Woke
Mầm Gai
Khu cảng cũ về đêm giống như một vết sẹo chưa bao giờ lành. Container xếp chồng như những khối bê tông vô cảm, loang lổ rỉ sét. Gió từ sông thổi vào mang theo mùi kim loại và muối mặn, quẩn trong những con hẻm tối, nơi đèn đường vàng vọt treo lơ lửng như mắt người thức trắng.
Gnas đứng dưới mái hiên của tiệm sửa xe bỏ hoang, điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay chai sạn. Khói thuốc vẽ lên gương mặt cô những đường mờ đục. Hai mươi ba tuổi, nhưng đôi mắt đã mang vẻ mỏi mệt của người sống quá lâu với nợ nần và trách nhiệm.
Cô bỏ học năm mười bảy. Sau lần đó.
Mẹ cô vẫn nói, nếu hôm ấy bà không lao ra giữa đám hỗn chiến trước quán bar Ercho, có lẽ mọi thứ đã khác. Nhưng bà là mẹ, và mẹ thì luôn lao vào khi thấy con mình sắp bị đánh gãy xương.
Hansel lúc đó cũng mười bảy, gương mặt đỏ au vì máu và rượu. Một cú đẩy vô thức, chỉ để thoát khỏi đám đông đang giằng co. Bà ngã xuống mặt đường. Đầu đập vào cạnh vỉa. Tiếng va chạm khô khốc hơn cả tiếng chửi rủa xung quanh.
Nhưng viện phí thì không quan tâm ai cố ý.
Gnas rít sâu một hơi, thuốc cháy gần hết. Cô không ghét Hansel vì cú đẩy đó. Cô ghét ánh mắt thờ ơ của Hansel khi đứng dậy, lau máu trên môi và nói một câu xin lỗi không có trọng lượng.
Lúc dó Hansel nói thế, Gnas ngẫm lại tại sao không tát vào mặt cô ta rồi nói mày xin lỗi như thế thì sao không ngậm mồm luôn đi
Như thể xin lỗi là đủ để xóa đi một năm nằm viện, một đống hóa đơn và một đứa con gái phải bỏ dở tương lai.
Cô giẫm tắt điếu thuốc, điện thoại rung trong túi áo khoác.
Fyfy
Tối nay mưa. Cô có qua đón tôi không?
Tin nhắn hiện lên, ngắn gọn. Nhưng Gnas biết, đằng sau những chữ đó là một người con gái đang dựa lưng vào quầy bar, tóc buộc cao, tay lau ly thủy tinh, mắt thỉnh thoảng liếc về phía cửa.
Gnas không trả lời ngay. Cô luôn để Fyfy chờ một chút. Không phải vì muốn làm giá. Mà vì cô sợ nếu trả lời quá nhanh, người ta sẽ biết cô để tâm nhiều đến mức nào.
Fyfy
Hai giờ. Có thể trễ hơn
Gnas nhìn dòng chữ “có thể trễ” lâu hơn cần thiết. Cô biết quán Ercho thuộc khu quản lý phía Đông. Người ta đồn đó là địa bàn của nhà Yves, con gái ông trùm kiểm soát sòng bài và mấy quán bar lớn nhất khu này.
Một khoảng lặng vài giây.
Fyfy
Cô lúc nào cũng nghĩ tôi yếu đuối thế?
Gnas nhìn tin nhắn đó mà không trả lời. Cô không nghĩ Fyfy yếu. Cô chỉ biết, khu này nuốt người như nuốt thuốc lá, từng hơi một, đến khi không còn gì ngoài tàn tro.
Hai giờ mười lăm phút, mưa bắt đầu nặng hạt.
Ercho sáng đèn. Nhạc điện tử trầm đục dội ra từ cửa kính dày. Người ra vào lẫn lộn mùi nước hoa rẻ tiền và khói thuốc.
Gnas đứng dưới mái hiên đối diện, tay đút túi, mắt không rời cửa quán.
Fyfy bước ra lúc hai giờ ba mươi. Áo khoác mỏng, tóc hơi rối, môi tái nhợt do mệt. Cô cầm ô nhưng không mở, như thể mưa chỉ là cái cớ để ai đó phải tiến lại gần mình hơn.
Fyfy nhìn thấy cô, môi cong lên rất khẽ.
Fyfy bật cười, lúc nào cô ta cũng nói không
Gnas không giải thích rằng cô đã đứng đó từ một giờ bốn mươi lăm.
