Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Ác Mộng

Chương 1

Một buổi tối vô cùng yên tĩnh, mây dày đặc trên bầu trời khiến ánh trăng chiếu xuống vô cùng yếu ớt. Cô bé Tống An Nhiên có thể nghe thấy tiếng bước chân của mình đang đi sau vườn. Cô không nhớ được tại sao mình lại ra đây vào giờ này, dường như không có lý do gì cả.

Kì lạ rằng, cô cũng không có ý định trở vào nhà dù không có lý do để ở sau vườn. Tống An Nhiên tự hỏi có phải cô đang muốn tìm hay chờ đợi điều gì. Cô bắt đầu nhìn quanh và dừng lại ở khu vườn sau nhà hàng xóm. Có thứ gì đó thu hút ánh mắt của cô, một thứ mà cô không giải thích nỗi.

Tống An Nhiên bước về phía hàng rào ngăn cách giữa hai nhà. Đây là loại hàng rào thấp, chủ yếu chỉ để phân định khu vực chứ không có khả năng chống trộm. Cô nhớ rằng một người ạnh hàng xóm của cô vẫn thường leo hàng rào này để trốn đi chơi. Cha của anh ta vẫn thường trách mắng nhưng không ngăn cản được. Theo trí nhớ của Tống An Nhiên, anh ta là người khá vui vẻ và tử tế, chỉ có chuyện học hành và làm việc là lười biếng. Gia đình anh ta không mấy hòa thuận cũng là vì lí do này, mẹ anh ta thì luôn muộn phiền còn cha anh ta thì luôn chửi mắng và cãi vã. Tống An Nhiên vẫn còn quá nhỏ nên không cảm nhận được hết sự căng thẳng của gia đình hàng xóm lúc đó. Cách đây không lâu thì anh hàng xóm đó đã bỏ nhà đi, có một mảnh giấy viết tay mà anh ta đã để lại. Nguyên nhân ghi trong giấy là do anh ta mẫu thuẫn với cha và thường xuyên bị đánh mắng.

Kể từ ngày đó, gia đình hàng xóm của Tống An Nhiên ngày càng u uất. Người mẹ thì không bao giờ thấy nở nụ cười còn người cha thì luôn tự trách mình. Dù đã đưa tin tìm người nhưng đến tận hôm nay vẫn không có tung tích anh hàng xóm kia, những người xung quanh đều bảo rằng có lẽ đã không còn hy vọng.

Cô lại nhìn vào khoảng sân của nhà hàng xóm, tạ đó có một ô đất nổi lên hình nấm mồ, cô chắc chắn rằng bình thường nó không có ở đó. Sự xuất hiện này vô cùng kì lạ, Tống An Nhiên trèo hàng rào và sang đó. Ngày thường cô chưa bao giờ làm như vậy cả, xâm nhập vườn của người khác dù cho có là hàng xóm thân thiết thì vẫn là không đúng. Tuy nhiên, Tống An Nhiên cảm thấy có gì đó đang thôi thúc bản thân.

Đứng trước "nấm mồ" kia, cô cúi người xuống và chạm tay vào lớp đất, nó rất tơi, cứ như vừa mới được đào không lâu. Cô thầm nghĩ phải chăng nhà hàng xóm định trồng thêm cây. Tống An Nhiên rất thích vườn cây nhà hàng xóm, gia đình cô không phải kiểu có thể chăm sóc cây cối nên sân vườn hoàn toàn không có một bóng cây. Cách đây vài năm, Tống An Nhiên đã dự định trồng vài cái cây, tuy nhiên kế hoạch đó đã đổ vỡ vì bản thân cô cũng không phải người biết chăm sóc cây cối và chúng chết khô không lâu sau đó.

Có tiếng lạo xạo ở đâu đó gần nơi cô đứng, Tống An Nhiên nghĩ có thể đó là hàng xóm của cô, do nghe thấy tiếng động nên ra vườn xem có chuyện gì. Đợi một lúc vẫn không thấy có người bước ra, còn tiếng động ấy vẫn tiếp tục. Tống An Nhiên nghĩ rằng có lẽ không phải người trong nhà đang ra. Nghe kĩ lại thì đó cũng không phải là tiếng bước chân, nó nghe giống như tiếng đào đất.

Tống An Nhiên nhìn quanh, không có ai đang đào ở quanh đây, bốn bề không một bóng người. Tiếng động ngày càng rõ hơn và cô xác định được nó xuất phát từ dưới "nấm mồ". Cô bắt đầu run rẩy, không thể nào có người từ dưới đất chui lên được.

