[RioLinh] Khi Chúng Ta Tập Nói Dối Mặt Trăng
#Episode 1 | Chúng Ta Bắt Đầu Bằng Một Lời Nói Dối 𐙚
npt | Nguyễn Phương Thảo
Này làm quà Tết gửi bạn BNgoc =))
npt | Nguyễn Phương Thảo
Hứa không xóa
Thành phố này có một thói quen kỳ lạ: mỗi khi trăng lên tròn nhất, những người không dám nói thật sẽ tự động ngẩng đầu nhìn trời. Như thể nếu nhìn đủ lâu, ánh trăng sẽ thay họ giữ kín bí mật
Bùi Trường Linh cũng vậy. Cậu đứng trên sân thượng khu chung cư cũ, tay cầm lon nước đã tan hết đá, nước nhạt như chính mối quan hệ mà cậu đang cố giữ bằng những lời nói dối trắng tinh.
“Không sao đâu.”
“Ổn mà.”
“Chuyện nhỏ.”
Cậu đã nói những câu đó nhiều đến mức, nếu gom lại chắc đủ xây một bức tường chắn giữa mình và cả thế giới
#Episode 1 | Chúng Ta Bắt Đầu Bằng Một Lời Nói Dối 𐙚
Bùi Trường Linh quen Việt Tiến vào một đêm mất điện. Thang máy dừng giữa tầng tám và tầng chín, đèn khẩn cấp đỏ lòm như phim kinh dị hạng B, còn không khí thì đặc quánh lại vì hai người xa lạ đứng quá gần nhau.
#dvt | Đỗ Việt Tiến
Cậu đừng nói là sợ bóng tối nha, nhìn mặt căng hơn deadline cuối kỳ rồi đó
#btl | Bùi Trường Linh
Tôi không sợ. Chỉ là… hơi ghét cảm giác bị kẹt thôi
Việt Tiến cười, kiểu cười nửa miệng vừa lười vừa tự tin, như thể trên đời này chẳng có gì khiến anh ta bối rối được
#dvt | Đỗ Việt Tiến
Ừ, ghét bị kẹt. Vậy chắc cậu cũng ghét bị giữ lại bởi một người không hợp mình?
Câu nói đó, lúc ấy nghe như đùa. Sau này nghĩ lại, Trường Linh mới thấy nó giống một lời tiên tri được bọc trong vỏ bọc trêu chọc
Họ trao đổi số điện thoại vì “lỡ có chuyện gì còn liên lạc”. Thực tế thì chẳng có chuyện gì xảy ra ngoài việc mỗi tối, Việt Tiến nhắn một tin đúng 22 giờ 17 phút.
#dvt | Đỗ Việt Tiến
“Trăng hôm nay méo.”
#dvt | Đỗ Việt Tiến
“Trăng hôm nay như cái bánh bao bị ai cắn mất một góc.”
#dvt | Đỗ Việt Tiến
“Trăng hôm nay giống cậu, nhìn thì ổn mà chắc trong lòng đầy vết nứt.”
Trường Linh đọc, không trả lời ngay. Cậu tập nói dối với mặt trăng trước khi tập nói thật với con người
#btl | Bùi Trường Linh
Ừ, tôi ổn
Nhưng sự thật là, Linh không ổn chút nào. Gia đình cậu đang vỡ ra từng mảnh như ly thủy tinh rơi từ tầng cao xuống. Ba mẹ chiến tranh lạnh suốt ba tháng, không ai nhìn ai, còn Linh thì đứng giữa như một bức tường cách âm bất đắc dĩ.
Cậu bắt đầu nói dối nhiều hơn.
Nói với mẹ rằng mình không nghe thấy tiếng cãi vã.
Nói với ba rằng mình không để tâm.
Nói với Việt Tiến rằng mình không buồn.
Và nói với mặt trăng rằng mình không cô đơn.
Một tối, Việt Tiến đột ngột rủ Linh ra công viên gần hồ.
#dvt | Đỗ Việt Tiến
Đi ngắm trăng không? Tôi có chuyện muốn hỏi.
#btl | Bùi Trường Linh
Nếu cậu định hỏi tôi có thích cậu không thì thôi, khỏi hỏi. Đỡ awkward.
#dvt | Đỗ Việt Tiến
Ghê vậy, chưa gì đã tự nhận mình là nhân vật chính trong tim tôi rồi à?
Linh đảo mắt, nhưng tim lại đập lệch nhịp. Cậu ghét cảm giác đó — cảm giác mong chờ một câu nói có thể thay đổi cả cục diện.
Hai người ngồi trên bãi cỏ, trăng treo lơ lửng như một nhân chứng im lặng.
Việt Tiến nhìn thẳng vào Linh, ánh mắt không còn đùa cợt.
#dvt | Đỗ Việt Tiến
Linh, nếu một ngày cậu không ổn, cậu có nói thật với tôi không?
Câu hỏi đơn giản đến mức đáng sợ. Không hoa mỹ, không vòng vo. Chỉ là một đường thẳng, còn Linh thì quen sống trong những khúc cua
#btl | Bùi Trường Linh
Tôi ổn mà.
Và ngay khoảnh khắc đó, cậu biết mình vừa chọn cách dễ nhất — tiếp tục nói dối
Mọi thứ đến vào một tối mưa
Ba Linh bỏ đi sau một trận cãi vã cuối cùng. Cửa đóng sầm, mẹ ngồi thụp xuống sàn, còn Linh đứng chết lặng. Điện thoại rung liên tục.
#dvt | Đỗ Việt Tiến
: Cậu ở đâu?
#dvt | Đỗ Việt Tiến
: Đừng nói với tôi là cậu “ổn” nữa.
#dvt | Đỗ Việt Tiến
: Linh, trả lời đi.
Lần đầu tiên, Linh không nhìn trăng. Cậu nhìn vào màn hình sáng xanh và gõ một câu mà tay run đến mức gõ sai ba lần.
#btl | Bùi Trường Linh
: Tôi không ổn.
Chỉ ba chữ. Nhưng là ba chữ thành thật nhất trong suốt nhiều tháng qua
Mười lăm phút sau, Việt Tiến đứng trước cửa nhà cậu, tóc ướt sũng vì mưa, áo dính nước lạnh.
#dvt | Đỗ Việt Tiến
Tôi không phải mặt trăng. Tôi không cần cậu phải nói dối để giữ tôi trên trời.
Anh bước tới, kéo Linh vào lòng, cái ôm chặt đến mức như thể nếu buông ra, Linh sẽ lại quay về làm cái bóng của chính mình.
#dvt | Đỗ Việt Tiến
Cậu yếu cũng được. Khóc cũng được. Nhưng đừng diễn “ổn” trước mặt tôi nữa. Tôi không tuyển người yêu casting vai siêu nhân
Linh bật cười trong nước mắt. Lần đầu tiên, cậu thấy mình không cần phải mạnh.
Và trong khoảnh khắc đó, trăng ngoài kia vẫn sáng. Nhưng lần đầu tiên, Linh không cần ngẩng lên nhìn để xin phép được yếu đuối
Chọn để một người bước vào vùng tối của mình
Và có lẽ, hành trình tập nói dối mặt trăng đã đến hồi kết.
npt | Nguyễn Phương Thảo
oi dm, chua du 1000 chu
Download MangaToon APP on App Store and Google Play