Bên Ngoài Là Sói ,Về Nhà Là Cún [Rhycap]
chap 1: Giới thiệu nhân vật
Tác giả
Đây là tác phẩm tui tâm đắc
Tác giả
Mongg các con vợ ủng hộ 🤗
Tác giả
Rồii vô truyện nèe
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy 22 tuổi là một chàng trai dịu dàng, điềm tĩnh và sống rất tình cảm cậu không ồn ào hay nổi bật, nhưng luôn mang đến cảm giác an toàn và ấm áp cho người bên cạnh — cũng chính là người duy nhất dám nhìn một ông trùm bằng ánh mắt bình thường, không sợ hãi, và âm thầm trở thành nơi bình yên nhất trong cuộc đời đầy sóng gió của anh,thân hình thon gọn trắng nõn nà
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh 25 tuổi là ông trùm khét tiếng khiến cả thành phố e dè chỉ bằng một ánh nhìn, lạnh lùng và quyết đoán giữa sóng gió quyền lực, nhưng lại cam tâm “sợ” Hoàng Đức Duy — người duy nhất có thể khiến anh dịu giọng, cúi đầu xin lỗi và mềm lòng chỉ bằng một câu nói nhẹ nhàng.
Nguyễn Thanh pháp
Nguyễn Thanh Pháp 22 tuổi, biệt danh Pháp Kiều, là bạn thân của Đức Duy và cũng là em gái của Quang Anh cô có cái “mỏ” hơi hỗn, nói chuyện thẳng và hay cà khịa anh trai không nể nang, nhưng thực ra lại rất thương người thân — chính sự lanh lợi và tinh ý của cô đã trở thành cầu nối tự nhiên, giúp hai người họ từ đối đầu dần hiểu và gần nhau hơn.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương 25 tuổi, biệt danh Bống Khờ, là bạn thân thân thiết của Quang Anh trong công việc anh luôn chững chạc và đáng tin, nhưng ngoài đời lại khờ khờ đáng yêu — đặc biệt mỗi khi ở gần Pháp Kiều thì hay lúng túng, nói chậm lại, tai hơi đỏ lên, để lộ sự chân thành rất thật chứ không hề ngốc nghếch chút nào.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng 25 tuổi là bạn thân của Quang Anh và Đăng Dương, một tổng tài trẻ tuổi nắm trong tay tập đoàn lớn, luôn xuất hiện với phong thái điềm tĩnh và khí chất lạnh lùng nhưng phía sau vẻ ngoài lý trí ấy, anh lại là người yêu dịu dàng và âm thầm cưng chiều Thành An — người duy nhất có thể khiến vị tổng tài cao ngạo ấy mềm giọng và hạ cái tôi xuống.
Đặng Thành An
Đặng Thành An 22 tuổi là bạn thân của Pháp Kiều và Đức Duy, đồng thời là người yêu của Quang Hùng cậu được mệnh danh là “máy nói” của nhóm vì nói nhiều và nói nhanh, mỏ hơi hỗn nhưng vẫn còn thua Pháp Kiều một bậc, hay cà khịa bạn bè cho vui nhưng thật ra lại rất tình cảm và luôn đứng ra bảo vệ người mình thương.
Nguyễn trường sinh
Nguyễn Trường Sinh 45 tuổi là ba lớn của Quang Anh, người đàn ông từng đứng sau cả một thời kỳ quyền lực và nghiêm khắc ông trầm ổn, ít nói, luôn đặt gia tộc và danh dự lên trên hết, nhưng sâu bên trong lại âm thầm dõi theo con trai bằng một cách riêng — vừa khắt khe, vừa mong Quang Anh có thể sống một cuộc đời bình yên hơn mình từng sống.
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú 44 tuổi là ba nhỏ của Quang Anh và là vợ của Nguyễn Trường Sinh tính dịu dàng nhưng không hề yếu đuối, luôn là người giữ lửa trong gia đình. Nếu Trường Sinh đại diện cho kỷ luật và uy nghiêm, thì Anh Tú chính là sự ấm áp và bao dung — người duy nhất có thể nhẹ nhàng khuyên nhủ chồng, và cũng là chỗ dựa khiến Quang Anh dù mạnh mẽ đến đâu vẫn luôn mềm lòng khi trở về nhà.