Tiếng lạo xạo ngày càng rõ và một bàn tay từ dưới đất vươn lên và muốn chụp lấy tay cô. Tống An Nhiên la lớn rồi ngã về phía sau, may mắn thoát được cánh tay kia. Cô lùi về phía sau, nhìn từ nấm mồ kia có một người đang chui lên. Dưới ánh trăng mờ nhạt, Tống An Nhiên vẫn nhận ra được đó là anh trai hàng xóm đã bỏ nhà đi. Tống An Nhiên vốn nghĩ nếu gặp lại anh ta thì đó sẽ là một chuyện vui, nhưng trong tình cảnh này và gương mặt nhợt nhạt kia của anh ta, cô không thể thấy vui được, ngược lại chỉ thấy sợ hãi.

"Sao lại thế này? Chẳng phải anh đã bỏ nhà đi hay sao?" Tống An Nhiên nói nhưng đối phương có vẻ không có ý định trả lời.

Cô vội vàng trèo hàng rào trở về vườn nhà mình và chạy tới cửa sau nhà. Cánh cửa đã bị khóa trong, cô thấy điều đó thật vô lý, nếu nó bị khóa thì cô đã ra khỏi nhà bằng cách nào? Tống An Nhiên không nhớ được và cũng không còn thời gian để nhớ. Người hàng xóm kia cũng trèo qua hàng rào và tiến về phía cô. Bộ dạng trông như xác chết kia dưới ánh trăng vô cùng ghê rợn khiến cô nghĩ chắc rằng anh ta muốn làm hại cô. Không biết phải chạy đi đâu để thoát thân, Tống An Nhiên chỉ biết ngồi sụp xuống ôm đầu hét lớn. Sau đó cô mở mắt và nhận ra vừa rồi chỉ là một cơn ác mộng.

Chương 2

Tống An Nhiên bước ra khỏi phòng, đầu óc cô cảm thấy rất nặng nề, có lẽ là do cơn ác mộng khiến thần kinh cô chịu áp lực quá lớn. Cha mẹ cô chạm mặt cô khi cả hai đang trên đường tới phòng cô.

"Vừa nãy mẹ nghe con la hét, có chuyện gì vậy?" Mẹ cô lo lắng hỏi.

"Không có gì ạ, chỉ là một cơn ác mộng mà thôi." Tống An Nhiên đáp.

"Ác mộng sao? Trước giờ con chưa bao giờ gặp ác mộng, liệu có chuyện gì khiến con lo nghĩ không?" Cha cô cảm thấy lạ.

Tống An Nhiên bảo rằng cô không có việc gì lo nghĩ cả và có lẽ đó chỉ là một cơn ác mộng ngẫu nhiên. Cô thử nghĩ theo hướng rằng việc anh trai hàng xóm kia bỏ nhà đi đã ảnh hưởng đến tâm trí cô khiến cô gặp ác mộng nhưng cô thấy không hợp lý. Tuy rằng là hàng xóm với nhau, việc anh ta bỏ nhà ra đi không khiến cô bận tâm nhiều đến vậy, và cũng không có ý nghĩ nào có thể dẫn cô đến giấc mơ thấy anh ta chui lên từ dưới đất.

Buổi trưa hôm đó, cô đi ra sau vườn và nhìn về sân nhà hàng xóm. Không có "nấm mồ" nào như trong giấc mơ.

"Phải rồi, chuyện đó chỉ là trong giấc mơ mà thôi." Tống An Nhiên tự nói với mình, thế nhưng cô vẫn không thể ngừng nghĩ về cơn ác mộng đó.

Cô nhìn xung quanh, không có ai ở quanh đây. Tống An Nhiên hít vào một hơi sâu và trèo qua hàng rào. Dù rằng cô không có ý định làm gì xấu, Tống An Nhiên vẫn cảm thấy xấu hổ và tội lỗi khi vào vườn người khác mà không xin phép. Nhưng cũng giống như trong cơn ác mộng, có gì đó thôi thúc cô bước vào.

Tống An Nhiên tới đúng chỗ "nấm mồ" trong cơn ác mộng. Cô cúi xuống sờ thử mặt đất. Phần đất này khá tơi xốp, nhưng cũng không quá khác biệt với phần đất trồng cây xung quanh. Liệu anh trai hàng xóm kia có ở dưới này không? Tuy điên rồ nhưng Tống An Nhiên thực sự phân vân và muốn làm rõ. Cô không thể đi lấy xẻng và đào bới sân vườn nhà người khác được nên cứ đứng đó và nhìn chằm chằm xuống đất.

Có tiếng bước chân tới gần, là cha của anh hàng xóm. Do quá tập trung nên khi ông đã tới bên cạnh, Tống An Nhiên mới nhận ra sự xuất hiện của ông.

"Cháu đang làm gì ở đây?" Ông hàng xóm nhìn cô với ánh mắt kinh hãi, thân thể ông ta run lên thấy rõ.

