[ ĐN Tokyo Revengers/ TR ] Sinh Ra Để Bị Trói Buộc
Khởi đầu
Khu phía Tây đêm đó mưa lất phất.
Đèn đường vàng vọt hắt xuống con hẻm ẩm ướt, mùi rác và khói thuốc trộn lẫn vào nhau.
Đây là địa bàn của Fujitora Taiga. Cái tên chỉ cần nhắc tới là đám đàn em đã tự động cúi đầu.
Nhưng có một đứa không biết điều.
Giữa bãi đất trống sau dãy nhà bỏ hoang, một thằng nhóc nhỏ con đang bị vây kín.
Áo sơ mi trắng đã lấm bùn.
Trẻ trâu
1: Ê thằng nhóc, mày chán sống hả?
Trẻ trâu
1: Biết đây là địa bàn của ai không?
Trẻ trâu
2: Đây là địa bàn của đại ca Fujitora đó.
Fujitora Genji
// Khạc // Phụt—!
Fujitora Genji
Đất của ai thì liên quan gì tao?
Fujitora Genji
Ói tiền đây, mấy thằng nhóc ác!
Trẻ trâu
2: Thằng này bảnh.
Nó nghiêng đầu né, phản đòn nhanh đến bất ngờ.
Nhưng nó chỉ có một mình.
Bốn phía là năm, sáu đứa.
Nó giỏi đánh lén, giỏi né đòn nhưng sức nó có hạn. Con người mà...
Vai bị kéo lại, một cú đá trúng bụng, nó loạng choạng ngã xuống nền xi măng lạnh buốt.
Trẻ trâu
2: Con nít mà bày đặt đi đánh lộn. Muốn làm anh hùng hả?
Một đứa túm tóc nó, kéo ngược đầu ra sau.
Fujitora Genji
Đánh hội đồng mà mở mồm nói anh hùng. // Cười //
Fujitora Genji
Tụi mày cũng ghê gớm quá ha.
Trẻ trâu
1: Dm còn dám hỗn với tao à?!
Cú đấm thứ sáu chuẩn bị giáng xuống mặt nó.
Chỉ một câu nhưng cả không gian như đông cứng.
Đám nhóc đồng loạt quay đầu.
Ở đầu hẻm, dưới ánh đèn đường mờ, một bóng người cao lớn đứng đó.
Áo khoác đen vắt hờ trên vai.
Khói thuốc mỏng lượn quanh gương mặt sắc lạnh.
Đám nhóc lập tức buông nó ra.
Nó chống tay ngồi dậy, nhìn thẳng vào hắn.
Từ trên cao nhìn xuống, bóng hắn phủ trọn thân hình nhỏ bé kia.
Fujitora Taiga
Đánh nhau trong địa bàn của tao.
Hắn hỏi, giọng trầm khàn.
Fujitora Taiga
Ai cho phép?
Không gian im phăng phắc, không một tiếng ho.
Genji đưa tay quệt máu ở môi.
Fujitora Genji
Địa bàn của ông à?
Fujitora Genji
Thì sao? // Nhếch môi //
Trẻ trâu
3: // Lắp bắp // Đại ca, thằng nhóc này nó tự dưng xông vô—
Taiga giơ tay ra hiệu, thằng nhóc đó liên im bặt.
Hắn không nhìn đàn em, hắn nhìn Genji.
Fujitora Taiga
// Nhếch môi //
Fujitora Taiga
Xách nó lên.
Một tên đàn em bước tới, túm cổ áo nó kéo bật dậy.
Nó lập tức đạp chân, tay quơ loạn.
Fujitora Genji
Đụng vô tao là chết mẹ mày—!
Một cái tát mạnh vào gáy khiến nó choáng váng.
Nó im lặng... chắc khoảng vài giây. Nó gào lại, chân vẫn đá lung tung.
Fujitora Genji
Im cái đầu mày—!
