Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Kẻ Thế Thân !

Chap 1

Dưới ánh nắng nhạt của London, Ropansa và Moon cùng nhau ngồi trong vườn hồng. Ropansa nằm gối đầu lên đùi Moon, để mặc cho em phác họa gương mặt mình
Ropansa
Ropansa
Moon, sau triển lãm này, chúng ta sẽ kết hôn nhé?
Ropansa thủ thỉ, tay mân mê chiếc nhẫn kim cương mà cô đã đặt làm riêng cho em
Moon mỉm cười, nụ cười ngọt ngào khiến cả không gian bừng sáng. Cô cúi xuống hôn nhẹ lên trán Ropansa
Moon
Moon
Chỉ cần là được ở bên chị
Lúc bấy giờ, Anil, Ruk và Pun đều có mặt ở đó. Họ chứng kiến một Ropansa sẵn sàng hủy bỏ cuộc họp triệu đô chỉ để cùng Moon đi ăn một cây kem hay là một Ropansa tự tay vào bếp nấu món súp mà Moon thích dù cô chưa từng chạm tay vào việc nội trợ. Họ thực sự là một đôi uyên ương hoàn mỹ, một biểu tượng của tình yêu đích thực trong giới thượng lưu
___
Hạnh phúc chẳng bao lâu, khi những lời thề nguyện còn chưa kịp ráo mực trên bản phác thảo, thì bóng tối đã vội vã kéo đến bao trùm
Đêm ấy, sương mù từ biển tràn vào, dày đặc và trắng xóa như một tấm khăn liệm khổng lồ nuốt chửng cả dinh thự. Không gian im lặng đến rợn người, chỉ còn nghe thấy tiếng sóng vỗ rì rào đập vào vách đá phía xa, nghe như những tiếng thở dài của đại dương
Bên trong căn phòng ngủ xa hoa, cuộc tranh cãi đã lên đến đỉnh điểm. Sự cưng chiều bấy lâu nay của Ropansa bỗng chốc biến thành những sợi dây xích vô hình siết chặt lấy Moon
Moon
Moon
Chị nói là yêu em, nhưng thực chất chị chỉ muốn nhốt em lại như một món đồ trưng bày!
Moon gào lên, đôi mắt vốn trong veo giờ đây chỉ còn sự tuyệt vọng. Cô vơ lấy chiếc chìa khóa xe trên bàn, món quà mà Ropansa vừa tặng vào dịp sinh nhật rồi lao ra khỏi phòng
Ropansa bàng hoàng, cô hốt hoảng đuổi theo
Ropansa
Ropansa
Moon! Quay lại! Ngoài kia sương mù đang dày đặc rất nguy hiểm
Mặc cho tiếng gọi của Ropansa , Moon vẫn nổ máy. Chiếc xe thể thao màu trắng lao vút đi, mất hút vào màn sương đục ngầu. Ropansa điên cuồng lao lên xe , đạp lút ga đuổi theo. Qua kính chắn gió mờ hơi nước, cô chỉ thấy hai đốm đèn hậu đỏ rực của Moon nhấp nháy như hai con mắt quỷ giữa hư không
Đến khúc cua gắt nhất bên bờ vực, Ropansa kinh hoàng chứng kiến đèn phanh của Moon sáng rực lên một sự cầu cứu muộn màng. Cô thấy Moon dường như đã hối hận, em đang cố gắng điều khiển con thú sắt thép quay lại quỹ đạo. Nhưng mặt đường trơn trượt và màn sương đã phản bội em
​Rầm
​Chiếc xe của Moon hất tung rào chắn sắt. Trong một giây ngắn ngủi như ngừng đọng, Ropansa thấy gương mặt Moon ngoảnh lại qua cửa kính, ánh mắt em không còn sự giận dữ, mà chỉ còn nỗi sợ hãi tột cùng và một sự luyến tiếc không lời
Chiếc xe rơi tự do xuống vực thẳm. Một tiếng nổ vang trời xé toạc màn đêm, ngọn lửa đỏ rực bùng lên, soi sáng cả một vùng biển tối tăm
Ropansa phanh gấp xe ngay mép vực, tiếng lốp xe rít lên chát chúa trên mặt đường. Cô lao ra khỏi xe, cô quỵ rạp xuống mép vực, đôi bàn tay gầy guộc cào cấu vào mặt đường nhựa sần sùi cho đến khi đầu móng tay bật máu, trộn lẫn với bùn đất và những giọt sương. Phía dưới kia, dưới vực sâu thăm thẳm, ngọn lửa đỏ rực vẫn đang ngốn nghiến những gì còn sót lại của chiếc xe trắng, biến nó thành một đống sắt vụn dị dạng và bên trong đống sắt vụn ấy là người con gái mà cô nâng niu là người mà cô đã hứa sẽ cưng chiều đến cuối cuộc đời
Ropansa
Ropansa
Moon ơi... chị xin lỗi... Quay lại đi em...
