Cuộc Sống Sau Căn Biệt Thự Xa Hoa
Không cảm xúc hay lương tâm
Cửa phòng mở, cô hầu bước vào, đánh thức ông chủ như thường lệ
Nhưng hôm nay, sự bình thường đó đã đi đâu rồi, tiếng la hét thất thanh vang vọng, căn biệt thự trở nên nhốn nháo, người làm chạy đôn chạy đáo
Trước cổng, vài ba xe cảnh sát dùng lại ngay khi còi báo tắt lịm, sẵn sàng tiếp nhận án mạng
Ngay khi vào phòng, mùi máu tanh tưởi xộc thẳng lên não bộ làm cho vài người rời khỏi phòng ngay tức khắc
Máy ảnh tách tách với ánh đèn flash chụp lại hiện trường. Một người đàn ông nhắm mắt như đang ngủ nhưng phần bụng đã bị moi móc nội tạng một cách dã man. Người ra tay chắc chắn rất tàn nhẫn khi xuống tay như này
Thành Trung
Dựa vào vệt máu và thi thể, nạn nhân đã tử vong khoảng 9 giờ trước, tức là 11 giờ
Đại Vĩ
Trường Nam, lập tức thẩm vấn tất cả các người làm
Đại Vĩ
Và xem lại tất cả các camera từ 11 giờ hôm qua
Sau hơn 2 tiếng tìm trong các ngóc ngách, lục tung hết thùng rác, vẫn chẳng tìm thấy được gì cả
Không vật chứng, không nhân chứng và cũng chẳng một giọt máu nào được để lại. Tất cả như biến vào hư không
Đại Vĩ
Không có gì luôn à?
Không cất tiếng, chỉ một cái gật đầu thay câu trả lời nặng nề
Bầu không khí tĩnh lặng làm người ta rợn cả tóc gáy
Thời gian như kéo dài cả thế kỷ bị phá vỡ bởi tiếng bịch bịch ngày một gần rồi dừng trước mũi dài của đội trưởng
Đại Vĩ
Tình hình thế nào, có thu được điều gì hữu ích không?
Trường Nam
Không ạ, lời khai cho thấy không một ai ra vào từ 11 giờ tối qua, cả hệ thống cảnh báo hay tiếng nổ lớn cũng chẳng nghe
Trường Nam
Vẫn chưa xem, thưa anh
Đôi mắt anh ta lướt qua những anh em đang dựa lưng vào tường, đầu gục xuống với vài giọt mồ hôi đang chảy
Đại Vĩ
Đem tất cả các dữ liệu camera ghi được về rồi tiếp tục
Đại Vĩ
Các anh em mệt rồi, nghỉ ngơi thôi
Tiếng dòng người bước chân, tiếng cặp xách kéo lại, tiếng nói ồn ào chẳng hoà vào đâu dừng lại khi những bánh xe lăn đi
Họ là việc trong sự cố gắng và mỏi mệt, để rồi chẳng thu được gì ngoài sự thất vọng. Đâu ai hay biết, sau những tán lá của cái cây nào đó, có một người đang âm thầm quan sát tất cả
Ở mặt tối của xã hội hay gọi là thế giới ngầm, có một tổ chức. Không ồn ào, không ra oai, không tranh giành địa bàn nhưng chỉ cần nghe tên cũng khiến người ta dè chừng, DK
Nơi đây tập trung những người được rèn luyện với bài tập và chế độ khắc nghiệt, để nhận các hợp đồng với con số hàng tỷ để giết người theo yêu cầu, hoặc không
Và em là một trong những người được xem là sống trong thế giới mà cảm xúc, hay lương tâm không được phép tồn tại
Thế giới cô độc
Căn phòng tối giản màu đen bao trùm hai con người. Khói thuốc phảng phất trong không khí, sự tĩnh lặng đột nhiên bị phá vỡ
Dương Bắc
Nhìn nhận được lỗi của bản thân chứ?
