"Vết Cắt Sau Những Lời Nói Dối".
Chương 1: GTNV
Lê Bin Thế Vỹ
Chức vụ: Tổng giám đốc tập đoàn xây dựng hàng đầu.
Tính cách: Thâm trầm, chiếm hữu cực cao và có cái tôi quá lớn. Vỹ lớn lên trong một gia đình hào môn đầy rẫy sự lừa dối, khiến anh không còn tin vào tình yêu thuần túy.
Vai trò: Anh yêu Hồng Cường nhưng lại chọn cách "thử thách" đối phương bằng sự lạnh nhạt và những lời sỉ nhục. Sai lầm lớn nhất của Vỹ là tin vào những bằng chứng giả và gạt đi mọi lời giải thích của Cường. Sau này, khi sự thật phơi bày, Vỹ rơi vào trạng thái tâm thần bất ổn, điên cuồng tìm kiếm hình bóng cũ.
Bạch Hồng Cường( White )
Chức vụ: Họa sĩ tự do, từng là niềm hy vọng của giới nghệ thuật.
Tính cách: Nhã nhặn, bao dung và cực kỳ chung thủy. Cường là kiểu người "đau đến mấy cũng tự mình chịu đựng", vì anh không muốn trở thành gánh nặng của Thế Vỹ.
Vai trò: Anh từ bỏ hào quang để về làm "người vợ thầm lặng" cho Vỹ. Tuy nhiên, sự hy sinh đó bị Vỹ coi là hèn mọn. Cường chịu đựng những cơn đau thể xác (bệnh tim/suy kiệt) và cả sự bạo hành tinh thần cho đến khi trái tim hoàn toàn "chết" đi. Anh rời đi trong im lặng, không một lời oán trách, khiến sự biến mất đó trở thành đòn chí mạng với Vỹ.
Nguyễn Lâm Anh
Một tay chơi xe khét tiếng nhưng cực kỳ trân trọng tình nghĩa. Anh coi Cường như em ruột. Lâm Anh là người đầu tiên phát hiện ra những vết bầm trên tay Cường và là người đã đấm Thế Vỹ ngay tại văn phòng.
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Bác sĩ tâm lý tài giỏi. Nguyên là người duy nhất Cường tìm đến để giải tỏa uất ức. Chính vì những lần gặp gỡ bí mật để trị liệu này mà Thế Vỹ đã hiểu lầm Cường "ngoại tình" với Nguyên, dẫn đến đỉnh điểm của sự ngược đãi.
Hồ Đông Quan
Bạn nối khố của Vỹ, tính tình phong lưu nhưng trọng tình bạn. Anh thường bao che cho những lần Vỹ đi uống rượu đêm khuya để trốn tránh Cường.
Thái Lê Minh Hiếu
Người làm nghệ thuật cùng ngành với Cường. Hiếu là người biết rõ nhất Cường đã phải từ bỏ những gì để ở bên Vỹ. Hiếu đại diện cho tiếng nói của sự hối tiếc: "Vỹ, mày đã tự tay phá hủy kiệt tác đẹp nhất đời mình rồi."
Đỗ Minh Tân
Một doanh nhân thực dụng, sắc sảo. Tân không bao giờ kiêng dè Vỹ. Anh là người thường xuyên gửi những tin nhắn "vả mặt" Vỹ trong nhóm chat chung về việc Vỹ đang sai lầm như thế nào.
Nguyễn Hữu Sơn
Người có tính cách lạnh lùng nhưng quan sát cực tốt. Sơn lặng lẽ thu thập những bức ảnh Cường đứng đợi Vỹ dưới mưa, hay những lần Cường ngất xỉu một mình. Sau này, Sơn đưa tất cả bằng chứng này cho Vỹ xem để khiến Vỹ phải sống trong dằn vặt cả đời.
Lê Duy Lân
Người đứng đầu dòng họ Lê, uy quyền và đáng sợ. Lân luôn muốn Vỹ phải có một người bạn đời xứng tầm, nhưng sâu thẳm anh lại nể phục sự kiên cường của Cường.
Tạ Hoàng Long
"Bàn tay sắt" trong giới kinh doanh. Long chính là người đã vạch ra kế hoạch đưa Cường ra nước ngoài, làm giả cái chết hoặc sự biến mất của Cường để trừng phạt sự ngạo mạn của Thế Vỹ.
