[ Tường Lâm ] Cậu Chủ Ngoan Ngoãn Một Chút
Chap 1
Nhà họ Hạ yên tĩnh đến khó chịu
Ánh nắng chiếu qua cửa kính lớn, phản chiếu lên nền đá lạnh lẽo
Cậu ngồi vắt chân trên sofa, áo sơ mi mở hai cúc, tay lướt điện thoại, vẻ mặt chán đời.
Bỗng nhiên có tiếng bước chân vang lên đều đặn một người đàn ông cao lớn, vest đen gọn gàng, đứng thẳng lưng sau lưng quản gia.
Ánh mắt anh ta trầm tĩnh, sắc bén nhưng không hề liếc nhìn xung quanh như kẻ tò mò.
Hạ Tuấn Lâm
// Nhíu mày lại//
Cậu ghét nhất là mấy người đứng yên như tượng, nhìn thôi cũng thấy phiền
Hạ Tuấn Lâm
Đây là cái gì nữa vậy?
NV Phụ
Quản Gia: Thiếu gia, từ hôm nay cậu ấy sẽ là vệ sĩ riêng của cậu
Hạ Tuấn Lâm
Vệ sĩ? Tôi có phải con nít đâu mà cần người kè kè theo sau
Người đàn ông kia cũng lên tiếng, giọng trầm và đều
Nghiêm Hạo Tường
Tôi là Nghiêm Hạo Tường nhiệm vụ của tôi là đảm bảo cậu an toàn
Cậu quay phắt lại, ánh mắt đầy khiêu khích.
Hạ Tuấn Lâm
Anh nhìn tôi giống người cần bảo vệ lắm à?
Nghiêm Hạo Tường
Cậu không cần giống tôi vẫn sẽ làm // nhìn thẳng vào mắt cậu//
Cậu đứng bật dậy, tiến sát hắn khoảng cách gần đến mức có thể ngửi thấy mùi nước hoa nhàn nhạt trên người anh.
Hắn vẫn đứng yên. Không lùi, không tránh.
Hạ Tuấn Lâm
Tôi nói trước, tôi đi đâu, làm gì, anh không có quyền xen vào
Nghiêm Hạo Tường
Không // thẳng thắn trả lời//
Hạ Tuấn Lâm
Anh nói cái gì? // sững lại //
Nghiêm Hạo Tường
Tôi có quyền ngăn cậu khi cậu làm điều sai.
Không khí chợt căng thẳng cậu bật cười, nhưng nụ cười đầy thách thức
Trong khi đó, hắn nhìn cậu, ánh mắt bình thản nhưng sâu đến mức khiến cậu có cảm giác… mình đang bị khóa chặt.
Và có lẽ, từ khoảnh khắc này, mọi thứ sẽ không còn nằm trong tầm kiểm soát của cậu nữa rồi
Chap 2
Cậu bước xuống cầu thang với vẻ mặt uể oải, áo khoác vắt hờ trên vai, chìa khóa xe xoay xoay trên ngón tay
Cậu đi thẳng ra cửa, không thèm liếc nhìn người đang đứng cách đó vài bước.
Hắn vẫn ở đó đứng như từ sáng đến giờ chưa hề dịch chuyển.
Ngay khi tay cậu chạm vào tay nắm cửa, một bàn tay khác đặt lên trước, chặn lại không mạnh, nhưng đủ chắc.
Nghiêm Hạo Tường
Cậu đi đâu?
Hạ Tuấn Lâm
Liên quan gì tới anh à?
Nghiêm Hạo Tường
Có liên quan
Hạ Tuấn Lâm
Anh tưởng mình là ai?//Cười khinh khỉnh//
Cậu quay người, đối diện anh ánh mắt đầy khiêu khích cậu cố tình tiến sát, ép anh phải lùi nhưng không được
Khoảng cách hai người quá gần cậu nhận ra người này cao hơn mình nhiều.
Hắn cúi mắt nhìn xuống, giọng trầm thấp.
