Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Vạn Kiếp Không Chung Đường — RhyCap

╰┈ Chương 1: Hồng Lụa Kết Duyênજ⁀ 𓍯𓂃𓏧

Triều Đại Hòa Năm Thứ Mười Tám.
Trời cuối thu, lá ngô đồng rơi đầy ở trước thềm Hoàng phủ. Trong đại sảnh, mùi Hương trầm nghi ngút, tiếng người qua lại thật rộn ràng mà lòng của kẻ trong cuộc lại lạnh như tựa sương đêm.
Hoàng Đức Duy con nhà họ Hoàng khoác y phục đỏ khẩm, kim tuyến thêu rồng may quấn lấy thân áo. Dung mạo thanh lãnh, mắt người dài như vẽ, môi thì mỏng không nở nổi một nụ cười ...
Lục An thân cận của người khẽ thưa.
Lục An
Lục An
Công tử... Giờ lành đã tới//rón rén bước đến//
Người nhìn Lục An với sắt mặt không một niềm vui, một gương mặt hoàn toàn với sự lạnh nhạt và đáp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con ra khỏi phòng đi
Lục An nghe người nói thì lặng lẽ rời khỏi phòng người
___________
Còn bên kia thành, Nguyễn Phủ cũng rợp sắt hồng. Nguyễn Quang Anh con nhà Nguyễn vận hỷ bào, tay cầm nắm cây quạt gấp, ánh mắt ngươi lạnh như gươm.
Trần mặc người hộ vệ của Quang Anh đến trước mặt cúi đầu nói nhỏ.
Trần Mặc
Trần Mặc
Nhị công tử, người thật sự can tâm sao?.. //Ngước nhìn//
Quang Anh bật cười khẽ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Can tâm hay không, vốn do ta chọn//nhìn Trần mặc//
Hai cỗ kiểu đỏ từ phía hai phủ dần tiến vều lễ đường ở giữa kinh thành. Trống chiêng dậy đất, bá quan văn rõ đứng nhìn ngó xem. Ai nấy điều hiểu tất cả mọi chuyện — đây dù không phải là hôn lễ, mà còn là một ván cờ chính trị! .
Ba lạy hoàn tất.
Tân phòng tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng nến cháy tách tách và cả tiếng suối chảy ở ngoài lễ đường.
Người ngồi bên trái còn Quang Anh thì ngồi ở bên phải. Và giữa họ là chén rượu hợp cẩn chưa ai động tay đến.
Quang Anh nói nhỏ vào tai người đủ để hai người có thể nghe thấy nhau nói.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Ta sẽ không ép buộc người.. "
Người khẽ ngước nhìn, ánh mắt bình thản như mặt hồ không gợn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Ta cũng chẳng mong ngươi giả vờ ân ái"
Ngọn nến chao nhẹ
Đêm hôm ấy, khi ngủ họ quay lưng về phía nhau, không như những cặp đôi khác.
______________
Những ngày sau đó, Hoàng phủ tuy danh nghĩa nhưng lại có thêm một vị phu quân, nhưng trong sân viện lại càng thêm chút tĩnh mịch.
Người thường ở thư phòng để đọc sách, lại đọc đến tận khuya. Còn Quang Anh, lại khác hẳn, sáng sớm đã luyện kiếm nơi hậu viện, mô hôi thấm ướt cả lưng áo.
Họ gặp nhau ngay trên hành lang, chỉ biết khẽ gật đầu.
___________________
Một lần, Quang Anh từ triều về, áo thì còn vương chút bụi đường. Thấy người đứng ở bên hồ sen hồng, tay thì cầm nhành liễu rũ, gió khẽ lay tóc bay.
Không biết vì sao hắn chợt chậm bước.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hừm.. Người thích yên tĩnh đến vậy sao?// bước tiếp//
Người không quay đầu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Yên tĩnh còn dễ chịu hơn lòng người
Anh ta khẽ cười nhẹ nhàng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy xem ra..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ta cũng chẳng khiến ngươi dễ chịu
Lần đầu tiên... Khoé môi người cong nhẹ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ít nhất.. Ngươi còn nói thẳng//xoay qua nhìn//
Một khoảnh khắc rất ngắn, ánh mắt họ chạm nhau. Không còn lạnh lẽo như ngày đại hôn trước đó, nhưng chưa đủ ấm áp để gọi là tình.
Đêm đó trong cung truyền tin gấp — biên cương phía Bắc có biến.
Nguyễn Đại nhân được triệu và triều suốt đêm. Hoàng lập gr gia sắt mặt liền trầm xuống.
Cơn sóng ngầm đang dần dần nổi lên
Còn ở phía giữa Hoàng phủ, hai người vốn dĩ chưa có tình cảm, lại bắt đầu bước vào trước một ván cờ sinh tử — Nơi trái tim và quyền thế đều không thể vẹn toàn.

