Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Lan Quế Phường

1. Quyết Định Trong Đêm Mưa

---
Hôm đó, trời mưa từ lúc còn chưa ngả chiều. Không phải cơn mưa lớn khiến người ta cuống cuồng tìm chỗ trú, mà là thứ mưa dai dẳng, lặng lẽ, cứ rơi mãi không dứt, như cố tình kéo dài thêm một ngày vốn đã đủ mệt mỏi.
Con đường trước cổng thành Thành Nam dần vắng người. Những gánh hàng sớm thu dọn, quán xá đóng cửa, ai còn chỗ để về thì cũng đã rảo bước từ lâu. Đến khi trời sụp tối, chỉ còn lại vài ánh đèn lồng leo lét, soi lên nền đất lầy lội loang nước mưa.
Hùng đứng dưới mái hiên cũ của một quán nước đã bỏ hoang. Mái hiên thấp, nước mưa nhỏ từng giọt xuống nền đá, bắn lên ống quần đã sẫm màu.
Trên vai cậu là một túi vải cũ, sờn mép, nhẹ tênh — vì bên trong chỉ có vài bộ đồ và chút bạc lẻ còn sót lại. Cậu không đứng đó để chờ ai. Cũng chẳng phải vì còn hy vọng điều gì.
Chỉ là… không biết nên đi đâu
Thành Nam này, cậu ở cũng không xong. Quay về quê thì không dám. Ở lại thì chẳng còn ai để nương tựa. Mỗi con đường trước mặt đều giống nhau — dài, ướt, và không hề có điểm đến.
Hùng
Hùng
//Ngẩng đầu nhìn màn mưa xám xịt trước mắt, khẽ thở ra một hơi dài// Hết thật rồi.
Không nói thành tiếng, nhưng trong lòng cậu hiểu rõ. Quãng đời cũ của mình, có lẽ đã dừng lại ở đây — dưới mái hiên tạm bợ này, trong một buổi tối mưa không ai buồn nhớ tới.
Đúng lúc ấy, từ con hẻm nhỏ bên cạnh quán nước, một ánh đèn lồng vàng nhạt chậm rãi xuất hiện. Ánh sáng không chói, nhưng nổi bật giữa màn mưa tối, giống như có ai đó cố tình mang nó đến đây.
Người cầm đèn là một người đàn ông trung niên, dáng người gọn gàng, bước chân đều và chắc. Ông dừng lại cách Hùng vài bước, không quá gần, nhưng đủ để nhìn rõ gương mặt cậu.
Người Đưa Tin
Người Đưa Tin
Công tử là Hùng?
Hùng
Hùng
//Hơi giật mình, cậu ngẩng lên, ánh mắt thoáng qua vẻ đề phòng// Phải.
Hùng
Hùng
Có chuyện gì?
Người đàn ông không trả lời ngay. Ông nhìn cậu từ đầu đến chân — từ bộ áo đã ướt mưa, đôi giày dính bùn, cho đến chiếc túi vải cũ trên vai. Ánh mắt ấy không mang theo sự khinh miệt, nhưng cũng chẳng có lấy một chút thương hại. Sau cùng, ông mới cất tiếng.
Người Đưa Tin
Người Đưa Tin
Tú Bà cho mời công tử.
Hai chữ “Tú Bà” khiến Hùng khựng lại. Ở Thành Nam, nhắc tới Tú Bà của Lan Quế phường, không ai là không biết. Người đàn bà ấy nắm trong tay kỹ viện lớn nhất thành, ra vào toàn là người có tiền, có quyền. Kẻ đến Lan Quế phường, không phải để mua vui đơn thuần, mà là để tiêu tiền, tiêu thời gian — thậm chí có kẻ tiêu luôn cả đời mình.
Hùng chưa từng nghĩ, có một ngày, mình lại được người của Lan Quế phường tìm tới.
Hùng
Hùng
//Khẽ nhíu mày// T- ta không có tiền.
Người đưa tin bật cười nhẹ, như thể đã đoán trước câu trả lời ấy.
Người Đưa Tin
Người Đưa Tin
Lan Quế phường không mời người vì tiền.
