Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Tưởng Tượng

Nhật ký

Tôi tên là Nguyễn Thành Công. Em sinh đôi của tôi là Nguyễn Thành Minh. Chúng tôi sinh cùng một ngày, cùng lớn lên trong một ngôi nhà, nhưng chưa bao giờ được yêu thương theo cách giống nhau.
Em tôi thích gì, mẹ cũng chiều theo thứ đó.Mỗi lần em ấy muốn chơi game không cần biết tôi có muốn hay không thì cũng chỉ có 1 câu trả lời
Mẹ Công
Mẹ Công
Thôi cho em mày chơi chút đi, con nít mà, học nhiều quá mệt.
Em ấy bảo không thích ăn rau, mẹ liền gắp hết phần rau sang bát tôi:
Mẹ Công
Mẹ Công
Mày ăn rau đi để thịt lại cho em, anh phải biết nhường em.
Còn tôi, dường như chỉ quen với những lời trách móc. Khi tôi ngồi học bài lâu hơn bình thường, mẹ cau mày nói:
Mẹ Công
Mẹ Công
Học vừa thôi,mày học giỏi quá làm gì để em Minh mày nó lại buồn rồi tủi thân.
Khi tôi đạt điểm cao, mẹ không khen mà chỉ thở dài:
Mẹ Công
Mẹ Công
Mày làm vậy khác nào tạo áp lực cho em?
Có lần tôi lấy hết can đảm hỏi mẹ:
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Mẹ ơi, sao mẹ không bao giờ khen con?
Mẹ nhìn tôi và đáp rất nhanh, như thể điều đó là hiển nhiên:
Mẹ Công
Mẹ Công
Mày là anh, phải hiểu chuyện. Em mày yếu hơn, mẹ phải lo cho em
Câu trả lời ấy khiến tôi im lặng rất lâu. Tôi muốn không trách em, vì em tôi chỉ đang sống đúng với sự nuông chiều mà em nhận được tự mẹ thứ mà tôi không có được.
Nhưng tôi buồn vì mình cũng là con của mẹ, cũng sinh cùng ngày với em, vậy mà lại chỉ được nhắc nhở, chê trách và yêu cầu phải hy sinh
Có hôm em đòi mua đồ chơi mới, mẹ gật đầu ngay:
Mẹ Công
Mẹ Công
Ừ ngoan,rồi để chiều mẹ mua cho.
Còn khi tôi xin mua thêm sách học, mẹ nói:
Mẹ Công
Mẹ Công
Mua làm gì, học vừa vừa thôi, để em mày còn theo kịp.
Hoặc là
Mẹ Công
Mẹ Công
Nhà này không có tiền để mua đồ cho mày đâu,đừng đòi hỏi
Tôi biết đó là lời nói dối,nhưng tôi ngoài bất lực cũng chả làm gì được
Từ đó, tôi học cách im lặng. Tôi không còn kể mình thích gì, không dám nói ước mơ của mình là gì. Tôi sợ mỗi mong muốn của mình lại trở thành một điều sai. Ở nhà, tôi là người luôn phải nhường, phải hiểu chuyện, phải chịu thiệt
Ngay cả trên trường tôi cũng vậy,im lặng,không tiếp xúc với ai
Vì vậy tôi luôn là mục tiêu của những kẻ bắt nạt
Chúng đổ nước lên đầu tôi
Đánh đập tôi
Lấy tiền của tôi
Thậm chí có lần định dở trò đồi bại với tôi
Có những lúc tôi bất lực đến mức khóc nức nở
Và những lần đó không có ai bên cạnh
Để vỗ về
an ủi
một cái ôm
nực cười nhỉ
4 năm cấp 2 tôi trôi qua khó khăn như vậy
Đến khi lên cấp 3 tôi quyết định chọn 1 ngôi trường đại học cách xa ngôi nhà của tôi
Và tôi gặp được họ
Những người khiến tôi thay đổi góc nhìn về cuộc sống khắc nghiệt này
_____
Enddddddddd
Chipchip
Chipchip
Cắt
Chipchip
Chipchip
sì tópppp
Chipchip
Chipchip
Chúc các bạn xem chuyện vui vẻeee
Chipchip
Chipchip
NovelToon

