Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

HungAn| Bản Án Trong Bóng Tối

Chương 1: Kẻ xa lạ.

⚠️ Lưu ý trước khi đọc 1. Tác phẩm có một số phân cảnh thân mật, mong bạn cân nhắc trước khi đọc nếu chưa phù hợp với độ tuổi. 2.Tác phẩm được xây dựng hoàn toàn từ trí tưởng tượng, xin vui lòng không áp dụng hay liên hệ với đời thực. 3.Vui lòng tôn trọng chất xám của tác giả, không sao chép hoặc đăng tải lại khi chưa có sự cho phép. 4.Nếu không phù hợp với sở thích của bạn, hãy nhẹ nhàng dừng lại thay vì để lại những lời lẽ tiêu cực. Cảm ơn nhiều ạ💓
______________
Trường Đại học Luật sừng sững hiện ra ngay trước mắt.
Em khẽ ngẩng đầu nhìn cánh cổng rộng lớn, đôi mắt trong veo không giấu nổi sự háo hức.
Với em, nơi đây không chỉ là một ngôi trường, mà còn là ước mơ đã ôm ấp suốt bao năm qua.
Cuối cùng..em cũng đã bước đến được nơi mình luôn khao khát. Khóe môi vừa khẽ cong lên, ánh mắt còn chưa kịp sáng rực vì niềm vui thì..
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Ơ ,tớ xin lỗi cậu.
NVP-Nam.
NVP-Nam.
Xin lỗi là xong à? Một thằng nghèo kiết xác nhưng mày vào đây sao?
Một lực va chạm mạnh từ phía sau bất ngờ ập đến, khiến em mất đà loạng choạng về phía trước.
.Chồng tài liệu trong tay rơi xuống nền gạch, từng tờ giấy trắng bị gió thổi tung khắp lối đi.
NVP-Nam.
NVP-Nam.
: Buồn cười quá nhỉ? Đặng Thành An.. theo công lí.
NVP-Nam.
NVP-Nam.
Hahhhaa.. thằng này là theo kiểu cha thì cờ bạc.
NVP-Nam.
NVP-Nam.
Mẹ thì làm gái đúng không nhỉ?
Nvp- Nữ.
Nvp- Nữ.
Đúng rồi nó đó.. buồn cười nhỉ?
Nvp- Nữ.
Nvp- Nữ.
Gia đình như vậy đòi công lý..
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Này!
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Không được xúc phạm đến gia đình tớ.
Em gần như gào lên, mạnh tay hất người trước mặt sang một bên. Chồng tài liệu rơi vương vãi dưới nền gạch, vài tờ giấy bị giẫm lên đến nhăn nhúm.
Tiếng cười khẩy lại vang lên. Chuyện này.. vốn đã quá quen thuộc.
Từ những ngày còn ngồi trên ghế phổ thông cho đến khi bước chân vào giảng đường đại học, em vẫn luôn là người bị cô lập.
Trong mắt họ, Thành An chỉ là một kẻ suốt ngày ôm khư khư mấy cuốn sách luật, khô khan đến mức đáng chán.
Nvp- Nữ.
Nvp- Nữ.
Gia đình mày có cái đéo gì tao không được xúc phạm nhỉ?
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Cậu.. ác lắm.
Nvp- Nữ.
Nvp- Nữ.
//bóp cằm em// Ác sao ..có thể ác với mày lâu rồi đấy nhỉ?
Nvp- Nữ.
Nvp- Nữ.
Nhìn mày tao khinh ra mặt.
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Ứm..
NVP-Nam.
NVP-Nam.
Hèn mọt và yếu đuối thế mà đòi công lý?
Tức không? Có chứ. Nhưng em lấy tư cách gì để lên tiếng đây?
Khi bản thân chẳng có nổi một tiếng nói, thì dù đúng hay sai cũng sẽ chẳng có ai đứng về phía mình.
Đó đã là chuyện quá quen thuộc. Từ những năm tháng cấp ba cho đến khi bước chân vào cánh cổng Đại học Luật, mọi thứ vẫn chẳng hề thay đổi.
Ngày đầu tiên nhập học, thay vì một khởi đầu đẹp đẽ như em từng mong, thứ em nhận được lại là những cú đấm, cú đá không chút nương tay.