╰┈ Chương 2: Ô Che Giữa Mưa જ⁀ 𓍯𓂃𓏧

Sau đại hôn ba ngày, kinh thành đổ mưa
Hậu viện Hoàng phủ mờ trong màn nước trắng xóa. Anh ta vẫn đứng luyện kiếm dưới mưa, mưa thấm ướt cả quần áo, tóc dính nơi chán.
Trong thư phòng, người nhìn qua khung cửa ánh mắt dừng lại nơi bóng người ấy.
Lục An nhỏ giọng
Lục An
Lục An
Nhị gia thật cứng đầu
<< Tạm thời gọi Đức Duy>>
Đức Duy không đáp, chỉ lặng lẽ cầm ô bước ra.
Mưa lạnh quất lên vai.
Quang Anh vừa thu kiếm thì bỗng dưng một chiếc ô được mở ra phía trên đầu.
Anh ta ngẩn lên, Đức Duy đứng rất gần.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trời lạnh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngươi không cần tự hành hạ bản thân mình
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ta quen rồi//khẽ nhếch môi//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừm quen cũng không có nghĩ là phải chịu đựng
Câu nói ấy làm anh ta sững lại một nhịp.
Mưa vẫn rơi, nhưng bên phía dưới chiếc ô nhỏ, khoảng cách giữa họ dường như đã gần hơn.
________________
Đến tối hôm đó, Quang Anh cảm phong nhẹ.
Đức Duy tự tay sắc thuốc.
Quang Anh nhìn bát thuốc ấm đang bốc khói, bậc cười.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ta tưởng ngươi ghét ta
Đức Duy đặt bát xuống dưới bàn gỗ, giọng vẫn giữ nguyên tính cách điềm đạm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ta không phải là ghét ngươi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mà là vẫn chưa hiểu được ngươi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hửm vậy bây giờ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đang thử
Quang Anh cần lấy bát thuốc, một hơi cạn sạch bát.
Ngoài trời mưa lất phất.
Trong phòng đèn vàng ấm.
Đêm ấy, cũng là lần đầu tiên họ không còn quay lưng để ngủ.
Nhưng không ôm nhau, không chạm vào nhau.
Chỉ là khoảng cách không còn xa như trước nữa.
Dường như họ đang dần sưởi ấm trái tim cho nhau.
Không phải ghét mà chỉ là vẫn chưa hiểu nhau cần gì hay là muốn gì.