Nếu như ông ta tức giận thì Tống An Nhiên có thể hiểu, cô không rõ vì sao ông ta lại lo sợ đến thế. Mặc dù đúng là có người đột nhập vào vườn, nhưng cô chỉ là một đứa trẻ, họ cũng có quen biết nhau, không có lý do gì phải sợ.

Đáng ra cô nên bắt đầu giải thích từ việc cô gặp ác mộng, nhưng trong lúc rối trí, Tống An Nhiên đã lẫn lộn thứ tự "Con trai của chú, anh ấy ở dưới đất... "

Ông hàng xóm nghe cô nói vậy mặt mày liền tái mét, mồ hôi tuôn ra như tắm và chộp lấy cổ cô đẩy vào hàng rào "Làm sao mày biết chuyện đó?"

"Cháu... cháu..." Tống An Nhiên không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cũng không biết phải nói gì vào lúc này.

Sau đó ông ta tự buông tay và bắt đầu khóc "Xin lỗi cháu, có lẽ ông trời thật sự không cho ta thoát khỏi chuyện này rồi."

Người hàng xóm kia bước vào trong nhà, Tống An Nhiên vội vàng trèo về lại sân vườn của mình và chạy về phòng. Một lát sau, cô nghe thấy tiếng xe cảnh sát. Buổi tối, cha của cô nói với cả nhà trước bữa anh "Hai mẹ con biết chuyện gì chưa? Hàng xóm của chúng ta vừa mới tự thú chuyện giết con trai rồi chôn sau vườn, nghĩ đến cảnh hằng ngày đều có một cái xác ở gần ta là đã cảm thấy ớn lạnh rồi."

Mẹ của Tống An Nhiên liền lên tiếng "Sao lại như thế được, rõ ràng là con trai anh ta bỏ nhà đi cơ mà. Trước đó nó cũng đã dọa mấy lần, và lần đó còn có giấy viết tay để lại. Em nhớ cảnh sát có kiểm tra và xác nhận đúng là chữ nó viết cơ mà."

"Mọi chuyện đúng là như vậy, chính xác là nó đã chuẩn bị bỏ nhà ra đi. Tuy nhiên khi nó chuẩn bị rời khỏi nhà thì cha nó đã bắt gặp. Sau đó thì họ đã cãi nhau rất dữ dội và anh ta đã vô tình đẩy chết con mình. Trong lúc rối trí thì anh ta quyết định chôn thằng con sau vườn, may mắn là không ai phát hiện. Các dấu hiệu bỏ nhà đi đều có đủ nên anh ta cho rằng cứ nói dối như vậy thì đây sẽ trở thành một vụ mất tích. Tuy nhiên, hổ dữ không nỡ ăn thịt con, dù là vô tình nhưng việc gây ra cái chết cho con trai vẫn là gánh nặng tâm lý quá lớn mà anh ta có thể chịu được. Có lẽ vì cắn rứt lương tâm kéo dài nên hôm nay anh ta mới tự thú." Cha của Tống An Nhiên kể.

Cô trầm ngâm một lúc lâu, cô không ngờ câu chuyện của nhà hàng xóm lại là như vậy. Đồng thời, cô cũng bận tâm một vấn đề quan trọng, cơn ác mộng của cô, liệu nó có phải chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên?

Chương 3

Tống An Nhiên đã đậu vào một trường đại học có tiếng ở một thành phố khác và chuyển tới đó ở. Rời xa gia đình chuyển tới một thành phố khác khiến cô có chút lo lắng. Năm học mới vẫn chưa bắt đầu, cô dự định dành khoảng thời gian này để tìm hiểu thành phố.

Về nhà trọ, Tống An Nhiên đã được một đàn anh khóa trên ở trường cấp ba giới thiệu cho. Anh ta cũng chuyển tới thành phố này sống để học đại học. Nhà trọ mà anh ta giới thiệu cho cô là một căn nhà nhỏ vừa đủ sinh hoạt, cô cũng không cần gì nhiều hơn. Theo hình ảnh mà anh ta gửi cô, căn nhà tuy nhỏ nhưng khá sạch sẽ và hiện đại, cô cảm thấy hài lòng so với số tiền bỏ ra để thuê. Điều khiến cô hài lòng nhất là ngôi nhà này có một mảnh vườn nhỏ làm cô cảm thấy không khác ở nhà là mấy. Đặc biệt là mảnh vườn này có trồng cây, giống với sở thích của cô.

Bên phải ngôi nhà trọ là một căn nhà lớn hơn với kiến trúc tương tự. Đó chính là nhà của chủ trọ, ông ấy ở bên cạnh và cũng chăm sóc luôn khu vườn ở căn nhà cho thuê nên Tống An Nhiên không cần bận tâm việc chăm sóc vườn. Chủ nhà là một người đàn ông trung niên có vẻ ngoài khá thân thiện, cô cảm thấy có thể tin tưởng ông ta. Người đàn anh đã giới thiệu nơi này cho cô cũng nói tốt về chủ nhà.