Họ không nắm tay. Không ôm. Giữa họ chưa từng có những cử chỉ rõ ràng. Chỉ là Gnas sẽ đưa Fyfy về, thỉnh thoảng mua cho cô hộp mì khuya, và đứng dưới nhà trọ cũ đến khi đèn phòng bật sáng.
Trên đường về, Fyfy nói về một vị khách mới.
Fyfy
Hôm nay cô ta ngồi quầy. Không uống gì, chỉ nhìn thôi
Gnas
Cô đừng dính vào người đó
Gnas không đáp. Trong lòng cô có thứ gì đó khó chịu len lỏi, không phải ghen, mà là cảm giác mình đứng ngoài một cuộc chơi mà luật lệ không do mình đặt ra.
Ba ngày sau, Gnas phải ghé tiệm sửa xe của Hansel.
Chiếc xe phân khối lớn của cô phát tiếng lạ khi tăng ga. Đội đòi nợ thuê của cô cần xe ổn định. Mỗi chuyến đi là tiền thuốc cho mẹ.
Hansel cúi người dưới gầm xe khi Gnas bước vào. Tiếng kim loại va chạm chan chát.
Hansel
Đến trễ mười phút, tôi còn hẹn với khách khác
Hansel
Cô thì làm gì còn lí do nào khác để đến gặp tôi
Gnas tựa lưng vào tường, khoanh tay. Mùi dầu nhớt khiến cô nhớ lại những ngày mười bảy, khi cả hai còn lao vào đánh nhau vì những lý do ngu ngốc.
Hansel chui ra, tóc dính mồ hôi, tay đen vì dầu.
Hansel
Cô vẫn đưa con bé bartender về à?
Hansel
Không, thấy cô thay đổi.
Hansel
Tôi học cách đứng gần người có tiền
Hansel
Dạo này tôi hay dây dưa với một cô bé hơn một tuổi
Câu đó vang lên giữa không gian hẹp như một mũi kim.
Hansel
Qua lại gì? Chỉ nhận vài chuyến giao hàng
Hansel
Con nhỏ hư hỏng đó đòi tôi chuyển hàng “xám”
Hansel nhìn cô, ánh mắt khó đọc.
Gnas
Lo cho cái mạng của Yves khi dính vào cô, sợ Yves sẽ đập đầu vào chỗ nào đó rồi tốn một mớ tiền nhập viện
Hansel cười, nhưng tiếng cười không vui.
Hansel
Vẫn còn ghét tôi tới vậy cơ à?
Hansel
Yves có tiền trả viện phí mà
Hansel
Không cần vật lộn như cô
Gnas không trả lời. Cô ghét Hansel cay đắng. Cô ghét cả cái cảm giác thua kém khi đứng cạnh người như Hansel. Hansel là người có thể cười nói với Yves mà không cần cúi đầu, không như cô.
Trong quán Ercho, Yves ngồi ở bàn gần quầy bar, áo sơ mi trắng, cổ tay đeo đồng hồ mỏng tinh xảo. Cô không cần nói lớn, nhưng nhân viên nào cũng tự động cúi đầu khi đi ngang.
Fyfy lau ly, cố giữ nhịp thở đều.
Yves nhìn cô qua ánh đèn mờ.
Yves
Chị làm ở đây bao lâu rồi?
Yves
Lương có đủ sống không?
Yves
Nếu tôi trả gấp đôi, chị có đồng ý làm quản lý quán không?
Fyfy không trả lời ngay. Cô biết, mỗi lời đề nghị ở khu này đều có cái giá khác đi kèm.
Fyfy
Tôi nghĩ tôi hợp với quầy thường
Yves gật đầu, như thể đã đoán trước.
Yves
Tôi thích người biết tự lượng sức
Yves
Nhưng đừng tự đánh giá thấp mình.
Ánh mắt cô dừng lại trên mắt Fyfy lâu hơn một giây.
Ở góc tối gần cầu thang, Joucy đứng ghi sổ thu chi. Cô nhìn cảnh đó, không chớp mắt.
Joucy từng được Yves trả nợ cho gia đình. Từ đó, cô sống như cái bóng sau lưng Yves. Phục tùng, lặng lẽ, và yêu bằng thứ tình yêu không cần hồi đáp.
Tối đó, Joucy mở một tài khoản ẩn danh.
Cô theo dõi trang cá nhân của Fyfy. Ghi lại giờ online. Những bài đăng cũ. Những lượt thích của Yves. Cô thu thập mọi thông tin có thể.
