Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

“Mùa Hè Năm Ấy, Có Cậu Và Có Nhà”

giới thiệu

Đoàn thi yến nhi
Đoàn thi yến nhi
Đoàn Thi Yến Nhi – cô gái mang vẻ ngoài dịu dàng nhưng đôi mắt luôn ẩn chứa một nỗi buồn khó gọi tên. Mẹ mất khi cô còn nhỏ. Từ đó, căn nhà vốn đã chật hẹp lại càng lạnh lẽo hơn. Ba cô vì không vượt qua được nỗi đau mà chìm trong rượu chè, những đêm say xỉn trở về chỉ để lại tiếng thở dài và mùi men nồng trong căn phòng tối. Gia đình khó khăn, Yến Nhi vừa đi học vừa làm thêm. Cô học giỏi không phải vì muốn hơn ai, mà vì đó là cách duy nhất để thay đổi tương lai. Là hy vọng cuối cùng cho chính mình. Ở trường, cô luôn mỉm cười. Nhưng không ai biết rằng đằng sau nụ cười ấy là một trái tim đã sớm học cách mạnh mẽ trước những mất mát. Cô tin, chỉ cần cố gắng đủ nhiều, một ngày nào đó, cuộc đời sẽ dịu dàng với mình hơn một chút.
Vũ khương trần
Vũ khương trần
Cậu luôn đứng đầu bảng xếp hạng điểm số, là niềm tự hào của giáo viên và là “nam thần” trong mắt không ít nữ sinh. Gia đình khá giả, sống trong căn nhà rộng rãi và đầy đủ tiện nghi. Từ nhỏ đã được định hướng rõ ràng con đường tương lai. Bề ngoài, Khương Trần lạnh lùng, ít nói, luôn giữ khoảng cách với mọi người. Cậu không thích ồn ào, cũng không quan tâm những lời tỏ tình đặt trong ngăn bàn mỗi sáng. Nhưng sâu trong ánh mắt trầm lặng ấy, là một sự cô đơn rất khó nhận ra. Gia đình đầy đủ vật chất, nhưng lại thiếu những bữa cơm đông đủ. Ba mẹ bận rộn với công việc, những cuộc họp và hợp đồng quan trọng hơn những câu hỏi “Hôm nay con thế nào?”. Cho đến khi cậu gặp Đoàn Thi Yến Nhi – cô gái luôn cố gắng mỉm cười giữa những khó khăn. Lần đầu tiên, Khương Trần muốn bước lại gần một người. Không phải vì tò mò… mà vì muốn bảo vệ.
Khương yến nhi
Khương yến nhi
Khương Yến Nhi là bạn thân nhất của Đoàn Thi Yến Nhi từ những năm cấp hai. Gia đình cô không giàu có nhưng cũng đủ đầy và ấm áp. Từ lần đầu biết hoàn cảnh của bạn, cô đã âm thầm quan tâm hơn một chút. Cô luôn kéo Yến Nhi đi ăn cùng mình mỗi khi biết bạn chưa kịp ăn gì. Mỗi khi Yến Nhi buồn, cô là người ngồi bên cạnh lắng nghe mà không hỏi quá nhiều. Với cô, Yến Nhi không chỉ là bạn, mà là người thân quan trọng nhất. Ba mẹ Khương Yến Nhi cũng xem Yến Nhi như con gái trong nhà. Giữa những ngày tháng nhiều khó khăn, cô chính là ánh sáng nhỏ luôn ở cạnh Yến Nhi.
Trịnh ngọc phương
Trịnh ngọc phương
Trịnh Ngọc Phương là hàng xóm sống cạnh nhà Đoàn Thi Yến Nhi từ nhỏ. Gia đình cô khá giả, cuộc sống đầy đủ và không phải lo nghĩ nhiều về tiền bạc. Dù điều kiện khác biệt, cô và Yến Nhi vẫn thường xuyên gặp nhau mỗi sáng đi học. Hai người còn học chung một lớp nên ngày nào cũng chạm mặt. Ngọc Phương có tính cách tự tin, đôi khi hơi kiêu nhưng không phải người xấu. Cô luôn tò mò vì sao Yến Nhi dù khó khăn vẫn giữ được thành tích học tập tốt. Giữa họ là sự đối lập rõ ràng, nhưng cũng vì thế mà câu chuyện càng trở nên đặc biệt.
Thị tổng phong
Thị tổng phong
Thị Tổng Phong là bạn thân của Vũ Khương Trần từ khi cả hai vừa chào đời, trùng hợp sinh chung một bệnh viện. Lớn lên trong gia đình giàu có, cậu luôn mang vẻ ngoài tự tin và có phần nổi bật giữa đám đông. Tính cách hoạt bát, thẳng thắn của cậu hoàn toàn trái ngược với sự trầm lặng của Khương Trần. Dù vậy, tình bạn của hai người lại bền chặt theo năm tháng. Ít ai biết rằng phía sau nụ cười thoải mái ấy, Tổng Phong đã thầm thích Khương Yến Nhi từ lâu. Cậu không nói ra, chỉ âm thầm quan tâm và tìm cách xuất hiện trong những khoảnh khắc của cô.
Tô hoài khắc
Tô hoài khắc
Tô Hoài Khắc là một người bạn thân thiết khác trong nhóm của Vũ Khương Trần. Cậu không quá nổi bật về thành tích nhưng lại rất thông minh và tinh tế. Hoài Khắc luôn là người quan sát mọi chuyện xung quanh một cách lặng lẽ. Tính cách điềm đạm, trưởng thành khiến nhiều người cảm thấy tin tưởng khi ở cạnh cậu. Ngay từ lần đầu nói chuyện, cậu đã có thiện cảm đặc biệt với Trịnh Ngọc Phương. Khác với vẻ ngoài tự tin của cô, Hoài Khắc lại rung động bởi những khoảnh khắc cô yếu lòng mà ít ai thấy được
Tác giả
Tác giả
Mai có chat đầu tiên nha
Tác giả
Tác giả
C.ơn mn rất nhiều
M
I
N
G
Ư
N
G
N
G
H
N
H
A