Fujitora Genji
Giỏi thì thả tao xuống! Đánh tay đôi coi!
Dù bị xách lên như con mèo con, nó vẫn không chịu ngậm miệng.
Tiếng cười thấp, khàn, nghe không rõ là thích thú hay cảnh cáo.
Hắn bước lại gần, cúi xuống ngang tầm mắt Nó.
Fujitora Taiga
Bao nhiêu tuổi?
Fujitora Genji
Liên quan gì ông anh?
Đám đàn em phía sau đồng loạt nín thở.
Thằng nhóc này đúng là không biết sợ chết.
Hắn đưa tay nắm lấy cằm nó, bóp mạnh.
Fujitora Taiga
Nhóc. Mày tên gì?
Rồi nhổ thẳng xuống đất ngay cạnh giày hắn.
Taiga không tức giận, chỉ nhìn nó.
Nhìn ánh mắt hung hăng đó.
Fujitora Taiga
// Buông tay //
Fujitora Taiga
Về chỗ tao.
Tên đàn em lập tức vác nó lên vai.
Fujitora Genji
Má, điếc à?!
Fujitora Genji
Thả tao xuống, thằng khốn!
Nó đập tay vào lưng hắn, đá loạn xạ.
Fujitora Genji
Tao không theo ai hết! Nghe chưa?
Suốt đoạn đường qua những con hẻm ướt mưa, tiếng chửi của nó vang không ngừng.
Fujitora Genji
Mấy thằng hèn! Đông người ăn hiếp con nít!
Fujitora Genji
Ông già kia! Nhìn cái gì mà nhìn! Có ngon thì thả tao xuống!
Fujitora Genji
Đừng có đụng vô tao!
Fujitora Taiga
Hung dữ quá.
Fujitora Taiga
Muốn đổi đời không?
Nó khựng lại, miệng nhỏ không còn gào lên nữa.
Taiga nhìn nó thêm một lúc, thở dài.
Fujitora Taiga
Từ hôm nay, mày theo tao.
Nó sững lại một giây, sau đó lại bật cười.
Fujitora Genji
Điên hả ông anh?
Fujitora Taiga
Tao điên. // Thản nhiên //
Fujitora Taiga
Và tao thích mày.
Ánh mắt hắn hạ xuống, sắc như lưỡi dao.
Fujitora Taiga
Mày liều, rất có ích cho tao sau này.
Fujitora Taiga
Ở ngoài kia, mày chỉ chết sớm thôi.
Hắn cúi xuống sát tai nó.
Fujitora Taiga
Ở dưới tay tao, mày sẽ sống lâu hơn.
Đêm đó, trong địa bàn của Lão Hổ, một con hổ con được nhặt về.
Nó sẽ trở thành móng vuốt sắc nhất của lão.
Luật ở dưới tay hổ
Mùi bụi và mồ hôi tanh nồng quẩn trong không khí.
Nó nằm sấp dưới sàn nhà kho, má áp xuống nền xi măng thô ráp.
Máu chảy từ khóe môi xuống cằm, thấm vào cổ áo.
Hai mắt sưng lên, một bên gần như không mở nổi.
Một cú đá nặng nề giáng vào bụng nó.
Giọng nói không có chút kiên nhẫn.
Nó ho sặc, máu lẫn nước bọt văng xuống đất.
Kanzaki Ryuhei đứng cách đó vài bước. Áo ba lỗ đen, cơ bắp nổi rõ dưới lớp da xăm trổ.
Ánh mắt lạnh như nhìn một con thú đang được thuần.
Kanzaki Ryuhei
Nghe không hiểu hả?
Chân còn chưa vững, một cú đấm đã lao tới.
Lần này nó may mắn né được. Cú đấm sượt qua má, nó lùi nửa bước.
Fujitora Genji
Ông đánh lén à?
Nó nhếch môi, giọng khàn đi vì đau.
Fujitora Genji
Người lớn mà chơi kiểu đó, nhục không?