Câu nói khiến sống lưng Hùng lạnh đi một nhịp.
Hùng
Hùng
Vậy ta phải trả bằng gì?
Người đàn ông không trả lời ngay. Ông quay người, giơ cao chiếc đèn lồng, để ánh sáng hắt lên bức tường đá ướt mưa phía trước. Trong ánh đèn mờ, bóng hai người kéo dài trên mặt đất, méo mó và chồng chéo lên nhau.
Người Đưa Tin
Người Đưa Tin
Bằng việc từ nay… coi như chưa từng có ngày hôm qua.
Hùng im lặng. Ngày hôm qua của cậu — dù chẳng còn gì đáng tự hào — nhưng ít nhất đó vẫn là phần chứng minh rằng cậu từng sống như một người bình thường. Nếu bỏ lại nó, cậu sẽ trở thành ai?
Nhưng rồi Hùng nhận ra, mình đã chẳng còn gì để giữ nữa.
----
Xe ngựa lăn bánh trong mưa. Bánh xe đi qua vũng nước, phát ra tiếng lạo xạo đều đều. Thành Nam lùi dần phía sau, những con phố quen thuộc mờ đi trong làn mưa xám.
Hùng ngồi bên cửa xe, nhìn nước mưa chảy dài trên khung gỗ, trong lòng trống rỗng đến lạ. Cậu không biết mình đang chạy trốn, hay đang chủ động bước vào một nơi còn tệ hơn. Chỉ biết rằng, ít nhất lúc này, cậu không phải đứng bất động dưới mái hiên lạnh lẽo kia nữa.
Lan Quế phường hiện ra sau một khúc quanh. Cánh cổng gỗ lớn, chạm trổ cầu kỳ, đèn lồng treo san sát, ánh sáng vàng tràn ra ngoài, đối lập hoàn toàn với màn mưa u ám phía sau.
Bên trong vọng ra tiếng đàn, tiếng nói cười, không ồn ào, nhưng đủ để khiến người ta biết — nơi này chưa từng ngủ.
Hùng đứng trước cổng kỹ viện, bước chân bất giác chậm lại.
Từ trong, một người đàn bà bước ra. Bà mặc y phục sẫm màu, dáng người thon gọn, ánh mắt sắc nhưng bình thản. Không cần nói nhiều, chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ khiến người khác cảm nhận được quyền lực.
Đó là Tú Bà của Lan Quế phường.
Tú Bà
Tú Bà
Còn kịp quay đầu đó.
Giọng bà không cao, cũng chẳng mềm. Chỉ là giọng của người đã quen nhìn kẻ khác đứng trước ranh giới lựa chọn.
Hùng nhìn bà, rồi quay đầu nhìn lại con đường phía sau. Mưa vẫn rơi. Mái hiên cũ vẫn ở đó. Nhưng cậu biết, dù có quay lại, mình cũng chỉ tiếp tục đứng im cho đến khi bị chính thành phố này nuốt chửng.
Hùng
Hùng
Nếu ta không quay đầu?
Tú Bà
Tú Bà
Vẫn sống. Nhưng ngày mai chưa chắc khá hơn hôm nay.
Không dọa nạt. Không dụ dỗ. Chỉ nói sự thật.
Hùng hít sâu một hơi, rồi bước qua ngưỡng cửa.
Hùng
Hùng
Ta sẽ ở lại.
Cánh cửa Lan Quế phường khép lại sau lưng cậu, chặn đứng tiếng mưa và cái lạnh bên ngoài. Ánh đèn vàng bao lấy thân người Hùng, ấm áp đến mức khiến cậu có chút choáng váng.
Đêm đó, Lan Quế phường — kỹ viện lớn nhất Thành Nam — có thêm một kỹ nam mới.
Và cũng từ đêm ấy, cuộc đời của Hùng rẽ sang một hướng khác. Một hướng mà sau này, khi đã đi rất xa, cậu mới nhận ra: đêm mưa đó, cậu không chỉ bước vào Lan Quế phường, mà còn bước ra khỏi chính mình của ngày xưa.
