Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Tiểu Tình Nhân Bí Mật Của Lục Tổng

Vụn Vỡ (H)

22:00 ĐÊM
Bên ngoài cửa kính sát đất của tập đoàn Lục Thị, mưa như trút nước, sấm chớp thỉnh thoảng lóe lên xé toạc bầu trời thành phố.
[Tiếng sột soạt của giấy tờ]
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Lục tổng, báo cáo quý 4 đã hoàn tất.
Diệp Vãn Tinh thở phào. Cô đặt xấp tài liệu cuối cùng xuống bàn.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Nếu không còn gì nữa, tôi xin phép về trước...
Lục Đình Viễn ngồi trên ghế da, tay nới lỏng cà vạt, ánh mắt thâm trầm dõi theo bóng lưng Diệp Vãn Tinh.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Muộn thế này rồi, em còn định về sao?
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Lục tổng... ý anh...
["Cạch!" - Tiếng xô ghế]
Lục Đình Viễn bước nhanh tới, nắm lấy cổ tay Vãn Tinh, ép mạnh cô xuống mặt bàn làm việc gỗ mun.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Lục... Lục tổng? A-Anh làm gì vậy? /hoảng hốt, tim đập loạn nhịp/
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Em nói thử xem? /cúi thấp người, hơi thở nóng rực phả lên cổ cô/
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Sau 10 giờ tối, trong phòng làm việc chỉ có hai ta... em nghĩ tôi muốn làm gì?
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
N-Nhưng tài liệu... sẽ bị nát mất... /khẽ run rẩy/
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Kệ mẹ đống giấy tờ đó đi. /cười thấp, giọng khàn đặc/
Lục Đình Viễn không để Vãn Tinh kịp phản ứng, nụ hôn nồng nàn mang theo mùi bạc hà và thuốc lá nhạt tràn vào khoang miệng cô. Anh mút mát, lưỡi quấn quýt lấy lưỡi cô như muốn nuốt chửng hoàn toàn.
Diệp Vãn Tinh khẽ thốt lên một tiếng "Ưm..." Âm thanh rên rỉ nhỏ vụn bị nuốt chửng. Đôi tay cô từ trạng thái chống cự dần chuyển sang ôm lấy cổ anh, đáp trả một cách nhịp nhàng.
Lục Đình Viễn luồn tay vào eo cô, siết chặt như muốn khảm cô vào người mình. Anh dời môi xuống vành tai cô rồi cắn nhẹ.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Thư ký Diệp... em càng ngày càng biết cách làm tôi hài lòng đấy.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Em lúc nào cũng thèm khát được làm chuyện này với tôi đúng không?
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Lục tổng... ưm... Anh đừng nói nữa... /hơi thở dồn dập/
Bàn tay thô ráp của Lục Đình Viễn di chuyển dọc theo đùi cô, vén váy công sở lên cao.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Gọi tên tôi đi...
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Đình... Đình Viễn... /đôi mắt phủ một tầng sương mờ/
Anh gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng khi thân cứng của mình đã được cấm địa của cô bao bọc hoàn toàn.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Em nhìn xem... bên ngoài mưa to thế kia... nhưng bên trong em còn ướt hơn nhiều...
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
A... ư... Đình Viễn... nhẹ thôi... /cong người lên, bám chặt vào vai anh/
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Ngoan nào... chút nữa sẽ hết đau...
Lục Đình Viễn hôn lên trán cô dỗ dành nhưng động tác dưới thân lại vô cùng mạnh bạo, chiếm giữ lấy cô ngay trên mặt bàn lạnh lẽo.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Em là của tôi... Vãn Tinh...
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Cơ thể em... linh hồn em... tất cả đều phải thuộc về Lục Đình Viễn này...
Trong không gian yên tĩnh của văn phòng, chỉ còn tiếng thở dốc hòa lẫn với tiếng mưa gào thét bên ngoài.
Sự lạnh lẽo của mặt bàn đối lập hoàn toàn với sự nóng bỏng của hai cơ thể đang quấn lấy nhau không rời...
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Ư... Đ-Đình Viễn... a... ưm... m-mạnh thêm chút nữa... /tiếng rên rỉ vỡ vụn/
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Được, chiều theo ý em. /thì thầm bên tai cô, giọng nói trầm đục/
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Đêm nay... chúng ta có rất nhiều thời gian...
