối diện với mình //
Mưa bên ngoài càng lúc càng lớn. Tiếng mưa đập vào vách kính xa xa.
Tống Á Hiên nắm chặt tay mình.
Lưu Diệu Văn chần chừ một giây, rồi đưa tay ra:
Lưu Diệu Văn
Nếu em cho phép.. nắm tay tôi.. // chìa bàn tay ra //
Tống Á Hiên do dự… rồi khẽ đặt tay mình vào tay anh.
Bàn tay anh ấm và chắc-
Lưu Diệu Văn
Cảm nhận nhịp thở của tôi. Hít vào cùng tôi.
Hai người đồng bộ nhịp thở.
Một… hai… ba…
Dần dần, nhịp thở của Tống Á Hiên chậm lại:
Tống Á Hiên
Chủ tịch… sao anh lại dịu dàng như vậy //khẽ cuối mặt//
Lưu Diệu Văn
Vì em đang sợ. //đặt tay còn lại đặt lên đầu em xoa vài cái//
Tống Á Hiên
Em làm phiền anh rồi… //trong lòng áy náy //
Lưu Diệu Văn
Không.! Bảo vệ nhân viên của mình là trách nhiệm của tôi.
Lưu Diệu Văn
//giọng nhỏ hơn// "Huống chi… em không giống những người khác.”
Tống Á Hiên
//mắt tròn xoe// Dạ!?
Tống Á Hiên
Không.. không giống là sao ạ?
Đôi mắt anh sâu thẳm như biển đêm trước bão, ánh nhìn nặng trĩu dịu dàng và chân thành
Lưu Diệu Văn
//giọng nhẹ tênh // em.. khiến tôi muốn dịu dàng
Tống Á Hiên
//bất ngờ đỏ mặt//
Sau câu nói đó-không khí bỗng yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi
Thang máy khởi động lại.
Đèn sáng trở lại bình thường.
Tống Á Hiên giật mình-nhưng lần này không còn hoảng loạn nữa.
Tống Á Hiên
// mỉm nhẹ // Hình như.. hết rồi
Cửa thang máy mở ra tầng trệt.
Bên ngoài mưa vẫn rơi.
Tống Á Hiên định bước ra, nhưng chợt quay lại.
Tống Á Hiên
//ngay lại nhìn anh //.. cảm ơn chủ tịch..
Lưu Diệu Văn nhìn theo bóng em dưới ánh đèn vàng của sảnh:
Lưu Diệu Văn
Từ giờ.. tôi sẽ luôn ở đây~ //nhếch nhẹ // *đáng yêu thật*
Ngoài kia, cơn mưa mùa hạ rơi nặng hạt.
Nhưng trong lòng ai đó, lại vừa bắt đầu một điều rất khác...
carrot đêy
truyện đầu tay hí hí
carrot đêy
tim cho tui vs nhaaa
° thực tập sinh " đặc biệt " 2°
Một tuần sau.
Mọi thứ vẫn như cũ…
Chỉ có ánh mắt của Lưu Tổng dành cho em không còn bình lặng nữa.
Mỗi sáng trên bàn làm việc là một hộp điểm tâm còn ấm, kèm một phong thư màu hồng nhạt.
"Ăn sáng đầy đủ.”
“Đừng để anh phải nhắc.”
Không ký tên.
Nhưng em biết.
Ánh nhìn của Lưu Diệu Văn dừng trên em lâu hơn bình thường. Không phải công việc. Không phải trách nhiệm. Mà là một thứ cảm xúc âm ỉ như lửa dưới lớp tro.
Cuối tuần – nhà riêng Lưu gia.
Ánh đèn vàng phủ xuống sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo.
Dư Chỉ Hoa mỉm cười ngọt ngào:
Dư Chỉ Hoa
Lưu Tổng, ly này em đặc biệt chuẩn bị cho anh đó~ //dẹo sát lại gần anh //
Lưu Diệu Văn
Cút! Tôi không uống đồ người lạ đưa.!
