Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Forever? [BerryMoonFlower] • Dandy’S World •

GardenView ( 1 )

T/g tuỳ hứng viết. Đừng hỏi.
•——->——-<——-•
Dandy’s World - một khu giải trí với tiếng danh lừng lẫy vài năm trước
Trong những ngày đầu tiên khi họ khai trương , đã có đến hàng trăm trẻ em đến tham quan
Cứ thế tiếp tục đến ngày xx tháng y 2 năm sau đó
Ở đây đã tổ chức ra một lễ hội màu sắc cùng với hứa hẹn sẽ có một món quà đặc biệt cho bọn trẻ
Cũng cùng một ngày hôm đó, đã có 3 đứa trẻ bị mất tích
Là ba anh em nhỏ tuổi đi chơi cùng nhau
Nghe người ta nói rằng, lần cuối 3 đứa nhóc đó được nhìn thấy là ở gần khu giải trí
Sau khi được một vài cảnh sát điều tra về vụ mất tích, họ đã kết luận rằng không có manh mối nào để lại trong hiện trường cả
Tất nhiên trung tâm “Dandy’s World” cũng bị tra khảo nhưng công ty một mực chối đay đảy và bảo rằng họ không dính líu gì tới việc này
Thế là cuộc điều tra đi vào ngõ cụt.
Chỉ sau một hai tháng, vụ này đã chìm xuống. Không còn ai nhắc tới nó nữa
Khu giải trí kia thế là lại nổi lên thêm một lần nữa
— — —
Trong 2 năm tiếp theo
Lượng khách hàng nơi đây vẫn tăng đều đều
Doanh thu tháng có khi còn lên đến 9 con số
Cho đến khi…
Trong một ngày nắng ấm như mọi ngày
Mây mù tự dưng kéo đến dày đặc. Dường như muốn báo điều gì sắp sửa diễn ra
Hầu hết mọi người ngoài đường đều trở về nhà vì họ dự đoán rằng trời sắp mưa
Còn những người trong khu trung tâm thì vẫn cười đùa vui chơi với con trẻ của mình
Chẳng ai lại nghĩ rằng một nơi tràn đầy sắc màu và dễ thương như này lại trở thành mớ hỗn đỗn trong quãng thời gian sắp tới
Hai đứa nhóc đang tám chuyện với nhau thì từ trên đầu chảy xuống một thứ chất lỏng màu đen kịch
Chưa kịp để ai hiểu ra chuyện gì thì một thùng chất lỏng có nhãn giọt nước đen đổ sập xuống thân hình nhỏ bé của 2 đứa bé
Khi thùng chất đó đổ xuống thì thứ chất dịch bên trong do lực áp suất mà cũng bị tràn ra ngoài
Nó văng trúng một cô nhóc chừng tuổi mới lớn đang đứng ở cạnh
Không đợi đến lúc những con người xui xẻo đó nhận ra tình huống hiện tại thì một con đau bỏng rát cháy da thịt truyền lên tới tận não họ
Thứ dung dịch đục ngầu, đen tuyền, trông nhơm nhớp như dầu nhưng lại ăn vào da thịt người ta như acid, có lẽ đó là Ichor - thứ mà khu giải trí không cho mọi người tiếp xúc
Hai đứa trẻ vùng vẫy trong cơn tuyệt vọng, tụi nó ra sức lau đi những vết ichor trên người bằng quần áo của chúng. Trong cơn đau đớn, chúng đã cố gắng vương tay ra như thể đang cầu cứu bố mẹ tụi nó. Tiếc là chả có cặp vợ chồng nào hay ai đó dám tiến đến gần chúng…
Ichor gặm nhắm từng chút một vào xương tuỷ những đứa bé.
