Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ RhyCap ] Truyện Ngắn

[ RhyCap ] Nhẫn và Lời Ước Định

Trong giới có một cặp truyền kỳ lâu năm
Đó là…
Quang Anh và Đức Duy.
Tồn tại giữa họ là mối quan hệ trên cả tình bạn, 10 năm gắn bó. Ấy thế, họ vẫn không đi đến cuối cùng của một tình yêu. Ví dụ như kết hôn?
Quang Anh mệt mỏi sau ngày dài làm việc, áo khoác vắt hờ trên cánh tay. Tiến bước vào căn nhà chung, mắt dáo dác tìm kiếm bóng dáng Đức Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy, anh mới về.
Đức Duy ngồi trên ghế, tay cầm một tách trà từ tốn hớp một ngụm. So với ngày thường, cậu trông có phần dửng dưng hơn.
Cậu khẽ đáp
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh về rồi thì tắm rửa, nghỉ ngơi đi.
Cậu đứng dậy, ngay cả một ánh mắt cũng không thèm liếc nhìn anh một lần. Toan muốn về phòng.
Quang Anh đặt áo khoác trên thành ghế. Vội vàng chạy tới bên cậu, vòng tay ôm người vào lòng. Giọng kề sát bên tai, giọng nói u uất, phả vào tai. Vừa râm ran ngứa lại vừa mủi lòng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em sao thế? Em lại giận anh chuyện gì phải không?
Đức Duy nhìn xuống vòng tay ấm áp đang ôm lấy mình, cố gỡ ra nhưng do không làm lại anh nên bất thành.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh lại làm em ghen rồi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chuyện gì thế? Mong em chỉ điểm cho anh sửa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quảng bá phim gần đây, anh đóng.
Thời gian qua, Quang Anh có nhận một dự án quay phim. Bộ phim được quay thuận lợi, suôn sẻ gặt hái thành công. Tương tác của nam chính - do anh thủ vai và nữ chính trong phim khiến nhiều người thích thú, ghép đôi.
Không khỏi dẫn đến các TOPIC về cặp chính của bộ phim được thảo luận sôi nổi trên các trang mạng xã hội. Bao gồm cả so sánh cặp đôi chính của phim và cặp đôi trước đó, cũng chính là Quang Anh - Đức Duy.
Nhiều người cho rằng cặp đôi trước đã hết thời, rạn nứt và không còn qua lại.
Điều này cũng là một phần khiến Đức Duy không vui.
Anh nhẹ nhàng giải thích với người yêu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em biết đó, chỉ là tính chất công việc.
Đức Duy sớm biết là vậy, dù đã nghe trăm ngàn lần, nhưng lần nào nghe cũng mới như lần đầu. Trái tim lại bắt đầu không nghe lời, đau nhói khôn xiết.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em biết, trong phim, quảng bá thì không nói. Chính là…
Cậu ngừng lại một chút, dường như lấy chút sức lực để nói tiếp một điều khiến cậu không hài lòng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chính là bộ phim kết thúc rồi, cũng được một thời gian rồi. Sao anh không thanh minh mấy cái tin đồn vô căn cứ giữa anh và chị ấy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Để rồi, mọi người hiểu lầm cái này cái kia, rồi suy đoán lung tung.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Gán ghép hai người.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Người yêu anh cũng biết ghen, biết đau, biết giận mà anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh..
Anh không thốt lên từ ngữ nào. Nội tâm anh cũng xót xa, anh biết mình vô tình bỏ quên cảm xúc của người yêu, khi anh đang loay hoay bên ngoài kia. Anh muốn nói xin lỗi, nhưng không thành lời.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em mệt rồi!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh có thể nói chuyện với em, sau khi nghỉ ngơi xong.
Đức Duy gạt phăng vòng tay anh, tự mình vào phòng ngủ.
Anh ngồi xuống sofa, rít một hơi, kẽ ngón tay kẹp một điếu thuốc đặt trên thành ghế. Ngửa đầu nhìn.
Anh có một thói quen xấu, khi cảm thấy tiêu cực hay stress thì anh sẽ hút thuốc. Dù Duy không thích điều đấy, anh sẽ hạn chế dùng, nhất là trước mặt Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Alo!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đặt cho tôi hai tấm vé đi Iceland.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Được, cảm ơn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không có gì, chỉ là nên hâm nóng tình cảm thôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Uhm, tắt máy đây.
