Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Vùng Kí Ức [SonDillan]

#1_Buổi chiều định mệnh

___
Còn chút gì để nhớ...?
[Phỏng theo 1 cuốn tự truyện của Nguyễn Nhật Ánh nhưng nội dung hoàn toàn ko liên quan]
‼️Vui lòng ko to6‼️
___
Trời cuối hạ, bầu trời xám xịt như bị ai đó vò nát rồi ném xuống mặt đất. Những hạt mưa đầu tiên rơi lộp bộp trên mái tôn, nhanh chóng hóa thành một cơn mưa tầm tã trắng xóa cả con đường nhỏ trước nhà.
Sơn và Hoàng vốn là hai đứa trẻ không rời nhau nửa bước. Chúng cùng học, cùng đá bóng, cùng chia nhau từng que kem rẻ tiền mua ở đầu ngõ. Người lớn trong xóm vẫn đùa rằng nếu một đứa biến mất, đứa còn lại chắc cũng lạc mất phương hướng.
Chiều hôm đó, cả hai vẫn cố nán lại ngoài sân dù mưa đã bắt đầu nặng hạt. Nước mưa lạnh buốt, chảy thành dòng dọc theo mái hiên rồi bắn tung tóe xuống mặt đường. Hoàng đứng nép dưới mái che, gọi lớn:
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Sơn, về thôi! Mưa to quá rồi!
Bên kia đường, Sơn vừa cười vừa vẫy tay. Tiếng mưa át cả tiếng động cơ đang lao tới từ góc khuất. Sơn không kịp nhìn thấy chiếc xe trượt bánh trên mặt đường trơn ướt.
Một tiếng phanh rít chói tai.
Tất cả diễn ra trong chớp mắt.
Thân người nhỏ bé của Sơn bị hất văng, đập xuống mặt đường loang nước. Mưa vẫn xối xả như không hề hay biết. Máu từ trán cậu hòa lẫn vào nước mưa, đỏ sẫm, loang ra từng vệt dài theo dòng chảy.
Hoàng chết lặng trong vài giây. Rồi cậu lao ra, quỳ sụp xuống bên bạn. Hai bàn tay run rẩy ôm lấy đầu Sơn, cố giữ cho máu ngừng chảy dù biết mình chẳng thể làm gì.
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Sơn… Sơn ơi… mở mắt ra đi…
Giọng Hoàng vỡ vụn trong tiếng mưa. Nước mắt hòa cùng nước mưa trên gương mặt tái nhợt. Cậu ôm chặt lấy bạn, như thể chỉ cần giữ thật chặt thì Sơn sẽ không rời xa mình.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt. Quần áo Hoàng ướt sũng, cơ thể nhỏ bé run lên vì lạnh. Tiếng khóc dần yếu đi, nhịp thở trở nên gấp gáp rồi rối loạn. Giữa con đường mờ mịt trong màn mưa, Hoàng vẫn ôm đầu Sơn vào ngực, cho đến khi trước mắt cậu tối sầm lại.
Cậu ngất lịm, gục xuống bên người bạn thân, giữa cơn mưa trắng xóa của một buổi chiều định mệnh.
___

#2_Bệnh viện

___
Căn phòng bệnh trắng toát, mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt len vào từng nhịp thở. Tiếng máy theo dõi tim kêu “tít… tít…” đều đặn như kéo Hoàng trở về từ một giấc ngủ rất sâu.
Mi mắt cậu khẽ run, rồi mở ra.
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
//từ từ mở mắt//
Ánh đèn trần chói lòa. Mọi thứ mờ nhòe. Hoàng chớp mắt vài lần, cố gắng nhớ xem chuyện gì đã xảy ra. Một cơn đau âm ỉ chạy dọc thái dương. Cậu khẽ cựa mình, bàn tay vô thức tìm kiếm thứ gì đó bên cạnh.
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Mẹ…?
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
//giọng khàn đặc//
Những bóng người quanh giường bệnh lập tức xích lại gần. Mẹ cậu nắm chặt tay Hoàng, đôi mắt đỏ hoe. Bố đứng phía sau, im lặng đến lạ.
Hoàng nuốt khan. Ký ức vụn vỡ như những mảnh kính lấp lóe trong đầu — tiếng phanh gấp, tiếng la hét, bàn tay ai đó kéo cậu…
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Sơn đâu rồi ạ?
Hoàng hỏi gấp, ánh mắt hoảng hốt nhìn quanh căn phòng.
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Sơn có sao không? Nó ở phòng nào? Con muốn gặp nó
Căn phòng bỗng chùng xuống.
Không ai trả lời.
Tiếng máy tim vẫn đều đặn, nhưng sự im lặng khiến Hoàng cảm thấy như không khí đang đặc lại.
Cậu nhìn từng gương mặt — cô y tá cúi đầu, bố quay đi, còn mẹ… mẹ bắt đầu run lên.
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Sơn đâu rồi?
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
//lo lắng//
Hoàng lặp lại, lần này giọng cậu cao hơn, gần như hoảng loạn.
Mẹ cậu bật khóc.
Một khoảng lặng kéo dài, nặng nề như đá đè lên lồng ngực.
Phan Đức Nhật Long_Bố Hoàng
Phan Đức Nhật Long_Bố Hoàng
Hoàng à…
Phan Đức Nhật Long_Bố Hoàng
Phan Đức Nhật Long_Bố Hoàng
//khẽ nói, giọng nghẹn lại//
Phan Đức Nhật Long_Bố Hoàng
Phan Đức Nhật Long_Bố Hoàng
Sơn… không qua khỏi...
Câu nói rơi xuống như một tiếng nổ câm lặng.
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
//sững người//
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Không… không thể nào
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
//lắc đầu, cười gượng//
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Bố đừng đùa như vậy. Sơn khỏe lắm mà. Nó còn hứa tuần sau đi đá bóng với con. Sao lại… chết được?
Không ai cười.
Chỉ có tiếng nức nở.
Hoàng nhìn quanh, tìm một ánh mắt đồng tình, một cái nháy mắt trêu chọc, một dấu hiệu cho thấy tất cả chỉ là trò đùa tệ hại nào đó. Nhưng thứ duy nhất cậu thấy là nước mắt.
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Con không tin!
Cậu thì thầm, tim đập dồn dập.
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Chắc mọi người đang thử con thôi… đúng không? Sơn đang trốn ở đâu đó chứ gì...?
Ngoài cửa sổ, ánh nắng nhạt nhòa chiếu vào căn phòng bệnh. Nhưng trong lòng Hoàng, một bóng tối vừa bắt đầu lan ra — chậm rãi, lạnh lẽo, và không có dấu hiệu dừng lại.
___