----
End chap 1
Tongtai ba
Tongtai ba' đạo
Hí hí^^
Tongtai ba
Tongtai ba' đạo
Mọi người cùng ủng hộ truyện mới của mình nha ^^

2. Những Quy Định Khắc Nghiệt

----
Đêm đó, mưa vẫn rơi ngoài cổng Lan Quế phường. Nhưng bên trong, thế giới đã khác hẳn.
Cánh cửa gỗ khép lại, tiếng mưa bị chặn đứng phía sau, chỉ còn lại ánh đèn vàng ấm trải dài trên hành lang lát đá. Không khí trong kỹ viện mang mùi trầm nhè nhẹ, pha lẫn hương rượu và một thứ mùi rất khó gọi tên — mùi của những câu chuyện chưa từng được kể trọn.
Hùng đứng yên tại chỗ trong giây lát. Cậu có cảm giác như vừa bước qua một ranh giới vô hình. Không ai đẩy, cũng chẳng ai ép, nhưng một khi đã vào rồi, mọi thứ phía sau đều trở nên xa dần. Một người hầu tiến lên, cúi đầu rất thấp.
Người Hầu
Người Hầu
Công tử, mời đi theo tiểu nhân.
Hùng gật đầu, không nói gì. Cậu theo người hầu đi dọc hành lang dài. Hai bên là những cánh cửa gỗ khép hờ, rèm lụa buông thấp. Từ phía sau rèm, thỉnh thoảng vọng ra tiếng đàn tranh réo rắt, tiếng cười nói khe khẽ, có lúc lại là những khoảng lặng nặng nề đến mức khiến người ta vô thức bước chậm lại..
Hùng không nhìn sang hai bên quá lâu. Không phải vì không tò mò, mà vì linh cảm mách bảo — ở đây, biết quá nhiều không phải là điều tốt.
Càng đi sâu, ánh đèn càng dày. Bóng người đổ dài trên nền đá, chồng chéo lên nhau, rồi lại tách ra, như thể mỗi người đều mang theo một câu chuyện riêng, nhưng không ai thực sự muốn chạm vào câu chuyện của kẻ khác.
Cuối hành lang là một căn phòng rộng. Khác với những gì Hùng từng tưởng tượng, nơi này không hề xa hoa lòe loẹt.
Không son phấn nồng nặc, không rèm lụa chồng chất. Chỉ có một chiếc bàn gỗ lớn, vài chiếc ghế, và một lư hương đặt ở giữa, khói mỏng bay lên, chậm rãi và đều đặn.
Tú Bà đã ngồi sẵn ở đó. Bà rót trà, động tác chậm rãi, không vội vàng, cũng không dư thừa. Khi Hùng bước vào, bà vẫn chưa ngẩng đầu, như thể đã biết chắc cậu sẽ không quay đầu rời đi.
Tú Bà
Tú Bà
Ngồi đi.
Hùng ngồi xuống đối diện. Lúc này, cậu mới có thời gian nhìn rõ người đàn bà đang nắm cả Lan Quế phường trong tay.
Gương mặt bà còn rất trẻ chỉ mới ngoài 30, nhưng không hề mệt mỏi. Ánh mắt sắc, tỉnh táo, như thể chỉ cần nhìn qua cũng đủ biết người đối diện đang mang theo bao nhiêu thật lòng, bao nhiêu giả dối.
Tú Bà đặt chén trà xuống, tiếng sứ chạm gỗ khẽ vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Bà ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Hùng.
Tú Bà
Tú Bà
Từ giờ trở đi, cậu là người của Lan Quế phường.
Hùng không đáp.
Cậu biết, đây không phải câu hỏi. Tú Bà
Tú Bà
Tú Bà
Nhưng trước khi trở thành kỹ nam, cậu phải học quy củ.
Bà đưa tay gõ nhẹ lên mặt bàn, từng nhịp đều đặn.
Tú Bà
Tú Bà
Quy củ thứ nhất: Ở đây, không hỏi thân phận khách.
Hùng
Hùng
//Ngẩng lên// Dù có là ai ạ?