Tếng khóc của Ropansa tan vào tiếng sóng, bị sương mù nuốt chửng. Cô đã chứng kiến tất cả, từ khoảnh khắc em bỏ đi cho đến khi em tan biến vào hư không.
Ropansa
Ropansa
Tại sao hả ông trời, ông trả em ấy lại cho tôi
Tiếng hét của cô không còn là tiếng người, nó là tiếng gào của một con thú bị thương đến xé tâm can. Sương mù vẫn lạnh lùng bao phủ, nuốt chửng cả tiếng kêu cứu vô vọng lẫn ánh sáng từ đám cháy
Rồi Anil và Ruk lao đến hiện trường chỉ vài phút sau đó. Ruk định nhảy xuống vách đá trong cơn quẫn trí nhưng bị Anil giữ chặt lại. Giữa khung cảnh hỗn loạn ấy, chỉ có Ropansa là tĩnh lặng một cách đáng sợ sau cơn gào thét. Cô bò sát đến rìa vực, ánh mắt trống rỗng nhìn trân trân vào đám cháy đang lịm dần dưới cơn mưa nặng hạt
Ropansa
Ropansa
Chị đã hứa...Chị đã hứa sẽ cưng chiều em đến hết đời mà... Moon ơi...* thào thào, giọng nói khàn đặc*
Cô đưa bàn tay run rẩy lên không trung, như thể muốn chạm vào bóng hình người yêu đang tan biến trong làn khói đen. Đêm đó, Ropansa không rời khỏi mép vực. Cô đứng đó suốt 6 tiếng đồng hồ dưới mưa, cho đến khi đội cứu hộ đưa được một thi thể không còn nguyên vẹn lên phía trên
Khi tấm bạt trắng phủ lên hình hài không còn hơi ấm ấy, thế giới của Ropansa chính thức sụp đổ
Cô bước tới, đôi chân khuỵu xuống mặt đất đầy sỏi đá và bùn lầy
Ropansa run rẩy đưa bàn tay trắng bệch chạm vào mép tấm vải. Cô vén nhẹ nó lên, nhìn gương mặt người con gái cô từng cưng chiều hơn chính mạng sống của mình. Giờ đây, gương mặt ấy im lìm và không còn nguyên vẹn nữa. Nỗi ân hận muộn màng bắt đầu đâm xuyên qua lồng ngực Ropansa, đau đớn hơn bất kỳ vết cắt nào
Ropansa rút chiếc nhẫn từ trong túi áo ra thứ mà vài tiếng trước Moon đã tháo ra vào ném xuống sàn trong cơn tuyệt vọng để chối bỏ sự ràng buộc của cô. Đôi bàn tay đẫm máu và bùn đất siết chặt lấy món trang sức lấp lánh ấy. Cô nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Moon, lồng chiếc nhẫn trở lại vào ngón áp út, giọng nói vỡ vụn giữa cơn giông bão
Ropansa
Ropansa
Em thắng rồi... Từ nay về sau chị sẽ không bao giờ ràng buộc em nữa. Chị sẽ mở toang mọi cánh cửa, chị sẽ trả lại em cho bầu trời... Chỉ xin em, đừng mang theo sự im lặng này để trừng phạt chị! Em ghét sự chiếm hữu của chị đến mức phải dùng cái chết để trả thù chị sao, Moon...
Ropansa áp sát mặt mình vào lòng ngực Moon nơi trái tim của người cô thương nhưng trái tim ấy hiện tại không còn nhịp đập của sự sống nữa, hơi thở cô hổn hển, đứt quãng giữa những tiếng nấc nghẹ
Ropansa
Ropansa
Em có nhớ không? Cái đêm ở Paris, khi mình cùng trú mưa dưới hiên nhà cũ, em đã hứa sẽ vẽ chị cho đến khi đôi tay này không còn cầm nổi cọ... Em nói rằng thế giới này chỉ cần hai chúng ta là đủ. Chị đã tin vào điều đó! Chị đã xây cái dinh thự này, trồng loài hoa em thích, mua cho em mọi thứ em từng liếc nhìn... Chị cứ ngỡ đó là tình yêu, nhưng hóa ra chị chỉ đang xây một nấm mồ lộng lẫy cho em thôi...
Cô siết chặt bàn tay Moon, hôn lên chiếc nhẫn kim cương xanh với một sự thành kính đầy tội lỗi, nước mắt hòa cùng nước mưa mặn chát
Ropansa
Ropansa
Mở mắt ra mà nhìn chị đi Moon! Chửi bới chị cũng được, hận thù chị cũng được, nhưng đừng bỏ chị lại ở cái thế giới khốn khiếp này một mình! Chị sợ sự im lặng của căn nhà đó, chị sợ cái giường rộng lớn không có hơi ấm của em... Em tàn nhẫn lắm! Em biết chị không thể sống thiếu em, nên em chọn cách này để trừng phạt chị mãi mãi đúng không?
Ngay lúc đó, Pun lao đến như một cơn lốc điên cuồng. Chị không còn là người chị gái cam chịu hay khiếp sợ thế lực của Ropansa nữa. Pun dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh Ropansa ngã nhào ra nền sỏi đá đẫm nước mưa, chắn giữa cô ta và thi thể lạnh ngắt của em gái mình
Pun
Pun
Đừng chạm vào nó bằng đôi bàn tay bẩn thỉu đó nữa!
