''Mật Lệnh Heartbeat"
1. Tác Phẩm Cho Màn Dạo Đầu
Tại Phòng Trưng Bày Nghệ Thuật Đương Đại lớn nhất thành phố
Ngay trung tâm sảnh lớn, tiếng đèn flash phát lên liên tục, một vũ công ballet được phát hiện tử vong trong tư thế kì dị, một chân đứng trụ, hai tay dang rộng như đang thực hiện động tác vặn mình lơ lửng y hệt một con rối gỗ
Điểm bất thường là toàn bộ thi thể đã bị đông cứng ở nhiệt độ âm, làn da trắng bệt phủ một lớp tuyết mỏng, môi tái nhợt, mắt mở to như hai viên thủy tinh. Không một vệt máu hay giấu hiệu giằng co được phát hiện, tổng thể như một tác phẩm nghệ thuật bị "đóng băng" ở khoảnh khắc đẹp nhất. Đẹp đẽ và hoàn hảo một cách rợn người
Những bóng người mặc áo blouse trắng đang kiểm tra thi thể, nhìn qua có thể đoán họ là người của đội kiểm nghiệm pháp y. Một người nam tỉ mỉ kiểm tra thi thể, bên cạnh là một cố gái trẻ đang cầm sổ và bút tập trung ghi chép
Hoàng Đức Duy
Nạn nhân không tử vong do lạnh, mà do bị rút hết máu trước khi cấp đông
Chất giọng lạnh tanh, một câu nói khẽ nhưng đủ khiến cả hiện trường xôn xao
Thư ký bên cạnh nhanh tay ghi vào sổ rồi hỏi thêm
Cố Du
Khi bị hút máu thì nạn nhân phải giãy dụa hay giằng co chứ anh nhỉ?
Hoàng Đức Duy
Có thể bị rút trong lúc bất tĩnh hoặc hôn mê..
Đức Duy tiếp tục kiểm tra thi thể, không gian im ắng đôi khi chỉ có vài tiếng xì xào bỗng nhiên bị làm ổn bởi tiếng bước chân
Một người đàn ông trẻ đang ung dung bước vào, anh ta với thân hình cao ráo khoác bên ngoài chiếc áo măng-tô đen dài, đeo mắt kính râm
Cảnh Sát
Này anh kia!! hiện trường vụ án không phận sự miễn vào
Một viên cảnh sát trẻ xông ra ngăn lại thì thấy anh vội giơ cao chiếc thẻ ngành cấp cao màu đỏ chót
Lưu Trí Khanh
Cảnh sát điều tra, Nguyễn Quang Anh??
Lưu Trí Khanh
A..anh vừa chuyển công tác từ Mỹ về hảa
Nguyễn Quang Anh
Ừ, biết rồi thì tránh ra
Giọng nói trầm thấp khẽ vang lên, nhiều người hướng về phía anh một cách tò mò
Chỉ riêng một người có cảm giác khác lạ từ lúc nghe thấy cái tên, sau khi nghe giọng nói ấy thì khựng lại hẳn
Hoàng Đức Duy
"Cái giọng đó.. Nguyễn Quang Anh.."
Cậu thầm nghĩ đến lặng người khiến Cố Du đứng bên cạnh cảm thấy khó hiểu
Cố Du
Anh Duy!! //khẽ vỗ vai cậu//
Cố Du
Anh sao đấy? Có chuyện gì hả?
Hoàng Đức Duy
Không sao đâu, em đừng bận tâm
Vừa xong câu thì giọng nói trầm ấm lúc nảy lại vang lên bên tai
Nguyễn Quang Anh
Chào cậu, Hoàng Đức Duy
Quay sang đã thấy anh ta đang bước qua dãy keo ngăn cách mà đến gần
Nguyễn Quang Anh
Tôi là cảnh sát đội điều tra vừa từ Mỹ về vẫn chưa quen, mong được giúp đỡ
Cố Du
Làm sao anh biết anh họ tên của anh ấy?
Nguyễn Quang Anh
Cô không cần biết
Nói rồi, anh ta đưa tay đã mang sẵn đôi bao tay ra ngỏ ý muốn bắt tay cậu
Nhưng cậu không đáp lại ngay, chỉ nheo mắt nhìn làm anh từ từ rút tay lại
Nguyễn Quang Anh
Sao? Không bắt à.. đeo bao tay rồi cậu còn sợ gì?
