Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap][CapRhy] Khi Cả Thế Giới Đều Quay Lưng Với Ta

Anh Chỉ Còn Em Để Bám Vào

t/g nè
t/g nè
Cái này là tui tự nghĩ nha
t/g nè
t/g nè
Ko hay thì có thể bỏ qua ạ
_______________
Buổi sáng sau cơn mưa đêm trước, không khí lạnh lẽo len qua khe cửa sổ. Quảng Anh tỉnh dậy với đôi mắt sưng đỏ, khổ họng khô rát. Cánh tay Đức Duy ôm ngang eo anh, chặt đến mức tưởng như anh chỉ cần biến mất 1 giây thôi là em sẽ phát điên
Quang Anh nhìn gương mặt đang ngủ say kia - mi mắt còn ướt, quần mắt thâm ngư người thức cả đêm để canh anh ko chạy thoát
Tim anh co thắt
Một cảm giác vừa ấm áp vừa đau đớn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Duy...sao em lại tốt với anh như vậy chứ"
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/siết chặt anh trong vô thức/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ngủ mơ + giọng run//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng đi...đừng bỏ em
Cả thế giới quay lưng nhưng chỉ cần 1 câu nói ấy thôi... Quang Anh thấy mình muốn sống thêm 1 ngày nữa
______________
Tại công ty
Ai cũng biết chuyện nhà anh Ai cũng biết anh bị bà mẹ đuổi đi Ai cũng biết anh suýt tìm đến cái ch*t
Nhưng ko 1 ai hỏi Ko 1 ai chào Họ tránh ánh mắt anh như thể anh là 1 mảng tối họ sợ bị lây
Nhân viên A
Nhân viên A
"Nhìn ổng kìa...đúng kiểu người bị đời tát cho tỉnh đó"
Nhân viên B
Nhân viên B
"Tội...Tôi thấy đáng mà. Nhìn ngạo mạn vậy mà"
Cánh cửa thang máy mở
Đức Duy bc nhanh đến đứng chắn trc những lời xì xào ấy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ánh mắt lạnh băng//❄️ Mấy người rảnh quá ha...bớt nói chuyện đời người ta đi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
❄️Anh Quang Anh là cấp trên của tui em là người mà em tôn trọng. Ai ko thích thì bước ra nói thẳng với tôi, đừng xì xào như đàn gà
Ko ai dám nói thêm
Tất cả tản ra như bóng người chưa từng tồn tại
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//quay lại nhìn Quang Anh//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/giọng nhẹ hơn cả gió/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ăn sáng chưa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//lắc đầu// ko có khẩu vị
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ko ăn. Em ko rời ra, anh chọn đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//bật cười//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hết
______________
t/g nè
t/g nè
Bai nha
t/g nè
t/g nè
Tí ra tiếp cho
t/g nè
t/g nè
Đang suy nghĩ

Anh Chỉ Còn Em Để Bám Vào(2)

t/g nè
t/g nè
hé lô
t/g nè
t/g nè
Tui bí quá
t/g nè
t/g nè
Hoi vô truyện
_____________
Trong phòng lm việc
Duy đang sắp xếp hồ sơ thì ngước lên thấy Quang Anh đứng lặng người bên cửa sổ
Vai anh run nhẹ
Tay anh bám vào khung cửa đến trắng bệt
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh sao vậy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//ko quay lại//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//giọng khàn đến mức nghẹn//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ba anh gọi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ba nói... Anh làm ba mất mặt. Ba nói thà ko sinh anh ra còn hơn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//sót//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//chạy lại ôm anh từ phía sau//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đừng nghe họ nữa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng để lời họ giết anh thêm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Họ là gia đình anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lẽ ra...họ phải thương anh chứ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ko
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Gia đình là những người yêu thương anh, muốn anh sống, muốn anh hạnh phúc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Còn họ...chỉ đang làm anh đau
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhắm mắt, lưng tựa vào vai Duy//
Như thể nếu anh buông ra, anh sẽ suy sụp hoàn toàn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy...anh đang rơi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh ko còn gì để bám
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//siết chặt anh//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy hãy bám vào em
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//mở mắt lên nhìn Duy//
Trong mắt anh đỏ lên, ướt, nhiều có cả 1 bầu trời xám đọng trong đó
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhỡ 1 ngày em chán... Em bỏ anh thì sao
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nghe cho rõ... Anh ko phải gánh nặng của em. Anh là người em muốn che chở. Muốn giữ bên cạnh. Muốn để anh dựa vào mỗi khi anh đau
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//thở gấp// anh sợ...sợ lắm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//chạm nhẹ mặt anh//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/giọng mềm đến mức có thể khiến đá cũng tan/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy hãy để em sợ cùng anh
Quang Anh buông lớp mặt nạ lạnh lùng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//giọng nghẹn lên tiếng//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy à...đừng bỏ anh. Em là người cuối cùng anh có thể bám vào
Duy ôm anh, siết chặt như muốn gom hết nỗi đau của anh vào lòng mình
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em ko bỏ... Ko bao giờ bỏ
______________
Đêm đó, Quang Anh ngủ gục trên vai Duy, hơi thở yếu như người vừa trải qua 1 trận chiến kinh hoàng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//kéo chăn đắp cho anh//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/vuốt gò má anh thật nhẹ/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Anh sống vì ai cũng đc"
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"nhưng em chỉ cần anh sống vì em"
Quang Anh ko nghe
Nhưng nước mắt anh lăn dài, rơi lên tay Duy
Như 1 lời đáp lại
____________
t/g nè
t/g nè
Hehe
t/g nè
t/g nè
chap sau muốn ngược hay ngọt
t/g nè
t/g nè
chọn đi tui viết tiếp cho
t/g nè
t/g nè
Bai