Cả đám người xung quanh hoảng loạn lùi bước về phía sau
Các phụ huynh có con trẻ ở gần liền lấy tay mình ra che đi tầm nhìn của con trước vụ việc vừa xảy ra
Tới lúc nhân viên gọi quản lí của họ ra tới nơi thì những con người ừ xấu số đó đã biến dạng nằm thoi thóp rồi
Nó cũng cho thấy sự nguy hiểm kinh khủng tới mức nào của ichor
Đương nhiên đám đông hoảng loạn nháo nhào hết cả lên
Bảo vệ đã cố gắng ngăn cản mọi người di chuyển ra khỏi khu vực nhưng điều đó là vô ích
Có người đến bây giờ mới gọi cảnh sát và cứu thương
Hai xe cảnh sát lập tức tấp vào lề, 6 viên cảnh sát từ trong xe chạy vào trong toà nhà
Được nhân chứng thuật lại hết sự việc, họ đóng cuốn sổ ghi chép lại rồi để phần còn lại cho bên pháp y
Khi mới nhìn thấy hiện trường thì họ cũng hoảng lắm
Cái mùi tanh tưởi của huyết dịch tràn ngập căn phòng
Tưởng tượng mùi tử khí hoà lẫn với hương máu mà xem? Đa phần mọi người sẽ cảm thấy thấy buồn nôn lúc đó đấy
Vài phút sau thì đội ngũ y tế đến nơi
Cảnh sát tự động dạt hàng người ra để các nhân viên y tế đi vào
Họ đeo bao tay trắng vào rồi kiểm tra xem ba nạn nhân còn dấu hiệu sống còn không
Khi thấy cả ba còn tín hiệu của sự sống thì họ đặt cơ thể ba đứa trẻ lên cán y tế rồi khiêng đi vào xe cứu thương
Sau khi các nạn nhân được di chuyển đến phòng cấp cứu thì những khách hàng cũng được phép ra về
Hàng người ồ ạt ùa ra khỏi cánh cổng
Gần một nửa trong số đông đó chạy đến nhà vệ sinh gần nhất rồi bắt đầu nôn oẹ sau cảnh tượng kinh khủng vừa rồi
•——->——-<——-•
IVY - Author
IVY - Author
Tớ cảm thấy lần đầu tiên viết truyện nó khá là hồi hộp
IVY - Author
IVY - Author
Tớ bắt đầu làm ra bộ truyện này song song với bộ còn lại của tớ
IVY - Author
IVY - Author
Tớ tự hỏi liệu nó sẽ tốt như tưởng tượng của tớ không?
IVY - Author
IVY - Author
Mong tác giả sẽ cải thiện thói lười viết và được góp ý nếu sai sót
IVY - Author
IVY - Author
Tác giả có tính cách khá kì lạ nên xin được thông cảm khi bạn thấy khó chịu 🦶
IVY - Author
IVY - Author
Và cũng cảm ơn vì đã chịu bỏ ra thời gian đọc cái chương này của tớ ạ 💙💖

GardenView ( 2 )

IVY - Author
IVY - Author
Chào độc giả ạ 🦶
•——->——-<——-•
Từ cái ngày xảy ra biến cố thảm khốc nọ thì mọi người đều xa lánh GardenView
Bọn họ sợ rằng mình rất có thể sẽ trở thành nạn nhân tiếp theo nếu dám bước chân vào một nơi vui chơi hoá bi kịch
Khu giải trí nhưng không có khách hàng
Đồng nghĩa với việc doanh thu giảm đến mức tồi tệ
Công ty Dandy’s World bắt đầu lỗ vốn
Tuy vậy nhưng nhà sáng lập cùng một bộ phận nhóm điều hành chủ chốt vẫn quyết định ở lại làm việc. Và họ vẫn được trả lương trích từ chính tiền riêng của nhà điều hành chủ
Các nhân viên trong công viên cũng khá thắc mắc vì những ban lãnh đạo cấp cao nhận lương đúng hạn còn họ thì bị đình trệ thù lao lao động
Đã vậy một số quản lý nắm quyền còn đòi cắt giảm nhân sự vì thấy “cạn kiệt ngân sách”?