Chiếc ghế từ từ xoay, khuôn mặt nghiêm khắc không cảm xúc nhìn em
Dương Bắc
Đừng đùa với tao
Dương Bắc
Mày đọc hợp đồng rồi chứ
Dương Bắc
Mày đọc yêu cầu tao nghe xem nào
Thiên Ngọc
"Khiến ông ta đau đớn nhất có thể, càng man rợ càng tốt"
Thiên Ngọc
Tôi moi nội tạng khi ông ta còn sống, để ông ta tự gặm nhấm, và tận hưởng cái chết
Thiên Ngọc
Thế không đủ đau đớn à?
Dương Bắc
Nhưng làm gì cũng phải nghĩ tới cái kết chứ
Dương Bắc
Người ta sẽ biết..-
Thiên Ngọc
Tôi đã thu xếp rồi
Thiên Ngọc
Ông cứ từ từ mà tận hưởng tin tức trên tivi đi
Thiên Ngọc
Ông còn trẻ, chưa lãng đâu
Em quay mặt và bước đi không một chút lưu luyến, bỏ lại ông ta trầm ngâm một mình
Nơi em sống cách xa thành phố mà em cho là ồn ào đến mức phiền phức
Một căn biệt thự với cấu trúc như toà nhà kiên cố bất khả xâm phạm, sừng sững cô độc nơi vắng vẻ này
Em vào phòng ngủ, ngã phịch xuống. Không nói cũng chẳng nhắm mắt, chỉ nhìn vào trần rồi trôi nổi trong khoảng thời gian trống rỗng
Tiếng chuông cửa phá tan dòng chảy của sự yên bình trong em
Em mở cửa, không bộc lộ sự tức giận
Mai Ly
Ông chủ bảo tôi đến đây, và ông đã thông báo với cô rồi
Thiên Ngọc
Nhầm rồi, chẳng có thông b-..
Chuông điện thoại vang lên, cắt ngang lời xua đuổi
Màn hình hiện lên người gọi đến là " Ông chủ"
Dương Bắc
📞Đón tiếp khách tốt, nội dung tao sẽ nhắn qua
Ông ta cúp máy, không để em từ chối
Thiên Ngọc
'Mẹ nó, thằng chó'
Mai Ly
Có vẻ thông báo trễ nhỉ?
Chiếc vali kéo vào nhà, báo hiệu cho một người mới, khiến em khó chịu mà chẳng thể nói ra
Thiên Ngọc
Sàn rộng thênh thang ra đấy, tha hồ mà ở
Như thấy được tâm tư em, chị nhìn em, hơi nghiêng đầu rồi hỏi
Sống như một con sói cô độc từ đó đến giờ mà nay lại phải ở chung với người khác, khó chịu cũng là điều dễ hiểu
Ấy vậy mà, thay vì trả lời với câu hỏi đó bằng cách tử tế và mở lòng thì em lại đi ngược với nó
Thiên Ngọc
Đừng có xen vào đời tư của tôi
Chị nhẹ nhàng bước và ngồi xuống ghế sofa
Mai Ly
Thế tôi phải hỏi lại à?
Mai Ly
Tôi ở đâu đây? Trong căn nhà này?
Thiên Ngọc
Muốn ở đâu thì ở, đừng xen vào cuộc sống của tôi
Mai Ly
Nhưng mà này, tôi lớn hơn em đấy
Mai Ly
Nên dùng kính ngữ chút đi
Chiếc muỗng trên tay em khựng lại, mắt em đảo sang, nhìn thẳng người ngồi trên sofa
Thiên Ngọc
Chẳng là gì thì không cần thiết đến vậy đâu
Thiên Ngọc
Có lớn hơn hay sao thì cũng đâu đến nỗi quan trọng trong tầm mắt tôi mà tôi phải làm theo ý thế
Thiên Ngọc
Đừng bao giờ nghĩ rằng tôi sẽ làm theo bất cứ điều gì mà đối phương muốn đâu
Mai Ly
Bướng quá đấy cô gái
Môi em khựng lại, chẳng nói nổi, chỉ quay đi, tiếp tục với ly thủy tinh trên tay
Chị không nhận được hồi âm, đứng dậy và cất bước chậm rãi đến gần em. Rồi dừng lại, chống một tay lên bàn, quan sát "cây nấm" pha nước
Mai Ly
Đừng có giữ cái vẻ cứng nhắc đó
Mai Ly
Tên thật, không phải biệt danh
Thiên Ngọc
Tại sao lại muốn biết?
