Mùa Lúa Đợi Gió[RhyCap]
Mùi Đất Tháng Sáu
Tháng Sáu về cùng cái nắng rực như mật ong đổ xuống cánh đồng.
Duy bước xuống từ chiếc xe khách cũ kỹ, tay kéo theo một chiếc vali nhỏ màu xám. Thành phố vẫn còn nằm đâu đó trên vai áo cậu – trong mùi nước hoa nhàn nhạt, trong đôi giày trắng còn sạch sẽ, trong cách cậu hơi nhăn mặt khi gió mang theo mùi bùn và rơm rạ thổi qua.
Quê không thay đổi nhiều.
Con đường đất vẫn quanh co qua hàng tre. Tiếng chó sủa vang lên từ xa. Và phía trước, cánh đồng lúa trải dài đến tận chân trời, xanh ngút mắt, rì rào như đang thì thầm điều gì đó.
Duy không nhớ lần cuối mình về đây là khi nào. Có lẽ là trước khi lên thành phố học đại học. Bốn năm đủ để một người quen với đèn đường sáng trắng hơn là ánh trăng.
Nguyễn Quang Anh
Về rồi đó hả ?
Giọng nói phát ra từ sau lưng Duy.
Một người con trai đang đứng trên bờ ruộng, quần xắn đến đầu gối, áo thun bạc màu vì nắng. Trên vai còn vắt chiếc khăn rằn đã ướt mồ hôi. Da anh sạm đi dưới mặt trời tháng Sáu, nhưng đôi mắt thì sáng đến lạ.
Hoàng Đức Duy
Ờ...Em về chơi ít bữa.
Người kia bước lại gần hơn. Đất dưới chân anh mềm nhưng chắc, như thể đã quen với từng thước ruộng nơi này.
Nguyễn Quang Anh
Tôi là Quang Anh nhà ở phía bên kia bờ mương.
Quang Anh thoáng chỉ qua căn nhà lộp tôn thấp thoáng sau hàng dừa nước.
Hoàng Đức Duy
Tôi tên Duy.
Một cơn gió nổi lên.
Lúa ngoài đồng đồng loạt nghiêng về một phía, tạo thành làn sóng xanh mềm mại. Mùi đất ẩm và mùi nắng quyện lại, lạ lẫm mà cũng dịu dàng.
Duy cúi nhìn đôi giày mình đang đi, rồi nhìn con đường đất dẫn ra ruộng.
Nguyễn Quang Anh
Đi thử không ?
Quang Anh nói giọng thản nhiên như đang nói chuyện thời tiết.
Ở thành phố, cậu quen với sàn gạch mát lạnh và thang máy êm ru. Còn ở đây, chỉ có bùn đất và nắng.
Nhưng không hiểu sao, cậu tháo giày ra.
Đất dưới chân mát đến bất ngờ. Hơi ẩm len vào từng kẽ ngón chân, khiến tim Duy khẽ rung lên một nhịp lạ lẫm.
Quang Anh nhìn Duy khẽ cười.
Nguyễn Quang Anh
Giày thành phố không hợp với nơi đây đâu.
Hoàng Đức Duy
Vẫy hợp với gì ?
Nguyễn Quang Anh
Hợp với người chịu ở lại.
Câu nói ấy bay theo gió tháng Sáu, rơi xuống giữa hai người như một hạt mầm chưa kịp nảy.
Duy không biết mình sẽ ở lại bao lâu.
Nhưng chiều hôm đó, giữa mùa lúa đang đợi gió, cậu thấy lòng mình cũng đang đợi một điều gì đó.
Một điều bắt đầu từ mùi đất.
Bờ Ruộng Và Tiếng Cười
Sáng tháng Sáu đến sớm hơn Duy tưởng.
Tiếng gà gáy vọng qua vách gỗ, tiếng nước chảy ngoài mương và cả tiếng người gọi nhau í ới từ ngoài đồng đánh thức cậu dậy khi mặt trời còn chưa lên hẳn.
