ĐỘC BẢN VÔ HÌNH ( Mason Nguyễn X CONGB)
HỮU THANH VÔ DIỆN
Giải thích:
💬: tin nhắn
Bách: anh
Công: em
* suy nghĩ *
//Hành động//
'nói thầm'
Nguyễn Xuân Bách
Sếp tổng/Kiến trúc sư. Khuyết điểm: Mù mặt người( bệnh Prosopagnosia). Tính cách: Thâm trầm, miệng lưỡi độc địa, chỉ tin vào giọng nói của trợ lý.
Prosopagnosia (hay còn gọi là hội chứng mù mặt/quên mặt) là một rối loạn thần kinh khiến não bộ không thể nhận diện hoặc phân biệt khuôn mặt, ngay cả với người thân, bạn bè, hoặc chính mình, dù thị lực vẫn bình thường. Tình trạng này có thể do bẩm sinh hoặc mắc phải (chấn thương, tai biến), gây khó khăn lớn trong giao tiếp xã hội.
Nguyễn Thành Công
Làm trợ lý riêng của Bách đã được 5 năm. Nhiệm vụ: Làm "đôi mắt" cho Bách. Tính cách: Hiền lành, thâm tình, luôn nghĩ mình là kẻ thay thế vô hình.
2 giờ sáng, Bách vừa kết thúc một bữa tiệc xã giao đầy mệt mỏi với những khuôn mặt "nhòa nhạt" mà anh không thể nhớ nổi. Công đang ngồi trên taxi về nhà sau khi đã hộ tống Bách an toàn.
Nguyễn Xuân Bách ➡️ Nguyễn Thành Công
Nguyễn Xuân Bách
💬 Ngủ chưa?
Nguyễn Thành Công
💬 Em vừa về đến cổng nhà. Mà anh uống thuốc giải rượu chưa? Em để ở tủ đầu giường ấy
Nguyễn Xuân Bách
💬Chưa, lúc nãy ở bữa tiệc, kẻ mặc vest xanh đứng bên trái tôi là ai?
Nguyễn Thành Công
💬Là Giám đốc dự án- Duy Ngọc của bên công ty NV đó anh. Lúc nãy em đã thì thầm vào tai anh ba lần rồi mà... Anh không nhớ sao?
Nguyễn Xuân Bách
💬Cậu biết là tôi không nhớ được mà. Đối với tôi, hắn ta hay cậu, hay bất cứ ai ở đó...Đều chỉ là những cái bóng không có mặt.
Nguyễn Thành Công
💬Vâng, em xin lỗi. Lẽ ra em nên nhắc anh kỹ hơn.
Nguyễn Xuân Bách
💬Đúng là vô dụng! Cầm lương trợ lý cao nhất công ty mà có mỗi việc làm "mắt" cho tôi cũng không xong
Nguyễn Thành Công
💬Em xin lỗi... Sáng mai em sẽ soạn lại danh sách kèm mô tả chi tiết giọng nói của từng người cho anh.
Nguyễn Xuân Bách
💬Không cần.Gửi cho tôi một tin nhắn thoại đi.
Nguyễn Thành Công
💬 Dạ! Giờ này sao ạ?
Nguyễn Xuân Bách
💬Tôi đang không ngủ được. Cứ nói gì đó đi. Chỉ có giọng của cậu là tôi không thấy chói tai.
Nguyễn Thành Công
Anh Bách, muộn rồi, anh nhắm mắt lại đi. Đừng cố nhớ về những khuôn mặt ban nãy nữa. Sáng mai khi anh thức dậy, em sẽ lại là người nói cho anh biết thế giới này trông như thế nào. Anh cứ yên tâm ngủ đi, em vẫn ở đây mà...
Nguyễn Xuân Bách
💬Ừ. Giọng cậu nghe vẫn... nhạt nhẽo như mọi khi.
Nguyễn Thành Công
(Gõ rồi lại xóa...) Nhạt nhẽo nhưng anh vẫn nghe 5 năm qua đó thôi. Anh ngủ ngon.
Nguyễn Xuân Bách
💬 Công này
Nguyễn Thành Công
💬 Dạ! Em nghe đây anh
Nguyễn Xuân Bách
💬Đừng có dùng loại nước hoa nồng nặc như tối nay nữa. Tôi không thích.
Nguyễn Thành Công
// sững sờ// 💬Nước hoa? Tối nay em đâu có dùng nước hoa đâu anh... Chắc là anh ngửi thấy mùi từ cô gái đứng gần anh lúc nãy đó.
Nguyễn Xuân Bách
💬Vậy à? Thảo nào tôi thấy khó chịu. Trong bóng tối của tôi, chỉ được phép có mùi của cậu thôi. Nhớ lấy.
Nguyễn Thành Công
💬...Vâng. Em nhớ rồi.
Công tắt điện thoại, nhìn vào màn hình tối đen. Cậu tự hỏi:
Nguyễn Thành Công
* Nếu một ngày mình im lặng, liệu Bách có bước qua mình như một người xa lạ trên phố không?*
Bách đã lưu tệp ghi âm "Giọng nói của Công_261" vào thư mục "Bản gốc duy nhất".