Nguyễn Đức Luyện
Từng là một "tra công" đã khiến Văn Khang tổn thương sâu sắc. Luyện xuất hiện như một tấm gương soi cho Vỹ thấy tương lai mù mịt nếu không thay đổi.
Nguyễn Văn Khang
Người đã tha thứ cho Luyện nhưng không bao giờ quên nỗi đau. Khang thường xuyên đến thăm và an ủi Cường, dạy Cường cách yêu thương bản thân thay vì chỉ biết hy sinh cho một người không xứng đáng.
Phạm Văn Tâm
Luật sư chuyên về ly hôn. Tâm có trái tim lạnh nhưng cái đầu nóng. Anh giúp Cường soạn thảo những điều khoản ly hôn khiến Vỹ không thể chối từ, trả lại cho Cường sự tự do hoàn hảo nhất.
Nguyễn Thành Phát
Một nhiếp ảnh gia tự do. Phát là người vô tình chụp được những khoảnh khắc Cường mỉm cười hạnh phúc bên người khác sau khi rời xa Vỹ, gửi vào nhóm chat khiến Vỹ hoàn toàn sụp đổ.
Nguyễn Phi Long
Một thiếu gia ham chơi, ban đầu thường xuyên rủ Vỹ đi bar và giới thiệu những người khác cho Vỹ để "thay đổi khẩu vị", góp phần làm rạn nứt tình cảm của Vỹ - Cường.
Hồ Quang Thủ
Người tình của Long, tính cách sắc sảo, thích mỉa mai. Thủ coi khinh cách sống của Vỹ và thường xuyên dùng lời nói để đâm thọc vào nỗi đau của Vỹ mỗi khi có dịp tụ tập hội nhóm.
CHƯƠNG 2: BẢN ÁN TRONG ĐÊM MƯA
Thành phố vào mùa mưa, những hạt nước nặng nề đập vào cửa kính của căn penthouse sang trọng tại trung tâm Sài Gòn. Bên trong, ánh đèn vàng mờ ảo không đủ để sưởi ấm bầu không khí đặc quánh sự ngột ngạt. Bạch Hồng Cường ngồi trên ghế sofa, đôi bàn tay gầy gò đan chặt vào nhau, gương mặt tái nhợt vì cơn sốt kéo dài từ sáng.
Tiếng mở cửa vang lên khô khốc. Lê Bin Thế Vỹ bước vào, áo măng tô đen còn vương hơi lạnh và nước mưa. Anh không nhìn cậu, chỉ ném chiếc máy tính bảng lên bàn phát ra một tiếng "cạch" chói tai.
📱 Tin nhắn hệ thống: Nhóm "Hội Anh Em" có 25 tin nhắn chưa đọc.
Thế Vỹ không buồn cởi áo khoác, anh lấy điện thoại ra, ngón tay lướt nhanh trên màn hình. Cơn giận dữ bốc lên ngùn ngụt khi anh nhìn thấy tấm ảnh mà Quang Thủ vừa gửi vào nhóm cách đây một tiếng.
📱 Nhóm Chat: Hội Anh Em (9+)
Hồ Quang Thủ
[Hình ảnh] Ơ kìa, nhìn xem tôi bắt gặp ai ở sảnh bệnh viện quốc tế này? Cường nhà mình đi cùng bác sĩ Phúc Nguyên, trông tình tứ phết nhỉ?
Nguyễn Phi Long
Wow, Thế Vỹ bận đi tiếp khách mà Cường cũng "bận" ghê ta?
Đỗ Minh Tân
@Thế Vỹ, ông có vẻ quản người hơi lỏng rồi đấy.
Hồ Đông Quan
Mọi người bớt nói lại đi, chắc có hiểu lầm gì thôi.
Nguyễn Lâm Anh
Lũ chúng mày im mồm hết đi. Đừng có ăn nói bậy bạ khi chưa biết chuyện.
Lê Bin Thế Vỹ
Không cần cãi nhau. Tôi tự có mắt để nhìn.
Dứt dòng tin nhắn, Thế Vỹ ngước lên, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo nhìn xoáy vào Hồng Cường.
Lê Bin Thế Vỹ
"Em giải thích đi." – Giọng Vỹ trầm đục, chứa đựng sự khinh miệt.