Đêm mưa thứ năm, Gnas và Fyfy ngồi dưới mái hiên nhà trọ.
Fyfy
Cô có bao giờ muốn rời khỏi đây không?
Fyfy im lặng. Rồi khẽ nói
Gnas nhìn cô. Trong mắt Fyfy có thứ gì đó không thuộc về khu cảng này, một tham vọng mỏng manh.
Gnas
Cô cần tiền đến thế à?
Fyfy
Cô mà chẳng cần tiền?
Gnas không biết trả lời sao. Cô chỉ biết mình có thể bạo lực, làm tất cả, nhưng không thể cho cô thứ cô cần.
Điện thoại Fyfy rung. Cô liếc nhìn màn hình, rồi tắt nhanh.
Gnas không hỏi thêm. Nhưng trong lòng cô, một mầm gai rất nhỏ bắt đầu nhú lên.
Đêm đó, khi Fyfy ngủ, Joucy ngồi trong phòng trọ hẹp của mình, ánh đèn bàn hắt xuống cuốn sổ nhỏ.
“02:17 – Fyfy online.
02:19 – Yves online.
02:22 – Cả hai offline.”
Một tuần sau, Yves nhắn tin riêng cho Hansel.
Trước đó, cô đã nhìn thấy cách Hansel nói chuyện với Gnas trong tiệm sửa xe. Ánh mắt Hansel khi nhìn Gnas không giống ánh mắt của kẻ thù.
Yves thích những thứ không dễ có.
Điện thoại Hansel rung khi cô đang ở gara.
Yves
Còn cần tiền không Hansel?
Hansel
Không lúc nào là không
Yves
Biết mà, hỏi để tự nói ra thôi
Yves
Nhưng tôi muốn hỏi thôi
Hansel nghe tới đây thì giật thót mình.
Yves
Thân với con bé bartender ở quán tôi lắm à?
Hansel nhìn màn hình lâu hơn bình thường.
Cô nhớ lại cảnh Gnas đứng dưới mưa đợi Fyfy. Nhớ ánh mắt Gnas dịu lại khi nói chuyện với cô gái đó.
Một lát sau, tin nhắn tiếp theo hiện lên.
Ngoài trời, mưa lại bắt đầu rơi
Ở một góc khác của thành phố, Joucy khép cuốn sổ, ánh mắt sáng lên như người vừa nhìn thấy mồi lửa đầu tiên.
Và ở trước cửa nhà trọ cũ kỹ, Gnas đứng nhìn lên ô cửa sổ nơi Fyfy vừa tắt đèn, không biết rằng từ khoảnh khắc này, từng sợi dây mỏng manh giữa họ đã bắt đầu bị kéo căng, không phải bởi một bàn tay duy nhất, mà bởi lòng tham, ghen tuông và nỗi sợ thua kém âm ỉ trong mỗi người.
Vết nứt
Khu cảng những ngày cuối mùa mưa không lạnh theo cách khiến người ta phải khoác thêm áo, mà ẩm theo kiểu len lỏi vào từng thớ thịt, âm thầm bám lên tường gạch loang lổ, mái tôn han gỉ và cả những câu chuyện chưa kịp nói đã hóa thành im lặng. Không khí đặc quánh mùi nước đọng và kim loại cũ, như thể mọi thứ ở đây đều đang chậm rãi mục đi mà chẳng ai đủ rảnh để nhận ra.
Gnas không nhận ra sự thay đổi bằng một biến cố cụ thể. Không có cảnh tượng bùng nổ hay một lời thú nhận bất ngờ. Chỉ là những chi tiết nhỏ đến mức nếu không để tâm sẽ dễ dàng bỏ qua.
Fyfy tan ca muộn hơn vài hôm liền.
Tin nhắn không còn đến thường xuyên.
Và giữa hai người bắt đầu xuất hiện những khoảng lặng dài hơn bình thường, nhất là khi đêm xuống.
Không ai nhắc đến. Nhưng cả hai đều cảm thấy.
Ba ngày sau khi Yves chủ động nhắn cho Hansel về việc nhờ cô vận chuyển hàng, điện thoại Fyfy rung lên vào lúc gần nửa đêm.
Không phải lời mời.
Không phải đề nghị.
Chỉ một câu hỏi, được đặt ra như thể vô tình.
Yves
Chị thường về một mình à?