Nhân sự cấp dưới đều thấy điều đó thật nực cười
Cấp trên thì lương bổng đủ đầy không thiếu một xu
Có khi còn có cả tiền thưởng
Nhân viên thì còng cả lưng ra lao động/ kêu gọi khách hàng và thứ họ nhận lại là số 0
Bọn họ thấy quá chán nản với cái công việc này
Rồi một ngày cả đám người không hẹn mà cùng nhau nộp đơn xin thôi việc
Ban đầu thì quản lý cũng có chút phản ứng bất ngờ vì họ đồng loạt nghỉ việc với số lượng lớn
Nhưng chả sao
Dù gì cấp trên cũng có ý định tống cổ lũ nhân viên quèn đó từ lâu rồi
__ __ __
-Quay lại lúc ba nạn nhân vừa được đưa lên xe cứu thương-
Nhân viên cứu hộ
Nhân viên cứu hộ
Dit me nhanh lên!
Nhân viên cứu hộ
Nhân viên cứu hộ
Nạn nhân đang trong tình trạng nguy kịch rồi!
Nhân viên cứu hộ
Nhân viên cứu hộ
Nếu không được cấp cứu trong vòng chưa đầy một tiếng nữa là không qua nổi đâu!
Nói rồi các bác sĩ/ y tá thúc giục tài xế đi nhanh hơn
Tài xế lái xe 🚗
Tài xế lái xe 🚗
BÌNH TĨNH!
Tài xế lái xe 🚗
Tài xế lái xe 🚗
ĐỪNG CÓ HỐI!
Tài xế lái xe 🚗
Tài xế lái xe 🚗
Tôi đang lái hết tốc lực rồi đấy
Tài xế lái xe 🚗
Tài xế lái xe 🚗
Thiếu điều vi phạm tốc độ luôn rồi!
Đang cố gắng đi đến bệnh viện trong thời gian ngắn nhất thì một chiếc xe bán tải đen đột nhiên chạy ngang qua làm chắn đường đội cứu hộ
Bác tài đã bấm còi inh ỏi nhưng dường như chả có ý nghĩa gì
Rồi trong nhưng giây phút cuối cùng trước khi xe cấp cứu xảy ra va chạm với xe tải thì….
…chả có cái vẹo gì may mắn sẽ diễn ra ở trong tình huống oái ăm này (for sure)
Mọi thứ diễn ra chỉ trong một tức khắc
Tiếng “rầm” khô khốc vang lên, mạnh đến mức không khí như bị nén lại
Đầu xe cứu thương cắm thẳng vào hông chiếc bán tải
Âm thanh kim loại va vào kim loại tạo nên âm thanh két két ghê rợn
Cú va chạm khiến phần đầu xe cứu thương bẹp dí lại như giấy bị vò, nắp capo bật tung lên
Kính chắn gió nứt toác thành những đường mạng nhện, vài mảnh kính vỡ rơi lả tả xuống mặt đường
Phần đầu xe cứu thương méo mó, kim loại cong vặn, lộ ra những ống dẫn và dây điện lủng lẳng
Một góc đèn pha vẫn còn chớp tắt yếu ớt, ánh sáng nhấp nháy như đang hấp hối
Cửa trước bên tài xế của xe cứu thương kẹt cứng, móp sâu, sơn trắng đỏ trầy xước trông nham nhở vãi lìn
Cản trước gãy gập, một phần mắc kẹt vào thân xe bán tải
Chiếc bán tải thì chỉ lõm sâu một mảng ở thân xe, nhưng vẫn đứng đó lặng lẽ — như thể nó chẳng hề hấn gì mấy
Những mép thép cong vênh ma sát dữ dội, tạo ra các tia lửa nhỏ li ti bắn tung ra như một chùm pháo hoa màu cam vàng trong không khí
Dưới gầm xe, dầu và nhiên liệu bị rò rỉ từ các đường ống bị vỡ, nhanh chóng loang ra mặt đường thành một lớp chất lỏng đen bóng hoà với máu từ cánh tay của người tài xế đáng thương
Và khi những tia lửa nóng đỏ rơi xuống lớp dầu ấy, chỉ trong tích tắc, chúng bắt lửa
Ngọn lửa ban đầu chỉ là một đốm sáng nhỏ nhấp nháy, nhưng rồi bùng lên dữ dội