???
???
Đủ rồi!
???
???
Chúng mày bị khùng đấy à?
Nvp- Nữ.
Nvp- Nữ.
Sao ..lại ở đây?
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
// cau mày - đút túi quần// Tao leo lên đầu mày ngồi hay gì?
Anh lặng lẽ bước đến trước mặt em, chậm rãi xòe bàn tay ra. Đôi mắt sâu thẳm chỉ lặng im nhìn em, như đang hỏi một câu chẳng cần nói thành lời.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Cần tôi giúp cậu tay không?
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Nói đi ,nếu muốn tôi sẽ giúp cậu.
Nvp- Nữ.
Nvp- Nữ.
Mày là đứa nhất khối không nên động vào nó.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Câm mồm lại!
Gương mặt bầm tím đến mức khó mở miệng, khóe môi vẫn còn rỉ máu.
Em chỉ lặng lẽ ôm chặt tập sách vào lòng, bờ vai khẽ run lên từng đợt.
Không biết là vì đau.. hay vì tủi thân. Hắn khẽ thở dài. Bàn tay vẫn đưa ra trước mặt em, chưa từng có ý định rút lại.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Không cần giúp à? Vậy tôi đi.
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Ứm..
Hắn vừa xoay người định rời đi thì bất ngờ cảm nhận được một lực rất khẽ níu lấy ống quần mình.
Hắn dừng bước. Chậm rãi cúi đầu nhìn xuống.
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Cứ..cứu tôi với..
Em vẫn ngồi dưới nền gạch lạnh, bàn tay nhỏ siết lấy ống quần anh như bấu víu vào chút hy vọng cuối cùng.
Gương mặt bầm dập cúi gằm, đôi vai gầy run lên từng nhịp, môi mấp máy rất lâu nhưng vẫn chẳng thể cất nổi một lời.
Khóe môi hắn khẽ nhếch lên thành một nụ cười rất nhẹ.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Sao đây muốn cứu như thế nào?
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Giúp tôi..
Nvp- Nữ.
Nvp- Nữ.
: Mày.. thằng khốn giả tạo.
Cô ta hậm hực định lao đến chỗ em lần nữa.
Ngay khoảnh khắc ấy, một bàn tay bất ngờ vươn ra, nắm chặt lấy mái tóc dài của cô, kéo giật ngược về phía sau.
Nvp- Nữ.
Nvp- Nữ.
Hmmm.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Có tao đứng đây mà nhỉ?
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Bạo lực quá rồi đấy.
Cả người cô ta khựng lại vì đau. Quang Hùng đứng đó, ánh mắt lạnh tanh không gợn sóng, bàn tay vẫn siết chặt như một lời cảnh cáo.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Cút đi cho tao!
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
// ngồi thụp// Sao đấy nhóc con?
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Yên tâm tôi không làm gì cậu đâu.
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Cảm ơn.. anh đã giúp tôi.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Không sao ,nhà nhóc ở đâu?
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Tôi đưa cậu về.
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Nhà ư? Tôi không có.
Em ngước mắt nhìn hắn. Đôi mắt ngập tràn sự biết ơn xen lẫn tủi thân, chỉ mong nhận lại một chút dịu dàng.
Nhưng hắn chỉ khẽ liếc qua, ánh mắt hờ hững như thể mọi chuyện trước mặt chẳng đáng để bận tâm.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Không sao ,yên tâm đi. Lần này hứa không ai có thể bắt nạt nhóc nữa đâu nhỉ?
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Tôi hứa, chúng ta sẽ gặp lại.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Vào trong lớp đi.
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Cảm ơn anh nhiều.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
// bật cười khẽ// Không có chi, vào lớp đi nhé.
Em khẽ cúi đầu, cả người khựng lại trong giây lát. Không hiểu vì sao lồng ngực cứ đập liên hồi, nhanh đến mức chính em cũng không thể lý giải.
Có lẽ.. vì lần đầu tiên sau rất nhiều năm, đã có một người đứng về phía em, cho em một tiếng nói giữa những lời chế giễu.
Nhưng em đâu biết.. Người vừa đưa tay kéo em ra khỏi bóng tối ấy, cũng chính là người sẽ tự tay đẩy em vào nỗi đau lớn nhất của cuộc đời.