Cú đấm thứ hai trúng thẳng bụng.
Nó gập người xuống, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng.
Ryuhei nắm tóc nó, kéo đầu nó ngẩng lên.
Kanzaki Ryuhei
Ở đây, miệng mày là thứ phải học cách kiểm soát đầu tiên.
Fujitora Genji
// Cười // Không thích, giết tao đi.
Một cái tát mạnh quăng đầu nó lệch sang một bên.
Kanzaki Ryuhei
Giết mày thì phí.
Kanzaki Ryuhei
Đại ca bảo tao rèn mày.
Nó chống tay xuống đất, cố đứng thẳng lại.
Gã bước lùi lại một bước, giơ tay ra hiệu.
Kanzaki Ryuhei
Đánh được tao thì chiều nay mày mới có cơm.
Không gian im lặng vài giây.
Nó nuốt máu trong miệng rồi lao lên.
Nó nhỏ con nhưng ra đòn không do dự.
Ryuhei nghiêng người né, túm lấy cổ tay nó vặn mạnh.
Fujitora Genji
// Nghiến răng //
Khẽ hự một tiếng, nó tiếp tục nâng gối thúc mạnh.
Ryuhei đứng yên không nhúc nhích, ánh mắt gã thoáng thay đổi.
Một cú đá quét ngang chân khiến Nó ngã nhào xuống sàn.
Chưa kịp đứng dậy, đầu nó đã bị ép xuống nền xi măng.
Kanzaki Ryuhei
Nghe cho rõ.
Kanzaki Ryuhei
Ở ngoài đường, mày láo vẫn có thể sống sót vì tụi nó yếu.
Gã siết mạnh hơn khiến nó đau nhói.
Fujitora Genji
// Cau mày //
Kanzaki Ryuhei
Ở dưới tay đại ca, mày láo chỉ khiến mày chết sớm.
Fujitora Genji
Chết thì chết. // Lầm bầm //
Ryuhei buông ra, đá nó lăn sang một bên.
Kanzaki Ryuhei
Đó là suy nghĩ của con nít.
Kanzaki Ryuhei
// Châm thuốc //
Kanzaki Ryuhei
Giang hồ không cần thằng ngu dũng cảm.
Nó nghiêng người, tay ôm bụng cố điều hòa hơi thở.
Fujitora Genji
Hộc... hộc...
Ryuhei bước lại gần, ngồi xổm xuống trước mặt nó.
Kanzaki Ryuhei
Đại ca không nhặt mày về vì thương hại.
Kanzaki Ryuhei
Hắn thích cái gan của mày.
Kanzaki Ryuhei
Nhưng gan thôi không đủ.
Kanzaki Ryuhei
Muốn đứng bên cạnh hắn, mày phải biết lúc nào nên cắn, lúc nào nên cúi đầu.
Một lúc sau, nó chống tay ngồi dậy loạng choạng đứng lên lần nữa.
Mắt vẫn không hề dịu lại.
Kanzaki Ryuhei
// Bật cười // Được.
Chiều hôm đó, nhà kho vang lên tiếng đấm đá, tiếng cơ thể va xuống sàn, và tiếng thở gấp gáp của một thằng nhóc mười hai tuổi.
Đến khi mặt trời lặn, nó vẫn chưa chạm được vào Ryuhei thêm lần nào nữa.
Nhưng dù bị quật ngã bao nhiêu lần nó vẫn đứng dậy.
Và ở góc khuất phía trên cầu thang sắt, một bóng người cao lớn đứng đó, lặng lẽ quan sát.
Fujitora Taiga không nói gì.
Nhìn con hổ con đang bị mài móng.
Bữa cơm dưới mái nhà kho
Mùi cơm nóng lan trong không khí.
Nhà kho tối hơn ban ngày. Đèn huỳnh quang bật lên, ánh sáng trắng lạnh lẽo hắt xuống chiếc bàn gỗ dài đầy vết dao khắc.