Pun hét lên, giọng chị khàn đặc, hòa lẫn trong tiếng nấc nghẹn ngào
Pun nhìn Ropansa người đang phủ phục dưới bùn đất với gương mặt tàn tạ bằng một ánh mắt vừa căm phẫn, vừa ghê tởm. Chị biết rõ hơn ai hết cái "tình yêu" mà Ropansa dành cho Moon là gì. Nó không phải là sự cưng chiều bình thường, mà là một sự xâm chiếm tận xương tủy
Pun
Pun
Cô nói cô yêu nó ư?
Pun cười trong nước mắt, một nụ cười đầy cay đắng
Pun
Pun
Tôi biết cô yêu nó đến mức nào mà, Ropansa. Cô yêu nó đến mức tước đi cả cây cọ vẽ, cô mua lại mọi phòng tranh ở London để nó không còn đường lui, cô bóp nghẹt mọi mối quan hệ của nó cho đến khi nó chỉ còn lại một mình cô! Góc khuất của cái hạnh phúc mà cô tạo ra là gì? Là một chiếc lồng bằng vàng ròng nhưng không có oxy để thở!
Ropansa run rẩy ngước nhìn Pun, đôi mắt trống rỗng
Ropansa
Ropansa
Chị Pun... em đã cho em ấy tất cả. Em đã định ngày mai cả hai sẽ đi Thụy Sĩ ngắm tuyết... Em đã chuẩn bị một cuộc sống hoàn mỹ nhất cho em ấy... Tại sao em ấy lại bỏ em lại ở cái thế giới này một mình?
Pun
Pun
Vì nó sợ cô!
Pun thét vào mặt Ropansa
Pun
Pun
Nó sợ sự cưng chiều bệnh hoạn của cô! Đêm qua nó không phải bỏ đi vì hết yêu, nó bỏ đi vì nó muốn được làm người một lần cuối cùng! Cô tưởng cô đang nâng niu nó, nhưng thực ra cô đang nhấm nháp linh hồn nó mỗi ngày!
Ropansa sụp đổ hoàn toàn. Cô co người lại, đôi bàn tay bật máu vì cào cấu xuống đá sắc, giọng thào thào đứt quãng
Ropansa
Ropansa
Không đúng...em ấy từng nói em ấy hạnh phúc... Em ấy từng hứa sẽ không bao giờ rời xa em... Tại sao ánh sáng của em lại dập tắt ngay trước mắt em thế này?
Pun
Pun
Hạnh phúc của cô là một chiếc lồng kính! Cô yêu nó như cách người ta yêu một món đồ cổ, muốn đóng khung nó lại. Nó không bỏ thế giới này, Ropansa... nó chỉ đang bỏ chạy khỏi cô thôi! Cô nhìn đi, chiếc nhẫn này là thứ nó đã vứt bỏ, vậy mà cô vẫn cố đeo vào xác chết của nó để làm gì?
Ropansa
Ropansa
Chị nói dối! Moon biết em sợ cô đơn nhất, nên em ấy dùng cái chết này để trả thù em đúng không? Em thắng rồi Moon ơi... Em đi rồi, sao em đi rồi để chị lại một mình ở cái thế giới khốn khiếp này
Phớt lờ sự điên dại của Ropansa, Pun run rẩy ôm lấy thi thể của em mình thật chặt, tạo thành một bức tường ngăn cách giữa Moon và Ropansa
Pun
Pun
Đừng sợ, Moon. Lần này chị sẽ không để ai giam cầm em nữa. Kể cả dưới nấm mồ, em cũng phải được tự do

Chap 2

Ngày tang lễ, trời London không đổ mưa lớn, chỉ có màn sương mù đặc quánh bao phủ lấy nhà tang lễ như một tấm vải liệm khổng lồ. Không khí tang thương đến nghẹt thở, mùi hương của hàng ngàn đóa diên vĩ trắng vây hãm lấy khứu giác, tạo nên một cảm giác vừa thanh khiết vừa lạnh lẽo đến rợn người
Trong căn phòng trang điểm lạnh lẽo của nhà tang lễ, Moon nằm đó, tĩnh lặng và thanh thản đến lạ kỳ. Ropansa đã tự tay chọn cho em chiếc váy lụa trắng tinh khôi nhất thiết kế mà Moon từng nhìn qua cửa kính trưng bày tại Paris với đôi mắt lấp lánh ước ao. Ngày đó, Ropansa đã thầm hứa sẽ mua nó để em mặc trong ngày cưới của hai người, dưới sự chứng kiến của cả thế giới
Nhưng định mệnh là một kẻ trêu ngươi tàn nhẫn. Lần đầu tiên em mặc nó, cũng chính là lần cuối cùng. Chiếc váy cưới giờ đây trở thành váy liệm, và lễ đường của em lại là một chiếc hộp gỗ sồi đơn độc
Bên ngoài sảnh chính, Anil và Ruk đứng nghiêm nghị để tiếp khách. Những gương mặt thượng lưu nối đuôi nhau vào viếng, mang theo những vòng hoa đắt tiền và những lời chia buồn sáo rỗng
Nhân vật
Nhân vật
Thật tội nghiệp cho cô họa sĩ nhỏ...
