[TR/WB]Alltakemichi/Allsakura,Allharuka)KẾT THÚC
1
Sakura Haruka (nhỏ)
Hức hức
Từng tiếng thút thít của đứa trẻ vang lên trong không gian tĩnh mịch
Sakura Haruka (nhỏ)
Aaaaaaaaaaaaaaaaaaa
Sakura Haruka (nhỏ)
Tại sao tại sao tôi đã làm gì các người ,làm ơn tha cho tôi đi
Hanagaki Takemichi(nhỏ)
Cút khỏi đây
Hanagaki Takemichi(nhỏ)
Ai cho mấy người vô lãnh địa của tôi
Một thân hình nhỏ bé với tông giọng ngọt ngào tay chống nạnh khiến tim ai cũng phải tan chảy
Nhưng những lời cậu nói ra có thể khiến họ lui đi
Sakura Haruka (nhỏ)
//ngước đôi mắt ngập nước lên nhìn cậu//
Sakura Haruka (nhỏ)
Chết rồi sao cậu ở đây
Hanagaki Takemichi(nhỏ)
Ko phải họ cũng ở đây à
Sakura Haruka (nhỏ)
Họ khác ,cậu khác
Hanagaki Takemichi(nhỏ)
Khác sao
Sakura Haruka (nhỏ)
Họ xấu cậu tốt
Hanagaki Takemichi(nhỏ)
Vậy cậu nói xem tôi tốt chỗ nào
Sakura Haruka (nhỏ)
Cậu ko sợ tội ko doạ tôi,ko đánh tôi lại còn giúp tôi đuổi họ
Hanagaki Takemichi(nhỏ)
Cậu tên gì
Sakura Haruka (nhỏ)
Sakura Haruka
Hanagaki Takemichi(nhỏ)
Luôn kiên trì và hướng tới những điều tốt đẹp à
Hanagaki Takemichi(nhỏ)
Tên nghe hay đấy
Hanagaki Takemichi(nhỏ)
Hanagaki Takemichi là quen nha
Sakura Haruka (nhỏ)
//gật gật đầu//
Hanagaki Takemichi(nhỏ)
//bẹo má Haruka//
Hanagaki Takemichi(nhỏ)
*Yêu quá*
Sakura Haruka (nhỏ)
A…lm…ai..ì….s
Sakura Haruka (nhỏ)
(Anh làm cái gì á)
Hanagaki Takemichi(nhỏ)
Hehe tại em đáng yêu quá mà
Hanagaki Takemichi(nhỏ)
//thả tay//
Sakura Haruka (nhỏ)
Anh về nhà với em đi
Hanagaki Takemichi(nhỏ)
//xoa đầu cậu //Xin lỗi em nha anh ko ra khỏi đây được
Sakura Haruka (nhỏ)
Vậy ngày nào em cũng sẽ tới tìm anh
Hanagaki Takemichi(nhỏ)
Ừm
Cậu nhóc mèo nhỏ đó nói là làm
Cậu ngày nào cũng chạy đến ngồi đền đó lúc thì ngủ ở đó lúc thì ngồi nghe take kể về cuộc đời cậu
Nhưng mỗi lần cậu đến thì đều nhìn thấy vẻ đăm chiêu hoặc vẻ lo lắng của take khi thấy cậu đầy vết thương trên mặt
Sakura Haruka (nhỏ)
*Mình bị thương suốt có sao đâu mấy ngày là nó lành à*
Hanagaki Takemichi(nhỏ)
//khí đầu Haruka //Lại nghĩ linh tinh rồi đó
Hanagaki Takemichi(nhỏ)
Bị thương nhẹ cũng phải băng lại
Sakura Haruka (nhỏ)
Nhưng phí tiền lắm
Hanagaki Takemichi(nhỏ)
Tiền âm phủ anh nhiều khỏi lo
Hanagaki Takemichi(nhỏ)
À đứa nào đánh em
Sakura Haruka (nhỏ)
Anh yên tâm em cho tụi nó vô viện hết rôi//hếch mũi lên trời//
Hanagaki Takemichi(nhỏ)
Haizzzz//nhéo mũi cậu//
Vào đêm trăng thanh gió mát của 5 năm sau
Anh ko thấy cậu nhóc nhỏ đó nữa rồi
Hắc bạch vô thường