...
Tiếng mưa vẫn gào thét bên ngoài cửa kính, hòa lẫn với tiếng thở dốc nặng nề dần thưa thớt trong căn phòng...
Lục Đình Viễn rời khỏi cơ thể Vãn Tinh rồi đứng thẳng dậy. Anh thản nhiên lấy chiếc khăn lụa trên túi ngực, lau đi vệt mồ hôi trên trán như vừa hoàn thành một bản hợp đồng bình thường.
Diệp Vãn Tinh nằm rũ rượi trên mặt bàn gỗ lạnh lẽo, váy áo xộc xệch, đôi mắt vẫn còn vương tầng sương mờ của dục vọng.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Đình... Đình Viễn...
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Đừng gọi tên tôi lúc này.
Anh không nhìn cô, tay thản nhiên thắt lại nút cà vạt ngay ngắn, chỉnh lại vạt áo vest phẳng phiu.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Ở công ty, hãy giữ đúng chừng mực.
Tim Vãn Tinh thắt lại. Cô run rẩy ngồi dậy, cố kéo lại chiếc khóa váy đã hỏng.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Tôi... tôi hiểu rồi.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Lát nữa xe của tôi sẽ đưa em về. /lấy ví, rút ra một tấm thẻ vứt nhẹ lên bàn/
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Nhớ uống thuốc tránh thai.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Tôi không muốn có bất cứ rắc rối ngoài ý muốn nào xảy ra.
["Cộp... cộp..." - Tiếng giày da nện xuống sàn đá cẩm thạch]
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Thu dọn cho sạch sẽ chỗ này. /dừng lại ở cửa, giọng lạnh lùng/
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Sáng mai tôi không muốn thấy bất kỳ dấu vết nào của tối nay.
["Rầm!" - Cánh cửa gỗ nặng nề đóng sầm lại]
Diệp Vãn Tinh chỉ còn một mình trong không gian rộng lớn, cô run rẩy cài lại từng chiếc cúc áo sơ mi. Cái lạnh của điều hòa 22 độ giờ đây thấm vào da thịt, buốt giá hơn cả cơn mưa ngoài kia.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Mày đang mong chờ điều gì vậy, Diệp Vãn Tinh? Một lời tỏ tình sao? /tự giễu/
Cô nhìn vào chiếc gương lớn trong phòng vệ sinh riêng của Chủ tịch. Hình ảnh một người phụ nữ sang trọng, quyến rũ hiện ra... nhưng ký ức lại kéo cô về những ngày tăm tối nhất.
[Ký ức hiện về]
Tiếng chửi bới của dì: "Đồ ăn hại! Cha mẹ mày chết rồi để lại nợ nần cho tao gánh à? Cút ra ngoài quét sân ngay!"
Diệp Vãn Tinh (10 tuổi) co quắp trong xó bếp, một bát cơm nguội chan nước lọc. Đó là tất cả những gì cô có sau một ngày làm việc quần quật.
Đêm đêm, cô lén thắp mẩu nến vụn để học bài, mặc cho cái đói cào xé ruột gan.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
"Ngày đó... mình đã nhịn ăn ròng rã một tuần."
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
"Từng đồng tiền lẻ chắt chiu chỉ để mua được bộ hồ sơ xin việc và một chiếc áo sơ mi trắng rẻ tiền nhất ở chợ đồ cũ."
Cô nhìn quanh văn phòng xa hoa của Lục Thị. Bộ sofa da thật trị giá bằng cả căn nhà ở quê, chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh... và cả người đàn ông nắm giữ vận mệnh của hàng ngàn người...
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Sự giàu sang này thật lộng lẫy... nhưng nó cũng tàn nhẫn bấy nhiêu. /chua chát/
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Mình đã leo được từ vũng bùn lên đến đỉnh cao này... nhưng hóa ra cũng chỉ là một món đồ chơi cao cấp để anh ấy giải khuây khi mệt mỏi.
[Tiếng sấm nổ vang trời]
Diệp Vãn Tinh lau đi giọt nước mắt vừa chực trào, ánh mắt trở nên lạnh lùng và kiên định hơn.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Không sao.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Chỉ cần còn ở lại Lục Thị, mình sẽ không bao giờ phải quay lại cái xóm nghèo rách nát đó nữa.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Dù có phải trả giá bằng trái tim này...