Cường run rẩy cầm điện thoại lên xem. Tim cậu thắt lại. Tấm ảnh đó chụp lúc cậu vừa ngất xỉu ở sảnh và Phúc Nguyên đang đỡ cậu dậy. Cậu không thể nói cho Vỹ biết cậu bị bệnh, vì Vỹ đang bận rộn với dự án tâm huyết nhất đời mình. Cường không muốn mình trở thành rào cản.
Bạch Hồng Cường( White )
"Vỹ... chuyện không như anh nghĩ đâu. Em chỉ tình cờ gặp Nguyên thôi..."
Lê Bin Thế Vỹ
"Tình cờ?" – Vỹ cười khẩy, bước tới bóp chặt cằm Cường. "Tình cờ đến mức hắn ta phải ôm eo em, chăm sóc em tận tình như thế? Trong khi tôi đi làm như một con chó để nuôi cái nhà này, thì em ở đây diễn vai nạn nhân đáng thương với người đàn ông khác?"
Cường đau đến ứa nước mắt, không phải vì cái bóp tay đau điếng, mà vì sự tin tưởng giữa họ đã chẳng còn một chút dư vị nào.
📱 Đoạn chat riêng: Thế Vỹ ➔ Hồng Cường
Lê Bin Thế Vỹ
Đơn ly hôn tôi để trong thư mục điện tử. Em tự mà vào ký.
Lê Bin Thế Vỹ
Đừng dùng cái vẻ mặt sắp chết đó để nhìn tôi. Tôi ghê tởm nó.
Bạch Hồng Cường( White )
Anh thực sự muốn như vậy sao? Chỉ vì một tấm ảnh không rõ ràng?
Lê Bin Thế Vỹ
Vì em không xứng đáng với sự tử tế của tôi nữa. Đồ phản bội.
Cường nhìn dòng chữ "Đồ phản bội" mà cười trong nước mắt. Cậu ho sặc sụa, từng ngụm máu đỏ tươi thấm vào chiếc khăn tay trắng muốt nhưng cậu nhanh chóng giấu đi. Vỹ đã quay lưng bước vào phòng làm việc, đóng sầm cửa lại.
Lúc này, điện thoại Cường liên tục rung lên. Là những người anh em khác đang lo lắng.
📱 Đoạn chat riêng: Lâm Anh ➔ Hồng Cường
Nguyễn Lâm Anh
Cường! Đừng nghe thằng Vỹ nó điên. Anh đang đến nhà mày đây.
Nguyễn Lâm Anh
Mẹ kiếp, thằng Vỹ nó bị lũ Phi Long với Quang Thủ dắt mũi rồi.
Bạch Hồng Cường( White )
Anh Lâm Anh, đừng đến. Em ổn.
Nguyễn Lâm Anh
Ổn cái gì? Phúc Nguyên nói mày bị suy kiệt nặng, tim mày không chịu nổi cú sốc đâu!
📱 Đoạn chat riêng: Duy Lân ➔ Thế Vỹ
Lê Duy Lân
Vỹ, mày đang làm cái trò gì đấy?
Lê Bin Thế Vỹ
Anh Lân, chuyện gia đình em, anh đừng can thiệp.
Lê Duy Lân
Gia đình? Mày còn coi đó là gia đình à? Mày có biết Cường nó đã làm gì cho cái ghế mày đang ngồi không?
Tạ Hoàng Long
Thôi Lân, để nó sáng mắt ra đi. Khi nào nó mất trắng, nó mới biết ai là người thật lòng.
Đêm đó, Thế Vỹ uống rượu một mình trong phòng. Anh hận Cường, nhưng sâu thẳm trong tim, anh đau đớn vì cảm giác bị lừa dối. Anh nhớ lại ngày xưa, khi anh trắng tay, chính Cường là người đã bán đi những bức tranh quý giá nhất của mình để giúp anh khởi nghiệp. Nhưng sự kiêu ngạo đã che mờ lý trí. Anh cho rằng Cường của hiện tại đã thay đổi, đã chán ghét người chồng khô khan như anh.
Bên ngoài phòng khách, Cường ngồi gục xuống sàn nhà lạnh lẽo. Cậu mở máy tính, nhìn vào đơn ly hôn mà Vỹ đã soạn sẵn. Từng điều khoản như những nhát dao cứa vào lòng.