Fyfy đang đứng trong căn phòng trọ chật hẹp, tóc còn nhỏ nước xuống cổ áo. Cô nhìn dòng tin nhắn khá lâu, đủ lâu để nghĩ đến ánh mắt hôm đó trong quán bar. Ánh mắt không mang vẻ quan tâm. Nó giống sự cân nhắc.
Cô hiểu Yves không hỏi vì lo lắng.
Nhưng Fyfy chưa từng là kiểu người sợ quyền lực. Thứ cô sợ là túi tiền rỗng.
Dòng “đã xem” xuất hiện gần như ngay lập tức. Ba chấm hiện lên, biến mất, rồi lại hiện lên như một nhịp thở có chủ ý.
Một phút trôi qua. Hai phút.
Yves
Quen không đồng nghĩa với an toàn
Fyfy không trả lời thêm. Cô đặt điện thoại xuống bàn, ngước nhìn trần nhà loang vết ẩm mốc như bản đồ của những năm tháng nghèo nàn. Câu nói kia không khiến cô thấy được che chở. Nhưng nó khiến cô nhận ra mình đang nằm trong tầm mắt ai đó.
Ở khu này, được chú ý đôi khi còn đáng giá hơn tiền lương.
Trong khi đó, Hansel bắt đầu nhận những chuyến hàng xám từ phía Đông. Không phải vì cô bị Yves mê hoặc, mà vì cô mệt mỏi với cảm giác phải cúi đầu.
Từ nhỏ, Hansel đã quen với ánh nhìn thương hại lẫn dè chừng mỗi khi người ta biết chuyện gia đình cô đổ vỡ, biết quá khứ cô từng ở trại cải tạo. Yves không nhìn cô theo cách đó. Ánh mắt cô ta giống người đang định giá một món hàng hiếm.
Hansel muốn chứng minh mình không phải thứ bỏ đi.
Tối ấy, Yves hẹn Hansel ở bãi container số 17.
Hansel đến đúng giờ. Yves đứng dựa vào xe, áo khoác dài che nửa thân người, gương mặt dưới ánh đèn vàng mang vẻ bình thản đến khó chịu.
Hansel
Tiền đủ thì tôi không trễ.
Hansel không đáp. Cô chờ nội dung chính. Nhưng Yves lại rẽ sang hướng khác.
Yves
Cô quen Gnas lâu chưa?
Yves nhìn thẳng vào mắt cô.
Yves
Cô ta thay đổi vì cô bartender kia, đúng không?
Hansel siết tay, móng tay hằn vào lòng bàn tay.
Hansel
Cô quan tâm quầy bar hơi nhiều.
Yves
Tôi quan tâm những thứ thuộc phạm vi của mình.
Khoảng lặng rơi xuống giữa hai người như lớp bụi mỏng
Hansel chợt hiểu, câu hỏi kia không nhằm vào Gnas. Nó là phép thử.
Hansel
Gnas không dễ bị dắt mũi đâu, nếu cô định chiếm lấy Fyfy thì đừng dùng cách đó
Yves
Ai cũng có điểm yếu mà
Hansel thừa biết điểm yếu của Gnas là ai.
Tin đồn đến với Gnas theo cách của khu cảng, lặng lẽ, đổi chủ vài lần trước khi chạm đến tai cô.
Cô ta nói khi cả hai đứng trước quán cà phê xập xệ gần bến tàu
August
nghe nói Fyfy được gọi lên VIP mấy hôm nay, cô ta được gọi để pha nước riêng cho khách
Gnas rít một hơi thuốc, khói tan vào mưa bụi.
Gnas
Làm thêm kiếm tiền thôi.
August nhìn cô lâu hơn bình thường.
August
Chị không thấy lạ à?
August
Yves hồi trước không mấy khi đến bar
August
Nhưng cũng không hợp lý
Gnas
Mày đang bơm đặt về bạn tao à?
Gnas đã sống đủ lâu để biết ghen tuông không bằng chứng chỉ khiến mình trông ngu xuẩn.
Nhưng tối đó, khi cô đứng trước quán Ercho, cô thấy Fyfy không ở quầy thường.
Fyfy đứng gần khu VIP. Tóc xõa thay vì buộc cao.
Không chạm vào nhau.
Không cử chỉ vượt giới hạn.
Chỉ có ánh mắt giữ lại quá lâu.
Gnas đứng dưới mưa.
Cô không bước vào.
Cô quay xe.
Trong căn phòng nhỏ phía sau sòng bài, Joucy mở laptop.