Lửa lan nhanh dọc theo vệt dầu, leo lên bánh xe và gầm xe, nuốt trọn khoảng không giữa hai chiếc xe đang mắc kẹt vào nhau
Chỉ vài giây sau, một ngọn lửa màu đỏ rực đã bao trùm cả hai chiếc xe
Lửa leo dọc theo thân kim loại móp méo, khói đen bay lên mù mịt
Xui xẻo hơn rằng hôm đó là một ngày khá gió
Ngọn gió đi qua thổi luồng không khí hun vào ngọn lửa đang cháy
Lửa phừng lên dữ dội, những lưỡi lửa nóng bừng bừng vươn cao và loang rộng
Ngọn lửa vốn đã hung hãn nay càng cuồn cuộn và rực dữ hơn
Bị gió đẩy nghiêng, lan tràn qua thân xe và nuốt dần mọi thứ trong ánh sáng nóng rực
Xe cứu hoả thế mà lúc lâu sau mới tới nơi
Từ xa tiếng còi xe cứu hỏa vang lên, xuyên qua sự hỗn loạn
Chiếc xe đỏ lao tới, phanh gấp ngay gần hiện trường
Lính cứu hỏa nhanh chóng nhảy xuống, kéo vòi nước, phối hợp nhịp nhàng như đã được luyện tập hàng trăm lần
Một người hướng vòi phun thẳng vào tâm ngọn lửa, dòng nước áp lực cao đập vào đám cháy, tạo ra làn hơi nước bốc lên trắng xóa
Ban đầu, ngọn lửa vẫn hung hãn, như chống trả quyết liệt nhưng dưới những đợt phun liên tục thì nó cũng dần dần yếu đi
Rồi cuối cùng chỉ còn lại khói đen bốc lên từ xác xe cháy xén
Hiện trường sau đó chỉ còn lại những mảnh kim loại cháy đen, mặt đường loang lổ và mùi khét vẫn còn ám trong không khí
Những người lính cứu hỏa cuối cùng cũng thoát khỏi mệt mỏi và cảm thấy nhẹ nhõm khi ngọn lửa đã bị khống chế
Nhưng cũng kì lạ thật nhỉ?
Dù tia lửa điện có tiếp xúc với dầu xe thì tỉ lệ xảy ra hoả hoạn cũng rất thấp
Vậy mà khi nãy ngọn lửa lại bùng lên dữ dội đến mức nuốt trọn cả hai chiếc xe trong chớp mắt
Những người lính cứu hỏa đứng lặng đi vài giây khi kiểm tra hiện trường
Chiếc xe cứu thương cháy đen, bên trong chỉ còn lại thi thể của bác tài và hai nhân viên cấp cứu
Nhưng điều khiến họ lạnh sống lưng chính là những chiếc cán y tế rõ ràng có dấu vết của con người vừa nằm trên nó: vết máu và vệt nước màu đen
Và những con người đáng lý phải ở đó - lại biến mất một cách đột ngột
Không có dấu vết họ đã tự thoát ra và cũng không có vết kéo lê
Cánh cửa sau của xe cứu thương vẫn kẹt cứng, méo mó vì nhiệt, gần như là không thể mở từ bên trong
Mọi thứ đều chỉ ra một điều vô lý: họ không thể tự rời đi
Một người trong đội cứu hoả bắt đầu để ý đến những chi tiết nhỏ
Vết dầu loang không tự nhiên và tập trung quá nhiều ở một điểm
Cứ như thể nó đã bị đổ có chủ ý
Và giữa những mảnh kim loại cháy xém, có thứ gì đó nhỏ xíu, đen thui...
…giống như phần còn lại của một chiếc bật lửa?
Bầu không khí trở nên nặng nề
Đây chắc chắn không đơn thuần là một vụ tai nạn
Ở một nơi nào đó không xa, trong bóng tối khuất sau những dãy nhà hoang
Có hai bóng người lặng lẽ đứng quan sát từ xa
Họ không nói gì nhiều, chỉ trao đổi với nhau bằng ánh mắt đầy mưu đồ và toan tính
Chiếc xe bán tải-thứ công cụ gây ra vụ va chạm-đã hoàn thành nhiệm vụ của nó
[¿Mysterious dude?]