Trần thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo là ba nhỏ của Đức Duy — một người hiền hậu, tinh tế và sống rất tình cảm. luôn dạy Duy cách yêu thương bằng sự dịu dàng thay vì hơn thua, dạy cậu rằng mạnh mẽ không phải là lớn tiếng, mà là biết bao dung. Chính sự nuôi dạy ấy đã khiến Đức Duy trở thành một người mềm mỏng nhưng không yếu đuối, đủ ấm áp để bước vào thế giới đầy sóng gió của Quang Anh mà không hề đánh mất bản thân mình.
Bùi Thế Anh
Bùi Thế Anh là ba của Đức Duy, một doanh nhân thành đạt sở hữu công ty lớn với tầm ảnh hưởng không nhỏ trên thương trường. Ông điềm đạm, lý trí và có phần nghiêm khắc trong công việc, nhưng khi ở nhà lại là một người cha âm thầm quan tâm con trai theo cách rất riêng.
Dù quen với môi trường cạnh tranh khốc liệt, ông chưa từng ép Đức Duy phải nối nghiệp, chỉ mong cậu sống đúng với lựa chọn của mình — miễn là hạnh phúc và không để ai làm tổn thương trái tim mình.
chap 2 :ông trùm và người không biết sợ
Tác giả
Hello các con vợ ✌️
Thành phố về đêm sáng rực ánh đèn, còn cái tên Nguyễn Quang Anh thì sáng rực theo một cách khác nổi tiếng, quyền lực và… đáng sợ
Trong một buổi tiệc thương mại quy tụ toàn những nhân vật máu mặt, Quang Anh xuất hiện với bộ vest đen chỉnh tề
Trần Đăng Dương tay cầm ly nước mà nhìn quanh như đi lạc vào thế giới người lớn
Trần Đăng Dương
Ê, tao thấy bên kia có bánh ngọt kìa //huých nhẹ tay Quang Anh//
Nguyễn Quang Anh
//liếc Dương rồi nói//
Mày đi dự tiệc hay đi ăn buffet?
Trần Đăng Dương
Thì ăn chút cho đỡ căng thẳng Nhìn mặt mày căng muốn chết //nhún vai//
Nguyễn Quang Anh
//không đáp, ánh mắt vô tình lướt qua phía đối diện//
Ở một góc khác của buổi tiệc, Hoàng Đức Duy đang đứng cạnh ba mình Bùi Thế Anh nghe ông trò chuyện với đối tác. Sơ mi trắng đơn giản, dáng đứng thẳng, ánh mắt bình tĩnh đến lạ.
Hoàng Đức Duy
//quay sang đúng lúc hai người chạm mắt//
Không né tránh.
Không cúi đầu.
Chỉ là một cái nhìn thẳng, tự nhiên như bao người khác
Nguyễn Quang Anh
//khẽ nhíu mày//
Trần Đăng Dương
Ê, mày nhìn ai dữ vậy?//tò mò quay theo//
Nguyễn Quang Anh
Không có gì//đáp ngắn gọn//
Ở phía bên kia, Đức Duy nghiêng đầu một chút rồi quay đi trước
Trần Đăng Dương
//bật cười//
Lần đầu thấy có người không thèm nhìn lại mày đó
Nguyễn Quang Anh
//siết nhẹ ly rượu trong tay//
Và có lẽ… từ giây phút ấy, ông trùm khét tiếng bắt đầu để ý đến một người mà lẽ ra anh không nên để ý
Đăng Dương vẫn chưa chịu im
Trần Đăng Dương
Tao nói thiệt, thằng đó nhìn cũng được nha Nhưng mà gan ghê Ở cái đất này mà dám nhìn mày
Nguyễn Quang Anh
//nhếch môi//
Gan? Hay là không biết tao là ai
Trần Đăng Dương
Ủa chứ ai cũng phải biết mày hả?//nhướng mày//
Quang Anh không trả lời. Anh quen với việc người khác tự động né ánh mắt mình. Quen với việc chỉ cần xuất hiện là không khí tự động hạ nhiệt vài độ
Nhưng người kia thì không
Ở phía bên kia, Đức Duy vừa xin phép ba mình ra ban công cho thoáng. Tiếng nhạc bên trong quá ồn ào, những lời xã giao quá giả tạo
Cậu tựa lưng vào lan can, thở nhẹ
Cánh cửa kính phía sau mở ra
Giọng nói trầm và lạnh vang lên sau lưng
Hoàng Đức Duy
//Giật mình quay lại//
Quang Anh đứng đó, hai tay đút túi quần, ánh mắt vẫn sắc như cũ
Hoàng Đức Duy
“Không. Chỉ là cần không khí”
“Không khí trong đó làm cậu ngộp?”
