Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Hàm Văn]Em Là Của Tao!

Chap 1

Tả Kỳ Hàm là cái tên mà cả trường nghe tới đều tự động cúi đầu.Hắn sinh ra đã ngậm thìa vàng, lớn lên trong dinh thự rộng đến mức đi lạc như chơi. Ba mẹ bận kiếm tiền, chiều con đến hư, muốn gì được nấy. Kết quả là một Tả Kỳ Hàm ngang ngược, ngạo mạn, coi cả trường học như lãnh địa riêng.Ai bị hắn để ý thì chỉ có một kết cục là chuyển trường
Cho đến khi Dương Bác Văn xuất hiện.Em chuyển đến giữa học kỳ. Đồng phục cũ, balo sờn vai, ánh mắt luôn cúi thấp. Giáo viên giới thiệu xong, lớp học im một nhịp rất ngắn rồi vài tiếng xì xào vang lên.Chỗ trống duy nhất trong lớp....nằm ngay cạnh Tả Kỳ Hàm.Em bước tới, tim đập thình thịch, đặt balo xuống ghế. Khi vừa ngồi xuống, em cảm nhập được một ánh mắt sắc lạnh quét qua người mình.Hắn chống cằm, nheo mắt.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Mày là ai?
Giọng hắn không lớn, nhưng đủ để em nghe rõ.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tớ...tớ tên Dương Bác Văn
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Nghe quê chết
Một câu nói hờ hững, cả lớp nín thở.Tuần đầu tiên, hắn bắt nạt em đủ kiểu. Giấu sách.Đá ghế.Sai đàn em chặn đường sau giờ họ.Có hôm còn cố ý hất nước lên vở em rồi cười nhạt.Chính cái lặng lẽ đó lại khiến Tả Kỳ Hàm chú ý hơn.Một hôm,hắn chặn em ở hàng lang sau giờ tan học.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Xin lỗi nha, tay tao trượt.
Em không khóc, cũng không phản kháng.Chỉ lặng lẽ lau vở,lặng lẽ cúi đầu,lặng lẽ đi làm thêm sau giờ học để phụ tiền sinh hoạt trong nhà
Chính vì cái lặng lẽ đó lại khiến Tả Kỳ Hàm chú ý.Một hôm,hắn chặn em ở hàng lang sau giờ tan học.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Mày không biết sợ à?
Em siết chặt quai balo
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tớ...sợ chứ
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Vậy sao không xin chuyển trường?
Em im lặng vài giây, rồi ngẩng lên. Lần đầu tiên, em nhìn thẳng hắn.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Vì tớ không có tiền
Câu trả lời đó khiến hắn khựng lại.Từ hôm đó,hắn vẫn bắt nạt...nhưng khác đi.Không còn quá tay.Không còn để đàn em động vào em.Thay vào đó là những câu nói nửa đùa nửa thật,ánh nhìn khó hiểu, và sự hiện diện ngày càng nhiều.Một tuần sau,hắn đứng trước mặt em.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Lên xe.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Đi đâu?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Nhà tao.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Cậu đùa à?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tao không có thói quen đùa
Dinh thự họ Tả rộng đến mức em không dám bước mạnh. Quản gia nhìn em bằng ánh mắt dò xét, còn hắn thì thản nhiên đá giày, vứt cặp xuống sofa
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Ở đây làm bài tập.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tớ...tớ về được không?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Không.
Tối đó, em ăn cơm cùng hắn. Không bị mắng. Không bị đuổi. Chỉ là hắn lên tục gắp thức ăn vào bát em, miệng thì cằn nhằn.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Gầy như que, gió thổi bay mất.
Từ sau hôm đó, hắn thường xuyên kéo em về nhà. Một tháng trôi qua, cả trường dần biết Dương Bác Văn là ngoại lệ duy nhất
Hắn không cho ai đụng vào em. Hôm nọ, một đứa khác lỡ va vào em ở căng-tin, chưa kịp xin lỗi đã bị hắn túm cổ áo.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Mày mù à?
Em vội kéo tay hắn.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Không sao đâu, cậu bỏ ra đi.
Hắn nhìn em 1 lúc lâu, rồi buông tay, hừ lạnh.Tối hôm đó, khi hai đứa ngồi làm bài trong phòng thì hắn bỗng lên tiếng.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Này.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Sao?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Từ nay tao gọi mày là bạn nhỏ.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tớ đâu có nhỏ hơn cậu.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tao thích.
Hắn cười nửa miệng, ánh mắt không còn lạnh như trước. Em không biết từ khi nào, sự sợ hãi ban đầu đã biến thành cảm giác an tâm kỳ lạ. Còn Tả Kỳ Hàm thì nhận ra từ lúc nào đó, thế giới của hắn đã bắt đầu xoay quanh một bạn nhỏ nghèo nhưng cứng đầu. Và một khi đã lọt vào tầm mắt của hắn rồi...thì không ai có thể dễ dàng rời đi được nữa.
_____
Hanry trầm tính
Hanry trầm tính
Halohalo mấy cưng.
Hanry trầm tính
Hanry trầm tính
Như t đã ns sẽ vt truyện chat thì đã vt rùi.
Hanry trầm tính
Hanry trầm tính
Ủng hộ đi 😔
Hanry trầm tính
Hanry trầm tính
Flop nữa chắc t xóa luôn quá