Ở thành phố, Duy quen với tiếng chuông báo thức.
Ở đây, quê hương tự đánh thức người ta bằng âm thanh của sự sống.
Cậu bước ra sân, tóc còn rối, áo thun trắng rộng thùng thình. Sương sớm còn đọng trên lá chuối, không khí mát nhưng đã thoang thoảng mùi nắng.
Quang Anh đang đứng trước cổng.
Vẫn chiếc áo thun cũ, vẫn quần xắn gối, nhưng sáng nay anh mang theo thêm một chiếc nón lá.
Nguyễn Quang Anh
Ra đồng không ?
Như thể đó là lời chào buổi sáng.
Cậu nhìn đôi dép nhựa đặt trên thềm nhà.Cẫu do dự.
Hoàng Đức Duy
Ra đó.. làm gì ?
Nguyễn Quang Anh
Xem người ta làm, làm phụ nếu cậu không sợ dơ.
Giọng Quang Anh bình thản nhưng khóe môi lại như vô thức mà cong lên.
Duy hít một hơi như quyết định rồi xỏ dép, đội đại cái nón lá Quang Anh đưa.
Bờ ruộng nhỏ hơn Duy tưởng.
Đất mềm, trơn, chỉ cần bước lệch một chút là có thể trượt xuống mương. Duy đi chậm, hai tay dang nhẹ để giữ thăng bằng.
Phía trước, Quang Anh bước chắc và quen thuộc như thể từng tấc đất đều nhớ rõ bàn chân anh.
Nguyễn Quang Anh
Đi sát mép trong, chỗ đó cứng hơn.
Anh nói đầu không quay lại.
Ừ thì ừ vậy nhưng chỉ vài giây sau tiếng "ừ" đó thì—
Cậu loạng choạng chân lún xuống bùn tới mắt cá.
Quang Anh quay phắt lại kịp thời giữ tay Duy lại.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức Duy nghe được cả nhịp thở của đối phương.
Bùn bắn lên ống quần.
Tay họ vẫn còn chạm nhau.
Nguyễn Quang Anh
Đả bảo rồi
Nguyễn Quang Anh
Giày thành phố không hợp, chân thành phố cũng vậy.
Hoàng Đức Duy
Tại chưa quen thôi.
Nguyễn Quang Anh
Vậy thì quen dần.
Bốn chữ ấy nhẹ tênh, nhưng khiến tim Duy lệch đi một nhịp.
Ngoài đồng, người ta đang cắt những luống lúa sớm. Tiếng liềm sượt qua thân cây nghe khô mà giòn. Nắng bắt đầu lên cao, chiếu xuống làm cả cánh đồng óng ánh.
Duy thử cầm liềm.
Và suýt cắt trúng… không khí.
Quang Anh bật cười thành tiếng lần đầu tiên từ lúc gặp cậu.
Tiếng cười anh không lớn, nhưng vang giữa đồng vắng lại nghe rõ lạ thường.
Anh nói đứng sau lưng Duy, cầm tay cậu chỉnh lại cách cắt.
Bàn tay anh thô ráp vì làm ruộng.
Bàn tay Duy mềm và ấm.
Hai bàn tay chạm nhau giữa mùa lúa tháng Sáu.
Gió nổi lên.
Lúa nghiêng thành từng đợt sóng xanh rì rào.
Duy không biết mình đang học cách cắt lúa…
hay đang học cách ở lại thêm một chút.
Cơn Mưa Đầu Mùa
Tháng Sáu ở quê không báo trước điều gì.
Chiều hôm đó trời vẫn còn xanh trong, nắng còn vương trên những bông lúa non. Duy đang ngồi trên bậc hiên nhà Quang Anh, nhìn anh vá lại chiếc lưới nhỏ dùng chắn rác ngoài mương.