Vài tên đàn em ngồi rải rác, nói chuyện nhỏ tiếng.
Nó ngồi ở góc bàn, miệng ngấu nghiến. Thiếu điều muốn cắm đầu xuống tô cơm.
Fujitora Genji
// Nhai ngấu nghiến //
?
1: Trời đất ơi ăn từ từ thôi thằng em. Nghẹn chết mày bây giờ.
?
2: Đại ca lại nhặt về cái cục gì nữa rồi...
?
3: Anh chơi với nó sáng giờ hả? Anh Ryuhei?
Kanzaki Ryuhei
Tụi bây để nó ăn đi.
Ryuhei ngồi bên cạnh, một tay đặt lên đầu gối, tay kia cầm lon bia chưa mở.
Nhìn cách thằng nhóc cúi sát mặt xuống bát, như sợ ai đó giật mất.
Nhìn cách nó lén liếc xung quanh mỗi khi có tiếng động.
Kanzaki Ryuhei
// Nhíu mày //
Ryuhei nói, giọng không còn cứng như lúc chiều
Kanzaki Ryuhei
Không ai giành của mày.
Fujitora Genji
Ai biết được.
Không biết sao, trong khoảnh khắc đó gã thấy khó chịu.
Không phải vì thằng nhóc hỗn.
Mà vì nó quen với việc phải đề phòng ngay cả khi đang ăn.
Gã thở ra một hơi, đưa lon bia lên uống một ngụm.
Kanzaki Ryuhei
Ngày mai tiếp tục.
Nó đang ăn, nghe vậy cũng không ngẩng đầu.
Kanzaki Ryuhei
Còn dám láo nữa không?
Nó nuốt cơm, quẹt miệng bằng tay áo.
Kanzaki Ryuhei
// Bật cười // Thằng nhóc này...
Tiếng cửa kim loại kéo kèn kẹt vang lên.
Không khí trong nhà kho lập tức thay đổi.
Fujitora Genji
// Ngẩng //
Áo khoác đen khoác hờ trên vai, khói thuốc lượn quanh đầu ngón tay.
Hắn không nói gì, nhưng đàn em tự động dạt ra nhường đường.
Kanzaki Ryuhei
// Đứng dậy // Đại ca.
Ánh mắt hắn dừng lại ở góc bàn ở thằng nhóc đang cầm bát cơm.
Nó cũng đang nhìn lại hắn, khoé miệng còn dính cơm.
Fujitora Taiga
Tới đâu rồi?
Giọng hắn trầm, không lớn.
Kanzaki Ryuhei
Trông vậy mà dễ dạy.
Kanzaki Ryuhei
Đại ca yên tâm.
Kanzaki Ryuhei
Mài thêm vài tháng nữa là dùng được.
Fujitora Genji
Mệt như chó—
Ryuhei gõ thẳng vào đầu Genji.
Kanzaki Ryuhei
Ăn nói cho đàng hoàng. // Gằn giọng //
Nó nghiến răng, hít một hơi.
Hai chữ bật ra một cách miễn cưỡng.
Taiga nhìn nó thêm vài giây rồi khóe môi hắn nhếch lên.
Không rõ là hài lòng hay chỉ thấy thú vị.
Fujitora Taiga
Nghiêm khắc vào.
Fujitora Taiga
Muốn thành người của tao, phải học cách chịu đòn trước đã.
Cánh cửa kim loại khép lại.
Nhà kho dần trở lại tiếng nói chuyện nhỏ.
?
1: Trời ơi thằng em, nãy mày hỗn với đại ca.
?
1: Đại ca dữ lắm á. Mà nay sao hiền ghê.
?
2: Chắc đại ca trúng số á mày.
Fujitora Genji
Ông già khó tính. // Lầm bầm //
Một cái gõ nữa xuống đầu.
Kanzaki Ryuhei
Lầm bầm cái gì đó?
Fujitora Genji
...Không gì.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play