••
Nhỏ khó ở🌙
Nhỏ khó ở🌙
Sự tiếc nuối mang lại sự xây dựng lại=))

Chương 2: Sự bắt đầu lá bài.

Quán club ngập trong ánh đèn vàng mờ ảo. Tiếng nhạc điện tử vang dội đến mức lồng ngực cũng rung lên theo từng nhịp bass.
Hắn lười biếng nâng lá bài cuối cùng lên xem. Chỉ một cái liếc mắt, hàng mày đã khẽ cau lại.
Bốp!
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Dở hơi thật đấy!
Quang Anh
Quang Anh
Hmm ..sao đấy lại thua nữa à?
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Hôm nay do xui thôi.
Quang Anh
Quang Anh
Thôi mày xui xẻo gì ,rõ ràng là như vậy rồi.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
// khẽ liếc // Được rồi ,tao thua đấy.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Vừa lòng chưa.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Lắm mồm ,mắc mệt.
Quang Hùng rút một điếu thuốc khỏi bao, châm lửa bằng động tác thuần thục.
Khói thuốc lững lờ che đi nửa gương mặt, chỉ còn đôi mắt sắc lạnh hướng về Quang Anh.
Khóe môi khẽ nhếch lên, mang theo sự khiêu khích không hề che giấu. Con sói kiêu ngạo chưa từng biết thua.. giờ đây chỉ muốn giành lại tất cả.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Tao thua ,chứ có là không thắng..
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Khinh miệt tao vừa!
Quang Anh
Quang Anh
Đùa ,tao khinh chỗ nào?
Bảo Khang
Bảo Khang
Ây ây ,con gì dính kìa.. né ra cho tao bắt.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
??
Nhận ra ánh mắt đầy khiêu khích của cả hai, Bảo Khang lập tức chen vào giữa.
Cậu giơ hai tay ngăn lại, khẽ nuốt khan. Bầu không khí lúc này căng như dây đàn, chỉ cần thêm một câu nói cũng đủ khiến mọi chuyện bùng nổ.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Bị ngáo à?
Bảo Khang
Bảo Khang
Hahaaaaa ..thấy áp lực quá nên là giải bày.
Bảo Khang
Bảo Khang
Đừng căng thẳng quá mình mất vui.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Mày có bao giờ được bình thường không?
Bảo Khang
Bảo Khang
Không!
Hắn khẽ gạt tàn thuốc đi , bỏ sang một bên ,tay như vẻ lười nhác ánh mắt lại không nhìn nữa.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Giao kèo ,có việc gì?
Quang Anh
Quang Anh
Ê!// hất hàm//
Người đàn ông kia khẽ bật sáng màn hình điện thoại, ngón tay lướt qua vài lần rồi đưa thẳng đến trước mặt Quang Hùng.
Bên trong là tấm ảnh của một cậu bé đứa trẻ từng được hắn cứu khi sáng, ngồi bên cạnh để hắn khẽ xoa đầu.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Định làm gì với đứa nhóc này?
Khói thuốc lững lờ bay qua gương mặt hắn, che đi đôi mắt đang dần trở nên lạnh xuống.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Mấy đứa bay muốn giao kèo tao với nhóc con này à?
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Bay có lòng người không!// cười khẩy//
Bảo Khang
Bảo Khang
Mày cũng có hai chữ gọi là lòng người sao?
Quang Anh
Quang Anh
Ăn cháo lòng nhỉ?
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Ăn cái mồm mày!
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Nói toẹt ra mẹ đi, lũ bay muốn gì?
Đăng Dương
Đăng Dương
Chỉ là một thằng nhóc mới vào nghề thôi. Ai biết sau này nó sẽ trở thành cái gì?
Đăng Dương
Đăng Dương
Chi bằng xử lý từ bây giờ. Một thẩm phán tương lai.. biến mất trước khi kịp đứng trên bục xét xử.
Đăng Dương
Đăng Dương
Như vậy đỡ phiền hơn sao?
Hắn khẽ gạt tàn thuốc, đầu ngón tay hờ hững phủi đi lớp tro xám rồi đặt điếu thuốc sang một bên.
Dáng người lười nhác tựa hẳn vào thành ghế, cánh tay buông thõng như chẳng còn chút sức lực.