Nhân vật
Nhân vật
Ropansa chắc hẳn đang suy sụp lắm
Anil nghe những lời đó mà môi khẽ nhếch lên một nụ cười cay đắng. Cô biết, đằng sau những lời chia buồn kia là sự tò mò và cả sự hả hê của những kẻ vốn luôn ghen tị với "con chim vàng anh" được Ropansa bao bọc
Ropansa xuất hiện, đơn độc trong bộ vest đen cắt may tinh xảo nhưng gương mặt lại hốc hác như một bóng ma. Cô muốn bước đến hàng ghế đầu dành cho người thân, nhưng ánh mắt sắc lạnh của Pun đã ngăn cô lại. Pun không cho phép người đàn bà đã bóp nghẹt cuộc đời em gái mình được ngồi ở vị trí danh chính ngôn thuận đó. Ropansa lẳng lặng lui về phía góc tối, đứng từ xa nhìn vào linh cữu
___
Khi khách khứa đã thưa dần, Ropansa lén bước lại gần quan tài. Cô áp sát gương mặt mình vào lớp kính, nhìn người con gái mình yêu đang nằm im lìm bên dưới. Chiếc nhẫn kim cương xanh mà đêm đó cô điên cuồng đeo vào tay em vẫn nằm đó, lấp lánh một cách tàn nhẫn trên bàn tay đã không còn hơi ấm
Ropansa
Ropansa
Chắc em sợ lắm...Chị xin lỗi. Chị đã không thể bên em lúc đó, yên nghỉ nhé, người yêu của chị
Ropansa thì thầm, hơi thở làm mờ đi một vệt trên mặt kính
Cô yêu em bằng cả sinh mạng, nhưng chính sự yêu thương cực đoan đó đã đẩy em vào chỗ chết. Cô ân hận vì đã không để em thở, đã không để em bay. Giờ đây, em đã bay đi thật xa, xa khỏi tầm tay của cô mãi mãi
Pun đứng ở một góc khuất, quan sát tất cả. Chị không ngăn cản, cũng không lên tiếng. Chị để Ropansa đối diện với cái chết của Moon, để cô ta nhìn thấy thành quả của tình yêu chiếm hữu của mình. Cuối cùng, Ropansa cúi xuống, đặt một nụ hôn thật lâu lên tấm kính lạnh buốt, đúng vị trí đôi môi của Moon, như một lời từ biệt không bao giờ được hồi đáp
Lúc hạ huyệt, khi những xẻng đất đầu tiên bắt đầu đổ xuống, Ropansa bất ngờ rút từ trong túi áo ra một chiếc chìa khóa vàng nhỏ nhắn. Cô ném nó xuống huyệt mộ, để nó nằm cạnh quan tài của Moon
Đó là chìa khóa của căn phòng trưng bày bí mật trong dinh thự nơi chứa đựng hàng trăm bức họa Moon vẽ dành riêng cho cô, những bức tranh mà cô đã ích kỷ giấu kín, không cho bất kỳ ai được nhìn thấy
Ropansa
Ropansa
Chị trả lại cho em tất cả. Từ nay về sau, những bức tranh này sẽ thuộc về em và em sẽ thuộc về cõi hư vô...
Hôm ấy, Ropansa không khóc. Nhưng cả Anil, Ruk và Pun đều hiểu. Ngày hôm đó, họ chỉ đã chôn cất Moon, còn Ropansa cũng đã chết theo chiếc quan tài kia nằm sâu dưới lớp đất lạnh từ lâu rồi chỉ là không được chôn cùng mà thôi
___
Những ngày đầu sau tang lễ, dinh thự chìm vào bóng tối tuyệt đối. Ropansa cho kéo kín tất cả rèm cửa, không để một tia nắng nào lọt qua. Cô không ăn, không uống, chỉ giam mình trong căn phòng cũ của Moon
Mỗi đêm, cô lại bật đi bật lại những đoạn video ngắn trong điện thoại. Video Moon đang mỉm cười dưới nắng, video em đang tập trung vẽ với vệt màu dính trên mũi, hay video em đang vui đùa chạy nhảy... Tiếng cười của em vang vọng trong căn phòng vắng lặng khiến lòng cô tan nát
Cô ôm lấy chiếc váy đầu tiên mình tặng Moon vào lòng, hít hà mùi hương tinh dầu nhài còn vương lại trên thớ vải mà bật khóc. Cô nhớ ngày hôm đó, Moon đã vui sướng biết bao, đã ôm lấy cô và hạnh phúc thế nào
___
Khi Anil và Ruk đến thăm, họ thấy một Ropansa rệu rã ngồi bệt dưới sàn nhà, lưng tựa vào chân giá vẽ trống không
Anil
Anil
Ropansa, đã ba ngày rồi cậu không ăn gì rồi. Moon đã yên nghỉ rồi, cậu phải chấp nhận sự thật *kiên nhẫn khuyên nhủ*
Ropansa ngước lên, đôi môi run rẩy
Ropansa
Ropansa
Yên nghỉ? Tại sao em ấy phải yên nghỉ khi em ấy còn chưa vẽ xong bức chân dung của tớ? Anil, cậu biết mà... em ấy chưa chết đâu đúng không. Em ấy chỉ đang muốn trốn tránh tớ thôi phải không
Ruk quỳ xuống đối diện cô, cố gắng đánh thức sự tỉnh táo còn sót lại trong Ropansa
Ruk
Ruk
Moon không trốn cậu. Tai nạn đó là sự nghiệt ngã của số phận. Cậu phải mạnh mẽ lên
Ropansa bỗng chộp lấy tay Ruk, ánh mắt đầy van nài lẫn điên cuồng
Ropansa
Ropansa
Cậu nói dối! Chắc chắn là em ấy đang ở một căn nhà nhỏ nào đó, hoặc Pun đã giấu em ấy đi rồi! Em ấy chỉ đang giận dỗi tớ vì tớ đã nhốt em ấy thôi... Moon à, chị biết lỗi rồi! Em ra đây đi, đừng trốn trong bóng tối nữa, chị sợ lắm...