CHƯƠNG 1: NGÀY MƯA ĐẦU NĂM LỚP 11

Buổi sáng đầu năm học, bầu trời xám nhẹ như phủ một lớp sương mỏng lên thành phố nhỏ. Trong căn nhà cấp bốn cũ kỹ, Đoàn Thị Yến Nhi đã thức từ rất sớm.
Yến Nhi khẽ mở cửa sổ, hít một hơi thật sâu rồi quay vào bếp nấu cơm
Ba cô vẫn đang ngủ sau một đêm say rượu.
Đoàn thi yến nhi
Đoàn thi yến nhi
“Ba… con để cơm trên bàn. Con đi học trước.”
Không có tiếng trả lời. Cô im lặng, đeo balo lên vai rồi bước ra khỏi nhà. Con đường quen thuộc dẫn đến trường hôm nay có chút se lạnh. Bỗng phía sau vang lên tiếng gọi.
Khương yến nhi
Khương yến nhi
“Yến Nhi! Đợi tớ với!”
Khương Yến Nhi chạy tới, thở nhẹ vì vội
Khương yến nhi
Khương yến nhi
Hôm nay khai giảng đó, cậu không hồi hộp à?
Đoàn thi yến nhi
Đoàn thi yến nhi
“Hơi hơi thôi… Lên lớp 11 rồi mà.”
Khương yến nhi
Khương yến nhi
Nghe nói lớp mình có học sinh mới đó. Học bá từ trường thành phố chuyển về.
Đoàn thi yến nhi
Đoàn thi yến nhi
Liên quan gì tới mình đâu.”
Tại cổng trường, một chiếc xe đen dừng lại.
Vũ Khương Trần bước xuống. Vẻ ngoài lạnh lùng, áo sơ mi trắng được chỉnh tề hoàn hảo. //Khương Trần đóng cửa xe, ánh mắt lướt qua sân trường đông người//
Thị Tổng Phong từ phía sau bước tới.
Thị tổng phong
Thị tổng phong
Chuyển về đây học thật hả? Không hối hận chứ?
Vũ khương trần
Vũ khương trần
Ở đâu cũng vậy thôi.
Tô hoài khắc
Tô hoài khắc
Nghe nói lớp mình có nhiều người thú vị lắm đó
Trong lớp 11A3, giáo viên chủ nhiệm bước vào cùng một nam sinh cao ráo.
Giáo viên: “Lớp, hôm nay chúng ta có học sinh mới.”
Cả lớp xôn xao.
Vũ khương trần
Vũ khương trần
Tôi là Vũ Khương Trần. Mong được giúp đỡ
Khương yến nhi
Khương yến nhi
Đẹp trai thật…
Trịnh ngọc phương
Trịnh ngọc phương
Chuẩn học bá luôn rồi.
Đoàn Thị Yến Nhi vẫn cúi đầu ghi bài, không quá để ý
Giáo viên: “Em ngồi bàn cuối cạnh bạn Đoàn Thị Yến Nhi nhé.”
Cả lớp đồng loạt quay xuống.
Khương Trần kéo ghế, ngồi xuống cạnh Yến Nhi
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn một gang tay
Vũ khương trần
Vũ khương trần
Chào bạn.
Đoàn thi yến nhi
Đoàn thi yến nhi
…Chào
Lần đầu tiên, ánh mắt hai người chạm nhau. Một ánh nhìn bình thản. Một ánh nhìn mang theo nỗi buồn sâu kín. Bên ngoài, mưa bắt đầu rơi nhẹ. Có lẽ, năm lớp 11 này sẽ không còn bình lặng như trước nữa.