Cố Du
Này.. xin lỗi nhé, trưởng phòng Hoàng của chúng tôi mắc bệnh sạch sẽ. Cũng không thích bắt tay với người lạ
Nguyễn Quang Anh
Người lạ.. nhưng mà tôi tưởng đeo bao tay là được rồi chứ nhỉ?
Cố Du
Ý là anh ấy không muốn bắt tay với anh đấy
Nguyễn Quang Anh
Cậu ta chưa nói mà, sao cô biết là không muốn vậy? //khoanh tay//
Khoanh tay, nhướn mày, giọng điệu của anh như muốn chiêu ngươi cô nhóc trước mặt
Cố Du
Nói vậy còn không hiểu à?
Hoàng Đức Duy
Thôi được rồi Du Du
Hoàng Đức Duy
Em mặc kệ anh ta, ra ngoài gọi người đến chuẩn bị mang thi thể về trụ sở đi
Cố Du
Dạ vâng, em đi ngay..
Quay đi nhưng Cố Du vẫn giữ vẻ mặt khó chịu mà liếc sang anh cảnh sát bên cạnh
Zoe latte 🍵
Xoá nhiều fic rồi.. này là tâm huyết nha
2. Cảnh Sát Nguyễn
Đức Duy chậm rãi nhìn kẻ đang đứng bên cạnh mình, khẽ cất tiếng:
Đứng đấy, Quang Anh vô tình lướt mắt qua cái thi thể nữ được đặt
Hoàng Đức Duy
Sao có gì muốn nói hửm?
Hoàng Đức Duy
Cảnh sát Nguyễn
Nguyễn Quang Anh
Có vẻ như con bé thư ký của em hơi khó chịu với tôi
Hoàng Đức Duy
Do con bé nó thẳng tính thôi
Hoàng Đức Duy
Mà chỉ có vậy đã khiến anh để bụng à?
Nguyễn Quang Anh
Chỉ là.. lúc cô ta gọi tôi là người lạ, sao em không phản bát lại?
Hoàng Đức Duy
Tại sao phải phán bát trong khi tôi với anh thật sự là người lạ?
Cho hai tay vào túi áo, mặt trầm ngâm, anh khẽ cười rồi đáp lại
Nguyễn Quang Anh
Chính mắt tôi thấy, sau khi nghe được tên tôi em đã khựng lại một lúc
Nguyễn Quang Anh
Rõ là vẫn còn xao xuyến
Hoàng Đức Duy
Anh là cái gì mà tôi phải xao xuyến vì anh chứ?
Hoàng Đức Duy
Này, đừng có tự đề cao mình đấy
Đúng lúc đấy, vài người mang dụng cụ đến chuẩn bị đưa thi thể của nữ vũ công về trụ sở, cậu tập trung giúp mà mặc kệ anh vẫn im lặng dõi theo sau lưng mình
Loay hoay một lúc sau cũng xong, thi thể lạnh ngắt nằm gọn trong một chiếc thùng đã lót kĩ càng để thi thể không bị ảnh hưởng khi vận chuyển
Hoàng Đức Duy
Xong rồi, mời cảnh sát Nguyễn tránh ra cho chúng tôi đi
Nguyễn Quang Anh
Nếu tôi muốn gặp lại em thì tìm ở đâu nhỉ?
Hoàng Đức Duy
Tôi đâu có nhu cầu gặp lại anh đâu
Nguyễn Quang Anh
Nhưng tôi thì có
Nguyễn Quang Anh
Có rất nhiều là đằng khác
Hoàng Đức Duy
Thì mặc kệ anh
Hoàng Đức Duy
Né ra đi, tôi không muốn nói nhiều
Cố Du
Anh còn không nghe thấy à, hành vi của anh là đang cản trở người thi hành công vụ đấy anh cảnh sát
Cố Du đứng phía sau nhìn thấy như vậy liền bực tức lên tiếng
Nguyễn Quang Anh
Ồ được rồi, cứ đi đi
Nguyễn Quang Anh
Xin lỗi vì làm phiền
Hoàng Đức Duy
//liếc nhẹ anh rồi quay đi//
Cô liền ra hiệu cho mọi người phía sau đi theo cậu, cả đội pháp y cùng thi thể đã rời đi hết, bỏ lại anh đừng đó
Những cảnh sát khác đã ghi chép và nắm rõ được hiện trường thì bắt đầu tảng ra về hoặc đi nơi khác để điều tra thêm manh mối
Lưu Trí Khanh
Anh Quang Anh
Tên cảnh sát trẻ ban nảy chạy lại gần anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi quen cậu sao?