Cô không cần hack. Cô chỉ cần mật khẩu. Và Yves đã tin cô đủ lâu để bất cẩn.
Joucy mở đoạn chat giữa Yves và Fyfy. Cô không đọc toàn bộ. Cô chọn những câu có thể hiểu sai, những thứ dễ bị phóng đại.
Cô muốn Gnas tự nghi ngờ trước đã.
Hai ngày sau khi Gnas im hơi lặng tiếng, Fyfy chủ động nhắn cô
Fyfy
Cô không ghé mấy hôm rồi
Gnas đang ở bãi container, vừa xử lý xong một vụ đòi nợ. Máu người khác còn dính trên tay. Cô nhìn màn hình rồi nhìn xuống tay mình. Cô không muốn Fyfy thấy phần này của mình.
Gnas đọc lại câu đó vài lần. Cô không biết mình khác ở đâu. Cô chỉ biết mình không muốn đứng ngoài cuộc chơi.
Gnas
Lo cho khách VIP của cô đi
Gnas để chuông đổ đến khi tắt hẳn. Cô sợ giọng nói kia sẽ làm mình mềm lòng.
Tối đó, một tài khoản lạ gửi tin nhắn cho Gnas.
Không ảnh đại diện. Không tên.
Unknown
Có lẽ cô nên biết người cô đón mỗi đêm đang ngồi với ai.
Không quá đà. Chỉ là Fyfy đứng gần bàn VIP, Yves ngồi ở khoảng cách đủ để người ngoài hiểu lầm. Góc chụp khiến mọi thứ trông thân mật hơn thực tế.
Cô nhớ những lần Fyfy nhắc đến tiền. Nhắc đến chuyện rời khỏi nơi này. Nhớ ánh mắt khi nói về Yves, không phải sợ hãi, mà là hiếu kỳ.
Trong lòng Gnas không có cơn ghen dữ dội.
Chỉ là cảm giác thua.
Thua vì cô không có thứ Yves có.
Fyfy chờ tin nhắn.
Không có gì đến.
Cô tự hỏi mình đã sai ở đâu. Chưa hứa hẹn điều gì. Nhưng cô không thể phủ nhận mình bị hấp dẫn bởi viễn cảnh quyền lực kia mang lại.
Vì cô biết Gnas ghét người giàu đến mức coi họ là kẻ thù.
Fyfy không muốn trở thành ranh giới chiến tuyến.
Nhưng đồng thời, Fyfy cũng không thể ngờ Yves cũng nhắn tin với Hansel nhiều vô kể
Lời qua tiếng lại, cô có biết Hansel không mấy ưa cô, không rõ lí do
Tối đó, Yves lại nhắn cho Hansel
Yves
Cô nghĩ Gnas tin Fyfy đến mức nào?
Hansel ngồi trong xe, ánh đèn đường hắt lên màn hình.
Hansel
Không ai tin ai tuyệt đối.
Yves
Nếu một ngày cô ta biết Fyfy giấu điều gì đó, chuyện gì sẽ xảy ra?
Hansel không trả lời ngay. Cô hiểu Yves không hỏi cho vui.
Và Hansel nhận ra mình đứng quá gần bàn cờ.
Cuối tuần, Gnas vẫn đến đón Fyfy.
Nhưng không đứng sát. Không hỏi nhiều.
Trên đường về, Fyfy phá vỡ im lặng.
Fyfy
Cô nghe gì rồi đúng không?
Gnas
Cô có gặp Yves riêng không?
Fyfy
Để không phải sống mãi ở đây.
Gnas dừng xe trước nhà trọ.
Fyfy quay lại, mắt sáng vì tức giận.
Fyfy
Cô lúc nào cũng nói như thể tôi đã phản bội cô
Gnas ngồi trên xe, một mình giữa mùi mưa và kim loại lạnh.
Cô tin câu nói đó.
Nhưng niềm tin lần đầu tiên xuất hiện một vết nứt.
Ở nơi khác, Joucy nhìn lại bức ảnh đã gửi. Cô chỉ đẩy một hòn đá nhỏ xuống dốc.
Còn những gì sẽ lăn theo, ngay cả cô cũng không chắc mình có kiểm soát nổi.
Vết nứt đã có.