Linh hồn của Hanagaki Takemichi chết từ 6 năm trước
Hắc bạch vô thường
Mời đi theo chúng tôi
Anh biết mình ko có quyền phản kháng nhưng anh muốn gặp cậu lần cuối ôi khó khăn làm sao
Cậu xuống dưới đó cùng hai người
Hình ảnh cậu thấy là những kẻ ác bị bẻ từng khớp tay
Hào cùng tiếng vang của những kẻ gian bin rút ra lột gân
Cuối cùng họ đến cầu nại hà
Họ gặp một người một kẻ ko rõ dung mạo
Kẻ điên
Trò chơi của thần bắt đầu rồi
2
Hắc bạch vô thường
Hắc:Linh hồn lang thang như ngươi ko có quyền
Kẻ điên
//giơ kế ước lên//Vậy cái này đủ ko
Hắc bạch vô thường
Bạch:Được tụi ta thả
Hanagaki Takemichi(nhỏ)
*vậy mà được thả rồi*
Hanagaki Takemichi(nhỏ)
Sao ạ
Kẻ điên
Lên đó ta tặng nhóc món quà tìm người nhóc muốn tìm đi
Hanagaki Takemichi(nhỏ)
Cảm ơn //cúi đầu//
Hanagaki Takemichi
Hộc hộc …
Hanagaki Takemichi
Ơ cái thân thể này là thân thể trưởng thành của mình
Hanagaki Takemichi
Đây là đâu
Hanagaki Takemichi
Cây anh đào….
Trong kí ức của cậu nhóc Haru từng nói
Sakura Haruka (nhỏ)
Nhà em ở gần một góc anh đào to ơi là to anh chỉ cần đi thẳng và quẹo trái là thấy à
Hanagaki Takemichi(nhỏ)
Em nói với anh mấy cái này làm gì anh cũng đâu tới nhà em được
Sakura Haruka (nhỏ)
Em mặc kệ blè
Hanagaki Takemichi
Nhanh lên đi thẳng rồi quẹo trái
Câu nói này cứ văng vảng trong đầu cậu
Cậu dùng hết sức mình bay về phía trước cảnh vật xung quanh cấu cứ nhoè đi
Chỉ khi trước mắt cậu xuất hiện một thiếu niên tay cầm cờ lê ánh mắt sắc lạnh xung quanh là mấy cái xác người
Cậu ko có gì ngạt nhiên cả mà bay qua mấy cái xác bay đến gần người trước mặt
Hanagaki Takemichi
Haru-chan
Giọng cậu run run ko nghe ra giọng điệu ngoài sự lo lắng thuần tuý
Sakura Haruka
//mở to mắt// Take-ni
Hanagaki Takemichi
Ừm anh đây
Sakura Haruka
//muốn ôm cậu nhưng chợt khựng lại rồi nhìn xuống chân cậu//
Hanagaki Takemichi
//để ý và ôm chầm cậu//
Sakura Haruka
Anh chạm được hả//ôm chặt anh//
Chưa kịp để hai người hàn huyên được mấy câu thì xa đã có tiếng gầm rú lao tới chúng di chuyển một cách chậm rì nhưng từ xa cả hai người đã thấy rợn người một con zombie chiếc ruột già bị cắn đứt lòi ra con thì hốc mắt nó ko có ngươi con thì chiếc cằm bị gãy
Cả hai nhanh chóng chạy vô trong nhà nhưng chưa kịp để họ thở phào thì họ lại rơi xuống một hố đen
Kẻ điên
Cảm ơn 4 lượt đọc và một lượt giục update nha
3
CHÀO MỪNG NGƯỜI CHƠI ĐẾN VỚI PHÓ BẢN CẤP D:CHUYẾN XE BUÝT LÚC 0h
THƯỞNG : Một thùng mì tôm cùng rau củ tươi
10 điểm kinh nghiệm
THẤT BẠI : CÁI CHẾT🛑
Hanagaki Takemichi
Haru bình tĩnh