Bạch Hồng Cường( White )
"Vỹ... nếu đây là điều anh muốn, em sẽ trả tự do cho anh."
Cậu run rẩy ký vào bản hợp đồng điện tử. Ngay lập tức, thông báo gửi đến máy của Vỹ.
📱 Thông báo: Bạch Hồng Cường đã xác nhận ký tên vào đơn thỏa thuận ly hôn.
Trong phòng làm việc, Thế Vỹ nhìn chằm chằm vào thông báo. Tim anh hẫng đi một nhịp. Tại sao cậu lại ký nhanh như vậy? Không giải thích? Không van xin? Lòng tự trọng của anh bị tổn thương nghiêm trọng. Anh ném ly rượu vào tường, mảnh thủy tinh tan tành như mối quan hệ của họ.
📱 Nhóm Chat: Hội Anh Em (9+)
Phạm Văn Tâm
Đã nhận được xác nhận từ cả hai phía. Sáng mai tôi sẽ nộp đơn lên tòa.
Nguyễn Thành Phát
Chuyện gì thế này? Hai người điên rồi à?
Nguyễn Đức Luyện
Vỹ, mày sẽ hối hận. Tao thề là mày sẽ hối hận cả đời.
Hồ Quang Thủ
Chúc mừng Vỹ nhé, giải thoát thôi!
Nguyễn Hữu Sơn
[Gửi một tệp ghi âm]
Nguyễn Hữu Sơn
@Thế Vỹ, đây là đoạn ghi âm Cường gọi cho tôi tối qua để nhờ tôi mua thuốc trợ tim. Nó không muốn làm phiền mày vì biết mày đang áp lực. Nghe đi rồi mà làm người.
Thế Vỹ sững sờ. Anh không dám nhấn vào đoạn ghi âm đó. Tay anh run rẩy. Anh mở cửa bước ra phòng khách, nhưng sofa đã trống trơn.
Trên bàn chỉ còn lại chiếc khăn tay thấm máu và một tờ giấy vẽ dở dang. Đó là chân dung của Thế Vỹ, nhưng phía dưới có dòng chữ nhỏ: "Gửi anh, người em yêu hơn cả mạng sống. Xin lỗi vì đã không thể cùng anh đi hết đoạn đường này."
Cửa chính đang mở toang. Gió rít gào kéo theo hơi nước lạnh lẽo tràn vào nhà. Cường đi rồi. Cậu rời đi trong đêm mưa, không mang theo bất cứ thứ gì, kể cả mạng sống đang héo úa từng ngày của mình.
Thế Vỹ lao ra ban công, nhìn xuống dòng xe cộ mờ ảo dưới màn mưa. Anh gào tên Cường nhưng chỉ có tiếng sấm đáp trả.
Lê Bin Thế Vỹ
"Cường! Quay lại!"
Nhưng trên màn hình điện thoại của anh, một dòng tin nhắn cuối cùng từ Cường hiện lên
Bạch Hồng Cường( White )
Vĩnh biệt, người lạ đã từng thương.
CHƯƠNG 3: SỰ TRỪNG PHẠT CỦA SỰ IM LẶNG
Sáng hôm sau, cơn mưa tầm tã đêm qua chỉ còn để lại những vũng nước đọng loang loáng trên mặt đường. Căn penthouse của Thế Vỹ chưa bao giờ tĩnh lặng đến đáng sợ như thế này. Không có tiếng lách cách của cọ vẽ, không có mùi trà gừng ấm nóng, và quan trọng nhất, không còn hơi thở của Bạch Hồng Cường.
Thế Vỹ thức dậy với cơn đau đầu như búa bổ. Anh vớ lấy điện thoại theo thói quen, định bụng sẽ buông vài lời mỉa mai để xem Cường đã "diễn" xong màn bỏ nhà ra đi chưa. Nhưng đập vào mắt anh là hàng trăm thông báo từ nhóm chat chung.
📱 Nhóm Chat: Hội Anh Em (11+)
Nguyễn Lâm Anh
@Thế Vỹ, thằng khốn kia, mày giấu Cường ở đâu rồi? Tao sang nhà nhưng bảo vệ nói mày đuổi nó đi từ đêm qua?