Ngồi thừ người một lúc, anh đứng dậy, nhổ bã kẹo bạc hà xanh ra thùng rác nhỏ. Mở tủ lớn, đem chăn bông trải ra đất nằm.
Duy đang giận, anh sẽ không nằm cùng nếu dỗ người chưa xong.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngủ ngon! Duy của anh.
Chăn kề ngang ngực, co người lại. Mắt nhìn đằng lưng của Duy, anh tưởng tượng mình đang ôm cậu từ phía sau, khó khăn vào giấc.
Cậu không ngủ hẳn, thi thoảng sẽ quay người nhìn anh nằm đó.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đồ ngốc này.
Nằm một lúc lâu, chắc chắn cậu ngủ rồi. Anh mới mở mắt ra, cười cưng chiều một cách bất lực.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em bé sao mà ngốc nghếch, mà cũng đáng yêu thế này.
Sáng sớm, Quang Anh dậy trước cả cậu. Chăn gối gấp gọn đã cất, cúi người thơm trán một cái. Rồi mới chịu rời đi.
Đức Duy hôm nay không có lịch trình, lúc tỉnh dậy, cái bụng sữa đã chít chít meo meo đòi ăn.
Đức Duy rời giường, vệ sinh cá nhân xong.
Xuống căn bếp đã thấy đồ ăn đã được chuẩn bị sẵn, đầy đủ dinh dưỡng. Còn dặn dò cậu nếu nguội nhớ hâm nóng lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ cười /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thật là…
Xong xuôi, cậu tay cầm một tách cafe vừa uống vừa lướt mạng.
Bất trợt, status của anh thông báo đến máy chủ của cậu.
Cậu nhấn vào theo thói quen.
Anh đăng hai bài
Bài đầu tiên:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Các bạn vui là được nhưng đừng làm ảnh hưởng mọi người.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
NovelToon
Bài đăng thứ hai, cách đây không lâu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em bé giận rồi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
NovelToon
Nhưng bài đăng thứ hai, anh để chế độ chỉ bạn bè thấy.
Mặc dù không công khai, nhưng chỉ nhiêu đó thôi. Cậu không đòi hỏi gì thêm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
CAPTAIN BOY : Thả nhẹ cái suộc cho cạ nhà 🤘
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
NovelToon
Cộng đồng mạng lập tức soi ra được chiếc nhẫn đôi của hai người này. Nhiều người nhớ lại vài năm trước, RHYDER từng nói một câu khi tham gia chương nọ:
MC : [ Hôm nay, chúng ta sẽ trải nghiệm làm đồ tặng cho người quan trọng nhất với chúng ta ].
RHYDER khi đó làm rất nhiều món, trong đó có bao gồm cả nhẫn.
Khi được phỏng vấn, anh đã trả lời.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Món quà này em đều đã phân loại cho từng người trong nhà rồi.
MC gật gù, rồi hỏi tiếp:
[ Vậy còn cặp nhẫn đôi này, phải chăng là tặng cho người quan trọng trong đời ].
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đúng vậy, em tặng cho người em yêu sau này.
Quay về thực tại, khác so với tưởng tượng. Không công kích, không ném đá, chỉ có lời chúc phúc và những người hiểu chuyện âm thầm rời đi.
Ồn ào và sôi nổi hơn bao giờ hết. Fan cp thì la hét, vui sướng. Nhưng họ không vì thế mà kiếm chuyện, khiêu khích với ai. Vì họ biết làm thế nào để tránh gây ảnh hưởng tới idol.
[ Fan 1 : Cmn tui bảo rùi mà, họ là một cặp từ lâu màaa ]
[ Fan 2 : Tui thắc mắc! Tính đến nay, là họ quen nhau lâu nắm rồi á. Họ đã cưới nhau chx ].
[ Fan 3 : Không biết họ giờ đang trong giai đoạn nào, miễn họ bên nhau là được].
99+
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh! Cực quang đẹp quá đi!.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đúng là rất đẹp, nhưng trong mắt anh, em là đẹp nhất rồi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ đánh tay anh /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ ôm em /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Moah
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em đánh anh đau quá!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em không có dùng lực mà.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy em cười với anh đi, anh thích nhất là em cười.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đáng ghét!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ ngại /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ thơm má em/
Không kết hôn cũng không sao cả. Họ đã có cho mình lời ước định riêng giữa mình và đối phương.