Thay Thế (H)

Tiếng mưa ngoài kia như một cỗ máy thời gian, cuốn ký ức của Vãn Tinh trôi ngược về cái đêm định mệnh của 1 năm trước...
...Đêm của buổi tiệc mừng công rực rỡ ánh đèn pha lê, nhưng cũng là đêm khởi đầu cho chuỗi ngày cô tự giam cầm trái tim mình trong bóng tối.
[KHÁCH SẠN 5 SAO]
Lục Đình Viễn uống rất nhiều, ánh mắt anh hôm đó không có vẻ cao ngạo thường ngày mà tràn đầy sự vỡ vụn, đau đớn.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Lục tổng, anh say quá rồi.
Diệp Vãn Tinh đỡ lấy cơ thể cao lớn của anh vào phòng VIP.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Để tôi gọi người pha nước giải rượu...
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Đừng đi...
Lục Đình Viễn bất ngờ nắm lấy vai cô, đẩy mạnh cô vào cánh cửa phòng vừa đóng sập.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Tuyết Nhi...
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Tại sao em lại bỏ rơi anh?
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Lục tổng, tôi... tôi là Vãn Tinh... /tim hẫng một nhịp/
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Không... /ánh mắt mê muội, ngón tay thô ráp mơn trớn môi cô/
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Em về rồi đúng không?
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Anh biết em sẽ không nỡ mà...
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Tuyết... Tuyết Nhi...
Vãn Tinh sững sờ. Cái tên đó như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự tôn của cô.
Nhưng nhìn khuôn mặt người đàn ông cô thầm ngưỡng mộ bấy lâu, người đã cho cô cơ hội đổi đời tại Lục Thị, người lịch lãm luôn xuất hiện trong giấc mơ của cô.
Vãn Tinh đã không đẩy ra.
Lục Đình Viễn thở dồn dập, anh thô bạo xoay người cô lại, ép mặt cô sát vào cánh cửa gỗ lạnh lẽo.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Em đừng hòng rời đi lần nữa!
Đình Viễn không cho cô cơ hội giải thích. Anh thô bạo vén chiếc váy dạ hội sang trọng của cô lên.
Đôi bàn tay to lớn siết chặt lấy hông cô, để lại những vết hằn đỏ chói mắt. Anh tiến vào từ phía sau, một sự xâm nhập đầy đau đớn và bất ngờ.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Ưm... Đình Viễn... đau...
Diệp Vãn Tinh cắn chặt môi để không bật ra tiếng khóc, đôi tay bám chặt vào tay nắm cửa đến trắng bệch.
Từng cú thúc mạnh mẽ và trực diện của Lục Đình Viễn khiến cơ thể nhỏ bé của Vãn Tinh run rẩy theo từng nhịp va chạm.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Tại sao... tại sao lại rời bỏ anh...? Em nói đi...
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
...
Diệp Vãn Tinh cảm giác sự tủi nhục trào dâng, nhưng sâu thẳm trong lòng là một sự chấp nhận mù quáng.
Cô nhắm nghiền mắt, tưởng tượng rằng nụ hôn nóng bỏng anh đặt lên vai cô là dành cho chính mình, chứ không phải cho bóng ma của người phụ nữ kia.
Tiếng thở dốc của anh trở nên dồn dập hơn, tiếng da thịt va chạm chát chúa vang lên trong căn phòng tĩnh mịch. Anh vùi đầu vào gáy cô, hít hà mùi hương xa lạ nhưng lại cố chấp gọi tên người cũ.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Tuyết... đừng đi...
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Anh yêu em...
Nước mắt Diệp Vãn Tinh chảy dài, thấm vào cánh cửa gỗ. Cô phối hợp với anh, uốn cong vòng eo nhỏ nhắn để anh dễ dàng chiếm đoạt hơn.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Em ở đây...
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Em sẽ không đi đâu cả...
...
[VĂN PHÒNG CHỦ TỊCH - 23:45 ĐÊM]
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Một năm rồi...
Diệp Vãn Tinh cay đắng nhìn lại vết bầm trên eo mình trong gương.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Từ một nhân viên quèn nhịn đói mua hồ sơ, mình đã leo lên vị trí thư ký thân cận nhất.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Cứ ngỡ sự nỗ lực và sự hy sinh này sẽ chạm đến lòng anh...
