Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Oan Gia Khó Tránh

Những kẻ không cùng tần số

Trần Vũ
Trần Vũ
(Đang lái xe)
Trần Vũ vừa ra về sau khi tạp biệt người bạn thân
Hoàng Bách( bạn thân top)
Hoàng Bách( bạn thân top)
Về đến nhà chưa ngài CEO? Hay lại đang mải tính toán hợp đồng mà đi lố nhà rồi? ( đang gọi cho Vũ)
Trần Vũ
Trần Vũ
Sắp. Cậu bớt lo chuyện bao đồng đi. Cứ lo cho cái dự án bến cảng của cậu trước đi đã.
Hoàng Bách( bạn thân top)
Hoàng Bách( bạn thân top)
Ghê, lúc nào cũng công việc. Sống khô khan thế bao giờ mới có bồ? Đời đôi khi phải có chút biến số nó mới vui, hiểu không?
Trần Vũ
Trần Vũ
Tôi không cần biến số. Tôi chỉ cần mọi thứ vận hành đúng quỹ đạo. vậy đi, đang lái xe.
KÉTTT... RẦM! Chiếc mô tô hầm hố của Lâm Dương trượt dài, "hôn" thẳng vào mâm xe mạ vàng của chiếc Lamborghini vừa mới khui thùng của Trần Vũ.
Hiện trường vụ tai nạn (Trần Vũ vừa bước xuống xe, mặt bừng bừng sát khí. Anh rút điện thoại ra định gọi cảnh sát giao thông nhưng lại thấy gã vừa đâm mình đang lồm cồm bò dậy.)
Lâm Dương
Lâm Dương
(Hét lớn) Này! Anh đi đứng kiểu gì đấy hả? Có mắt như mù à?
Trần Vũ
Trần Vũ
(Cầm điện thoại, quay sang nhìn Lâm Dương) Cậu vừa nói cái gì?
Lâm Dương
Lâm Dương
Tôi nói anh đấy! Phanh gấp giữa đường thế này là muốn giết người à? Con xe của tôi mà rụng cái ốc nào là anh đền ốm đấy!
Trần Vũ
Trần Vũ
(Cười lạnh, giơ điện thoại lên chụp lại hiện trường và cái mâm xe bị móp) Đền ốm? Cậu nhìn cho kỹ đi. Đây là Lamborghini bản giới hạn. Cái mâm xe này... đủ để mua mười con xe nát của cậu đấy.
Lâm Dương
Lâm Dương
(Khựng lại, nhìn cái logo bò tót trên mâm xe rồi tặc lưỡi) Ái chà... Hàng hiệu à? Bảo sao nhìn bóng lộn như cái mặt chủ nó vậy.
Trần Vũ
Trần Vũ
Đưa giấy tờ xe và căn cước đây. Tôi không có thời gian đôi co với kẻ lái xe không não.
Lâm Dương
Lâm Dương
Không não? (Lâm Dương tháo mũ bảo hiểm, vuốt lại tóc, tiến sát lại gần Trần Vũ) Này anh bạn, nhìn bộ vest này chắc là CEO hả? CEO mà đạo đức tệ thế? Tôi né bà cụ nên mới quẹt vào anh. Anh phanh như đúng rồi thế thì bố ai mà đỡ kịp!
Trần Vũ
Trần Vũ
(Nheo mắt, lùi lại một bước vì mùi xăng từ người Lâm Dương) Tôi không quan tâm lý do. Một là đền tiền, hai là gặp luật sư.
Lâm Dương
Lâm Dương
(Cười hì hì, rút trong túi quần ra một mẩu giấy nhem nhuốc và cái bút chì) Luật sư thì không có, nhưng thợ sửa xe số 1 thành phố thì đang đứng trước mặt anh đây.
Lâm Dương
Lâm Dương
Viết nguệch ngoạc lên giấy rồi nhét vào túi áo vest của Trần Vũ) Đây là số của tôi. Tên Lâm Dương. Đừng có gọi luật sư phí tiền, mang xe qua tiệm tôi, tôi làm lại cho như mới.
Trần Vũ
Trần Vũ
(Rút mẩu giấy ra bằng hai ngón tay, vẻ mặt ghê tởm) Cậu nghĩ cái tiệm bẩn thỉu của cậu đủ trình độ sửa xe của tôi?
Lâm Dương
Lâm Dương
Thử đi rồi biết! Không đẹp không lấy tiền. Còn giờ thì... (Lâm Dương dắt con mô tô đang xì khói lên) ...tôi phải đi đây. Chào nhé, anh đẹp trai hay quạu!
Trần Vũ
Trần Vũ
Cậu đứng lại! Tôi đã cho cậu đi đâu!
Vũ về nhà trong cơn bực tức
Trần Vũ
Trần Vũ
(Gửi một ảnh chụp mẩu giấy nhem nhuốc dầu mỡ)
Trần Vũ
Trần Vũ
Cậu vừa nói gì về "biến số" ấy nhỉ?
Hoàng Bách( bạn thân top)
Hoàng Bách( bạn thân top)
Woa! Cái gì kia? Số điện thoại của ai mà nhem nhuốc thế? Gặp tai nạn à?
Trần Vũ
Trần Vũ
Một tên điên lái mô tô. Hắn vừa đâm nát cái mâm xe của tôi rồi bỏ chạy sau khi để lại cái này.
Hoàng Bách( bạn thân top)
Hoàng Bách( bạn thân top)
Haha! "Lâm Dương - Tiệm sửa xe Dương Máy Móc"? Tên kêu đấy!
Hoàng Bách( bạn thân top)
Hoàng Bách( bạn thân top)
Chúc mừng Vũ, "biến số" của cậu đến rồi đấy. Để xem ngài CEO sạch sẽ sẽ xử lý gã thợ sửa xe này thế nào.
Trần Vũ
Trần Vũ
Để xem tôi tống hắn vào tù thế nào thì có.