Nguyễn Quang Anh
Ở thành phố chắc giờ này đông lắm ha ?
Quang Anh hỏi, không ngẩng đầu.
Hoàng Đức Duy
Ừ, giờ tan tầm. Kẹt xe, còi inh ỏi.
Hoàng Đức Duy
Ở đây yên quá.
Nguyễn Quang Anh
Yên riết rồi quen.
Duy định nói gí đó thì gió thổi lên
Không phải cơn gió nhẹ ban trưa, mà là luồng gió mạnh, mang theo mùi nước và hơi lạnh từ xa. Hàng dừa sau nhà xào xạc. Trời sầm lại nhanh đến mức Duy còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra.
Mưa trút xuống bất ngờ, hạt lớn và nặng, đập xuống mái tôn vang lên những tiếng lộp bộp dồn dập.
Ngoài đồng, lúa nghiêng rạp.
Nguyễn Quang Anh
Ra coi chút.
Quang Anh nói rồi chạy thẳng ra bờ ruộng.
Duy nhìn theo một giây...rồi cũng chạy theo.
Mưa tháng Sáu nóng mà gắt.
Chỉ vài bước là áo Duy ướt sũng. Tóc dính vào trán, nước chảy xuống mi mắt cay xè. Bờ ruộng trơn hơn hôm qua, nhưng lần này cậu không còn lóng ngóng như trước.
Quang Anh đứng giữa ruộng, mắt dõi theo từng luống lúa đang oằn mình trong gió.
Nguyễn Quang Anh
Không sao đâu.
Anh nói lớn giữa tiếng mưa.
Nguyễn Quang Anh
Chưa tới mùa gặt đổ một chút cũng dựng lại được.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn một cánh tay.Mưa đổ xuống dày đến mức xung quanh chỉ còn là màn nước trắng xóa.
Hoàng Đức Duy
Anh ướt hết rồi.
Lần đầu tiên từ lúc gặp nhau, Duy chủ động đứng gần anh đến vậy. Không phải vì trượt chân. Không phải vì cần giúp.
Quang Anh tháo chiếc khăn rằn trên cổ, che tạm trên đầu Duy.
Nguyễn Quang Anh
Cậu mới về, đừng để bệnh.
Nguyễn Quang Anh
Tôi quen rồi.
Nói vậy, nhưng gió thốc mạnh làm cả hai phải bước sát hơn để chiếc khăn không bị thổi bay.
Duy nhìn thấy từng giọt nước đọng trên hàng mi Quang Anh. Thấy cả vệt bùn lấm trên cổ tay anh. Bàn tay thô ráp đang giữ mép khăn.
Tim cậu đập nhanh một cách vô lý.
Không phải vì mưa lạnh.
Mà vì lần đầu tiên, cậu thấy mình không muốn rời khỏi khoảnh khắc này.
Nguyễn Quang Anh
Ở thành phố có ai đứng dưới mưa với cậu như vậy không ?
Quang Anh hỏi, giọng trầm đi.
Hoàng Đức Duy
Không ai rảnh vậy.
Tiếng cười lẫn vào tiếng mưa, nghe nhỏ nhưng ấm.
Một tia chớp lóe lên ở phía chân trời. Trong khoảnh khắc sáng rực đó, Duy nhận ra ánh mắt người trước mặt mình không hề xa lạ.
Giống như cánh đồng này.
Giống như mùi đất cậu đã bắt đầu quen.
Lúa từ từ ngẩng lên sau cơn gió mạnh
Quang Anh buông tay khỏi chiếc khăn.
Nhưng Duy vẫn đứng đó thêm 1 giây.
Điều đang lớn lên trong lòng mình… không phải là nỗi nhớ thành phố.
Mà là cảm giác muốn được cùng một người đi qua những cơn mưa như thế này.
Tháng Sáu năm ấy, giữa cánh đồng còn ướt nước, Duy bắt đầu biết rung động là gì.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play