Chỉ cần thêm một lực rất nhẹ, mọi thứ sẽ bắt đầu vỡ.
con gpt nó ko đặt tên chap này
Sau đêm mưa hôm đó, khu cảng như thể yên tĩnh hơn bình thường, nhưng đó chỉ là lớp sương mỏng che lên những dòng chảy ngầm đang xoáy sâu phía dưới. Người ta vẫn ra vào quán Ercho, vẫn hút thuốc dưới mái hiên, vẫn giao tiền mặt trong bóng tối
những sợi dây đã bắt đầu chằng chịt hơn mức họ có thể nhìn thấy. Không ai đứng trên tất cả, không ai nắm trọn mọi bí mật, nhưng mỗi người đều đang giữ một mẩu sự thật đủ sắc để cứa vào da thịt người khác khi cần.
Gnas không còn đến đón Fyfy mỗi tối. Không phải vì cô không muốn, mà vì cô muốn biết nếu mình không xuất hiện, Fyfy có tự bước ra khỏi quán một mình hay không. Cô không nói lý do. Cô chỉ nhắn “Bận” và tắt máy sớm hơn thường lệ.
Cô tự nhủ rằng mình đang cho cả hai khoảng trống để suy nghĩ, nhưng sâu trong lòng, cô đang thử lòng Fyfy theo cách vụng về nhất. Khi người ta lớn lên trong thiếu thốn, tình yêu cũng biến thành một cuộc mặc cả âm thầm: ai cần ai hơn, ai có thể rời đi trước, ai sẽ quay lại.
Fyfy nhận ra sự thay đổi đó nhanh hơn Gnas tưởng. Cô vốn nhạy cảm với những khoảng lặng. Trong quán Ercho, cô học được cách đọc ánh mắt khách trước khi họ kịp lên tiếng. Cô biết ai đến vì rượu, ai đến vì cô, ai đến vì muốn quên một điều gì đó. Nhưng với Gnas, cô không muốn phải đoán.
Cô từng nghĩ giữa họ có một loại tin tưởng không cần nói ra. Giờ đây, mỗi lần nhìn thấy cửa quán mà không có bóng người quen thuộc đứng dưới mưa, trong lòng cô lại dấy lên một cảm giác vừa giận vừa hụt hẫng. Cô không trách Gnas nghi ngờ. Cô chỉ trách Gnas không hỏi thẳng.
Yves thì không vội. Cô không cần đẩy nhanh bất cứ điều gì. Với cô, quyền lực không nằm ở việc chiếm đoạt ngay, mà ở khả năng khiến người khác tự nguyện bước về phía mình. Cô tiếp tục xuất hiện ở Ercho với tần suất đều đặn nhưng không quá dày.
Có hôm chỉ ngồi năm phút rồi đi. Có hôm ngồi cả tiếng nhưng không nói gì nhiều. Cô để Fyfy tự quen với sự hiện diện đó, như người ta quen với mùi khói thuốc trong quán bar, ban đầu khó chịu, sau đó thành bình thường.
Một tối thứ tư, Yves nhắn cho Fyfy trước khi quán mở cửa.
Yves
Tối nay tôi có vài khách ở phòng sau. Chị pha giúp tôi loại cocktail hôm trước.
Fyfy nhìn tin nhắn rất lâu. Loại cocktail hôm trước là do cô tự nghĩ ra, không có trong menu. Yves đã uống một ngụm, đặt ly xuống và nói “Khá đấy.” Chỉ hai chữ, nhưng đủ khiến cô nhớ.
Yves không trả lời thêm. Sự im lặng của cô luôn có trọng lượng. Nó khiến người khác tự suy diễn nhiều hơn cần thiết.
Tối đó, khi Fyfy mang khay vào phòng sau, cô không thấy Hansel. Điều đó làm cô thở nhẹ hơn một chút, dù cô không rõ vì sao. Nhưng khi quay ra quầy, cô bắt gặp Hansel đang dựa vào tường gần lối thoát hiểm, tay cầm điếu thuốc chưa châm lửa, mắt nhìn cô như thể muốn hỏi điều gì đó mà không biết bắt đầu từ đâu.
Hansel
Cô lại đi lên phòng VIP à? Sao quản lý không thăng chức cho cô lên nhân viên trên đó luôn mà cứ chờ khách yêu cầu vậy
Fyfy đặt khay xuống, cố giữ giọng bình thường.
Fyfy
Cô quan tâm để làm gì?
Hansel
Không quan tâm. Chỉ thấy lạ. Gnas dạo này không qua nữa.
Tên Gnas được nhắc đến khiến không khí chùng xuống. Fyfy quay đi, lau quầy chậm rãi.