Chap 2~Ngoại lệ

Tin dồn lan nhanh."Dương Bác Văn là người của Tả Kỳ Hàm." Câu nói đó xuất hiện khắp nơi, từ hàng lang đến căn-tin. Em nghe hết. Chỉ là giả vờ không nghe. Buổi chiều hôm đó, khi vừa ra khỏi lớp, hai nam sinh lớp trên chặn em lại.
???
???
Ê, mày dựa hơi Tả thiếu gia thật à?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tớ không có.
???
???
Không có mà ngày nào cũng đi cùng hắn?
Em siết chặt quai cặp. Cảm giác quen thuộc lại kéo đến cảm giác mình nhỏ bé giữa những ánh mắt soi mói. Nhưng chưa kịp nói thêm, một giọng trầm lạnh vang lên phía sau.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Hỏi đủ chưa?
Không cầm quay lại cũng biết là ai. Tả Kỳ Hàm bước tới, ánh mắt sắc lạnh quét qua hai người kia.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Có ý kiến gì với người ngồi cạnh tao?
???
???
Không...không có..
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Vậy biến.
Chỉ một chữ.Hai người lập tức rời đi.Hàng lang im lặng. Em không nhìn hắn.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Cậu không cần làm vậy.
Hắn nhíu mày.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Không cần?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tớ quen rồi.
Câu nói đó khiến hắn khựng lại.Quen rồi.Hắn chưa từng phải quen với việc bị coi thường.Hắn cũng chừa từng quen với việc tự bảo vệ mình bằng im lặng.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Mày quen bị nói xấu?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Ừ.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Mày quen bị bắt nạt?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Cũng quen
Hắn nhìn em rất lâu.Trong lòng hắn có thứ gì đó khó chịu dâng lên.Không phải tức giận với em.Mà tức giận với cái cách em chấp nhận tất cả như điều hiển nhiên.Tả Kỳ Hàm từ nhỏ đã sống trong sự chú ý.Hắn quen với việc người khác sợ mình, né mình.Nhưng Dương Bác Văn thì khác.Em không sự kiểu run rẩy.Em chỉ lặng lẽ chịu đựng.Chính sự lặng lẽ đó khiến hắn để ý ngay từ ngày đầu.Hắn từng nghĩ mình bắt nạt em chỉ vì chán.Nhưng thật sự không phải vậy.Hắn bắt nạt vì muốn em phản ứng.Muốn em tức giận. Muốn em nhìn thẳng vào hắn thay vì cúi đầu nhìn xuống đất.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Này
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Sao?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Mày nghĩ tao bảo kê mày vì thương hại?
Em im lặng vài giây.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tớ không biết
Hắn cười nhạt
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tao ghét nhất hai chữ thương hại
Gió chiều thổi qua hàng lang.Hắn hạ giọng.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tuần đầu tao bắt nạt mày vì tao thấy mày khác
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Khác chỗ nào?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Khác ở chỗ dù tao làm gì, mày cũng không xin tha
Em khẽ siết tay
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Xin tha thì có thay đổi được gì đâu
Hắn sững lại.Đúng vậy.Trong thế giới hắn,xin tha không có ý nghĩa.Chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu.Nhưng Dương Bác Văn không thuộc về 2 kiểu đó.Em yếu về hoàn cảnh, nhưng lại mạnh ở ánh mắt.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tao không thích người khác động vào mày
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Vì sao?
Hắn nhìn thẳng vào em.Lần đầu tiên, giọng hắn không còn ngang ngược
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Vì tao đã để ý mày trước
Tim em khẽ run
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Để ý..kiểu gì?
Hắn hít nhẹ một hơi
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Kiểu mà nếu một ngày mày không còn ngồi cạnh tao nữa..tao sẽ thấy trống
Không khí giữa 2 người chợt chậm lại.Em từng nghĩ mình chỉ là qua đường trong thế giới của hắn.Nhưng ánh mắt lúc này của hắn..không giống nhìn một món đồ.Cũng Không giống nhìn một thú vui nhất thời.Nó giống như nhìn một thứ quan trọng.Em khẽ nói.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tớ không muốn bị coi là người dựa hơi cậu
Hắn đáp ngay
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Vậy thì đứng cạnh tao vì mày muốn
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Nếu một ngày tớ muốn rời đi?
Hắn im lặng vài giây.Rồi nói chậm rãi.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tao sẽ không giữ mày bằng tiền.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tao cũng không giữ mày bằng quyền
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tao sẽ giữ mày bằng cách khiến mày không nỡ đi
Lần đầu tiên, Dương Bác Văn ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn.Và lần đầu tiên, Tả Kỳ Hàm không thấy mình là trùm trường. Chỉ là một người không muốn đánh mất 1 ai đó
_____
Hanry trầm tính
Hanry trầm tính
Ê dume..tết như ngày thường vậy tr
Hanry trầm tính
Hanry trầm tính
được cái mùng 1 đc ba lì xì 500