Con nợ " yếu đuối"

Sáng hôm sau, Trần Vũ lái chiếc xe dự phòng đến địa chỉ "Dương Máy Móc". Anh cầm theo tờ hóa đơn sửa xe, định bụng sẽ kết thúc chuyện này thật nhanh chóng.
trần vũ gửi tin nhắn cho hoàng bách
Trần Vũ
Trần Vũ
Tôi đang ở trước cái tiệm của cậu ta
Trần Vũ
Trần Vũ
(Gửi một ảnh chụp cái cửa cuốn rỉ sét, đóng im lìm)
Trần Vũ
Trần Vũ
Làm ăn kiểu này hèn gì chỉ lái được con xe nát. Tôi sẽ đứng đây đợi đến khi hắn phải ló mặt ra.
Hoàng Bách( bạn thân top)
Hoàng Bách( bạn thân top)
Chúc may mắn nhé ngài CEO. Đừng có vì nóng máu mà dỡ luôn cái tiệm của người ta đấy!
09:15 - Tại cửa tiệm "Dương Máy Móc" (Trần Vũ mất kiên nhẫn gõ cửa rầm rầm. Sau một hồi, cửa cuốn từ từ kéo lên, nhưng chỉ được một nửa thì dừng lại. Lâm Dương xuất hiện, không còn vẻ ngông cuồng hôm qua. Cậu quấn một cái chăn mỏng, mặt đỏ gay, hơi thở nặng nề.)
Lâm Dương
Lâm Dương
: (Giọng khàn đặc) Ai... Ai gõ cửa sớm thế...
Trần Vũ
Trần Vũ
(Khoanh tay, lạnh lùng) Cậu định giả vờ ngủ để quỵt nợ à? Nhìn cho kỹ đây, hóa đơn sửa xe của tôi...
Lâm Dương
Lâm Dương
(Mắt lờ đờ, nhìn không rõ tiêu cự) Hóa đơn... à... đợi tôi... lấy...
(Lâm Dương vừa quay người đi được hai bước thì loạng choạng. Cậu cố bám vào cái bàn đầy cờ lê nhưng trượt tay, cả người đổ ập xuống sàn nhà đầy bụi bẩn.)
Trần Vũ
Trần Vũ
(Hốt hoảng) Này! Cậu làm cái gì vậy?
(Trần Vũ vội vàng cúi xuống. Khi tay anh chạm vào cánh tay Lâm Dương, anh giật mình vì sức nóng tỏa ra từ da thịt cậu. Cậu thợ sửa xe đã ngất lịm, hơi thở đứt quãng.)
Trần Vũ
Trần Vũ
Chết tiệt cái tên này ngất rồi
Nói vậy chứ anh cũng bế cậu đến cái giường xếp để ở góc nhà
Tại tiệm sửa xe (Trần Vũ lóng ngóng cầm một chiếc khăn ướt, dùng hai ngón tay cầm lấy một góc khăn như thể đang cầm vật thể lạ, rồi đặt lên trán Lâm Dương. Lâm Dương khẽ rên rỉ, hé mắt nhìn người đàn ông đang cau mày nhìn mình.)
Lâm Dương
Lâm Dương
(Thào thào) Sao... sao anh chưa đi...
Trần Vũ
Trần Vũ
:m(Lạnh nhạt) Im lặng đi. Cậu mà chết ở đây thì ai đền tiền xe cho tôi? Uống hết chỗ nước này đi rồi nằm yên đó.
Lâm Dương
Lâm Dương
(Nhìn bộ vest nhăn nhúm của Trần Vũ, rồi nhìn bàn tay đang dính chút vết dầu mỡ vì vừa bế mình, cậu khẽ nhếch môi yếu ớt) Ngài CEO... anh bị bẩn hết rồi kìa... xin lỗi nhé...
Trần Vũ
Trần Vũ
(Quay mặt đi, giọng hơi gắt nhưng tay vẫn chỉnh lại cái chăn cho cậu) Biết bẩn thì mau khỏe lại mà trả nợ.
vì quá mệt nên Lâm Dương gật gật đầu đại