NĂM MƯƠI CENTIMET
Phòng làm việc của Bách vào sáng hôm sau. Rèm cửa khép kín, ánh sáng chỉ lọt qua khe nhỏ như một sợi chỉ cắt ngang căn phòng. Bách ngồi trong bóng tối, tay day thái dương. Công đứng cách anh một khoảng chuẩn xác, không tiếng động
Nguyễn Thành Công
Em mang cà phê và thuốc giảm đau vào rồi. // em lên tiếng, giọng cậu nhẹ như hơi thở, cố gắng không làm chấn động bầu không khí đặc quánh trong phòng//
Nguyễn Xuân Bách
//Không mở mắt, anh dựa hẳn ra sau ghế, giọng trầm đục// Lại gần đây một chút. Đứng vào chỗ có ánh sáng ấy.
Nguyễn Thành Công
//Tiến lên hai bước, đứng đúng vào nơi sợi chỉ sáng cắt qua vai áo mình. Cậu biết quy tắc của anh: Không quá xa để anh cảm thấy bị bỏ rơi, không quá gần để anh phải cố gắng phân giải những đường nét gương mặt mà anh vốn chẳng thể ghi nhớ.//
Nguyễn Xuân Bách
Cách bao nhiêu?//mắt vẫn nhắm nghiền//
Nguyễn Thành Công
Đúng 50 centimet, như anh muốn
Nguyễn Xuân Bách
// Từ từ mở mắt//
Trong thị giác của anh, mọi thứ chỉ là những mảng màu đơn sắc chồng chéo. Công hiện ra như một bóng hình mảnh khảnh, không có ngũ quan, chỉ là một thực thể có đường viền rõ nét hơn những người khác nhờ vào màu áo trắng và vị trí đứng quen thuộc.
Nguyễn Xuân Bách
// nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi lẽ ra là khuôn mặt của Công// Tối qua cậu nói giọng mình nhạt nhẽo. Nhưng sáng nay, trong cái im lặng này, tôi lại thấy nó là thứ duy nhất có hình hài.
Nguyễn Thành Công
//Mím môi, nỗi chua xót dâng lên như nước thủy triều// Nếu một ngày em mất giọng, hoặc em đứng sai vị trí... anh có còn nhận ra em không?
Nguyễn Xuân Bách
//Nhếch môi, nụ cười lạnh lẽo như sương sớm//Cậu đang hỏi một câu hỏi thừa thãi. Cậu là trợ lý của tôi, nhiệm vụ của cậu là không được phép 'sai lệch'. Tôi không cần một khuôn mặt để nhớ, tôi cần một sự tồn tại ổn định.
Nguyễn Thành Công
Sự tồn tại ổn định...// Công lặp lại, lòng thắt lại// Hóa ra em là một món đồ nội thất được đặt đúng chỗ trong mắt anh sao?
Nguyễn Xuân Bách
Cứ cho là vậy đi// đứng dậy, bước ngang qua em ,hơi lạnh từ người anh lướt qua vai em //Chuẩn bị xe đi. Nhớ đeo chiếc cà vạt màu xám khói tôi tặng. Giữa đám đông ngoài kia, tôi cần một dấu hiệu để biết đâu là người của mình.
Khi tiếng bước chân của Bách xa dần, Công vẫn đứng yên trong dải nắng hẹp. Cậu nhận ra mình giống như một con tem được dán nhãn, nếu bong lớp nhãn đó ra, cậu sẽ lập tức trở thành một kẻ vô danh trong thế giới của người đàn ông ấy.
BIẾN SỐ TỰ NHIÊN
Tại sảnh lớn của một trung tâm hội nghị. Ánh đèn vàng rực rỡ và tiếng người nói cười xôn xao khiến Bách bắt đầu rơi vào trạng thái quá tải thị giác. Mọi khuôn mặt xung quanh anh như những vệt màu loang lổ trên một bức tranh hỏng.
Nguyễn Xuân Bách
// siết chặt khuỷu tay Công, giọng thấp và gấp gáp// Đừng rời xa tôi quá nửa mét. Đám đông này đang làm tôi loạn.
Nguyễn Thành Công
Em vẫn ở đây //bình thản đáp, cánh tay cậu gồng lên để làm điểm tựa cho anh// Bên phải anh là đối tác bên NV, bên trái là...
???
Bách! Cậu cũng ở đây à?// Một giọng nói trẻ trung, đầy năng lượng vang lên//
Bách khựng lại. Một người đàn ông cao ráo, mặc sơ mi trắng và đeo cà vạt màu xám khói bước đến. Anh ta có cùng chiều cao, cùng mùi hương thoang thoảng của loại xà phòng mà Công vừa đổi sáng nay. quan trọng nhất, anh ta đứng ngay vào vị trí 50 centimet bên cạnh Bách.
Nguyễn Xuân Bách
//xoay người lại, đôi mắt nheo lại đầy nghi hoặc nhìn người mới tới, rồi lại nhìn sang Công. Trong thế giới nhòe mờ của anh, hai bóng hình ấy giống nhau đến lạ lùng//
Nguyễn Xuân Bách
Công?//gọi khẽ, bàn tay anh vô thức nới lỏng khỏi tay Công và hướng về phía người lạ kia//
Nguyễn Thành Công
//Trái tim như rơi hẫng xuống vực sâu. Đứng im, không lên tiếng, lặng lẽ quan sát người đàn ông mình đã hầu hạ 5 năm qua đang dần nhầm lẫn mình với một "ký hiệu" khác//
Cái tên "Độc bản vô hình" bây giờ mới thực sự trở nên thâm độc: Khi ký hiệu bị sao chép, độc bản cũng trở thành hư không.
Tác giả hạt nhài
Xin lỗi vì chap quá xàm và ngắn
Download MangaToon APP on App Store and Google Play