Lưu Trí Khanh
Anh quên em hả? thằng em khối dưới của anh đấy
Nguyễn Quang Anh
Nhìn quen, nhưng tôi không nhớ
Lưu Trí Khanh
Lâm Trí Khanh
Lâm Trí Khanh, 24 tuổi nhỏ hơn Quang Anh 1 tuổi. Học cùng trường cấp 3 với anh
Nhưng là một khoảng thời gian khá lâu, anh cũng chẳng nhớ cậu là ai
Nguyễn Quang Anh
không nhớ
Nguyễn Quang Anh
Cậu biết tôi mà sao lúc nảy còn ra cản lại?
Lưu Trí Khanh
Tại lâu rồi mới lại nhìn thấy mà anh còn mang kính đen, hơi lạ nên không nhận ra
Ừm một cái cho có lệ rồi anh bước đi định bỏ cậu lại
Nguyễn Quang Anh
Giờ tôi bận đi tìm trụ sở rồi
Lưu Trí Khanh
Anh được cử ở thành phố nảy hả?
Nguyễn Quang Anh
Ừ //quay lại//
Nguyễn Quang Anh
Có gì không?
Lưu Trí Khanh
Em cũng chuẩn bị về trụ sở hay cho em về cùng đi, em chỉ đường cho
Nghe cậu nói xong anh khẽ gật đầu
Nguyễn Quang Anh
Cũng được đấy, theo tôi ra xe
Nguyễn Quang Anh
Ừ //bước đi//
Cậu thấy anh đi cũng vội chạy theo, ra đến bên ngoài thì cả hai cùng về trụ sở cảnh sát
3. Trưởng Phòng Hoàng
Tại cơ quan pháp y 308 tầng B1, phòng LAB-9
Hoàng Đức Duy
Đặt thi thể vào máy cẩn thận
Cậu cũng Cố Du đứng xem nhân viên đang tập trung đặt thi thể nạn nhân vào máy làm nóng để rã đông
Hoàng Đức Duy
Nhiệt độ thấp thôi
Cố Du
//Vặn máy ở mức 35°C //
Hoàng Đức Duy
Em nhớ canh chừng, đừng để rã hết mức
Hoàng Đức Duy
Nếu thi thể rã đông hết mức sẽ có nhiều tác động khó lường đấy
Cố Du
Vâng trưởng phòng, em biết
Hoàng Đức Duy
Em-//khẽ nhăn mặt//
Cố Du
Có chuyện gì sao hả anh?
Cố Du
Em thấy anh có vẻ khó chịu
Cậu cố gượng cười nhưng trên trán đã lấm tấm mồ hôi, tay chơi vơi dường như định chạm vào bụng
Hoàng Đức Duy
Không có gì đâu, em ở đây canh chừng đi
Hoàng Đức Duy
Anh ra ngoài có chút việc
Cố Du
Anh yên tâm, mọi thứ ở đây cứ để em
Cậu im lặng gật đầu rồi rời đi, Cô nhìn theo bóng lưng cậu mà nhíu mày
Cố Du
Anh ấy lại vậy nữa rồi
Cố Du
Không chịu uống thuốc gì cả
Lần theo dãy hành lang lên tầng 1, Đức Duy một tay ôm bụng, một tay gạt đi mồ hôi trên mặt
Hoàng Đức Duy
Đáng ghét thật
Đến được tầng một, cậu thả người ngồi bệt xuống băng ghế gần đó
Hoàng Đức Duy
Thuốc hết rồi..