“Không. Con người làm tôi ngộp”
Nguyễn Quang Anh
//khẽ bật cười rất nhẹ, nhưng rõ ràng//
Nguyễn Quang Anh
Cậu thú vị hơn tôi nghĩ
Hoàng Đức Duy
Anh nghĩ gì về tôi?
Nguyễn Quang Anh
Rằng cậu không sợ tôi //nhún vai//
Hoàng Đức Duy
//nhìn thẳng vào anh//
Tôi nên sợ anh sao?
Lần đầu tiên trong đời, Quang Anh không tìm được câu trả lời ngay lập tức
Ở trong sảnh, Đăng Dương nhìn ra ban công qua lớp kính, trợn tròn mắt
Trần Đăng Dương
Ê chết rồi… nó tự đi bắt chuyện luôn
Trần Đăng Dương
*lẩm bẩm*
*Quang Anh ơi là Quang Anh… lần này mày dính thiệt rồi*
Ngoài ban công, gió đêm thổi nhẹ
Và giữa hai con người chưa từng quen biết một sợi dây vô hình đang âm thầm hình thành
chap3: Lần đầu tiên bị lơ
Quang Anh buông đúng một câu như vậy rồi quay người rời khỏi buổi tiệc. Đăng Dương phải vội vàng theo sau
Trần Đăng Dương
“Ê, mày tính làm gì?”
Nguyễn Quang Anh
Không làm gì
Trần Đăng Dương
Không làm gì mà nhìn người ta muốn thủng mặt vậy?
Nguyễn Quang Anh
//Quang Anh dừng bước//
Tao chỉ tò mò
Trần Đăng Dương
Tò mò cái gì?
Nguyễn Quang Anh
Vì sao cậu ta không sợ tao
Trần Đăng Dương
//bật cười//
Biết đâu người ta không quan tâm mày thì sao?
Câu nói đó khiến Quang Anh hơi khựng lại
Khái niệm đó đối với anh quá xa lạ. Người ta sợ anh. Hoặc muốn dựa vào anh. Hoặc tìm cách lấy lòng anh
Nhưng “không quan tâm”… thì chưa từng có
Ở phía bên kia, Đức Duy đang cùng ba mình ra về
Bùi Thế Anh
Con thấy thế nào?
Hoàng Đức Duy
Chán//trả lời thẳng//
Bùi Thế Anh
Có gặp ai đáng chú ý không?
Hoàng Đức Duy
//im lặng vài giây, rồi đáp//Có một người… nhìn con như muốn đọc vị
Bùi Thế Anh
//khẽ cười//Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
//hơi ngạc nhiên//Ba biết anh ta?
Duy không nói thêm. Nhưng trong đầu cậu vẫn còn ánh mắt sắc lạnh lúc nãy và câu hỏi chưa kịp trả lời
Trong căn phòng tối, Quang Anh đứng bên cửa sổ, tay cầm điện thoại
Nguyễn Quang Anh
📲Điều tra cho tôi về Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
//cúp máy//
Ánh đèn thành phố phản chiếu trong mắt anh
Nguyễn Quang Anh
Không quan tâm tôi sao? //Khóe môi anh cong nhẹ// Để xem cậu giữ được bao lâu
Ở một nơi khác, Đức Duy nằm trên giường, nhìn trần nhà
Không hiểu sao… hình ảnh người đàn ông lạnh lùng đó vẫn chưa rời khỏi tâm trí
Một người quen kiểm soát tất cả.
Một người ghét bị kiểm soát
Và họ vừa bước vào quỹ đạo của nhau mà không ai nhận ra, từ khoảnh khắc chạm mắt đầu tiên… mọi thứ đã không còn đơn giản nữa.
Tác giả
Hếtt chap roii baii mấy vợ nhée
Download MangaToon APP on App Store and Google Play