Npc nữ
34: huhu ba má con muốn về
Npc nam
12:Mẹ nó chứ hết zombie rồi đến phó bản kinh dị trời muốn diệt loài người hay gì
Npc nam
26://quan sát xung quanh//
Tiếng còi xe buýt vang lên một dài trong màn đêm
Từ xe xe sau lớp sương mù họ cũng có thể thấy một chiếc xe buýt cũ đang từ từ di chuyển về phía này
Cánh cửa xe mở ra một mùi hương gì đó thoảng qua cả hai người đứng ở phía trước nên ngửi được rất rõ nhưng họ ko biết đó là mùi gì
Trên xe buýt ngồi sẵn ba người ko tính tài xế vì nói sao ta người tài xế đó làn da nhăn nheo đôi tay co quắp biến dạng
Sakura vừa đặt chân lên xe thì thấy âm thanh của chiếc xe vang lên
/Vui lòng trả tiền cho chuyến đi/
Sakura Haruka
*Tiền gì mới được*
Hanagaki Takemichi
//nhìn ngang ngó dọc//
Sakura Haruka
//nhìn ngang ngó dọc//
Hanagaki Takemichi
//giật giật áo Haru//
Sakura Haruka
//quay lại nhìn//
Hanagaki Takemichi
//nhét cho cậu ba cọc tiền âm phủ//
Sakura Haruka
//nhìn Take rồi lại nhìn cái máy mí mắt giật giật//
Sakura Haruka
//rút một tờ từ trong đống tiền nhét vào//
Sakura Haruka
Mấy người cũng vào luôn đi tôi trả hết một lượt rồi
/Hành khách nhanh chóng ổn định chỗ ngồi/
/Trạm cuối đường Tư Thuỷ/
Chuyến xe bắt đầu lăn bánh phía trước là một mảng đen kịt ,chiếc xe buýt vẫn di chuyển đều đều ,trong bầu ko khí đặc quánh khiến bọn họ ai nấy đều lo sợ
Bỗng nhiên đến đoạn đường gồ ghề chiếc xe sốc nảy lên một cái một trong ba hành khách sẵn có trên xe bỗng lên cơn hen suyễn đó là một một bà lão lưng hơi còng bờ vai bà rung lên từng hồi
Hai người trong số ba người liền xúm lại nhưng nhóm năm người một hồn ma của cậu lại ngồi im bất động giống như những khán giả đứng ngoài cuộc
Hanagaki Takemichi
Haru -chan sao em ko giúp vậy trời ơi
Sakura Haruka
(Em ko biết đó là người hay ma )
Đừng ai bảo cậu là vô tình vì trong thế giới này lòng tốt duy nhất cậu nhận được là từ anh Take đến lúc mạt thế lòng người cũng được phô bày một cách trần trụi
Cậu ko lầm đường lạc lối là đã may lắm rồi
Hanagaki Takemichi
Thôi để anh giúp//bay đi//
Hanagaki Takemichi
//lục túi bà lão lấy ra thuốc//
Hanagaki Takemichi
//ném về phía ba người//
Sau đó tình trạng bà lão đã khá hơn
Chuyến xe ko dừng lại vì ai nó cứ di chuyển liên tục
Mọi người bắt đầu thả lỏng
Nhưng ai ngờ đầu khi họ định bước xuống ko gian bắt đầu vặn vẹo biến dị
Họ quanh lại trên xe rồi quay lại lúc xuất phát
/Hành khách nhanh chóng ổn định chỗ ngồi/
Lại là tiếng điện tử quen thuộc đó
Download MangaToon APP on App Store and Google Play