Nhập học

Tôi bước vào cấp 3 với thói quen cũ: ít nói, không chủ động bắt chuyện, không cố hòa vào đám đông. Tôi chỉ muốn học xong rồi về. Nhưng có lẽ chính sự im lặng đó khiến nhiều người nghĩ tôi chảnh.
Khi tôi bước lên hành lang dẫn vào khu phòng thông báo, tôi va trúng một người đi ngược chiều. Cú va đủ mạnh khiến tôi lùi lại một bước.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Đi đứng kiểu gì vậy?
tôi buột miệng, giọng không mềm.
Người kia quay lại. Ánh mắt sắc, lạnh, dáng đứng ung dung như thể xung quanh không có ai. Tôi nhận ra ngay — Bách. Cái tên mà gần như ai cũng thì thầm khi nhắc tới ngôi trường này.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu nói chuyện với tôi à?
Cậu hỏi.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tôi nói với người vừa đụng vào tôi
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu cũng đâu nhìn đường.
Không khí chùng xuống. Hai người phía sau Bách bước lên. Một người cười mỉa — Nam Sơn. Người còn lại im lặng, ánh mắt trầm và quan sát kỹ từng cử động của tôi — Đình Nam.
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Hay thật,
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Ngày đầu nhập học mà đã muốn gây chuyện.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tôi không gây chuyện,
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tôi chỉ nói sự thật.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
/nhếch môi./
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Gan đấy.
Đình Nam không cười, cũng không can. Cậu ta nhìn tôi vài giây, như đang cân nhắc điều gì đó, rồi nói ngắn gọn:
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
Thôi. Đông người
Ba người họ lướt qua tôi. Nhưng ngay lúc đó, tôi biết — chuyện này chưa kết thúc. Ánh mắt của Bách khi đi ngang qua không phải kiểu bỏ qua.
Sau khi nộp hồ sơ xong, tôi ngồi chờ ở khu ghế đá. Tôi không nghĩ mình sẽ gặp lại họ nhanh như vậy.
Bách đứng ở bậc thềm đối diện, cùng Nam Sơn và Đình Nam. Không nói chuyện lớn tiếng, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại hướng về phía tôi. Nam Sơn thì rõ ràng hơn — nhìn thẳng, không che giấu.
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Ê,
cậu ta nói với Bách, đủ để tôi nghe.
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Thằng hồi nãy kìa.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tao thấy rồi,
Bách đáp, giọng bình thản.
Tôi quay đi, không muốn đối diện. Nhưng cảm giác bị nhìn chằm chằm khiến tôi khó chịu.
Chính lúc đó, Phước Thịnh xuất hiện.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
Cậu cũng nhập học ạ?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
/gật đầu/
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Ừ.
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
Sao lại ngồi một mình dạ?
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
Cậu không thấy chán hả
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
/cười/
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
Mình là Thịnh.
Ngay sau đó, Nhật Hoàng cũng tới, kéo ghế ngồi xuống cạnh chúng tôi. Họ là hai người đầu tiên chủ động nói chuyện với tôi trong ngày hôm đó.
Tôi không nói nhiều. Nhưng họ nói đủ để không khí bớt ngột ngạt
Từ xa, tôi thấy ánh mắt của Bách lại hướng về phía này. Đình Nam đứng bên cạnh cậu ta. Trong khoảnh khắc rất ngắn, ánh mắt Đình Nam dừng lại ở Thịnh — chỉ một nhịp, rất nhẹ — rồi quay đi như chưa từng có gì.
Tôi không chắc mình có nhìn nhầm không.
Trước khi danh sách lớp được dán, tôi đi về phía bảng thông báo thì lại chạm mặt họ.
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
/Chắn ngang/
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Lại gặp.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tôi không có ý gây chuyện,
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng cậu khiến người khác khó chịu,
Bách lên tiếng.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhất là kiểu không biết điều.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tôi chỉ đứng đây,
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Cậu có thể đi đường khác.
Không khí căng ra. Đình Nam lúc này mới lên tiếng, giọng trầm:
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
Đủ rồi. Chưa biết học chung hay không.
Bách nhìn tôi, ánh mắt không hề dịu đi.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không cần học chung,
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tôi vẫn nhớ mặt cậu.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Tôi cũng vậy
Lần đầu tiên, Nam Sơn im lặng.
Khi danh sách lớp được dán lên, đám đông ùa tới. Tôi đứng lùi lại, không chen. Tôi không biết mình sẽ học lớp nào. Cũng không biết liệu có gặp lại Bách nữa hay không.
Nhưng tôi hiểu một điều rất rõ:
Cuộc va chạm trước khi nhận lớp ấy không phải ngẫu nhiên.
Và ở ngôi trường này, chỉ cần một lần không cúi đầu… là đã đủ để bị để ý.

Bắt nạt?