Ở bên trái là một ngôi nhà còn lớn hơn với một khoảng sân rộng. Chủ nhà bảo với cô rằng đó là nơi ở của một gia đình bao gồm hai vợ chồng già và hai người con trai cùng với vợ của người anh trai.

Tống An Nhiên đã dọn đồ đạc vào nhà xong. Gọi là dọn đồ nhưng thực ra cũng chỉ là kéo hai chiếc vali vào phòng ngủ và để đó. Cô lấy một chiếc ghế và ra ngoài sân ngồi, vừa đọc sách vừa tận hưởng không khí trong lành.

Chỉ một lúc không lâu sau, cô đã thấy không ổn, không khí ở trung tâm thành phố lớn không hề trong lành như ở quê cô. Tống An Nhiên cảm thấy khá thất vọng khi nghĩ đến chuyện phải hít thở không khí này trong vài năm sắp tới. Nhưng có than vãn cũng không được gì, cô đành chấp nhận việc này và tiếp tục đọc sách.

"Xin chào, cô là người mới dọn tới à?" Giọng của một người thanh niên phát ra từ khu vườn ở bên trái.

Tống An Nhiên quay sang và thấy một chàng trai trẻ đang đứng bên hàng rào và nhìn về phía cô. Theo những gì mà chủ nhà đã kể với cô, Tống An Nhiên đoán rằng đây là người con thứ của gia đình kia. Cô đặt quyển sách xuống và bước tới chào hỏi "Xin chào, tôi là Tống An Nhiên. Đúng như anh nói, tôi là người mới thuê căn nhà này."

"Nghe giọng nói của cô thì có lẽ cô không phải người Vạn Long, có phải không? Cô là sinh viên tới đây học sao?" Chàng trai kia hỏi.

"Anh lại đoán đúng rồi, tôi từ Bát Xuyên đến đây. Đây là ngày đầu tiên tôi tới Vạn Long. Phải nói là nơi này náo nhiệt hơn hẳn quê tôi." Tống An Nhiên đáp.

Chàng trai kia tự giới thiệu "Tôi là Phùng Thanh. Sinh viên năm cuối của đại học Vạn Long. Tôi sống ở đây cùng với gia đình. Cô có thể nhìn thấy họ đang ở trong phòng khách qua cửa sổ."

Tống An Nhiên nhìn qua cửa sổ theo hướng mà Phùng Thanh chỉ, cô có thể thấy bốn người ở đó, dựa vào giới tính và độ tuổi, cô có thể đoán được ai là ai. Phùng Thanh giới thiệu với cô "Kia cha là mẹ tôi, Phùng Đức và Hạ Thanh Xuân. Họ làm việc kinh doanh. Còn kia là anh tôi và chị dâu tôi, Phùng Minh và Tô Nhi, họ cũng làm việc kinh doanh. Chỉ có tôi là lạc loài khi học để trở thành chuyên gia dinh dưỡng."

"Ồ, anh cũng học về dinh dưỡng à? Lại còn học ở đại học Vạn Long nữa, vậy thì chính xác là tiền bối của em rồi." Tống An Nhiên khá ngạc nhiên về sự trùng hợp đó.

"Em cũng học ngành ấy sao? Quả là trùng hợp đáng kinh ngạc. Nếu em cần giúp đỡ gì thì có thể nhờ anh với tư cách hậu bối hoặc là hàng xóm. Nhưng anh cảnh báo trước, theo học ngành này không vui vẻ gì đâu." Phùng Thanh cũng khá bất ngờ khi biết họ học cùng ngành.

Ở trong phòng khách, gia đình của Phùng Thanh có lẽ đã nhìn thấy cô nên giơ tay lên chào. Cô cũng chào lại họ, Tống An Nhiên cảm thấy đây là một gia đình khá thân thiện. Vừa mới tới thành phố này đã gặp được một chủ nhà tốt bụng, một nhà hàng xóm thân thiện và một người đàn anh ở trường đại học, cô nghĩ rằng như vậy là một sự may mắn khá lớn.

Phùng Thanh tạm biệt cô để trở vào nhà, Tống An Nhiên quay trở lại đọc sách. Cô nhìn qua hàng cây trong vườn, bỗng nhớ lại người hàng xóm bị chôn dưới vườn khi cô còn nhỏ. Tống An Nhiên tự cười bản thân khi nghĩ tới những chuyện vớ vẩn. Cô cho rằng trong đời sẽ không gặp lại chuyện gì giật gân như thế nữa. Tuy nhiên, cô đã nhầm, những chuyện sắp tới còn khó tin và đáng sợ hơn chuyện năm đó cô đã trải qua.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play