Anil thở dài, siết nhẹ vai cô
Anil
Anil
Tỉnh lại đi Ropansa! Chính mắt cô đã nhìn thấy em ấy nằm trong chiếc hộp gỗ đó. Đừng tự lừa dối mình nữa
Câu nói như nhát dao chọc thủng bong bóng ảo tưởng cuối cùng. Ropansa đổ sụp xuống, bật khóc nghẹn ngào và tuyệt vọng
Ropansa
Ropansa
Làm sao tớ có thể sống khi mỗi hơi thở đều nhắc tớ rằng tớ là kẻ đã giết chết em ấy? Tớ thà rằng để em ấy hận tớ, bỏ trốn đến tận cùng trái đất, còn hơn là biến mất khỏi cõi đời này mãi mãi...
Trong bóng tối của dinh thự, Ropansa vẫn ngồi đó giữa những kỷ vật, tự hỏi liệu có phép màu nào mang "con chim nhỏ" của cô quay lại, dù chỉ để trách mắng cô thêm một lần duy nhất
___
Sau hôm đó, vương triều thời trang của Ropansa bắt đầu lung lay tận gốc rễ. Người đàn bà quyền lực từng điều khiển cả những sàn diễn lớn nhất giờ đây chỉ điều khiển được những chai rượu vang rơi vãi trên sàn nhà. Cô bỏ bê công việc, phớt lờ những cuộc gọi khẩn cấp từ đối tác, giam mình trong dinh thự hiện đã trở thành một nấm mồ không đáy
Ropansa uống để quên, nhưng trớ trêu thay, rượu càng mạnh thì bóng ma của Moon lại càng hiện hữu rõ nét. Trong những cơn say mướt mải, cô thấy em ngồi bên giá vẽ, thấy tà váy trắng muốt lướt qua hành lang tối tăm. Cô đuổi theo, gào thét tên em trong vô vọng để rồi chỉ nhận lại sự im lặng đến rợn người của những bức tường đá
Mỗi ngụm rượu cay nồng là một nỗ lực để thiêu rụi nỗi ân hận đang gặm nhấm tâm can. Cô hận bản thân đã không buông tay sớm hơn, hận sự chiếm hữu của mình đã hóa thành lưỡi hái tử thần. Ropansa muốn say để không phải nhìn thấy thực tại rằng Moon đã nằm sâu dưới lớp đất lạnh, nhưng càng say, cô lại càng thấy mình đang đứng trên vách đá đêm đó, nhìn đôi mắt tuyệt vọng của em qua gương chiếu hậu một lần rồi lại một lần nữa
Đỉnh điểm của sự suy sụp diễn ra vào một đêm mưa bão, khi nỗi nhớ thương lên đến tột cùng hóa thành sự điên dại. Ropansa ngồi giữa phòng tắm đẫm mùi rượu và tinh dầu nhài mùi hương của Moon. Trong cơn say quẫn bách, cô cầm lấy mảnh kính vỡ từ chai rượu vừa đập
Ropansa
Ropansa
Moon à... chờ chị, chị sẽ đến tìm em
Cô nhấn mạnh mảnh kính vào cổ tay, cảm giác đau đớn bị che mờ bởi sự hưng phấn của việc sắp được giải thoát. Máu bắt đầu tuôn ra, đỏ rực và nóng hổi trên nền gạch men trắng sứ, trông giống như những vệt màu đỏ mà Moon thường dùng để vẽ những đóa hồng rực rỡ. Ý thức của Ropansa bắt đầu mờ dần, tầm nhìn nhòe đi và cô cảm thấy mình đang trôi vào một màn sương trắng xóa thứ màn sương giống hệt đêm định mệnh ấy
Ngay trong khoảnh khắc cận kề cái chết, giữa ranh giới mong manh của hai thế giới, Ropansa bỗng nghe thấy một âm thanh. Không phải tiếng sóng vỗ, cũng không phải tiếng sấm rền mà là giọng cười trong trẻo của Moon vang lên từ một đoạn video cũ mà cô vô tình chạm tay vào điện thoại trước khi ngã xuống
Moon
Moon
📱: Chị Ropansa, nhìn em này! Em muốn thấy chị cười, chị mà buồn là tranh của em cũng buồn theo đấy!