Nguyễn Đức Luyện
Đêm mưa to như thế, mày để một người đang bệnh đi lang thang? Vỹ, mày còn tính người không?
Phạm Văn Tâm
Tôi vừa nhận được ủy quyền từ anh Duy Lân. Mọi tài sản chung của Vỹ và Cường sẽ bị đóng băng để thanh tra lại quá trình đóng góp của Cường. Chúc may mắn.
Nguyễn Thành Phát
Tin nóng đây: Có người thấy một bóng dáng giống Cường được đưa lên xe cấp cứu gần khu cầu Sài Gòn lúc 3 giờ sáng.
Lê Bin Thế Vỹ
Tất cả im hết đi! Nó chỉ đang diễn kịch để các người thương hại thôi. Nó ký đơn ly hôn rồi, nó không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Mày nói đúng, Vỹ. Cường không còn liên quan gì đến mày nữa. Vì kể từ giờ phút này, mày không có tư cách để nhìn thấy cậu ấy, dù là trong quan tài.
Dòng tin nhắn của Phúc Nguyên như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Thế Vỹ. Anh bật dậy, loạng choạng bước ra phòng khách. Tờ giấy vẽ dở đêm qua vẫn nằm đó, vệt máu trên chiếc khăn tay đã khô lại thành một màu nâu xỉn cay đắng.
Lần đầu tiên trong đời, Thế Vỹ cảm thấy một nỗi sợ hãi vô hình bóp nghẹt lấy lồng ngực. Anh run rẩy nhấn vào đoạn ghi âm mà Hữu Sơn gửi đêm qua – thứ mà anh đã quá kiêu ngạo để không thèm nghe.
Bạch Hồng Cường( White )
“Sơn ơi… (tiếng thở dốc nặng nề)… nếu Vỹ có hỏi, ông đừng nói tôi bị ngất nhé. Anh ấy đang bận dự án, tôi không muốn làm anh ấy phân tâm. Mua giúp tôi lọ thuốc cũ, loại liều cao ấy… Tôi chỉ cần trụ qua tuần này thôi, khi anh ấy thành công, tôi sẽ đi…”
Tiếng của Cường trong đoạn băng mỏng manh như sợi tơ nhện, xen lẫn tiếng ho xé ruột gan. Thế Vỹ khuỵu xuống sàn nhà. Anh vừa làm cái gì thế này? Anh đã gọi người đàn ông sẵn sàng chết vì mình là "đồ phản bội".
📱 Đoạn chat riêng: Thế Vỹ ➔ Phúc Nguyên
Lê Bin Thế Vỹ
Cường đang ở đâu? Trả lời tôi ngay!
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Ở nơi mà sự tàn nhẫn của mày không chạm tới được.
Lê Bin Thế Vỹ
Đừng thách thức kiên nhẫn của tôi. Tôi là chồng em ấy!
Nguyễn Thanh Phúc Nguyên
Mày đã ký đơn ly hôn rồi, nhớ không? Giờ mày là người dưng.
Cùng lúc đó, tại một bệnh viện tư nhân kín đáo thuộc sở hữu của tập đoàn họ Lê, Duy Lân và Hoàng Long đang đứng trước phòng hồi sức tích cực. Bên trong, Hồng Cường nằm lọt thỏm giữa những dây nhợ và máy móc. Gương mặt cậu trắng bệch, đôi mắt nhắm nghiền như đã buông xuôi tất cả.
Hoàng Long nhìn người em họ xa đang cận kề cái chết, thở dài
Tạ Hoàng Long
"Lân, anh định giấu thằng Vỹ đến bao giờ? Nó đang điên cuồng tìm khắp các bệnh viện công rồi."
Duy Lân châm một điếu thuốc nhưng không hút, đôi mắt lạnh lùng nhìn ra cửa sổ
Lê Duy Lân
"Cứ để nó điên đi. Nó phải nếm trải cảm giác mất đi thứ quý giá nhất là như thế nào. Long, làm thủ tục chuyển Cường sang Singapore ngay trong chiều nay. Dùng chuyên cơ của tôi."
📱 Nhóm Chat: Hội Anh Em (11+)
Nguyễn Phi Long
Tình hình căng quá rồi. Vỹ vừa đến bar của tôi đập phá, đòi tìm Cường cho bằng được.