Tú Bà
Tú Bà
Dù là ai.
Tú Bà
Tú Bà
//Nói chậm rãi, từng chữ rõ ràng// Quan lớn, thương gia, hay kẻ chỉ tới để than thở… bước qua cánh cửa này, tất cả đều chỉ là khách.
Tú Bà
Tú Bà
//Ánh mắt tối lại một chút// Biết càng ít, sống càng lâu.
Hùng khẽ gật đầu. Cậu ghi nhớ rất kỹ.
Tú Bà
Tú Bà
Quy củ thứ hai: Không được để lộ cảm xúc thật.
Hùng
Hùng
//Do dự một nhịp// Nếu khách cố tình dò hỏi thì sao?
Tú Bà
Tú Bà
//Cười nhẹ nụ cười không mang theo chút vui vẻ nào// Thì càng phải giỏi che giấu.
Tú Bà
Tú Bà
//Nhìn Hùng, ánh mắt sắc như lưỡi dao mỏng// Kỹ nam bán thời gian, bán lời nói, bán cảm giác được thấu hiểu.
Tú Bà
Tú Bà
//Dừng lại, rồi nói tiếp, giọng trầm xuống// Nhưng tuyệt đối không bán lòng mình.
Câu nói khiến Hùng khựng lại trong giây lát. Không rõ vì sao, nhưng trong lòng cậu bỗng có gì đó trĩu xuống, như thể vừa bị chạm trúng một thứ còn chưa kịp che giấu.
Tú Bà
Tú Bà
Quy củ thứ ba…
Bà đứng dậy, bước tới bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân trong kỹ viện. Ánh đèn lồng hắt xuống nền đá còn ướt mưa, phản chiếu thành những mảng sáng tối đan xen.
Tú Bà
Tú Bà
Không được tự ý rời khỏi Lan Quế phường.
Tú Bà
Tú Bà
Lan Quế phường không phải là chỗ muốn vào thì vào, muốn ra là ra!
Hùng
Hùng
//Siết nhẹ tay// Nếu có người chuộc thì sao?
Tú Bà
Tú Bà
//Quay lại, ánh mắt bình thản đến lạnh lùng// Chuyện đó… không tới lượt cậu quyết.
Tú Bà
Tú Bà
//Nhìn Hùng rất lâu, rồi nói chậm rãi từng chữ// Ở đây, cậu có thể được yêu mến, được trọng dụng, thậm chí được tranh giành.
Tú Bà
Tú Bà
Nhưng tự do — không phải thứ dễ có.
Không khí trong phòng lặng đi. Hùng cúi đầu. Cậu không hỏi thêm, cũng không phản bác. Cậu hiểu rồi. Lan Quế phường cho cậu một chỗ đứng, một con đường để sống tiếp. Nhưng đổi lại, cậu phải học cách tuân theo luật chơi — dù có thích hay không.
Tú Bà
Tú Bà
//Quay lại bàn, gọi người hầu// Dẫn công tử đi nhận phòng. Ngày mai bắt đầu học lễ nghi.
Người hầu cúi đầu đáp vâng. Khi Hùng đứng dậy rời khỏi phòng, Tú Bà gọi với theo, giọng không cao nhưng đủ nặng.
Tú Bà
Tú Bà
Nhớ cho kỹ, đã bước vào Lan Quế phường, thì đừng mong sẽ giữ được mọi thứ như cũ.
Hùng dừng lại một nhịp, rồi tiếp tục bước đi. Đêm đó, trong căn phòng nhỏ dành cho kỹ nam mới, Hùng ngồi một mình bên bàn gỗ. Ngoài kia, tiếng đàn vẫn vang, tiếng cười nói vẫn còn, nhưng tất cả dường như cách cậu rất xa.