Câu nói đó như một luồng điện giật mạnh, xuyên qua cơn mê sảng của Ropansa. Cô bừng tỉnh giữa vũng máu của chính mình. Một ý nghĩ kỳ lạ và đầy mê tín xé toạc tâm trí
Ropansa
Ropansa
'Nếu mình chết đi trong hình hài tàn tạ, nghiện ngập và thảm hại thế này, Moon ở bên kia thế giới chắc chắn sẽ khóc. Em ấy sẽ lại vì mình mà đau khổ, sẽ lại bị ràng buộc bởi sự u uất của mình ngay cả khi đã qua đời'
Ropansa thào thào, dùng chút sức tàn cuối cùng với lấy chiếc khăn tắm, siết chặt vết thương
Ropansa
Ropansa
Không... chị không thể để em thấy chị như thế này
Cơn đau buốt lên tận não khiến cô tỉnh táo lại một cách tàn nhẫn. Cô bò ra khỏi phòng tắm, hơi thở hổn hển. Cô nhận ra một sự thật điên rồ: Để chuộc lỗi với Moon, cô không được phép chết. Cô phải sống, phải vực dậy vương quốc này, phải thật lộng lẫy và ổn định để linh hồn Moon được thanh thản. Cô muốn em thấy rằng, dù không có em, cô vẫn sẽ giữ cho thế giới mà em từng sống luôn rực rỡ ánh đèn
Sáng hôm sau, Anil và Ruk xông vào nhà và bàng hoàng thấy Ropansa đang ngồi bên bàn ăn, cổ tay quấn băng trắng, nhưng đôi mắt đã lấy lại được vẻ sắc lạnh đáng sợ ngày nào. Cô không còn nhìn vào hư không mà thay vào đó cô nhìn vào một bản kế hoạch dang dở trên bàn
Ropansa nói lạnh lùng khi thấy Anil định lên tiếng
Ropansa
Ropansa
Tớ phải sống để Moon biết tớ vẫn ổn, vẫn là người đứng đầu thế giới này như em ấy từng tự hào
Nhưng đằng sau sự tỉnh táo đó là một mầm mống của một nỗi ám ảnh mới. Cô sống, nhưng không phải sống cho mình. Cô bắt đầu điên cuồng làm việc, vực dậy tập đoàn với một tốc độ chóng mặt, như để chứng minh với linh hồn người chết rằng cô đã thay đổi. Thế nhưng, mỗi khi đêm về, sự cô đơn lại gào thét. Cô nhận ra mình không thể sống thiếu hình bóng của Moon

Chap 3

Một năm trôi qua kể từ khi chiếc xe lao xuống vực thẳm, mang theo cả linh hồn của Moon và một nửa sự sống của Ropansa. Thời gian đối với thế giới ngoài kia là dòng chảy, nhưng đối với Ropansa, nó là một vũng lầy đen đặc. Cô đã biến mình thành một thực thể không cảm xúc, một "nữ vương sắt" của đế chế thời trang, người có thể khiến những siêu mẫu hàng đầu run sợ chỉ bằng một cái nhíu mày. Cô vùi đầu vào công việc từ tảng sáng đến đêm khuya, biến văn phòng thành nhà, biến những bản hợp đồng thành lá chắn để ngăn nỗi nhớ về Moon tràn về
Hôm nay là giỗ đầu của Moon. London chiều nay vàng vọt, nhưng bầu trời lại nặng nề như thể sắp đổ sụp xuống. Sau khi xử lý xong đống hồ sơ cuối cùng, Ropansa tự mình cầm lái chiếc Aston Martin đen tuyền hướng về nghĩa trang ngoại ô. Cô không cho vệ sĩ đi theo, bởi cô không muốn bất kỳ ai nhìn thấy sự đổ nát của mình sau lớp vỏ bọc kiêu kỳ
Nghĩa trang vắng lặng, chỉ có tiếng gió rít qua những hàng thông già nghe như tiếng thở dài của đất mẹ. Ropansa quỳ bên mộ Moon, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy vuốt ve tấm bia đá lạnh lẽo. Cô đặt xuống đó đóa diên vĩ trắng muốt và túi bánh quy bơ thứ bánh mà lúc sinh thời, mỗi lần Moon ăn vụng đều bị cô mắng là trẻ con, sợ em hỏng răng, sợ em béo. Bây giờ, cô ước gì em có thể đứng đây để cô mắng thêm một nghìn lần nữa
Ropansa
Ropansa
Moon à... chị mang bánh đến cho em đây. Chị vẫn làm việc rất nhiều, công ty vẫn phát triển... Chị đứng trên đỉnh cao mà em từng mơ ước, nhưng chị thấy mình giống như đang đứng trên vách đá đêm hôm đó vậy