╰┈ Chap 3: Hải Đường Nghiên Bóngજ⁀ 𓍯𓂃𓏧

Mưa qua đi, trời trong vắt.
Sau cơn mưa đêm, hậu viện Hoàng phủ được gột rửa. Lá xanh còn đọng lại nước,ánh nắng sáng sớm chiếu qua từng giọt nước long lanh.
Giữa sân, cây hải đường nở sớm.
Hoa hồng nhạt, từng cánh hoa mềm như lụa.
Hoàng Đức Duy đứng dưới tán cây cao, tay thì cầm quyển sách, ánh sáng rơi xuống vạt áo trắng khiến người càng thêm thanh nhã.
Nguyễn Quang Anh từ xa bước tiến đến, nhưng lại không vội lên tiếng.
Hắn đứng nhìn.
Nhìn người kia nghiên đầu đọc sách, nhìn cánh hoa rơi xuống tóc mà không hay.
Một lúc sau Quang Anh mới hỏi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngươi thích hải đường?
Đức Duy không quay lại ngay.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hừm vì sao?
Đức Duy khẽ khép sách, ngón tay thì lại kẹp một nhánh hoa giữa trang giấy trắng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoa nở rực rỡ, nhưng tàn rất nhanh
Giọng y nhẹ như gió.
Quang Anh nhìn lên tán cây, ánh mắt bỗng dịu lại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy ta sẽ bảo ngươi chăm nó cẩn thận hơn
Đức Duy khẽ cười.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu hoa đã đến lúc phải tàn, chăm thế nào cũng không giữ được
Quang Anh bước tới gần hơn một bước.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có những thứ không giữ được bằng cách chăm sóc
Hắn đưa tay hứng lấy một cánh hoa đang rơi, nắm lại ở bên trong bàn tay mình.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy ta sẽ giữ bằng tay
Nói rồi, hắn mở tay ra, đặt cánh hoa trên trang sách của Đức Duy.
Khoảng cách giữa họ lúc này gần đến mức có thể nghe được hơi thở của cả hai.
Đức Duy nhìn cánh hoa rồi nhìn hắn.
Không nói gì.
Nhưng ánh mắt lại không còn xa cách như trước nữa.
_______________
Buổi chiều.
Quang Anh dẫn Đức Duy ra hậu viện học cưỡi ngựa.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngươi thật sự muốn học?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ta không muốn mãi cứ đứng sau lưng ngươi
Câu nói ấy khiến Quang Anh khựng lại.
Đức Duy đặt tay lên dây cương, còn hơi vụn về.
Ngựa khẽ nhúc nhích.
Chỉ một thoáng mất thăng bằng, Đức Duy nghiêng người về phía trước.
Quang Anh lập tức bước lên, vòng tay giữ chặt lấy eo Đức Duy.
Hai người cùng ngồi trên lưng ngựa.
Bàn tay Quang Anh đặt ở nơi thắt lưng ngươi.
Ấm nóng, tim đập rõ ràng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
" Đừng sợ "//nói khẽ//
Giọng trầm sát bên tai.
Đức Duy hơi đỏ mặt, nhưng không hề có ý định giãy ra.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
" Ta không sợ "
Con ngựa chậm rãi, bước đi phía dưới nắng chiều.
Cánh hoa hải đường rơi lả tả ở phía sau
Một cảnh tượng bình yên đến mức khiến người ta quên mất ngoài kia là kinh thành đầy mưu toan.
Tối hôm đó.
Trong thư phòng Đông viện, đèn đã thắp.
Đức Duy ngồi đọc sách như thường lệ.
Nhưng hôm nay, tiếng bước chân quen thuộc không đi ngang qua... Mà dừng lại trước cửa.
Quang Anh bước vào, tay cầm kiếm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Người không về Tây viện sao?
Người hỏi với giọng điềm tĩnh.
Quang Anh đặt kiếm xuống bàn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ta nghĩ... Đông viện cũng không tệ.
Không khí lặng đi một nhịp.
Ánh nến lay động, phản chiếu lên gương mặt hai người họ.
Đức Duy khép sách.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy thì ở lại//nhìn anh//
Bốn chữ đơn giản.
Không nhấn mạnh và không do dự.
Nhưng khiến lòng người nghe rung động.
Quang Anh nhìn người thật lâu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Người không sợ lời ra tiếng vào?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ta là người của Hoàng phủ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ở đâu trong phủ này... cũng là chuyện của ta
Một thoáng im lặng.
Rồi Quang Anh bật cười khẽ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy từ nay, ta sẽ làm phiền
______________
Đêm ấy, họ cùng nhau ngồi uống trà.
Quang Anh kể vài chuyện nơi biên cương.
Đức Duy lắng nghe.
Không khí còn gượng gạo, khi đèn dần tắt.
Quang Anh nằm xuống bên cạnh.
Khoảng cách không còn là hai đầu giường.
Không ai chạm vào ai.
Nhưng giữa đêm tỉnh lặng, khi gió lùa qua cửa sổ — Bàn tay hai người vô thức chạm nhau.
Không ai rút lại, chỉ lặng lẽ... để yên như thế.
Ngoài sân, hải đường rơi thêm một cánh, tình cảm cũng âm thầm nảy mầm như vậy.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play