Chuyện xảy ra nặng nhất ngay lúc nhập học, khi giáo viên không thể để ý hết.
Tôi đang đứng nép hành lang xem lại giấy tờ thì Nam Sơn tiến lại gần. Tôi chưa kịp tránh thì nước lạnh bất ngờ tràn xuống đầu. Tóc, cổ áo, vai áo đều ướt sũng.
Nam Sơn cầm chai rỗng, giả vờ giật mình.
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Ơ… trượt tay.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
/đứng cách đó vài bước, khoanh tay./
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhập học mà bất cẩn vậy.
Tôi đứng yên.
Không la.
Không phản ứng.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
/nhìn cổ áo tôi đang nhỏ nước xuống sàn. Rồi quay đi./
Không giáo viên nào thấy.
Không ai hỏi.
Chuyện đó trôi qua như một tai nạn nhỏ.
Nhưng với tôi, đó là lúc tôi hiểu ra: im lặng không khiến họ dừng lại.
Khi danh sách lớp được công bố, tôi học chung lớp với Thịnh và Hoàng.
Ngay từ ngày đầu học chính thức, tôi chọn im lặng. Tôi ngồi chỗ cũ, làm bài đầy đủ, không phản ứng khi bị mỉa mai. Tôi nghĩ nếu mình không đáp, mọi chuyện sẽ nguội đi.
Tôi đã nhầm.
Nam Sơn bắt đầu rõ ràng hơn.
Đụng vai khi đi ngang.
Cười mỉa khi tôi phát biểu
Cố ý kéo ghế, xô đồ.
Bách thì tinh vi hơn.
Chỉ cần một câu đúng lúc để giáo viên nhìn tôi với ánh mắt không thiện cảm.
Giáo viên biết, nhưng không dám đụng tới.
Họ lướt qua.
Họ tránh ánh mắt tôi.
Nhưng họ thì ngược lại
Thịnh và Hoàng không tránh tôi.
Họ ngồi gần tôi hơn.
Nói chuyện với tôi nhiều hơn.
Và vì vậy, họ cũng bị nhắm tới.
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Này Hoàng dính vào làm gì?
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
/vừa cười vừa kéo Hoàng qua bên mình/
Bách nói thẳng:
Đừng đứng nhầm phía.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
/im lặng/
Cho đến một buổi ra chơi, Nam Sơn đẩy vai tôi mạnh hơn bình thường.
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Xin lỗi nha,
Trước khi tôi kịp phản ứng, một bàn tay giữ lại.
???
???
Đi đứng cho đàng hoàng.
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
/Tôi quay lại/
Là Khôi Vũ.
Vũ không thuộc nhóm tôi. Không thân Bách. Không ồn ào. Nhưng giọng nói dứt khoát, ánh mắt không né.
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Chuyện của mày à?/gằn giọng/
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Không,
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
Nhưng mày đụng người khác thì là chuyện chung.
Không khí khựng lại.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
/nhìn sang/
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
/nhìn sang/
Lúc ấy Thịnh và Hoàng cũng tới
Phan Đức Nhật Hoàng
Phan Đức Nhật Hoàng
Nam Sơn dừng lại được rồi đó
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
/siết tay+im lặng/
Phan Đức Nhật Hoàng
Phan Đức Nhật Hoàng
Đi thôi Công,Thịnh với...
Phan Đức Nhật Hoàng
Phan Đức Nhật Hoàng
cậu nữa/nhìn Khôi Vũ/
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Anh Hoàng/cất tiếng/
Phan Đức Nhật Hoàng
Phan Đức Nhật Hoàng
/nhíu mày/
Phan Đức Nhật Hoàng
Phan Đức Nhật Hoàng
Em lại muốn làm loạn gì đây,Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
E-em
Phan Đức Nhật Hoàng
Phan Đức Nhật Hoàng
Tôi nói với em từ lớp 8 rồi
Phan Đức Nhật Hoàng
Phan Đức Nhật Hoàng
TÔI KHÔNG THÍCH EM/nhấn mạnh/
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
hả,cái gì/đồng thanh/
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
hả,cái gì/đồng thanh/
Phạm Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
/nhíu mày/
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
/nhíu mày/
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
/nhíu mày/
Đỗ Nam Sơn
Đỗ Nam Sơn
X-xin lỗi
Phan Đức Nhật Hoàng
Phan Đức Nhật Hoàng
/bỏ đi/
Từ hôm đó, mọi thứ không còn một chiều nữa.
Họ vẫn gây áp lực, nhưng chậm hơn. Nam Sơn không dám động chạm lộ liễu khi Hoàng ở gần. Bách bắt đầu quan sát nhiều hơn. Đình Nam… bắt đầu im lặng theo cách khác — nặng hơn, do dự hơn.
______
Enddddd

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play