Cậu nhìn đôi tay mình rất lâu. Đôi tay ấy, từ hôm nay, sẽ phải học cách dịu dàng hơn, khéo léo hơn — và cũng xa lạ hơn với chính bản thân cậu. Từ hôm nay, cậu không còn chỉ sống cho riêng mình nữa. Và Hùng hiểu — đây mới chỉ là bắt đầu
----
End chap 2

3. Buổi Học Lễ Nghi Đầu Tiên

----
Sáng ở Lan Quế phường không ồn ào. Không có tiếng rao hàng, không có tiếng gọi nhau vội vã như ngoài phố. Khi ánh nắng đầu ngày len qua khe cửa sổ hẹp, kỹ viện vẫn chìm trong một sự yên tĩnh đặc quánh, như thể cả nơi này đang cố giữ hơi thở cho đến khi màn đêm buông xuống.
Hùng tỉnh giấc khi tiếng chuông nhỏ vang lên ngoài hành lang.
Âm thanh rất khẽ, nhưng trong không gian tĩnh lặng ấy, nó vang lên rõ ràng đến mức khiến cậu mở mắt ngay lập tức.
Căn phòng không lớn. Một chiếc giường gỗ, một bàn thấp, một gương đồng đặt sát tường. Không rèm lụa, không hoa văn, không bất kỳ thứ gì mang dấu ấn riêng của người ở. Mọi thứ đều giống nhau — lạnh lẽo, gọn gàng, và trống rỗng.
Ở đây, không có chỗ cho thói quen. Cũng không có chỗ cho cá nhân.
Hùng ngồi dậy, đặt chân xuống sàn gỗ lạnh. Cậu nhìn quanh căn phòng thêm một lần nữa, như muốn ghi nhớ, rồi đưa tay chạm nhẹ vào bộ y phục đã được đặt sẵn từ tối qua.
Vải mềm, màu nhạt, vừa vặn đến mức khiến cậu khựng lại trong thoáng chốc.
Giống như đã được chuẩn bị sẵn cho cậu từ trước. Giống như cậu chỉ việc khoác lên, mà không cần hỏi vì sao.
Hùng chỉnh lại cổ áo, hít sâu một hơi, rồi mở cửa bước ra ngoài.
Hành lang buổi sáng vắng người. Ánh sáng mờ chiếu lên nền gỗ, kéo dài bóng cậu trên tường. Chưa đi được mấy bước, cậu đã thấy người hầu hôm qua đứng đợi ở đầu hành lang.
Người Hầu
Người Hầu
//Cúi đầu// Công tử. Mời theo tiểu nhân.
Hùng
Hùng
//Gật nhẹ// Ừm
Cậu theo người hầu rẽ sang một lối khác — hẹp hơn, ít đèn hơn. Không khí ở đây yên tĩnh đến mức mỗi bước chân đều vang lên rất rõ.
Hùng nhìn những bức tường gỗ cao hai bên, cảm giác như mình đang đi sâu dần vào bên trong Lan Quế phường — không phải đi về phía trước, mà là bị nuốt vào.
Hùng
Hùng
//Nhỏ giọng// Hôm nay… học những gì thế?
Người Hầu
Người Hầu
//Không quay đầu// Học quy củ.
Hùng
Hùng
Quy củ nào?
Người Hầu
Người Hầu
Quy củ để sống sót.
Hùng không hỏi thêm. Cuối hành lang là một gian phòng rộng. Sàn gỗ sạch sẽ, mùi trầm nhè nhẹ lan trong không khí. Trong phòng đã có vài người đứng sẵn.
Họ đều là những thiếu niên trạc tuổi Hùng, ăn mặc giống nhau. Có người đứng thẳng, cố giữ vẻ bình tĩnh. Có người cúi đầu rất thấp, hai tay nắm chặt. Cũng có người lén liếc nhìn xung quanh, ánh mắt không giấu được lo lắng.
Không ai nói chuyện. Hùng đứng vào vị trí trống còn lại. Không khí trong phòng im lặng đến mức nặng nề.
Một lúc sau, cửa phòng mở ra. Một người đàn bà bước vào. Không phải Tú Bà. Bà lớn tuổi hơn Hùng nhiều, dáng người thẳng, y phục giản dị nhưng gọn gàng. Không mang trang sức cầu kỳ, không son phấn đậm, nhưng ánh mắt lại sắc và tỉnh.