[¿Mysterious dude?]
[1]: Ba mẫu vật... vẫn còn nguyên vẹn thưa giám đốc nghiên cứu
[¿Mysterious dude?]
[¿Mysterious dude?]
[2]: Heh cô cũng thâm thật đó
[¿Mysterious dude?]
[¿Mysterious dude?]
[2]: Thủ tiêu luôn hẳn nhân viên y tế
[¿Mysterious dude?]
[¿Mysterious dude?]
[2]: Người ta mà biết cô là đầu mối của tai nạn chắc cô bị lột da hay lóc thịt rồi vứt xuống sông cũng chả tẩy nổi trách nhiệm đâu nhề, Deliah?
Deliah Keen
Deliah Keen
Chỉ cần anh với đám chuột nhắt đó không nói ra thì ai sẽ biết?
Deliah Keen
Deliah Keen
Liệu hồn mà cảnh báo lũ đó ngậm miệng lại
Deliah Keen
Deliah Keen
Ai dám hé răng nửa lời thì vợ con người đó không chắc còn gặp lại đâu đấy…Arthur
Arthur Walton
Arthur Walton
Rồi rồi cô lo cái quái gì?
Arthur Walton
Arthur Walton
Bọn họ mà có để lộ ra thì họ cũng bị bắt chung thôi mà?
Deliah Keen
Deliah Keen
Nhắc lại thôi…
Deliah Keen
Deliah Keen
Thôi lên xe đi!
Deliah Keen
Deliah Keen
Còn phải vận chuyển mấy cái mẫu vật này tới trung tâm nữa *uể oải*
Deliah Keen
Deliah Keen
Tôi đang mệt lắm rồi!
Arthur Walton
Arthur Walton
Okay! Xong chúng ta sẽ về nhà ngủ ch-
Deliah Keen
Deliah Keen
Không Arthur!
•——>—<——•
IVY - Author
IVY - Author
Tớ nghĩ chương này cũng khá ổn?
IVY - Author
IVY - Author
Nó không tệ lắm đâu ha?
IVY - Author
IVY - Author
Cảm ơn vì đã đọc ạ
IVY - Author
IVY - Author
Thanks🩵💋

GardenView ( 3 )

IVY - Author
IVY - Author
Xin chào ạ!
IVY - Author
IVY - Author
Tớ có tự hỏi là sao tớ ra Chap 2 lâu thế?
IVY - Author
IVY - Author
Mất tận 1 tháng
IVY - Author
IVY - Author
Mặc dù là nó chả tới mức tuyệt vời hay là cuốn hút gì cả
IVY - Author
IVY - Author
Cho đánh giá được khôm độc giả?
🦶
•——>—<——•
Deliah Keen
Deliah Keen
Không Arthur!
Deliah Keen
Deliah Keen
Chúng ta cần phải đưa chúng vào bể chứa sinh học rồi tiêm thêm thuốc an thần nữa
Deliah Keen
Deliah Keen
Dù rủi ro thấp nhưng lỡ tụi nó mà tỉnh dậy rồi giãy lên thì mệt nữa
Deliah Keen
Deliah Keen
Anh sẽ không muốn điều đó xảy ra chứ?
Arthur Walton
Arthur Walton
Haha- Không không. Tất nhiên là không rồi 💦
Arthur Walton
Arthur Walton
Đây đâu phải lần đầu tiên đâu mà cô lo lắm vậy?
Arthur Walton
Arthur Walton
Nhìn hai lông mày cô sắp hôn nhau kiểu Pháp làm tôi thấy áp lực rồi đấy
Nghe Arthur nói vậy thì Deliah cũng thả lỏng cơ mặt ra
Deliah Keen
Deliah Keen
Ừm tôi xin lỗi
Deliah Keen
Deliah Keen
Nhưng an toàn vẫn là trên hết!