Lưu Diệu Văn
//giật lấy đưa cho em // Cậu.. uống giúp tôi
Tống Á Hiên
//giật mình lẩm nhẩm // ' em.. em không biết uô- sao sao.. '
Ánh mắt mọi người đổ dồn.
Tống Á Hiên
//sợ hãi cố gắng giữ bình tĩnh nâng ly uống cạn//
Tống Á Hiên
//nhíu chặt // ' Lưu... Lưu Tổng.. cay cay quá '
Lưu Diệu Văn
//nhìn em rồi quay đi//
5 phút sau.
Tim đập nhanh.
Da nóng lên từng chút.
Tống Á Hiên
Lưu Tổng… em thấy hơi khó chịu…// nói nhỏ xíu giật ống tay áo anh//
Trợ lý : Thưa Lưu Tổng, ly nước có vấn đề.
Tống Á Hiên
//nắm chặt cổ áo //
Anh tắt màn hình.
Không nói gì thêm.
Chỉ kéo em đi.
Không gian im lặng đến ngột ngạt.
Cơ thể em nóng rực, run nhẹ.
Tống Á Hiên
Lưu.. hức Nóng quá… em không khó chịu quá… //ngồi bệch xuống sàn//
Lưu Diệu Văn tiến đến gần.
Khoảng cách bị xóa bỏ.
Anh nâng cằm em lên.
Lưu Diệu Văn (giọng trầm thấp):
Ánh mắt anh không còn lạnh lùng thường ngày.
Mà là lửa.
Lửa bị dồn nén suốt một tuần — từ những phong thư hồng, những bữa sáng, những ánh nhìn dài hơn mức cho phép.
Tống Á Hiên
hic.. //giật nảy // Lưu Tổng.. đừng bỏ em hưm.. lại
Câu nói khẽ đến mức gần như tan trong không khí.
Cánh tay anh siết chặt eo em
Không phải vội vàng.
Không phải mất kiểm soát.
Mà là giữ.
Giữ em khỏi trượt xuống.
Giữ bản thân khỏi vượt ranh giới.
Lưu Diệu Văn
Tôi không đi đâu hết // bế em lên giường //
Lưu Diệu Văn
//vuốt tóc em // Theo nhịp tôi
Anh hít sâu.
Em làm theo.
Nhịp tim hỗn loạn dần chậm lại.
Nhưng cơ thể vẫn nóng.
Ánh mắt em mờ đi trong hơi thở gấp.
Lưu Diệu Văn cúi xuống, đặt một nụ hôn chậm nhưng nặng lên môi em.
Không cuồng loạn.
Chỉ đủ để em bám víu.
Chỉ đủ để anh chứng minh — anh ở đây.
Điện thoại anh rung:
Dư Chỉ Hoa
📲Lưu Tổng a~~ anh đi đâu vậy~
Lưu Diệu Văn
//Giọng lạnh như thép// Cô động vào người của tôi? //cúp máy //
Quay lại với em.
Em dựa vào anh, trán áp vào ngực anh
Lưu Diệu Văn
Gọi tên tôi //luồn tay vào áo em xoa nắn//
Tống Á Hiên
Diệu..Diệu Văn…
Lần đầu tiên gọi tên anh.
Ánh mắt anh khựng lại một nhịp.
Bàn tay anh vuốt nhẹ sau gáy em.
Lưu Diệu Văn
Em là người của tôi
Không phải lời tỏ tình.
Là tuyên bố.
Nhưng trong cái siết tay ấy… không hề có ép buộc.
Chỉ có chiếm hữu được kiểm soát.
Bên ngoài, bữa tiệc vẫn ồn ào.
Bên trong căn phòng đó —
Chỉ còn nhịp thở của hai người hòa vào nhau.