Duy lí nhí, hơi thở khó khăn vì bụng đang đau âm ỉ
Cậu đành nhắm hờ mắt, cố gắn quên đi cơn đau nhưng rất khó chịu. Bỗng có một bàn tay gõ vào vai cậu
Hoàng Đức Duy
//giật mình mở mắt//
Nguyễn Quang Anh
Chào trưởng phòng Hoàng, mình lại gặp nhau rồi
Nguyễn Quang Anh
Em đau đến nỗi không nhìn rõ rồi sao?
Quang Anh ngồi bên cạnh từ lúc nào cậu cũng chẳng rõ, có lẽ vừa mới nhưng vì cơn đau nên cậu chẳng may hay biết
Hoàng Đức Duy
Anh ngồi đây làm gì?
Hoàng Đức Duy
Tôi đau hay sao mặc kệ tôi
Môi run lên nhưng vẫn cố nói, mặt lơ đi như chẳng muốn bận tâm đến anh
Nguyễn Quang Anh
Này, uống thuốc đi rồi lơ anh sau
Duy quay qua thì thấy trên tay anh đã cầm chai nước và một vĩ thuốc từ lúc nào
Hoàng Đức Duy
Thuốc độc hay thuốc sổ?
Nguyễn Quang Anh
Thuốc giảm đau dạ dày thôi, đừng có nghĩ bậy
Hoàng Đức Duy
Làm sao anh biết tôi đang bị đau dạ dày mà có sẵn thế?
Hoàng Đức Duy
Theo dõi tôi à?
Nguyễn Quang Anh
Hỏi gì tới tấp vậy?
Nguyễn Quang Anh
Đau thì uống đi rồi từ từ nói
Hoàng Đức Duy
Có chắc là thuốc không? Hay anh tráo thuốc độc cho tôi uống đấy?
Như quên đi cơn đau miệng cậu liên tục nói, trong lúc đó anh đã bóc thuốc và mở nắp cho cậu rồi
Nguyễn Quang Anh
Anh không ác như em nghĩ thế đâu
Hoàng Đức Duy
Ai biết được.. Lỡ đâu là thuốc sổ thì tôi đi đời
Nguyễn Quang Anh
Em nói một câu nữa là anh bóp miệng em rồi nhét thuốc vô nha?
Hoàng Đức Duy
//nuốt nước bọt//
Nguyễn Quang Anh
Cầm uống lẹ, mỏi tay
Hoàng Đức Duy
Ờ, cảm ơn nha
Cậu đưa tay lấy viên thuốc từ tay anh mà uống
Nguyễn Quang Anh
Nước nè, vặn nắp cho rồi đó
Nhìn cậu đang uống viên thuốc, anh khẽ cụp mắt thì thầm
Nguyễn Quang Anh
Vẫn như trước ha
Nguyễn Quang Anh
Thường xuyên quên thuốc để dạ dày đau rồi tìm một góc nhắm mắt chịu trận
Hoàng Đức Duy
Thuốc này anh mua ở đâu đấy? Vừa uống xong đã cảm thấy đỡ đau nhiều rồi này
Nguyễn Quang Anh
Anh biết em đang đánh trống lảng
Không khí ngượng nghịu đi đôi chút
Hoàng Đức Duy
Thôi, được rồi
Hoàng Đức Duy
Dù sao cũng cảm ơn vì cho tôi thuốc
Hoàng Đức Duy
Giờ thì anh về cơ quan của mình đi
Nguyễn Quang Anh
Anh ở lại đây
Nguyễn Quang Anh
Stay with you
Nguyễn Quang Anh
Thật sự vì em mà
Anh khẽ cười nhìn cậu, mặt cậu bất chợt đỏ lên thấy rõ
Nguyễn Quang Anh
Không trêu em
Nguyễn Quang Anh
Vụ án lần này anh sẽ sát cánh cùng với em
Hoàng Đức Duy
Hồ sơ, chỉ hủy ra lệnh chưa?
Nguyễn Quang Anh
Anh nhờ người xin với chỉ hủy rồi
Nguyễn Quang Anh
Mà hình như anh ở lại làm em không vui nhỉ?
Hoàng Đức Duy
Hong hề dui xíu nào
Nguyễn Quang Anh
Phũ phàng vậy..
Mặt cậu đanh đá hết chỗ nói, anh khẽ nhận ra một điều
Nguyễn Quang Anh
Hình như anh mua nhầm thuốc tiên cho em uống thì phải
Download MangaToon APP on App Store and Google Play