Hansel
Bận thật hay bận tránh?
Hansel hỏi tiếp, như thể không kiểm soát được sự thôi thúc của mình.
Fyfy ngẩng lên, ánh mắt sắc lại.
Hansel
Tôi chỉ muốn nói, cô đừng để người khác làm cô đổi ý.
Fyfy
Cô nói chuyện kiểu gì đấy?
Fyfy
Tôi không có tâm trạng đâu
Fyfy
Cô đừng tưởng tôi không biết chuyện cô thích Gnas từ năm 17 tuổi tới giờ
Fyfy
Nếu cô đến để mong tôi nhường Gnas cho cô
Fyfy
Cô cứ việc giành lấy Gnas
Hansel nhìn về phía phòng sau nơi Yves đang tiếp khách. Cô không trả lời. Nhưng cái nhìn đó đã đủ.
Fyfy không thích bị đặt vào vị trí phải chọn phe. Nhưng cô cũng không phủ nhận rằng sự quan tâm của Yves khiến cô thấy mình có giá hơn trong mắt thế giới này.
Trong khi đó, ở căn phòng nhỏ phía sau sòng bài, Joucy đang ngồi trước màn hình điện thoại, đọc lại đoạn chat giữa Yves và Hansel. Cô không biết hết mọi chuyện. Cô không thấy được ánh mắt Hansel khi nhìn Gnas, cũng không nghe được lời nói giữa Fyfy và Gnas trong những đêm mưa. Nhưng cô thấy đủ để tưởng tượng.
Cô thấy Yves hỏi Hansel về Gnas.
Cô thấy Yves hẹn Hansel ở bãi container.
Cô thấy Yves nhắn cho Fyfy trước giờ làm.
Những mảnh rời rạc đó trong đầu Joucy không đứng yên. Chúng ghép lại thành một bức tranh mà trung tâm luôn là nỗi sợ bị bỏ rơi.
Joucy từng nghĩ mình hiểu Yves hơn bất cứ ai. Cô là người xử lý sổ sách, biết từng khoản tiền ra vào, từng mối quan hệ làm ăn. Cô là người đứng sau khi Yves giải quyết rắc rối. Cô là người duy nhất biết Yves ghét nhất điều gì – ghét bị xem như chiếc ví biết đi.
Nhưng giờ đây, cô thấy Yves dành ánh nhìn khác cho hai người phụ nữ kia.
Joucy không ồn ào. Cô không đến hỏi Yves trực tiếp. Cô chọn cách khác
Tối hôm đó, cô nhắn tin cho Fyfy bằng tài khoản ẩn danh, nhưng không gửi ảnh nữa. Lần này, cô muốn nói.
Unknown
Cô nghĩ mình đặc biệt lắm à?
Fyfy đang lau ly, điện thoại rung trong túi tạp dề. Cô liếc nhìn, thấy tài khoản lạ, định bỏ qua nhưng rồi vẫn mở.
Unknown
Người thấy rõ cô đang làm gì.
Unknown
Tiếp cận Yves. Cố leo lên bằng người khác.
Fyfy tắt màn hình. Cô không muốn dây dưa với kẻ giấu mặt. Nhưng những chữ đó không biến mất khỏi đầu. Cô bắt đầu nhìn quanh quán với ánh mắt khác. Ai đang quan sát? Ai đang ghi nhớ từng cử chỉ của cô?
Ở phía bên kia thành phố, Joucy nhìn màn hình tối lại mà tim đập nhanh hơn bình thường. Cô không giỏi đe dọa. Cô giỏi tích lũy. Nhưng hôm nay, cô không kìm được. Cô muốn thử phản ứng.
Sáng hôm sau, Joucy đến gặp Yves sớm hơn thường lệ. Cô đặt sổ sách xuống bàn, cố giữ giọng bình thản.
Yves ngẩng lên, ánh mắt lạnh vừa đủ.
Joucy
Tớ chỉ… thấy cậu dạo này quan tâm quán bar nhiều hơn.
Câu hỏi đó không mỉa mai. Nó thẳng thắn đến mức khiến Joucy đỏ mặt.
Joucy
Tớ không có quyền đó
Yves
Cậu không có quyền đó
Câu nói không mang ý tàn nhẫn, nhưng nó xác định ranh giới.
Joucy
Tớ xin lỗi. Tớ chỉ sợ cậu bị lợi dụng.