Ropansa cúi đầu, những giọt nước mắt nóng hổi thấm vào lớp cỏ xanh rì quanh mộ. Cô nghẹn ngào, giọng nói vỡ vụn trong không gian tĩnh mịch
Ropansa
Ropansa
Em ghét chị đến mức đó sao? Ghét đến mức một năm qua không thèm về gặp chị dù chỉ trong giấc mơ... Em thậm chí không muốn hiện về để mắng chị một câu cho hả giận sao Moon? Chị thà để em về dày vò chị, tát chị, hận chị... còn hơn là sự im lặng tàn nhẫn này. Lòng chị chết rồi Moon ạ, nó chết cùng em dưới vực sâu đó rồi
Cô tâm sự với em đủ thứ chuyện, từ những bản thiết kế dang dở đến việc cô đã tập uống cà phê đen đắng ngắt để giữ cho mình luôn tỉnh táo khỏi những cơn mộng mị. Ropansa cứ ngồi đó, bất động như một bức tượng giữa những bia mộ lạnh lẽo. Cho đến khi mặt trời lặn hẳn, bóng tối nuốt chửng lấy vạn vật và sương đêm thấm đẫm vai áo, cô mới chịu đứng dậy, đôi chân tê dại lảo đảo rời đi
___
Sáng hôm sau, Ropansa cảm thấy cơ thể rệu rã. Cơn sốt nhẹ và nỗi đau tinh thần khiến cô không thể rời giường. Cô quyết định nghỉ phép điều mà suốt một năm qua cô chưa từng làm. Dinh thự chìm trong sự im lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc như trêu ngươi
Tại văn phòng tập đoàn, Anil nhìn đống hồ sơ ứng tuyển vị trí họa sĩ thiết kế bối cảnh đang nằm ngổn ngang. Giữa những bản lý lịch bóng bẩy, Anil dừng lại trước một tập hồ sơ thô ráp. Một cô gái tên Fah đã đến nộp nó vào cuối giờ chiều qua. Cô ấy không đợi gặp quản lý, chỉ ném tập hồ sơ lên bàn lễ tân rồi rồ ga phóng đi trên chiếc mô tô phân khối lớn. Anil mang tất cả đặt lên bàn làm việc của Ropansa, không quên gửi một tin nhắn báo cáo
Anil
Anil
💬 : Tớ đã lọc ra những CV tiềm năng nhất, tớ mang chúng để ở trên bàn cậu. Nghỉ ngơi cho khỏe rồi hẳn đi làm nhé, Ropansa!
​Ngày tiếp theo, Ropansa trở lại văn phòng sớm hơn mọi ngày. Cô không muốn những công việc tồn đọng khiến mình phải ở lại muộn thêm một giây nào trong căn phòng này. Cô bắt đầu ngày mới bằng một ly cà phê đen đặc, không đường
Lật giở từng trang hồ sơ, cô nhíu mày khi nhìn thấy CV của Fah. Không có những bằng cấp từ các trường nghệ thuật danh giá, thay vào đó là những bản phác thảo bối cảnh đầy bạo liệt, gai góc và mang hơi thở của sự nổi loạn. Nó không giống với nét vẽ mềm mại, u buồn của Moon, nó mạnh mẽ và tràn đầy sức sống đến mức khiến Ropansa cảm thấy khó thở. Một sự ấn tượng kỳ lạ dâng lên trong lòng. Cô nhấc máy gọi Anil
Ropansa
Ropansa
📞 : Gửi mail mời những người tôi đã đánh dấu đến phỏng vấn vào hai ngày tới. Và hãy đảm bảo rằng cô gái tên Fah sẽ có mặt
___
Hai ngày sau, buổi phỏng vấn bắt đầu tại phòng họp lớn. Ropansa ngồi ở ghế chủ tọa, gương mặt lạnh lùng như băng đá, đôi mắt sắc sảo lướt qua từng ứng viên. Những người trước đó đều làm khá tốt, nhưng tâm trí cô vẫn cảm thấy trống rỗng
Khi buổi phỏng vấn chỉ còn vài phút là kết thúc, và mọi người đang chuẩn bị thu dọn đồ đạc, cánh cửa phòng họp bất ngờ bị đẩy mạnh. Một tiếng động lớn vang lên, và một cô gái hớt hải chạy vào. Cô ấy khoác một chiếc áo da bạc màu dính chút sơn dầu, mái tóc ngắn hơi rối vì gió, hơi thở dồn dập
Fah
Fah
Xin lỗi... tôi đến muộn vì xe bị hỏng dọc đường
Giây phút cô gái ấy ngước mặt lên để nhìn bàn giám khảo, Ropansa sững sờ hoàn toàn. Ly cà phê trên tay cô hơi chao đảo, suýt đổ ra bàn. Cả thế giới như ngừng quay, mọi âm thanh xung quanh đều biến mất