Ánh mắt vốn hướng về phía xa cũng chậm rãi dời đi, chìm vào khoảng không vô định, lạnh lẽo đến mức không ai đoán nổi hắn đang nghĩ gì.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Buồn cười quá nhỉ?
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Tụi bay theo dõi tao đến mức mức này sao?
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Một đứa nhóc con, mơ ước là lại luật.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Muốn chết hết cả đám à!! // đập ly rượu xuống bàn//
Đăng Dương
Đăng Dương
Sợ à?
Đăng Dương vô thức siết chặt bàn tay, ánh mắt phủ đầy sự cảnh giác.
Đăng Dương
Đăng Dương
Đứa này chỉ là đứa con mới nhú ,ai biết được nó sẽ làm gì?
Đăng Dương
Đăng Dương
Yên tâm đi, tiêu diệt Thẩm phán tương lai thì sẽ không sao mà nhỉ
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Nói chuyện nghe ngu người.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Tao là chủ sòng bạc, là kẻ không tầm thường..
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Mày nên nhớ ,mày làm vậy chẳng khác nào kéo bọn cốm vào à?
Hắn từ chối hết lần này đến lần khác. Không ai biết quyết định ấy xuất phát từ điều gì.
Là vì một cậu nhóc mới mười tám tuổi vô tình bước vào cuộc đời hắn hay vì cả thế giới ngầm mà hắn đã mất bao năm mới gây dựng được?
Hắn là chủ của một sòng bạc ngầm, là kẻ bị truy nã với vô số tội danh, là cái tên khiến cả giới giang hồ lẫn cảnh sát đều dè chừng..
Thế nhưng, đằng sau danh xưng của một kẻ sát nhân máu lạnh ấy, lại là một người lần đầu tiên biết do dự.
__
Em ngồi căn tin ,mặt khẽ nhăn vì vết thương quá nhiều lại còn chằng chịt.
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Ây da..
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Nhẹ tay thôi Duy ơi ,tao đau // mếu máo//
Đức Duy
Đức Duy
// ấn mạnh hơn // Cho mày chừa!
Đức Duy
Đức Duy
Không chịu phản bát lại ,khờ chi khờ quá vậy!
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
// bĩu môi// Duy không thương An nữa à?
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Nhẹ tay thôi mà.
Chiêu này không được mình tiếp chiêu khác. Cái sự nũng nịu của em ai mà không mềm lòng cho được.
Những Xin lỗi Đức Duy là cục đá!
Đức Duy
Đức Duy
Tao kiếm chổi tre.
Đức Duy
Đức Duy
Ngồi em đi ,nói đi mới vào nhập học.
Đức Duy
Đức Duy
Đứa nào đánh mày bầm dập thế này hả?
Đức Duy
Đức Duy
Mẹ nó, bước ra đây nói với tao.
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thôi ông nội ,con lạy ông.
Đức Duy
Đức Duy
Hiền quá vậy?
Đức Duy
Đức Duy
Mai mốt thằng nào nó lừa tình mày ,chắc cũng khờ mà đâm theo quá!
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Ê!
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
// bật cười// Đứa nào lừa tao được gì hả?
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Tao thấy bọn nó nói đúng mà, thằng ba má bỏ hết.
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Tự thân đứng lên thì sao có tiếng nói hả?

Chương 3: Một chút sự ngọt ngào.

Mấy ngày sau trận đòn, những vết bầm tím trên cơ thể Thành An đã bắt đầu đóng vảy, nhưng lồng ngực em thì vẫn chưa một ngày nào bình yên.
Mỗi đêm, em đều lật giở chiếc áo khoác hàng hiệu đắt tiền mà người đàn ông lạ mặt đêm đó đã khoác lên vai mình.
Trên thớ vải đắt đỏ ấy vẫn thoang thoảng mùi hương gỗ trầm nam tính pha chút khói thuốc lá lạnh lùng một mùi hương đầy cám dỗ khiến em vô thức chìm đắm.
Em muốn trả lại, nhưng một sinh viên nghèo như em thì làm sao tìm được hắn giữa thành phố hoa lệ này?
_
Cho đến một đêm muộn, khi An cùng Đức Duy bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi gần khu phố sầm uất bậc nhất của giới thượng lưu.