Ánh mắt ấy lướt qua từng người, chậm rãi, như đang cân nhắc. Khi ánh mắt dừng lại ở Hùng, cậu có cảm giác mình bị nhìn thấu từ đầu đến chân.
Người Dạy Lễ Nghi
Người Dạy Lễ Nghi
Từ hôm nay, ta sẽ phụ trách dạy các ngươi lễ nghi và cách hành xử trong Lan Quế phường.
Người Dạy Lễ Nghi
Người Dạy Lễ Nghi
//Giọng không cao, cũng không thấp, nhưng vang rõ//Ở đây, không cần các ngươi thông minh.
Người Dạy Lễ Nghi
Người Dạy Lễ Nghi
//Dừng lại một nhịp// Chỉ cần nhớ kỹ một điều — đừng làm trái quy củ.
Bà bắt đầu đi dọc theo hàng người.
Người Dạy Lễ Nghi
Người Dạy Lễ Nghi
Khi gặp khách, cúi đầu bao nhiêu là đủ.
Người Dạy Lễ Nghi
Người Dạy Lễ Nghi
//Dừng trước một thiếu niên// Cúi.
Người kia cúi người.
Người Dạy Lễ Nghi
Người Dạy Lễ Nghi
Quá thấp.
Người kia giật mình, vội điều chỉnh.
Người Dạy Lễ Nghi
Người Dạy Lễ Nghi
Nhớ cho kỹ. Cúi quá thấp là tự hạ mình. Khách không thích kẻ tự hạ thấp mình quá mức.
Người Dạy Lễ Nghi
Người Dạy Lễ Nghi
//Tiếp tục bước// Khi rót trà, tay đặt ở đâu, mắt nhìn chỗ nào.
Người Dạy Lễ Nghi
Người Dạy Lễ Nghi
//Dừng trước mặt Hùng// Tên?
Hùng
Hùng
//Cúi đầu// Dạ, Hùng.
Người dạy lễ gật nhẹ.
Người Dạy Lễ Nghi
Người Dạy Lễ Nghi
Nhớ cho kỹ.
Người Dạy Lễ Nghi
Người Dạy Lễ Nghi
//Nhìn thẳng vào cậu// Ở Lan Quế phường, tên gọi là thứ duy nhất còn sót lại của các ngươi.
Hùng khẽ siết tay.
----
Buổi học kéo dài hơn cậu tưởng. Đứng cho đúng. Ngồi cho chuẩn. Cúi đầu đúng lúc. Nâng chén đúng độ.
Mỗi động tác đều phải làm đi làm lại nhiều lần.
Chỉ cần chậm một nhịp.
Bà chỉ liếc mắt. Không mắng. Không la.
Nhưng chính sự im lặng ấy khiến người ta áp lực hơn bất kỳ lời trách nào.
Khi buổi học kết thúc, lưng áo Hùng đã thấm mồ hôi.
Người Dạy Lễ Nghi
Người Dạy Lễ Nghi
//Đứng trước mọi người// Tối nay,sẽ có người được chọn ra mắt khách.
Trong phòng khẽ xôn xao.
Kỹ Nam 1
Kỹ Nam 1
//Thấp giọng// Ra mắt… là thế nào ạ?
Người Dạy Lễ Nghi
Người Dạy Lễ Nghi
//Nhìn người đó// Là bắt đầu được nhìn thấy.
Bà quét ánh mắt qua tất cả.
Người Dạy Lễ Nghi
Người Dạy Lễ Nghi
Là phúc hay họa, tự các ngươi hiểu.
Nói xong, bà quay người rời đi. Cánh cửa khép lại. Trong phòng, không ai nói gì thêm. Hùng đứng yên một lúc lâu.
Trong lòng cậu dâng lên một cảm giác rất lạ — như thể có thứ gì đó đang chờ phía trước, dưới ánh đèn chưa kịp thắp sáng.
Và cậu hiểu. Ở Lan Quế phường, mỗi buổi sáng trôi qua đều là một phép thử. Còn đêm đến — là nơi mọi kết quả được phơi bày
----
End chap 3

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play