Gương mặt ấy... giống Moon đến 80%. Đôi mắt to tròn, sống mũi thanh tú và khuôn miệng ấy... chính là hình bóng đã dày vò cô suốt một năm qua. Nhưng sự giống nhau đó chỉ dừng lại ở đường nét, bởi khí chất của người đang đứng trước mặt cô hoàn toàn trái ngược. Nếu Moon là mặt trăng dịu dàng, u uất và luôn cần được bảo bọc, thì Fah lại là một cơn bão lửa rực rỡ, đầy sự phản kháng và ngạo nghễ trong ánh mắt
Ropansa nhìn chằm chằm vào Fah, hơi thở trở nên khó khăn. Sự ngỡ ngàng ban đầu nhanh chóng chuyển thành một nỗi ám ảnh kinh hoàng xen lẫn một niềm hy vọng điên cuồng. Cô đơ người đến mức Fah phải nhíu mày, tiến lại gần bàn và gõ mạnh tay xuống mặt gỗ
Fah
Fah
Này! Quý cô giám đốc? Cô ổn chứ? Tôi đến để phỏng vấn, không phải để làm vật trưng bày cho cô ngắm
Tiếng gõ bàn và giọng nói trầm ấm nhưng đầy gai góc của Fah như một cú tát làm Ropansa tỉnh người. Cô hít một hơi thật sâu để nén lại sự run rẩy trong lồng ngực. Cô quay sang Anil và những người khác, giọng lạnh lùng
Ropansa
Ropansa
Tất cả ra ngoài. Để lại hồ sơ ở đây. Tôi sẽ trực tiếp phỏng vấn ứng viên này
Khi cánh cửa phòng họp đóng sập lại, không gian chỉ còn lại hai người. Sự im lặng trở nên đặc quánh và ngột ngạt. Fah không đợi được mời, cô tự ý kéo ghế ngồi đối diện với Ropansa, khoanh tay trước ngực với vẻ bất cần, đôi bốt dính chút bụi đường gác chéo một cách phóng khoáng
Fah
Fah
Cô đuổi mọi người ra ngoài là để mắng tôi vì tội đến muộn hay sao
Fah mở lời trước, ánh mắt cô xoáy sâu vào gương mặt đang cố gắng giữ vẻ bình thản của Ropansa
Ropansa không trả lời ngay. Cô đứng dậy, chậm rãi bước vòng qua bàn làm việc, tiến về phía Fah. Cô nhìn thật kỹ gương mặt ấy ở khoảng cách gần. Mùi hương của Fah không phải là hoa nhài thanh khiết như Moon mà là mùi hương của nắng gió, của da thuộc và mùi sơn dầu nồng đậm thứ mùi của sự tự do mà Ropansa hằng khao khát nhưng cũng hằng muốn bóp nghẹt
Ropansa
Ropansa
Tên em là Fah ?
Ropansa hỏi, giọng cô thấp xuống, mang theo một sự chiếm hữu bắt đầu trỗi dậy từ đống tro tàn
Fah
Fah
Phải. Trong CV ghi rõ rồi mà. Tôi đến đây vì tôi muốn vẽ bối cảnh cho những sàn diễn lớn nhất, không phải để chơi trò nhìn nhau đắm đuối đâu
Ropansa nhếch môi, một nụ cười tàn nhẫn và đầy nguy hiểm hiện lên. Cô cúi xuống, áp sát gương mặt mình vào Fah, hơi thở hai người giao nhau giữa không trung
Ropansa
Ropansa
Gương mặt này của em... em có biết nó là một sự khiêu khích đối với tôi không? Tôi sẽ nhận em và em sẽ có thể đi làm từ ngày mai. Lương gấp ba lần mức lương em đề nghị trong CV. Nhưng có một điều kiện...
​Ropansa đưa ngón tay gầy guộc của mình khẽ lướt qua lọn tóc ngắn của Fah, ánh mắt hiện lên vẻ cuồng vọng
Ropansa
Ropansa
Từ ngày mai, em phải ở trong tầm mắt của tôi 24/7. Tôi muốn nhìn thấy em mọi lúc, mọi nơi. Em có làm được không
Fah nhìn thẳng vào đôi mắt đầy ám ảnh của Ropansa, cô không hề sợ hãi mà ngược lại còn thấy một sự thú vị điên rồ trước người phụ nữ quyền lực này. Cô nhếch mép cười đầy thách thức
Fah
Fah
Được thôi. Miễn là cô đủ tiền trả cho sự nổi loạn của tôi. Để xem, quý cô cô độc như cô sẽ chịu đựng được tôi trong bao lâu
Ropansa nhìn theo bóng lưng Fah bước ra khỏi phòng. Bàn tay cô siết chặt vào thành ghế, tim đập liên hồi. Một năm qua cô sống để quên, nhưng hôm nay, cô nhận ra mình sẽ sống là để chiếm hữu

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play