Arthur Walton
Arthur Walton
Đừng căng thẳng
Arthur Walton
Arthur Walton
Lần này ta đã chuẩn bị hết dụng cụ cần thiết rồi
Arthur Walton
Arthur Walton
Đã điều chỉnh hết mấy lỗi sai nhỏ nhặt kia
Arthur Walton
Arthur Walton
Tôi dám chắc là lần này tỉ lệ thành công sẽ trên 88% đó
Deliah Keen
Deliah Keen
Uh….Okay?
Nói xong hai người bước chân lên chiếc BMW 5 Series đen bóng vừa được đỗ trước mặt
Arthur để một tay ra sau lưng rồi âm thầm ra hiệu cho nhân viên lui xuống và di chuyển bằng phương tiện khác
Deliah Keen
Deliah Keen
//đã yên vị trên chiếc ghế phụ quen thuộc của mình//
Deliah Keen
Deliah Keen
Nhân viên đâu?
Deliah Keen
Deliah Keen
Tính để cấp trên chờ trong xe vậy à?
Deliah khẽ cụp mắt xuống, ngắm nghía lại đôi bàn tay của mình
Arthur Walton
Arthur Walton
Chúng về trước chúng ta rồi, chắc là có việc đột xuất gì đó
Deliah ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào mắt anh
Deliah Keen
Deliah Keen
Anh nói…. tụi nó lái xe đến tận đây và rồi tự cút xéo về hết?
Deliah Keen
Deliah Keen
Nghe có vô lý quá không vậy?
Arthur Walton
Arthur Walton
Uh….Maybe not i guess?
Deliah Keen
Deliah Keen
• • •
Deliah Keen
Deliah Keen
Anh lái xe
Chiếc BMW 5 Series lướt chậm qua con đường dài, ánh hoàng hôn còn sót lại nhuộm bầu trời thành một màu cam tím nhạt
Ánh sáng yếu dần, không đủ sáng để rõ ràng, nhưng cũng chưa tối hẳn - mọi thứ đều nằm trong khoảng lưng chừng mơ hồ
Bên trong xe, ánh sáng tự nhiên len qua cửa kính, chạm lên gương mặt Delilah
Cô ngồi ghế phụ, hơi nghiêng đầu, mắt nhìn ra phía xa trong sự mơ hồ
Ánh hoàng hôn làm dịu đi nét lạnh thường ngày của cô, nhưng không che được vẻ mệt mỏi đang lộ rõ
Arthur lái xe ổn định, tay giữ vô lăng chắc nhưng thư thái
Thỉnh thoảng anh liếc sang phía cô - ngắn, như một thói quen đã hình thành từ lâu
Arthur Walton
Arthur Walton
Còn chịu được không vậy?
Giọng anh nhẹ, gần như bị nuốt mất trong không gian kín
Deliah không quay đầu lại
Cô im lặng vài giây, như thể câu hỏi đó cần thời gian để chạm tới
Deliah Keen
Deliah Keen
?
Deliah Keen
Deliah Keen
Đừng hỏi mấy câu vô nghĩa
Deliah Keen
Deliah Keen
Lo tập trung lái xe đi Arthur
Giọng cô trầm thấp nhưng không nghiêm nghị như thường ngày
Arthur khẽ nhếch môi, ánh mắt nhìn lên phía trước
Arthur Walton
Arthur Walton
Ừm hửm?
Một chiếc xe khác lướt qua ở làn đối diện, ánh đèn pha quét ngang qua cửa kính xe trong tích tắc
Đủ để làm lộ ra đường nét sắc lạnh của cả hai, rồi biến mất ngay sau đó như chưa từng tồn tại
Không ai nói gì thêm
Ở phía sau, cốp xe vẫn đóng kín
Không một âm thanh, không một dấu hiệu
Âm thanh của sự im lặng trong chiếc xe đã bị sự hiện diện mơ hồ của thứ gì đó nằm yên phía sau đè nén đến mức ngột ngạt
Deliah cuối cùng cũng chớp mắt, rất khẽ
Deliah Keen
Deliah Keen
Lần này đừng để sai sót nữa nhé?