Một chiếc siêu xe đen bóng lướt qua, ánh đèn đường hắt lên những đường cong bóng bẩy của nó.
Đức Duy
Đức Duy
Nhìn gì vậy con?
Đức Duy
Đức Duy
Mày về nhanh lên đi.
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Từ từ khoan đã.
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Mày mày ơi!
Đức Duy
Đức Duy
Ơi tao đây sao vậy? Bị trúng gió hả?
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Không không mày đợi tao một chút. Một chút thôi.
Xung quanh hắn lúc này không còn là không gian giảng đường đại học, mà là hai hàng đàn em áo đen nghiêm nghị cúi đầu kính cẩn.
Em đứng sững lại, tim đập liên hồi. Nhận ra cơ hội duy nhất, em lấy hết can đảm ôm chặt chiếc áo khoác chạy băng qua đường, mặc kệ tiếng gọi giật giọng đầy lo lắng của Đức Duy phía sau.
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
//chạy hớt hải băng qua đường// Anh ơi! Đợi chút đã!
NVP-Nam.
NVP-Nam.
Đứng lại.
NVP-Nam.
NVP-Nam.
Vệ sĩ: Thằng nhóc này ở đâu ra, muốn chết à?
Hai gã vệ sĩ to cao lập tức bước ra chặn đường An, ánh mắt đầy sát khí. Em run bắn người, suýt chút nữa làm rơi chiếc áo.
Quang Hùng khựng bước, chậm rãi xoay người lại.
Ánh mắt hắn ban đầu mang theo sự lạnh lùng, tàn nhẫn của một ông trùm sòng bạc ngầm , nhưng ngay khi chạm vào dáng vẻ nhỏ bé, hoảng hốt của An, sự lạnh lẽo ấy lập tức tan biến như một ảo ảnh.
Anh giơ tay ra hiệu cho đàn em lui xuống, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên thành một nụ cười ngọt ngào, dịu dàng đến cực hạn.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Có chuyện gì?
NVP-Nam.
NVP-Nam.
Vệ sĩ :Dạ thưa đại ca, thằng nhóc này đột ngột lao đến chặn xe. Để tụi em xử lý nó.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Lui ra hết đi.
NVP-Nam.
NVP-Nam.
//ngơ ngác// Dạ nhưng..
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Tao bảo lui!
Anh sải bước đến gần em, khoảng cách kéo gần đến mức An có thể ngửi thấy mùi hương gỗ trầm quen thuộc.
Hắn hơi cúi đầu nhìn em, bàn tay thon dài, ấm áp bất ngờ vươn ra, nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc mai bết mồ hôi của An.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Tôi bảo rồi nhất định chúng ta sẽ gặp lại.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Sao ,cậu đến đây tìm tôi .Nhớ tôi à?// giọng rót mật vào tai//
Động tác ấy cưng chiều và tự nhiên đến mức khiến đầu óc An hoàn toàn trống rỗng.
Em lắp bắp, mặt đỏ bừng, hai tay run run đưa chiếc áo khoác ra trước ngực.
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Tôi đến ..đến trả anh chiếc áo và cảm ơn anh.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Không cần đâu!
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Không.. không phải! Tôi đến để trả áo cho anh. Cảm ơn anh chuyện hôm trước đã cứu tôi.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Trên chiếc áo này, và trên cả người cậu.. giờ đều là mùi hương của tôi rồi.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Tôi không bao giờ lấy lại thứ đã thuộc về mình đâu.
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Cái..cái gì mà thuộc về anh cơ?
Hắn chủ động lấy chiếc điện thoại từ tay em, bấm một dãy số rồi nhét lại vào túi áo em.
Trước khi quay lưng bước vào thế giới ngầm đầy rẫy tội ác, anh còn quay đầu lại, thả một nụ cười cám dỗ đến nghẹt thở.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Lưu số của tôi vào. Khi nào nhớ tôi, cứ gọi.
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
..
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Đi về đi ngoài này trời gió dễ cảm lạnh lắm đấy!
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Nhóc con của tôi.
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Quang Hùng (𝙈𝙖𝙨𝙩𝙚𝙧 𝘿)
Nhớ về cho cẩn thận.