Không công khai cũng không sao cả. Họ đã được sự chấp thuận từ gia đình hai bên, bạn bè, và cả những người âm thầm ủng hộ. Một lòng với nhau.
Dẫu là có cãi vã, hay ghen tuông xảy ra. Họ lựa chọn im lặng để đưa ra hướng giải quyết vấn đề cho cả hai. Lắm lúc nhiều chuyện xảy ra, nhưng không sao cả, miễn là không rời bỏ nhau.
Vì tình yêu rất phức tạp, vì nhau, nên dù khó khăn thế nào vẫn muốn đồng hành cùng nhau bước tiếp trên chặng đường phía trước.
The End

[ RhyCap ] Bỏ Lỡ.

Duy đóng cửa xe lại, dạo bộ quanh trường cũ. Ngôi trường vẫn thế, không đổi khác là bao, nhưng lòng người đã chẳng còn như trước. Cậu bước chậm, để từng cơn gió lạnh thổi qua, mang theo cả những ký ức năm nào – một thời thanh xuân rực rỡ, một thời yêu thương mà không thể chạm tay vào. Ngày đó, cậu đã nghĩ, chỉ cần cố gắng hơn một chút, kiên trì hơn một chút, thì tình yêu này sẽ có kết quả. Nhưng cậu không ngờ, có những người dù dành trọn một đời yêu thương, vẫn chẳng thể có được người mình mong mỏi. Bàn tay cậu chạm nhẹ lên thành cầu thang, nơi từng ghi dấu những ngày vô tư nô đùa, nơi đã từng có bóng lưng ai đó đứng chờ cậu mỗi chiều. Cậu lẩm nhẩm gọi tên những người bạn cũ, rồi dừng lại nơi gần cửa sổ – chỗ ngồi của anh. Mặt bàn giờ đã có thêm những vết khắc mới, nhưng vẫn còn dấu vết chữ ký thác của một thời. Cậu mỉm cười chua xót, nhớ lại những ngày mình ngốc nghếch ôm lấy cả lớp chỉ để được ở gần anh. Nhưng rồi, năm tháng trôi qua, ai cũng phải lớn lên, ai cũng phải đi về phía cuộc đời đã sắp đặt. Cậu ngồi xuống chiếc ghế đá quen thuộc, một tai đeo dây nghe, để bản nhạc năm xưa vang lên lần nữa. Ngẩng đầu lên, cậu nhìn tán cây cao lớn, gió lay động làm những chiếc lá xào xạc. Nơi đây, từng có một Quang Anh cùng cậu nghe nhạc, cùng cậu cười, cùng cậu chia sẻ những vụn vặt của tuổi trẻ. Nhưng bây giờ, ghế bên cạnh trống không. Điện thoại trong túi quần reo lên, cậu kéo máy ra nghe. “Đông đủ rồi. Đến đây đi.” Giọng nói trầm ổn, chững chạc, nhưng xa lạ đến đau lòng. Đã bao lâu rồi, cậu chưa nghe giọng anh? Cậu ngỡ mình đã quên, nhưng tim vẫn loạn nhịp như thuở ban đầu. Duy áp tay lên ngực, nơi trái tim đã từng đau đớn biết bao lần. Thì ra, từ trước đến nay, cậu chưa bao giờ ngừng yêu anh. Cậu nhắm mắt lại, giữ bình tĩnh rồi đáp: “Tớ đến đây.” Cậu đứng dậy, rời đi. Là đi đến hôn lễ của người cậu yêu, hay đi đến hồi kết của một mối tình không lối thoát? Cậu không rõ. Chỉ biết rằng, hôm nay, cậu đến để tự tay chôn vùi đoạn thanh xuân đẹp nhất của mình. Ngày Quang Anh cưới, trời đổ mưa nhẹ. Duy đứng ngoài cổng lớn, tay cầm một bó hoa Mộc Lan Trắng.Cậu không được phép của gia đình anh, nhưng cậu vẫn đến. Cho một lần sau cuối, cậu muốn tận mắt chứng kiến người mình yêu đi về một nơi không có cậu. Bên trong, tiếng chúc tụng vang lên không ngớt. Cô dâu trong bộ váy trắng tinh khôi, rạng rỡ nhưng ánh mắt không hề có tình yêu dành cho chú rể. Cô gái ấy – người được gia đình chọn, người Quang Anh cưới chỉ vì chữ hiếu. Duy không bước vào, chỉ lặng lẽ nhìn từ xa. Cậu nhớ về những ngày đã qua, nhớ về lần cuối cùng họ gặp nhau. Khi ấy, cậu