Arthur không trả lời ngay. Tay anh siết nhẹ vô lăng, rồi thả lỏng
Arthur Walton
Arthur Walton
Chỉ có lần này thôi
Arthur Walton
Arthur Walton
Sẽ không có ‘lần khác’ đâu
Chiếc xe tiếp tục lao vào màn đêm đang dày lên phía trước, nuốt trọn cả ánh sáng còn sót lại của ngày.
Con đường dẫn về khu nghiên cứu gần như bỏ hoang
Đèn đường thưa dần, ánh sáng vàng yếu ớt chỉ đủ vẽ ra những khoảng sáng ngắn ngủi rồi lại chìm vào bóng tối
Chiếc xe đen lướt qua tất cả
Arthur không nói thêm gì
Tay anh vẫn giữ vô lăng ổn định, ánh mắt thẳng phía trước
Deliah khẽ nhắm mắt từ lúc nào
Không phải ngủ mà chỉ là không còn đủ sức để mở mắt thêm nữa
Không gian trong xe tĩnh đến mức nghe rõ từng nhịp thở mệt mỏi của cô
Và ở phía sau, vẫn tồn tại cái cảm giác nặng nề ấy - lặng lẽ, không tên
__ __ __
Cánh cổng kim loại mở ra chậm rãi
Ánh đèn trắng lạnh tràn xuống mặt đường khi chiếc xe tiến vào bên trong khu phức hợp
Mọi thứ ở đây sáng quá mức cần thiết
Đến mức làm lộ rõ từng chi tiết, và cũng làm mọi thứ trở nên vô hồn hơn
Xe dừng lại, tiếng động cơ tắt
Arthur mở cửa trước, bước ra ngoài rồi vòng qua phía bên kia để mở cửa ghế phụ
Deliah vẫn dựa vào ghế, mắt khép hờ
Ánh đèn trắng chiếu xuống làm gương mặt cô nhợt đi, để lộ rõ sự mệt mỏi như bị vắt kiệt sức lực lâu ngày
Arthur nhìn chằm chằm vào Deliah vài giây
Arthur Walton
Arthur Walton
. . .
Anh khẽ thở ra - không phải khó chịu, chỉ như đã đoán trước
Anh cúi người xuống, một tay vòng qua lưng cô, tay còn lại đặt dưới đầu gối, từ từ nâng cô lên
Gọn, nhẹ và không do dự
Deliah Keen
Deliah Keen
?
Deliah không phản kháng
Cô chỉ hơi nhíu mày (cô còn tưởng anh sẽ vác mình như một bao tải) rồi tựa đầu vào vai anh như một phản xạ quen thuộc
Âm thanh cửa xe đóng lại khô khốc phía sau họ khi hai người rời đi
__ __ __
Hành lang sáng trắng, sạch đến mức gần như không một hạt bụi
Tiếng bước chân vang lên rõ ràng trên nền sàn cứng
Khi họ vừa bước vào, vài nhân viên đứng gần đó lập tức dừng lại
Ánh mắt họ chuyển sang Arthur - và ngay lập tức, bầu không khí thay đổi
Arthur khẽ cong môi
Arthur Walton
Arthur Walton
Làm việc vẫn tốt chứ?
Giọng anh nhẹ hơn hẳn, như có một chút hứng khởi
Vài người gật đầu nhanh, có người còn cười đáp lại, không khí thoáng bớt căng
Nhưng không ai nhìn Deliah quá lâu
Cô vẫn im lặng
Hàng mi rũ xuống tạo nên vẻ lười biếng
Song ánh nhìn phía dưới lại sắc như băng đủ để khiến bất kỳ ai cũng phải dè chừng khi chạm phải
Vầng khí trầm mặc, nặng nề khiến người khác khó thở của Deliah đã tạo ra một sự đối lập với luồng năng lượng tươi sáng của Arthur
Arthur không dừng lại
Anh đi thẳng qua hành lang
Bước chân đều đều như thể không có gì đáng bận tâm
•——>—<——•
IVY - Author
IVY - Author
Ehh………
IVY - Author
IVY - Author
Chap này ổn khôm?
IVY - Author
IVY - Author
Cảm ơn vì đã đọc btw 🫶🩵

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play