Nghiêm Hạo Tường
Thiếu gia, cậu có lịch học
Nghiêm Hạo Tường
Cậu định đi bar
Hạ Tuấn Lâm
Anh theo dỗi tôi? // sững người nửa giây//
Nghiêm Hạo Tường
Không ,tôi bảo vệ cậu
cậu nghiến răng, vung tay gạt mạnh hắn không nắm lại, nhưng cũng không rời đi
Chỉ đổi tư thế, chắn trước cửa như một bức tường sống.
Cậu cáu kỉnh đá nhẹ vào mũi giày của hắn
Hạ Tuấn Lâm
Tôi không cần anh dạy đời
Nghiêm Hạo Tường
Nhưng cậu cần người kéo cậu lại
Hạ Tuấn Lâm
Anh phiền thật đấy
Hắn im lặng vài giây, rồi nói chậm rãi nói
Nghiêm Hạo Tường
Tôi quen rồi
Cậu thở hắt ra, quay lưng bước về phía sofa, ném áo khoác xuống.
Cậu ngồi phịch xuống, khoanh tay, mặt khó chịu.
Hắn theo sau, giữ khoảng cách vừa đủ, không áp sát nhưng cũng không rời xa.
Cậu liếc mắt nhìn anh trong lòng bỗng khó chịu lạ thường.
Không phải vì bị cấm mà vì… người này thực sự không định buông cậu ra.
Hạ Tuấn Lâm
Nghe cho rõ tôi không ngoan
Nghiêm Hạo Tường
Không sao, tôi sẽ quản// đáp lại cậu//
Chap 3
Căn phòng cậu tối om, chỉ còn ánh đèn đường hắt qua khe rèm.
Cậu ngồi trên giường, tay lướt điện thoại, khoé môi cong lên đầy tính toán.
Cậu chờ rất lâu bên ngoài không có tiếng bước chân.
Cậu đứng dậy, nhẹ tay mở cửa sổ gió đêm ùa vào, mát lạnh
Cậu leo xuống ban công phụ, động tác quen thuộc đến mức không phát ra tiếng động nào.
Một bàn tay vươn tới nắm chặt cổ tay cậu
Hạ Tuấn Lâm
Anh đứng đây từ bao giờ? // giật mình, quay người lại//
Nghiêm Hạo Tường
Từ lúc cậu kéo rèm
Hạ Tuấn Lâm
Rảnh dữ ha // cười cợt//
Hắn không buông tay lực không đau, nhưng đủ để cậu không rút ra được
Ánh mắt hắn tối hơn ban ngày, không còn hoàn toàn bình thản.
Cậu nhíu mày cảm giác này không giống bị bắt quả tang giống bị giữ lại hơn.
Hạ Tuấn Lâm
Buông ra tôi chỉ ra ngoài hít thở.
Nghiêm Hạo Tường
Ba giờ sáng?
Nghiêm Hạo Tường
Cậu nói dối
hắn kéo cậu vào trong, đóng cửa ban công lại. Không mạnh, nhưng dứt khoát cậu bị ép lùi vài bước, lưng chạm vào bàn.
Khoảng cách gần đến mức cậu phải ngẩng đầu nhìn.
Nghiêm Hạo Tường
// cuối đầu xuống//
Nghiêm Hạo Tường
Lần đầu vi phạm
Hạ Tuấn Lâm
Anh định làm gì?
Hạ Tuấn Lâm
// Cứng người//
Cậu cứng người Không phải vì sợ mà vì giọng nói đó… quá bình tĩnh.
hắn buông cổ tay cậu đặt điện thoại của cậu lên bàn.
Sau đó ngồi xuống ghế đối diện, ánh mắt không rời cậu dù chỉ một giây.
Hạ Tuấn Lâm
Nếu tôi không?// căn răng//
Nghiêm Hạo Tường
Thì lần sau sẽ nặng hơn //nhếch môi rất nhẹ//
Cậu ngồi xuống trong lòng bực bội, nhưng tim lại đập nhanh hơn bình thường.
Lần đầu tiên trong đời…
Có người dám phạt cậu.
Và cậu—không chạy được.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play