từng nghĩ rằng nếu cứ nhìn mãi, biết đâu có thể giữ được người ấy. Nhưng không. Định mệnh chưa từng ưu ái cậu. Cô em gái của Quang Anh bước ra, thấy Duy đứng dưới mưa, lòng chùng xuống. Cô biết, hôm nay không chỉ có một người phải diễn tròn vai. "Cậu thật ngốc." Cô khẽ nói, giọng đầy thương xót. Duy cười nhẹ, đặt bó hoa xuống bậc thềm. "Tớ đến chúc phúc thôi." Cô gái nhìn bó hoa trắng thuần, trong lòng xót xa. Chỉ là một câu chúc phúc, nhưng có ai thật lòng chúc phúc cho mối duyên lỡ dở của mình đâu? Bên trong, Quang Anh nhìn qua khung cửa sổ, bắt gặp bóng dáng cao gầy quen thuộc. Nhưng khi anh định bước ra, Duy đã xoay lưng rời đi, lẫn vào dòng người. Bàn tay anh siết chặt. Có những người, dẫu đã đi cùng ta một đoạn đường dài, nhưng cuối cùng vẫn chỉ có thể lặng lẽ rời đi. Hôm nay, Quang Anh có một đám cưới. Nhưng Duy, mất đi cả một thanh xuân.
# Lưu ý : Nhiều chữ, ít thoại.
Cậu nhìn khung ảnh cưới bên ngoài, nước mắt vô thức rơi. Khi đó, tuổi trẻ ngây ngô, vô tư. Quang Anh từng đùa rằng, sau này sẽ không lấy ai.
Chớp mắt một cái, người kia đã lên xe hoa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cuối cùng, vẫn là tớ đơn phương tình cảm này.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Người ta bảo chờ đợi nhất định sẽ hạnh phúc.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chờ lâu như vậy, cuối cũng vẫn là không được hồi đáp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh, tớ hối hận rồi.
Rào cản giữa họ không phải là bức tường khoảng cách, mà là gia đình, xã hội và bổn phận làm tròn chữ hiếu của người làm con. Cùng một ngày, nhưng trái tim của họ đều hao mòn, giằng xé.
Không phải đơn phương mà là song phương. Vì quá yêu, nên mới sợ mất.
Quang Anh tựa vào tường, trên người mặc bộ vest được cắt may chỉnh tề. Trên tay cầm hoa Mộc Lan Trắng do hoa Duy đem đến, ôm vào lòng thật chặt. Lặng lẽ bật khóc.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Xin lỗi… là tớ phụ cậu.

[ RhyCap ] Ánh trăng sáng và Bạch Nguyệt Quang.

Ai cũng có trong mình một người không thể quên.
Và tôi cũng vậy.
Quang Anh là một nhân viên văn phòng với nhiều năm kinh nghiệm.
Dưới mệnh lệnh của sếp lớn, Quang Anh phụ trách việc dẫn dắt người mới đến tên là Đức Duy.
Cậu dáng người cao gầy, khuôn mặt nhỏ nhắn cùng với nụ cười duyên dáng khiến bao nhiêu người phải thổn thức.
Lần đầu tiên anh gặp người con trai trưởng thành, mà có nét đáng yêu này đấy.
Hôm đó, công ty giao cho Duy nhiều văn bản để tập làm quen, cậu chăm chỉ, lại siêng làm. Nhưng vừa mới vào làm còn nhiều cái chưa rõ, nên có siêng làm thế nào cũng chỉ mới được phân nửa.
Cậu ngơi tay một tí, tay đấm vào các cơ sớm đã mỏi nhừ. Lại nhìn sang anh đang nghiêm túc làm việc, cậu kéo ghế ngồi cạnh, giọng không giấu nổi vẻ ngưỡng mộ:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ơi, anh nghỉ tay tí đi.
Đó là lần đầu tiên, em ấy bắt chuyện với tôi. Có lẽ còn chưa thân quen, nên tôi chỉ nói một cách xã giao.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không sao đâu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh làm quen rồi.