Nếu Ko Có Em Ở Đây... Anh Chết Mất

Văn phòng đã tắt đèn từ lâu, chỉ còn ánh sáng mờ vàng của chiếc đèn trong phòng của Quang Anh
Anh ngồi đó, người đổ ra ghế, hơi thở nặng nề, đầu đau đến mức ù cả tai
Điện thoại trên bàn anh rung liên tục
Tin nhắn từ nhóm gia đình
Nguyễn Đức Huy (ba Rhy)
Nguyễn Đức Huy (ba Rhy)
💬Mày lm gì thì lm nhưng đừng để ai bt mày là con tao
Huỳnh Ngọc Anh Thư (mẹ Rhy)
Huỳnh Ngọc Anh Thư (mẹ Rhy)
💬Tự giải quyết đi. Ba mày tức gần chết rồi
Nguyễn Ngọc Hân(chị gái Rhy)
Nguyễn Ngọc Hân(chị gái Rhy)
💬Mày là sao chổi của gia đình này. Từ nhỏ đến lớn có chuyện gì tốt liên qua n tới mày chưa
không một dòng nào hỏi
con có ổn không
con có đói không
con còn muốn sống không
Quang Anh nhắm mắt, nc mắt rơi xuống, ko phải vì yếu đuối, mà là vì cạn sức
bàn tay anh run run đưa lên Thái Dương - cơn đau đầu đột ngột đến như ai đó cầm búa đập liên hồi vào đầu anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//khụy xuống, ôm lấy đầu thở dốc//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đau...quá
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đưa tay tìm điện thoại//
Nhưng tất cả tên trong danh bạ, anh không thể gọi
Bạn bè, không thân
Người yêu cũ? lời nói còn sắc hơn dao
Gia đình? họ chỉ muốn anh biến mất
Chỉ cần một cái tên khiến anh muốn với tới
Nhưng anh sợ
Sợ phiền
Sợ làm gánh nặng
Sợ ngay cả người cuối cùng... cũng bỏ rơi anh
Cơn đau đầu lại đến
Lồng ngực anh co thắt
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//thì thầm, nghẹn đến bật khóc//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy...cứu anh với
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//bấm số của Duy//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//bắt máy ngay lập tức//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh!? Anh sao vậy... Anh đang ở đâu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh...ko thở được... đau quá... Duy... đừng cúp máy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//hoảng loạn//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
anh nghe em. Ra mở cửa, em tới liền
___________________
5 phút sau
Duy phá cửa xông vào
cánh cửa phòng bật mạnh như sắp gãy
Duy vội vàng lao đến bên anh
Trời ơi..Anh làm sao thế này
Quang Anh cố ngước lên, bàn tay anh run run bám lấy áo em
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy...Đừng bỏ anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em ở đây. Em không đi đâu hết. Anh nhìn em, mở mắt ra nhìn em đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh đau lắm...đau đến muốn chết
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu anh chết... em phải sống làm sao hả
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ko đc chết anh phải sống cho em
______________
t/g nè
t/g nè
Hehe
t/g nè
t/g nè
Cắt
t/g nè
t/g nè
Bí quá rồi
t/g nè
t/g nè
Chap sau viết tiếp
t/g nè
t/g nè
Bây giờ thì
t/g nè
t/g nè
Bai bai

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play