Em đứng chôn chân tại chỗ, ôm chặt chiếc áo khoác còn vương hơi ấm của hắn vào lòng.
Lồng ngực em đập mạnh đến mức đau nhức. Sự dịu dàng, chiều chuộng như mật ngọt này đã hoàn toàn làm tê liệt lý trí của em
Em tự nguyện bước vào chiếc lồng bọc đường mà con sói ấy đã giăng sẵn, không hề hay biết rằng, đây chính là sự khởi đầu cho một bản án tàn nhẫn nhất cuộc đời mình.
_
Đức Duy
Đức Duy
Xì xì..
Đức Duy
Đức Duy
Hêy.. đứng như thằng động kinh vậy má.
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Hết hồn
Đức Duy
Đức Duy
Mày ngon rồi con // nhăn mặt//
Đức Duy
Đức Duy
Nhếch nhồn.
Đức Duy
Đức Duy
Mày tỉnh lại giùm tao cái coi! Mày lẩm bẩm cái gì mà tim bị cướp mất hả?
Đức Duy
Đức Duy
Mày đừng có bảo với tao là mày thích cái gã xã hội đen đáng sợ hồi nãy nha?
Đức Duy vừa nói vừa đưa tay lay mạnh bả vai Thành An, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng trước sự thẫn thờ bất thường của em.
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Tao.. tao cũng không biết nữa Duy ơi. Nhưng mà hắn không phải người xấu đâu, hắn vừa mới lưu số điện thoại vào máy tao nè.
Đức Duy
Đức Duy
// bất lực// Không biết nói gì nữa.. nhưng tao nói là mày cẩn thận.
Đức Duy
Đức Duy
Về nhà tao kể cho má mày nghe.
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Ê này con Kiều nó đánh tao đấy.
Đức Duy
Đức Duy
Mày học Luật để làm gì hả An? Mấy người như hắn ta, né càng xa càng tốt! Dây vào là có ngày rước họa vào thân đó biết chưa?
Từng câu cằn nhằn của Đức Duy vang lên bên tai, như muốn kéo em ra khỏi cơn mê muội. Nhưng lúc này, tâm trí của cậu sinh viên nghèo đã hoàn toàn bị nụ cười cưng chiều của Quang Hùng lấp đầy.
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Tao biết rồi mà... Tao chỉ trả áo thôi chứ có làm gì đâu. Mà anh ấy nói khi nào gặp rắc rối thì cứ gọi.
Đức Duy
Đức Duy
Mất dạy.. đủ chưa.
Đức Duy
Đức Duy
Ngủ ngon.. tao vìa
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Thành An (𝙉𝙚𝙜𝙖𝙫)
Ơ này chờ taoo!!
Hai bóng dáng nhỏ bé đổ dài dưới ánh đèn đường, chậm rãi bước đi. Đức Duy đi phía trước liên tục ngó nghiêng, còn Thành An lững thững theo sau, hai tay vẫn ôm khư khư chiếc áo khoác hàng hiệu vào lòng.
Hơi ấm từ thớ vải đắt tiền như đang len lỏi qua lớp áo mỏng, sưởi ấm cho bờ vai gầy guộc vốn luôn phải chịu đựng sự cô độc và những trận đòn roi của em.
__
"Quang Hùng.. Cái tên này nghe vừa lạnh lùng, nhưng sao lúc hắn gọi mình là "nhóc con", nghe lại ngọt ngào đến vậy?"
"Mình chỉ là một thằng nhóc nghèo kiết xác, xung quanh hắn lại có biết bao nhiêu người giàu sang..Tại sao hắn lại đối xử đặc biệt với mình như thế?"
Sự dịu dàng đột ngột này.. làm mình thấy sợ, nhưng lại không cách nào cưỡng lại được..
••••
Nhỏ khó ở🌙
Nhỏ khó ở🌙
Ủa ê??? Tại sao lại flop ,con gẻ của t thì nó khá ổn!!!
Nhỏ khó ở🌙
Nhỏ khó ở🌙
Sao nhỏ này sinh ra lại flopppp nói nghe koiiiiiiiii
Nhỏ khó ở🌙
Nhỏ khó ở🌙
Lần trước nó cx bị lần này cũng bị là sao???????????

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play