Em ấy lại hỏi tôi, với chất giọng ngọt ngào:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ơi, anh có muốn uống gì không để em làm cho.
Trong lòng tôi rất ái ngại khi để người khác làm việc gì đó cho mình. Nhưng với sự nhiệt tình từ nhân viên mới, tôi không nỡ từ chối.
Tôi gật đầu, đành nhờ em ấy hôm nay vậy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cảm ơn em
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh muốn uống cafe không đường.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Được, anh chờ em tí.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Của anh đây.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Làm phiền em rồi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
À mà anh có muốn thêm sữa không? Sẽ giúp mình có động lực để làm việc hơn đấy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không thích ngọt, và quen uống đắng rồi.
Tôi và em không nói thêm câu nào nữa. Tách nhau ra, và tự hoàn thành công việc của mình.
Sau cuộc nói chuyện đấy, khoảng cách giữa chúng tôi được kéo gần lại.
Biết nhau một thời gian, tôi mới phát hiện ra con người của em ấy rất trẻ con.
Em ấy sẽ vì không mua được chiếc bánh yêu thích mà rầu rĩ cả ngày, cũng có thể sẽ ríu rít bên tai tôi những mẩu chuyện khiến em thấy vui. Thi thoảng hay cùng tôi tán dóc chuyện về sếp lớn.
Nhưng dù là vậy, điều đó không khiến tôi cảm thấy chán ghét. Ngược lại, có phần đáng yêu.
Em hoà đồng, thân thiện, đôi lúc trẻ con. Có người lại coi em là em nhỏ trong nhà mà ra sức cưng chiều, cũng có người thầm mến em. Tôi nằm trong vế hai.
Ngoại trừ tính cách của ẻm, thứ tôi để ý là tần suất em ấy vào phòng sếp tổng hơi nhiều. Dù không là gì cả, chỉ nhiêu đó thôi, tôi cũng cảm thấy khó chịu.
Nhiều lần tôi nén cơn nóng trong người, tiếp cận em với cái danh đồng nghiệp để được gần em hơn. Chứ tôi đâu có muốn dừng lại ở mức đồng nghiệp.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sao vậy, lại bị sếp mắng à.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ bĩu môi /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ông già -
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sếp tổng đó, khó tính khó chiều, cứ hở tí là gây khó dễ em thôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh thấy em làm tốt mà.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ai mà biết được. Ở nhà, ổng-
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ bụm miệng /
Tiêu rồi! Tiêu rồi! Em lỡ hớ miệng rồi. Anh Quang Anh của em sẽ không overthinking đấy chứ!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ở nhà?
Lần hớ miệng này của em, khiến anh sâu chuỗi lại các dữ kiện rời rạc trước đó. Em hay vào phòng sếp tổng, đôi khi hay nói một thân thiết quá mức cho phép.
Anh tiến lại gần, níu tay em.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh luôn thắc mắc giữa em và sếp tổng rốt cuộc là mối quan hệ thế nào? Có thể nói cho anh biết được không?.
Tôi lấy làm khó chịu nếu như em không giải thích rõ mối quan hệ của em và sếp tổng. Tuy nhiên, dù là trong lòng chua bung bét cả nên, tôi cũng không dám phản ứng gay gắt quá mức.
Phần nhiều vì tôi sợ mất, không có được em còn làm mất đi tình cảm tri kỉ quý giá. Còn về nội tâm, tôi cười giễu chính mình, tôi có tư cách gì có quyền ghen tuông ở đây.
Đương lúc em mở miệng định giải thích, một đồng nghiệp nọ xuất hiện, kéo em đi theo. Hết cách, tôi đành để người đi, dù lòng muốn níu người lại.
Tôi bước đến khung cửa sổ, dõi theo bóng lưng em từ xa. Từng cử chỉ thân mật, vui đùa của hai người đều được tôi thu vào mắt. Tôi mới hiểu, hoá ra ngay từ đầu, tôi sẽ không có cho mình một cơ hội đứng ngay cạnh em với tư cách “ bạn trai “.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy Duy…anh muốn được ở bên em.
Tôi thấy em cuống cuồng tìm đồ, nhìn lại thì, tôi quên chưa trả máy cho người ta rồi.
Tôi cười, nhưng lòng buồn rười rượi. Em ấy đáng yêu như vậy, chỉ là không dành cho tôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ cúi đầu /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sếp tổng!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy, điện thoại của em này.