Tống Á Hiên
hưm~.. //lưng khẽ cong lên //
Tống Á Hiên
em.. em khổng chịu nổi nữa ah~ // cởi bỏ từng cúc áo mặt nóng bừng mồi hôi túa ra đầy trên trán //
Lưu Diệu Văn
//nuốt khan + yết hầu trượt liên tục //
Tống Á Hiên
hức.. Lưu Tổ-.. Văn hức Diệu Văn... làm ơn.. // ánh mắt ngập nước nhìn anh//
Lưu Diệu Văn
không được!! em sẽ hối hận //kiên quyết //
Tống Á Hiên
ha ahh~~... khôn.. không chịu nổi nữa // cởi bỏ từng lớp đồ trên người//
Làn da trắng trẻo không tùy vết dần hiện rõ ra trước mắt anh, hai đầu ti hồng hào dần dựng cứng lên, chiếc eo nhỏ xíu chỉ cần một tay là có thể ôm gọn. Chiếc quần dần trượt xuống, đôi chân thẳng dài nuột nà, làn da mịn như da em bé, bên trong lớp quần boxer-vật thể nhỏ nhắn cứng cộm lên.
Lưu Diệu Văn
// nhìn chằm chằm //
Lưu Diệu Văn
* chết tiệt * //quần âu sang chanh cộm lên một góc//
Tống Á Hiên
Lưu.. Lưu Diệu Văn làm ơn..giu- ưm~~ //bị cưỡng hôn //
Lưu Diệu Văn
// người cưỡng hôn+ bàn tay lịch thiệp sờ soạng khắp nơi, xoa nhẹ véo mạnh ti em//
Tống Á Hiên
hưm~ Aa~ đau //rưng rưng //
Lưu Diệu Văn
ha~ //thoát y//
Lưu Diệu Văn
Em thuộc về ai? hửm
Giọng anh thấp, gần như thì thầm bên môi.
Câu hỏi ấy không cần trả lời.
Bởi ánh mắt anh đã tuyên bố tất cả.
Nụ hôn lần này không còn là sự thăm dò.
Mà là dấu ấn.
Giống như mực đen in lên trang giấy trắng, không thể xóa.
Căn phòng dường như thu nhỏ lại, chỉ còn bóng anh phủ xuống.
Những ngón tay anh siết chặt hơn, như muốn giữ lấy ngọn lửa đang bốc cao kia trong lòng bàn tay.
Chỉ có tiếng gió đập vào cửa kính như sóng va vào vách đá. Tiếng rên rỉ khẽ ám mụi trong căn phòng
Anh không để lửa thiêu rụi.
Anh điều khiển nó.
Từng cái chạm giống như một bước tiến của bóng tối lấn dần ánh sáng.
Không ồn ào.
Không vội vã.
Nhưng triệt để.
Lưu Diệu Văn
Đừng bao giờ để người khác chạm vào em.// nhấp mạnh bạo đâm vào thành thịt non bên trong //
Tống Á Hiên
ÁHH... hưm ư ha~ // mềm nhũn gục vào ngực anh//
Đêm ấy, không có lời tỏ tình.
Chỉ có sự khắc ghi.
Giống như một con dấu được ấn sâu vào linh hồn.
Và khi ánh đèn ngoài hành lang tắt dần —Trong căn phòng ấy, chỉ còn bóng tối quấn lấy lửa, không cho nó thoát ra.
Ánh nắng xuyên qua lớp rèm mỏng, trải dài trên sàn như một vệt sáng lạnh lẽo sau cơn bão đêm qua.
Tống Á Hiên tỉnh dậy trước
Cơ thể vẫn còn dư âm mơ hồ — không phải đau, mà là cảm giác bị bao phủ quá lâu bởi một thứ bóng tối ấm nóng. Hơi thở phía sau lưng đều và sâu.
Cánh tay của Lưu Diệu Văn vẫn đặt ngang eo em.
Không siết.
Nhưng cũng không buông.
Em khẽ động.
Cánh tay ấy lập tức siết lại một chút, theo bản năng.