Cô cười khổ, tay siết chặt vỉ thuốc tránh thai vừa lấy ra từ túi xách.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Nhưng hóa ra, trong mắt anh, mình vẫn chỉ là một "kẻ đóng thế" không hơn không kém.
[Tiếng chuông điện thoại vang lên: "Xe đã đợi ở sảnh dưới, thưa cô Diệp".]
Diệp Vãn Tinh hít một hơi thật sâu, lau khô nước mắt, ánh mắt trở lại vẻ chuyên nghiệp lạnh lùng.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
"Được, tôi xuống ngay."
---
Ánh nắng buổi sáng xuyên qua lớp kính mờ của tòa cao ốc, rực rỡ và gay gắt, hoàn toàn đối lập với cơn mưa tầm tã đêm qua.
LỤC THỊ
Diệp Vãn Tinh bước ra khỏi thang máy, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng sắc sảo, mái tóc búi cao gọn gàng. Trên tay cô là xấp tài liệu và ly cà phê Arabica đúng 85 độ C mà Lục Đình Viễn ưa thích.
[Tiếng bàn tán xôn xao ở khu vực pantry]
Nhân viên A
Nhân viên A
Nhìn kìa, 'đệ nhất thư ký' tới rồi đó. /thì thầm/
Nhân viên A
Nhân viên A
Nghe nói tối qua cô ta ở lại 'tăng ca' với Lục tổng đến tận khuya.
Nhân viên B
Nhân viên B
Nhìn cái vẻ mặt thanh cao đó xem, chắc lại dùng chiêu trò gì mới quyến rũ được Lục tổng rồi.
Nhân viên C
Nhân viên C
Đúng là loại đàn bà tâm cơ, từ cái xóm nghèo mà leo lên được tới đây.
Diệp Vãn Tinh đi ngang qua, bước chân không hề khựng lại, giọng cô bình thản nhưng lạnh lùng.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Nếu các cô có thời gian để nghiên cứu về đời tư của tôi, thì nên xem lại báo cáo doanh số tháng này đi.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Lục tổng không trả lương để các cô làm 'camera chạy bằng cơm'.
Cả đám nhân viên im bặt, hậm hực tản ra.
[PHÒNG CHỦ TỊCH]
"Cộc! Cộc!" - Tiếng gõ cửa. Diệp Vãn Tinh bước vào, đặt ly cà phê lên bàn đúng vị trí cũ.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Chào buổi sáng, Lục tổng.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Đây là lịch trình hôm nay và hồ sơ dự án đấu thầu vùng ngoại ô.
Lục Đình Viễn ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo, hoàn toàn không còn chút dư vị nào của sự cuồng nhiệt đêm qua.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Trễ 3 phút.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Em bắt đầu lề mề từ khi nào vậy?
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Xin lỗi Lục tổng, tôi gặp chút sự cố nhỏ.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Tôi sẽ rút kinh nghiệm. /cúi đầu/
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Toàn bộ số liệu này bị sai lệch 0.01%. /đẩy một xấp tài liệu dày cộp sang phía cô/
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Trước 12 giờ trưa, tôi muốn thấy bản chỉnh sửa hoàn chỉnh trên bàn mình.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Nếu không xong, chiều nay em không cần đi cùng tôi đến buổi ký kết với đối tác Nhật Bản nữa.
Diệp Vãn Tinh nhìn đống số liệu khổng lồ, trái tim thắt lại vì sự khắt khe của anh nhưng vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Đã rõ, thưa Lục tổng.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Tôi sẽ hoàn thành đúng hạn.
Lục Đình Viễn dõi theo bóng lưng cô, đôi mắt nheo lại đầy ẩn ý.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Còn nữa...
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Thuốc... em đã uống chưa?
Diệp Vãn Tinh khựng lại một giây, sau đó quay người lại, mỉm cười nhạt.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Anh yên tâm, tôi luôn biết rõ vị trí của mình.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Sẽ không có 'rắc rối' nào làm phiền đến anh đâu.

Hờn Ghen

Ánh đèn hành lang của Lục Thị phản chiếu sự xa hoa nhưng cũng đầy rẫy những cạm bẫy công sở.