#3_Sân bay

___
Vài hôm sau, bầu trời buổi sớm phủ một màu xám nhạt lên đường băng. Hoàng kéo vali bước theo bố mẹ vào sân bay, từng bước chân nặng như đeo đá.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh.
Chỉ mới mấy ngày trước, cậu còn nằm trên giường bệnh, cố chấp tin rằng đó chỉ là một trò đùa. Nhưng tang lễ đã diễn ra. Những vòng hoa trắng. Những tiếng khóc. Và một khoảng trống không gì lấp được.
Giờ đây, Hoàng chuẩn bị rời khỏi nơi đã lớn lên — rời khỏi những con phố quen, sân bóng cũ kỹ, và cả những ký ức còn chưa kịp nguôi ngoai.
Đặng Châu Anh_Mẹ Hoàng
Đặng Châu Anh_Mẹ Hoàng
Con sẵn sàng chưa?
Đặng Châu Anh_Mẹ Hoàng
Đặng Châu Anh_Mẹ Hoàng
//khẽ hỏi//
Hoàng gật đầu, dù trong lòng chẳng có gì gọi là sẵn sàng.
Cậu biết chuyến bay này không chỉ đơn thuần là một cuộc chuyển trường. Sang Mỹ, cậu sẽ có môi trường học tập tốt hơn, tương lai rộng mở hơn — ai cũng nói vậy.
Nhưng không ai nhắc đến việc phải rời xa quá khứ đau đớn, như thể bay qua nửa vòng trái đất có thể khiến ký ức ở lại phía sau.
Khi loa thông báo vang lên, Hoàng bước về phía cửa kiểm tra vé. Đột nhiên, cậu dừng lại.
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
//ngoảnh đầu nhìn về phía sảnh chờ đông đúc phía sau//
Ánh mắt cậu lướt qua từng gương mặt xa lạ — một ông lão đang đọc báo, một cô bé ôm gấu bông, vài người vẫy tay tạm biệt người thân.
Hoàng đứng yên.
Trong khoảnh khắc ấy, cậu như mong chờ một điều không thể — một dáng người quen thuộc đứng ở góc xa, tay bỏ vào túi quần, miệng cười nhếch mép.
“Mỹ vui đó nha, đừng quên tao!”
Cậu gần như nghe thấy giọng nói ấy.
Nhưng không có ai cả.
Chỉ là dòng người vội vã, ánh đèn sân bay lạnh lẽo và khoảng trống lặng im.
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
//nuốt nghẹn//
Lồng ngực cậu thắt lại.
Cậu hiểu — sẽ chẳng còn ai đứng từ xa vẫy tay chào tạm biệt mình nữa. Sẽ không còn những lời trêu chọc, không còn những trận cãi vã rồi làm hòa. Người mà cậu chờ đợi… đã không còn trên thế giới này.
Phan Đức Nhật Long_Bố Hoàng
Phan Đức Nhật Long_Bố Hoàng
Đi thôi con
Phan Đức Nhật Long_Bố Hoàng
Phan Đức Nhật Long_Bố Hoàng
//đặt tay lên vai Hoàng//
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
Dillan Hoàng Phan_Phan Đức Nhật Hoàng
//quay đi//
Bước qua cánh cửa lên máy bay, Hoàng biết mình đang rời khỏi quê hương — nhưng có lẽ, điều thật sự ở lại phía sau chính là một phần tuổi thơ mà cậu sẽ không bao giờ tìm lại được nữa.
___

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play