Giọng anh khàn khàn vì vừa tỉnh ngủ:
Lưu Diệu Văn
// giọng khàn đặc // đi đâu?
Tống Á Hiên
// khựng lại mặt đỏ bừng // không..đi đâu ạ
Một khoảng lặng ngắn.
Rồi anh mở mắt.
Ánh nhìn sáng nay không còn là cơn bão tối qua. Nhưng cũng không hoàn toàn dịu dàng. Trong đó vẫn có thứ gì đó rất sâu… rất nặng.
Lưu Diệu Văn
Có đau không? Khó chịu Không? Còn mệt không?.. // hỏi một tràn dài //
Tống Á Hiên
// tròn xoe mắt// Lưu Tổng..từ từ anh.. hỏi nhanh quá
Lưu Diệu Văn
// hơi khựng// tôi xin lỗi
Tống Á Hiên
Chuyện tối qua…
Lưu Diệu Văn
Anh không để em bị tổn thương.// xoa tóc em//
Không phải giải thích.
Không phải xin lỗi.
Chỉ là khẳng định.
Em cụp mắt xuống, ngón tay vô thức siết nhẹ mép chăn.
Lưu Diệu Văn
Anh đã rất giận.
Lưu Diệu Văn
Nhưng không phải vì em.
Lưu Diệu Văn
//Anh vươn tay nâng cằm em lên, buộc em phải nhìn mình. //
Lưu Diệu Văn
Em có biết tối qua em nhìn anh như thế nào không?
Tống Á Hiên
// ngại ngùng //
Ánh mắt anh tối lại một nhịp.
Lưu Diệu Văn
Giống như nếu anh buông tay… em sẽ rơi xuống vực.
Không khí chùng xuống.
Bên ngoài cửa kính, thành phố đã thức dậy. Nhưng trong căn phòng này, thời gian như chậm hơn một nhịp.Tống Á Hiên khẽ hỏi:
Tống Á Hiên
Anh… hối hận không? // khẽ nghiêng đầu//
Câu hỏi rất nhỏ.
Nhưng đủ để không gian đông lại.
Lưu Diệu Văn nhìn em rất lâu.
Rồi anh cúi xuống, trán chạm trán:
Lưu Diệu Văn
Anh..chỉ hối hận một chuyện! // nhìn thẳng vào mắt em //
Lưu Diệu Văn
hưm lẽ ra anh nên nói sớm hơn.
Lưu Diệu Văn
Em là người của anh — không phải vì anh muốn chiếm đoạt.
Lưu Diệu Văn
Mà vì anh không chấp nhận để bất kỳ ai làm tổn thương em
Ánh mắt sáng nay không còn là bóng tối quấn lấy lửa.
Mà là bức tường thành.
Vững vàng.
Em khẽ cười, lần đầu tiên không né tránh ánh nhìn đó
Lưu Diệu Văn
Ừ // giọng trầm xuống mỉm nhẹ//
Tống Á Hiên
Sau này… đừng đáng sợ như tối qua nữa
Lưu Diệu Văn
Vậy..em phải ngoan hơn rồi~
Lưu Diệu Văn
Đúng không. Hửm~
Lưu Diệu Văn
Mỗi lần tái phạm..là phạt tới sáng
Lưu Diệu Văn
Nhá~// nháy mắt //
Tống Á Hiên
tên.. tên điên này aaaa~ // đẩy mặt anh ra đỏ bừng //
Không khí cuối cùng cũng dịu đi.
Nhưng giữa hai người đã có thứ gì đó thay đổi.
Không còn là những lá thư hồng giấu tên.
Không còn là ánh nhìn lặng lẽ qua bàn làm việc.
Mà là một sợi dây vô hình — đã được buộc lại.
Chặt.
Và rõ ràng hơn bao giờ hết.
carrot đêy
xin mụt like nhéee
carrot đêy
iu nhìu nhìu nè🩷
Download MangaToon APP on App Store and Google Play