Duy ngơ ngác một lúc, cười ngọt một cái. Trái tim của Quang Anh đã ngẩn ngơ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
A!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em quên mất, cảm ơn anh.
Tôi gật đầu như đã biết, dưới cái ánh nhìn soi xét của sếp lớn, tôi quả thật không thể làm như không thấy được. Tôi ngấp ngúng hỏi sếp:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
S- sếp…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sếp còn chuyện gì sao?
Sếp nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn tôi. Chậm rãi đáp:
“ Đừng câu lệ “
“Tan làm rồi. Tôi và anh nói chút chuyện ngoài lề, tiện đổi xưng hô đi”.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vâng, vậy sếp -
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
À anh muốn nói chuyện gì với em.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn Duy thì sao?
Tôi nhìn thoáng qua em, nếu là bàn chuyện riêng giữa tôi và sếp thì việc Duy ở đây e là không thích hợp.
Lại nói, nhỡ mà sếp nói lời không tốt về tôi. Trong lòng cũng ít nhiều ái ngại việc trực tiếp đối mặt với em. Tôi xấu hổ lắm!
“ Nó ở đấy!”.
Trong lòng tôi đặt một dấu chấm hỏi lớn, phải mối quan hệ giữa hai người này như thế nào mới xưng “ nó”. Hơn nữa, trong suy đoán của tôi, từ “ nó” để chỉ Duy có phần gay gắt.
Tôi thắc mắc nhưng giữa một người mình yêu và sếp lớn của mình. Đến hỏi, tôi còn không dám.
Lại chờ thêm giọng nói thân thuộc phát ra từ sếp.
Sau khi nói chuyện xong với sếp, Duy ngại ngùng đứng bên cạnh nhìn mũi giày, tôi gãi đầu cười ngượng. Vị sếp lớn ấy, sớm đã rời đi được một lúc rồi. Cho chúng tôi không gian để nói chuyện.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoá ra, vị sếp mà anh và em hay nhắc là anh nhà em à.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừm, tính để thêm một thời gian nữa. Nhưng em thấy có người đang gấp, sợ không giải thích nhanh, sẽ vụt mất.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh đâu có!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thôi đi, những việc làm kín kẽ của anh. Tưởng em không biết chắc!.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ chột dạ /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh cũng chỉ là muốn biết sự thật. Để còn biết đường mà buông tay.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ không vui /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh tình nguyện nhường em cho người khác à.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em chờ anh lâu như vậy, đâu chỉ muốn nghe câu này.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em phải xin xỏ anh mình vào làm cho bằng được, chỉ để trông chừng anh, dù là trái ngành.
Tôi nghẹn ngào, những lời em ấy nói. Chỉ tôi càng yêu em ấy, không muốn buông tay. Nhưng mà, khoảng cách, địa vị và xã hội khiến tôi trăn trở về quyết định của mình.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không nghĩ em yêu anh nhiều như thế.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lại càng khiến anh cảm thấy mình thật không xứng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hay là mình thôi đi em.
Nói được lời này, tôi ngay cả nhìn mặt em còn chẳng dám. Dứt ruột thắt gan đành ngậm ngùi rời đi trước, nhưng ngay cả là như vậy, em ấy vẫn tiến bước nhanh chóng ôm lấy tôi từ đằng sau.
Chặt chẽ không buông. Như thể sợ bản thân sẽ không còn cơ hội nào nữa. Khẽ nói:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chuyện đến bước này rồi, không thể quay đầu lại được nữa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em đã bước được 99 bước rồi, nếu anh không dám, cứ để em tiến bước cuối về phía anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em chọn người bằng tim, không phải vì thân phận. Đã định sẵn là anh rồi, đời này không có anh, em không yêu thêm ai nữa.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em…
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tình yêu vốn là màn cược lớn. Em chấp nhận đặt cược và gánh chịu cái giá phải trả, vì anh, em nguyện ý.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không được!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đời nào để người mình yêu chịu hết bao uất ức về mình cơ chứ!.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em đã bước 99 bước. Còn lại hãy cứ để anh, dành phần đời còn lại để trả cho em.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dù không biết là bao lâu. Hiện tại vì em, nên anh cũng sẵn lòng đặt cược.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vì tình yêu đôi mình.
The end

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play