[HÀNH LANG TẦNG 32 - 15:30 CHIỀU]
Hôm đó Vãn Tinh vừa rời phòng họp, ôm xấp tài liệu đi ngang qua khu vực kỹ thuật thì bị chặn lại bởi Giám đốc bộ phận nhân sự. Đó là một gã trung niên cậy quyền, ánh mắt luôn nhìn cô với vẻ thèm khát.
Giám đốc bộ phận
Giám đốc bộ phận
Thư ký Diệp, vất vả quá nhỉ? /chặn đường, tay chống lên tường áp sát Vãn Tinh/
Giám đốc bộ phận
Giám đốc bộ phận
Nghe nói Lục tổng khó tính lắm. Sao em không cân nhắc chuyển sang bộ phận của tôi?
Giám đốc bộ phận
Giám đốc bộ phận
Tôi hứa sẽ 'chăm sóc' em nhẹ nhàng hơn nhiều...
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Cảm ơn ý tốt của Giám đốc. /giữ khoảng cách, giọng lạnh băng/
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Nhưng tôi vẫn thấy ổn với công việc hiện tại. Phiền ông tránh đường.
Giám đốc bộ phận
Giám đốc bộ phận
Đừng kiêu ngạo thế chứ. /cười cợt, tay định chạm vào lọn tóc của cô/
Giám đốc bộ phận
Giám đốc bộ phận
Em đẹp thế này, làm thư ký thôi thì phí quá. Một đêm với tôi bằng cả năm lương của em đấy...
Cách đó không xa, Lục Đình Viễn bước ra từ thang máy. Đôi mắt anh tối sầm lại khi thấy cảnh tượng đó.
Nhưng anh không tiến tới giải vây mà chỉ lạnh lùng quay người đi thẳng về phòng làm việc.
[Cạch!]
Lục Đình Viễn ngồi trên ghế chủ tọa, xoay lưng về phía cửa. Anh gửi một tin nhắn ngắn gọn cho Vãn Tinh.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
"Diệp Vãn Tinh, vào văn phòng."
Vài phút sau, Vãn Tinh bước vào, cô liền cảm nhận được luồng áp lực bủa vây.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Lục tổng gọi tôi?
Lục Đình Viễn xoay ghế lại, ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt và giận dữ vô cớ.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Có vẻ như thư ký của tôi rất có sức hút nhỉ?
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Ngay cả một gã béo ú như lão ta mà em cũng có thể đứng đó đẩy đưa được sao?
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
T-Tôi không có... Ông ấy tự ý chặn đường... /bàng hoàng/
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Câm miệng. /cắt ngang/
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Em quên vị trí của mình rồi sao?
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Quỳ xuống.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Lục... Lục tổng? /sững sờ, môi run rẩy/
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Tôi bảo em quỳ xuống. /chỉ xuống sàn nhà dưới chân mình/
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Mau lau sạch vết bẩn trên đôi giày này cho tôi.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Dùng tay của em.
Vãn Tinh cắn chặt môi. Sự tủi nhục dâng cao nhưng thói quen phục tùng và nỗi sợ quay lại cảnh nghèo khổ khiến cô từ từ khuỵu gối xuống.
Cô dùng tay không, nhẹ nhàng lau đi vết bụi mờ trên đôi giày da bóng loáng của anh.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
T-Tôi biết rồi... Tôi là người của anh. Tôi không dám quên. /cúi đầu, giọng nghẹn ngào/
Nhìn bóng dáng nhỏ bé, gầy gò của cô đang quỳ rạp dưới chân mình, đôi vai run rẩy cố kìm nén tiếng khóc, trái tim Lục Đình Viễn bỗng vô thức nhói lên một nhịp đau đớn mà chính anh cũng không hiểu nổi.
Cơn giận biến thành một cảm giác xót xa kỳ lạ. Bất ngờ, anh thô bạo túm lấy cánh tay cô, kéo mạnh một cái khiến cô ngã nhào vào lòng mình.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Anh làm gì vậy...?! /hốt hoảng/
Lục Đình Viễn siết chặt eo cô đến mức khiến cô đau đớn, hơi thở dồn dập bên tai.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Nghe cho kỹ đây.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Ngoài tôi ra, không một tên đàn ông nào được phép chạm vào em, dù chỉ là một sợi tóc.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
N-Nhưng... tại sao... anh quan tâm? /nhìn anh trân trối, nước mắt còn đọng trên mi/
Ánh mắt Lục Đình Viễn tràn đầy sự chiếm hữu cuồng loạn, anh vùi đầu vào cổ cô, cắn mạnh một cái như để đánh dấu lãnh thổ.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Bởi vì em của tôi!