Chap 3~Ở riêng

Sáng đó, chỗ ngồi bên phải trống. Dương Bác Văn nhìn chiếc bàn không có người, trong lòng trống theo. Đến trưa, em nhận được tin nhắn.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tan học đợi tao.
Ra cổng trường, chiếc xe quen thuộc dừng trước mặt. Vừa lên xe, em hỏi ngay.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Cậu nghỉ học thật à?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Vì sao?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Ba mẹ tao muốn tao ra ở riêng
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Họ bảo tao phải bắt đầu học quản lí tài sản. Chuẩn bị kế thừa
Em khựng lại một nhịp
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Vậy...cậu không học nữa sao?
Hắn cười nhạt.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Vẫn học. Nhưng học theo cách khác
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Họ không cần tao giỏi toán. Họ cần tao giỏi điều hành
Xe dừng trước một căn hộ cao cấp. Không phải biệt thự rộng lớn, mà là một không gian riêng biệt, yên tĩnh. Hắn đứng ở ban công, gió thổi nhẹ qua vai áo
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tao sinh ra đã bị sắp sẵn đường đi
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tao tưởng mình muốn gì cũng được
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Nhưng hóa ra có những thứ tao không tự chọn
Em bước tới gần
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Cậu không muốn kế thừa à?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Không phải không muốn
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Chỉ là...nếu tao bước vào đó tao sẽ không còn thời gian như trước
Hắn nhìn em.Ánh mắt không còn ngang ngược
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tao sợ mày thấy tao thay đổi
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Sợ mày không quen với một Tả Kỳ Hàm khác
Tim em khẽ run
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tớ đâu có ở cạnh cậu vì cậu rảnh
Hắn im lặng. Em nói tiếp
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Nếu cậu phải trưởng thành, thì cứ trưởng thành
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Chỉ cần cậu đừng quên quay lại nhìn tớ
Một thoáng lạnh. Rồi hắn bước tới gần hơn
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tao không sợ kế thừa
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Tao chỉ cần khi tao quay lại...chỗ bên phải không còn mày
Em nhìn hắn
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tớ vẫn ở đó. Nếu cậu muốn quay lại
Gió thổi qua ban công. Lần đầu tiên, giữa hai người không còn là trùm trường và học sinh nghèo. Chỉ còn 2 người..đang học cách lớn lên, nhưng không rời khỏi nhau
_____
Hanry trầm tính
Hanry trầm tính
bt tin j chx
Hanry trầm tính
Hanry trầm tính
ko có j hết á

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play