Yves
Tớ không dễ bị lợi dụng
Cửa đóng lại. Joucy đi dọc hành lang dài, tim như bị bóp chặt. Cô không trách Yves. Cô trách chính mình vì đã hy vọng quá nhiều.
Nhưng hy vọng không chết. Nó biến dạng.
Buổi tối hôm đó, Joucy chủ động nhắn cho Gnas bằng tài khoản ẩn danh, nhưng lần này không chỉ gửi ảnh. Cô gửi đoạn tin nhắn cắt từ cuộc trò chuyện giữa Yves và Fyfy, chỉ giữ lại phần “Khu này không an toàn” và “Quen không có nghĩa là không nguy hiểm.”
Unknown
Cô nghĩ cô bảo vệ được cô ta à?
Gnas đang ngồi một mình trong phòng trọ, nhìn tin nhắn hiện lên. Cô không trả lời. Nhưng cô lưu lại.
Trong đầu cô, mọi thứ bắt đầu nối lại.
Gnas không muốn tin rằng Fyfy đang dần rời khỏi cô vì tiền và quyền lực. Nhưng cô cũng không muốn bị xem như kẻ ngáng đường.
Hai ngày sau, Gnas chủ động nhắn cho Fyfy trước.
Fyfy đọc tin nhắn mà lòng chùng xuống vì nhẹ nhõm. “Cuối cùng cô cũng đến,” cô nghĩ.
Tối đó, khi Gnas bước vào Ercho thay vì đứng ngoài, không ít ánh mắt hướng về cô. Cô không quen bước vào thế giới của Fyfy. Cô luôn chọn chờ bên ngoài. Nhưng hôm nay, cô muốn nhìn thẳng.
Fyfy nhìn thấy cô từ xa. Cô không cười ngay. Cô chỉ khẽ gật đầu.
Cô nhấp một ngụm rượu, ánh mắt thoáng qua hai người như thể đang xem một vở diễn.
Sau khi quán vãn khách, Gnas và Fyfy ngồi ở bàn cuối cùng, đèn đã hạ bớt.
Fyfy
Cô muốn nói gì thì nói đi
Gnas nhìn bàn tay Fyfy đang đặt trên bàn. Cô nhớ bao nhiêu lần mình muốn chạm vào mà không dám. (Kinh thế tht sự t nổi hết cả da gà)
Gnas
Cô có thích Yves không?
Fyfy
Cô không thể cho tôi điều đó.
Câu nói không có ý hạ thấp. Nó là sự thật.
Fyfy
Cô thì sao? Không phải vì vương vấn Hansel nên cô mới liên tục dùng đội xe của cô ấy đi đòi nợ ấy chứ?
Câu hỏi đó khiến Gnas khựng lại. Đúng, cô vẫn giữ liên lạc với Hansel vì lợi ích. Đúng, cô chưa từng cắt đứt hẳn. Không phải vì tình cảm, mà vì công việc.
Yves ngồi trong phòng kín của VIP, tay thì nhắn tin cho ai đấy với ánh mắt si tình đến lạ
Yves
Chiều mai tôi gặp cô ở gara.
Ở một góc tối khác của thành phố, Joucy nhìn màn hình điện thoại, thấy thông báo Yves vừa nhắn cho Hansel.
Cô đã log in vào tài khoản của Yves từ lâu
Joucy không đọc thêm. Cô không cần. Cô đã đủ đau.
Cô đứng dậy, bước ra ban công nhỏ, nhìn xuống dòng xe thưa thớt. Trong đầu cô không còn là những dòng ghi chép nữa. Nó là tiếng ồn hỗn loạn của những khả năng. Nếu Yves có thể quan tâm nhiều người như vậy, thì không ai trong số họ an toàn.
Cô thì thầm một mình, lần đầu tiên không còn bình thản. “Nếu cậu không chọn tớ, tớ sẽ không để cậu chọn ai.”
Câu nói đó không phải lời đe dọa. Nó là lời hứa với chính mình
Thành phố vẫn vận hành, còn trong đầu Joucy, mọi thứ bắt đầu trượt khỏi quỹ đạo mà cô từng tin mình kiểm soát được.
Trong đầu cô, Yves luôn là người thông minh nhất. Là người bước vào đâu cũng khiến người khác tự động nhường đường. Là người đã trả hết nợ cho gia đình cô chỉ bằng một chữ ký. Joucy yêu cảm giác được đứng phía sau một người như thế. Nó khiến cô bớt cảm thấy mình nhỏ bé.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play