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Là món đồ chơi duy nhất tôi cho phép ở cạnh mình.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Đừng để lũ rác rưởi đó làm bẩn đồ của tôi. Em nghe rõ chưa?!
Sự chiếm hữu của Đình Viễn như một sợi dây xích vàng, vừa lộng lẫy vừa thắt chặt khiến Vãn Tinh nghẹt thở.
Cô không phản kháng nhưng sự im lặng lầm lì và ánh mắt vô hồn của cô giống như một sự kháng cự âm thầm, điều đó càng châm ngòi cho sự bực dọc trong lòng người đàn ông cao ngạo này.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Em đang trưng ra bộ mặt đó cho ai xem? /nhìn gương mặt cúi thấp, u uất của cô/
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Uất ức đến vậy sao? /gầm nhẹ/
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Tôi không dám.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Lục tổng nói gì thì là thế đó. Tôi chỉ là 'đồ vật' của anh thôi mà.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Em...!
Lục Đình Viễn bực tức bóp chặt cằm Vãn Tinh, ép cô ngẩng lên. Anh cúi xuống, thô bạo ngấu nghiến đôi môi đang mím chặt của cô. Không có sự dịu dàng, chỉ có sự va chạm đau đớn giữa răng và môi.
Nhưng khi cảm nhận được một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má cô, động tác của Đình Viễn bỗng khựng lại. Anh nới lỏng lực tay, nụ hôn dần trở nên sâu lắng và có chút gì đó như là dỗ dành.
...
Đình Viễn rời môi cô, hơi thở vẫn còn hỗn loạn. Anh quay mặt đi chỗ khác, giọng thấp xuống.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Em... mau lau nước mắt đi.
Vãn Tinh ngơ ngác nhìn anh, không tin được người đàn ông này vừa mới đối xử dịu dàng với mình.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Chiều nay nghỉ sớm. /hắng giọng, lấy lại vẻ lạnh lùng thường ngày/
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Đi trung tâm thương mại với tôi, tôi cần mua vài thứ.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Đừng có để bộ dạng này ra ngoài làm mất mặt tôi.
[TRUNG TÂM THƯƠNG MẠI L'AMOUR]
Lục Đình Viễn sải bước phía trước, Vãn Tinh lẳng lặng theo sau như một cái bóng.
Dù anh không nắm tay cô nhưng mỗi khi đi qua chỗ đông người, anh lại vô tình hay hữu ý đi chậm lại, dùng bờ vai rộng lớn che chắn cho cô khỏi những cú va chạm.
Lục Đình Viễn dừng lại trước một cửa hàng thời trang Pháp danh tiếng.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Vào đây.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Thử bộ này, bộ kia... và cả chiếc váy lụa đen đó nữa.
Diệp Vãn Tinh nhìn bảng giá toàn 8-9 con số không, cô rùng mình.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Lục tổng, anh nói anh muốn mua đồ mà? Những thứ này là đồ nữ...
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Mua cho em.
Lục Đình Viễn
Lục Đình Viễn
Thư ký của tôi không thể mặc mãi mấy bộ đồ công sở rẻ tiền này được. Nó làm giảm giá trị của Lục Thị.
Trong suốt buổi chiều, Đình Viễn giống như một vị bạo quân đang ban thưởng. Anh mua cho cô từ giày cao gót đế đỏ, túi xách giới hạn đến cả những món trang sức tinh xảo.
Khi Vãn Tinh đi giày mới bị đau chân, anh dù không nói lời nào nhưng lại ra lệnh cho nhân viên đổi sang loại da mềm nhất, thậm chí còn nhíu mày khi thấy gót chân cô hơi đỏ lên.
Nhân viên cửa hàng
Nhân viên cửa hàng
Bạn trai cô chu đáo thật đấy, anh ấy cứ nhìn cô suốt lúc cô thử đồ đấy ạ. /vẻ ngưỡng mộ/
Tim Vãn Tinh đập lệch nhịp, nhưng ngay lập tức cúi đầu.
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Cô nhầm rồi...
Diệp Vãn Tinh
Diệp Vãn Tinh
Anh ấy là sếp của tôi...

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play