Hồ Quang Thủ
Ô hay, lúc đuổi người ta đi thì oai lắm mà? Giờ lại đóng vai chí tình chí nghĩa à? Buồn nôn.
Thái Lê Minh Hiếu
Vỹ ơi, tôi nói thật, hôm Cường đi khám, tôi là người đi cùng cậu ấy. Cậu ấy bị suy tim giai đoạn muộn do làm việc quá sức và stress kéo dài. Cậu ấy cấm tôi nói với ông vì sợ ông lo. Giờ thì ông toại nguyện rồi nhé.
Lê Bin Thế Vỹ
Minh Hiếu... cậu nói cái gì? Suy tim?
Nguyễn Hữu Sơn
Chưa hết đâu. Đây là ảnh chụp màn hình những tin nhắn Cường gửi cho tôi mỗi tối khi ông đi tiệc tùng với lũ Phi Long. [Hình ảnh: "Sơn ơi, Vỹ chưa về, cơm nguội hết rồi nhưng tôi vẫn chờ", "Hôm nay Vỹ mắng tôi, chắc tại tôi làm chưa tốt..."]
Đỗ Minh Tân
Đọc thấy đau không Vỹ? Bọn tôi là người ngoài còn thấy xót, vậy mà mày lại hành hạ nó như thế.
Thế Vỹ đọc từng dòng tin nhắn, mỗi chữ như một mũi tên xuyên thấu trái tim. Anh lao ra xe, lái điên cuồng trong phố thị. Anh đến nhà Lâm Anh, đến bệnh viện của Phúc Nguyên, thậm chí đến cả những phòng tranh cũ mà Cường từng lui tới. Nhưng tất cả đều là con số không.
Sự trừng phạt lớn nhất không phải là sự sỉ nhục, mà là sự im lặng của tất cả mọi người xung quanh. Cả thế giới dường như đang quay lưng lại với anh để bảo vệ một linh hồn đã vụn vỡ.
Chiều muộn, Thế Vỹ nhận được một bưu phẩm. Bên trong là một hộp nhỏ chứa chiếc nhẫn cưới mà Cường luôn đeo không rời tay, kèm theo một tờ giấy giám định pháp y về mẫu máu trên chiếc khăn tay đêm qua.
Bí Ẩn
"Cường không muốn mang theo bất cứ thứ gì của mày sang thế giới bên kia. Chiếc nhẫn này, mày giữ lấy mà làm bạn với sự cô độc của mình đi. Đừng tìm nữa, từ nay về sau, Bạch Hồng Cường không còn tồn tại trong cuộc đời Lê Bin Thế Vỹ."
Thế Vỹ gào lên giữa văn phòng vắng lặng, anh đập nát mọi thứ trên bàn làm việc. Chiếc nhẫn cưới lăn lóc dưới chân tủ, lạnh lẽo và vô hồn.
📱 Đoạn chat riêng: Văn Tâm ➔ Thành Phát
Nguyễn Thành Phát
Máy bay đã cất cánh 15 phút trước. Anh Lân và anh Long đi cùng. Cường vẫn chưa tỉnh nhưng dấu hiệu sinh tồn đã ổn định hơn một chút.
Phạm Văn Tâm
Tốt. Chặn hết mọi nguồn tin từ phía thằng Vỹ đi. Để nó nếm mùi vị của một 'người dưng' thực thụ.
Đêm hôm đó, trong căn nhà rộng lớn, Thế Vỹ nằm co quắp trên sàn phòng họa của Cường. Mùi tinh dầu oải hương quen thuộc vẫn còn đó, nhưng người thì đã ở cách xa vạn dặm. Anh mở điện thoại, gửi một tin nhắn vào số máy đã bị khóa của Cường
Lê Bin Thế Vỹ
Cường ơi, anh sai rồi. Em về đi, được không?
Tin nhắn hiện lên dấu chấm than đỏ chót: "Tin nhắn không thể gửi đi".
Đó là lúc Thế Vỹ nhận ra, có những vết cắt, dù có dùng cả đời cũng không thể làm liền sẹo. Và có những lời nói dối, đã vĩnh viễn mang người anh yêu đi mất.
Cường đã sang Singapore dưới sự bảo vệ của Duy Lân, còn Vỹ bắt đầu chuỗi ngày "sống không bằng chết" trong sự dằn vặt.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play