CHƯƠNG 2: ÁNH NHÌN Ở BÀN CUỐI

Buổi sáng ngày thứ hai của năm học bắt đầu bằng cơn mưa nhẹ. Đoàn Thị Yến Nhi đến lớp sớm như thường lệ.
Yến Nhi đặt cặp xuống, lấy sách ra
Vài phút sau, Vũ Khương Trần bước vào và ngồi xuống cạnh cô.
Vũ khương trần
Vũ khương trần
Bạn đến sớm vậy.
Đoàn thi yến nhi
Đoàn thi yến nhi
Ừm… mình quen rồi.
Trong giờ Toán, giáo viên gọi cô lên bảng. Giáo viên: “Đoàn Thị Yến Nhi, em giải câu này.”
Yến Nhi bình tĩnh viết từng bước
Giáo viên: “Rất tốt.” Khi cô trở về chỗ, Khương Trần khẽ nói
Vũ khương trần
Vũ khương trần
Bạn học giỏi thật
Đoàn thi yến nhi
Đoàn thi yến nhi
Chỉ là mình cố gắng thôi.”
Giờ ra chơi.
Thị tổng phong
Thị tổng phong
Sao rồi? Ngồi cạnh học bá nữ có áp lực không?
Vũ khương trần
Vũ khương trần
Cô ấy… khác với những người khác.
Tô hoài khắc
Tô hoài khắc
Khác chỗ nào?
Vũ khương trần
Vũ khương trần
Ánh mắt cô ấy không giống người sống trong đủ đầy.
Tan học, trời vẫn mưa. Yến Nhi đứng dưới mái hiên.
Vũ khương trần
Vũ khương trần
Đi chung không?
Đoàn thi yến nhi
Đoàn thi yến nhi
…Ừ
Hai người bước dưới cùng một chiếc ô Khoảng cách không quá gần, nhưng đủ để Khương Trần nhận ra tim mình lần đầu chệch nhịp.
Mưa rơi dày hơn khi hai người dừng lại trước con hẻm nhỏ. Ánh đèn vàng hắt xuống nền xi măng ướt lạnh.
Vũ khương trần
Vũ khương trần
Bạn ở trong này sao?
Đoàn thi yến nhi
Đoàn thi yến nhi
Ừm… mình quen rồi.
Yến Nhi khẽ lùi một bước, như muốn giữ khoảng cách
Vũ Khương Trần nhìn vào con hẻm tối, rồi lại nhìn cô.
Vũ khương trần
Vũ khương trần
Ngày mai… mình chờ bạn đi học chung nhé?
Đoàn Thị Yến Nhi hơi sững lại.
Đoàn thi yến nhi
Đoàn thi yến nhi
Không cần đâu.
Vũ khương trần
Vũ khương trần
Mình muốn
Khoảnh khắc ấy, cô suýt nữa đã mềm lòng. Nhưng đúng lúc đó, cánh cửa trong nhà bật mở.
Ba Yến Nhi: “Yến Nhi! Sao giờ này mới về?”
Giọng nói lẫn mùi rượu vang ra ngoài, nặng nề và khó chịu. Không khí bỗng trở nên căng thẳng. Đoàn Thị Yến Nhi cúi đầu.
Đoàn thi yến nhi
Đoàn thi yến nhi
Mình vào trước.
Cô bước nhanh vào trong, không quay lại
Chiếc ô khẽ nghiêng đi khi Khương Trần đứng lặng giữa mưa. Cậu đã nhìn thấy ánh mắt cô khi nghe tiếng gọi ấy. Không phải sợ hãi. Mà là quen thuộc.
Vũ khương trần
Vũ khương trần
Thì ra… đó là điều bạn giấu.
Cơn mưa che đi cảm xúc trên gương mặt cậu. Nhưng từ giây phút ấy, sự chú ý của Vũ Khương Trần không còn đơn thuần là tò mò. Mà là một quyết tâm rất rõ ràng. Cậu muốn bước vào thế giới của cô. Dù nơi đó có mưa rơi nhiều đến thế nào.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play