Thiên Ngọc
Vậy thì không cần phải biết
Mai Ly
Ngoài ra, còn để khắc ghi vào tâm trí, hằn lên não bộ
Em dừng tay rồi tiếp tục với công việc
Mai Ly
Tên như tính cách vậy
Đoản mệnh
Em cầm ly nước vừa pha xong, con ngươi liếc nhanh qua khoảng trống bên cạnh rồi nhìn chị
Em bước thẳng lên phòng rồi đóng cửa
Ngón tay ấn lên màn hình, vào tin nhắn, sau khi đọc xong mắt em tối sầm lại
Dương Bắc
💬Mai Ly sẽ sống chung với mày cho đến khi nào có lệnh khử nó. Đây là thông báo, mày không có quyền từ chối
Em chửi thầm trong lòng tên chủ chó không những cho người ta địa chỉ của em mà còn bắt em phải sống chung không thời hạn nhất định
Sau khi đi quanh nhà rồi chọn một phòng đối diện phòng em mà bước vào
Căn phòng mang sắc đen trắng tối giản, giường lớn được đặt ngay giữa, chiếc bàn làm việc được kê trong một góc.Cách bài trí đơn giản, không cầu kì
Mai Ly
Nói lên cả tâm hồn bằng một căn phòng à
Chị bước đến gõ cửa phòng em
Giọng em từ trong vang lên
Mai Ly
Tôi không muốn ở một mình
Thiên Ngọc
Ở đây không phải chỗ mà bất cứ ai có thể vào ngoài tôi
Mai Ly
Vậy tôi là ngoại lệ nhỉ?
Vừa nói chị vừa đẩy vali vào trong
Cửa đóng lại, chị áp sát khiến lưng em và phải mặt cửa
Thiên Ngọc
Giữ khoảng cách
Mai Ly
Cách nhau 2cm rồi còn gì?
Thiên Ngọc
Ít nhất phải 2m
Mai Ly
Tôi là ngoại lệ cơ mà
Thiên Ngọc
Ngoại lệ cái gì chứ
Mai Ly
Vừa bảo không ai được vào đây ngoài em, tôi vào được
Mai Ly
Giữ khoảng cách ít nhất 2m, tôi 2cm
Mai Ly
Vậy được tính là ngoại lệ rồi
Thiên Ngọc
Cái logic kiểu mẹ gì thế
Mai Ly
Logic vậy là quá hợp lý luôn ấy chứ, có ý kiến gì à?
Thiên Ngọc
'Hợp lý con mẹ nhà mày'
Mai Ly
Chửi thì chửi thẳng ra, chửi thầm làm gì cho ôm cục tức vào lòng
Đồng tử em mở to, nhìn thẳng vào mắt chị, vô vàn câu hỏi được đặt ra sau vẻ mặt có vẻ dửng dưng của em
Thiên Ngọc
Mặt có số tướng đấy
Thiên Ngọc
Coi chừng đoản mệnh
Mai Ly
Thầy bói nói tôi sống dai, không biết có nên tin vào đôi mắt tin tường này không nhể?
Em đẩy chị ra, nhưng vô tình để chị thấy được cuộc đời em khi tay em tiếp xúc với cơ thể chị
Chị không trả lời, cười mỉm một cách ẩn ý
Download MangaToon APP on App Store and Google Play