Quyết định ngoại lệ

3 tiếng trôi qua, Trần Vũ vẫn ngồi trong tiệm sửa xe nóng bức. Lâm Dương tỉnh lại một chút nhưng rồi lại chìm vào những cơn mê sảng, thuốc hạ sốt dường như không có tác dụng với cái bụng rỗng và cơ thể kiệt quệ của cậu.
Trần Vũ
Trần Vũ
(Trần Vũ nhìn xuống bát cháo mua sẵn đã nguội ngắt trên bàn. Lâm Dương không thể ăn, cậu chỉ lẩm bẩm trong cơn sốt, đôi môi khô khốc nứt nẻ.)
Trần Vũ
Trần Vũ
(Lay mạnh vai Lâm Dương) Lâm Dương! Tỉnh lại. Tôi đưa cậu đến bệnh viện.
Lâm Dương
Lâm Dương
(Hé mắt, gương mặt đờ đẫn vì sốt cao) Không... tốn tiền lắm... Tôi chỉ cần... ngủ một chút... Anh đi đi...
Trần Vũ
Trần Vũ
(Nghiến răng) Cậu định dùng cái mạng rách này để quỵt nợ tôi đấy à? Tôi không cho phép cậu chết khi chưa trả đủ một xu cho cái xe của tôi.
Lâm Dương
Lâm Dương
(Cười thào thào, bàn tay nóng rực vô thức nắm lấy vạt áo vest của Vũ) Anh... giàu thế cơ mà... Tha cho tôi đi... Khụ khụ...
(Trần Vũ nhìn xuống bàn tay lấm lem của Lâm Dương đang làm bẩn bộ đồ đắt tiền của mình. Một giây quét qua, anh không hề thấy ghê tởm như mọi khi. Anh chỉ thấy bàn tay kia gầy gò và run rẩy đến đáng thương.)
Trần Vũ
Trần Vũ
(Dứt khoát) im đi. Tôi đã nói tính mạng của cậu bây giờ thuộc về tôi.
(Trần Vũ cúi người, xốc thẳng Lâm Dương lên theo kiểu bế ngang. Anh mặc kệ dầu mỡ dính đầy lên cánh tay, mặc kệ những chiếc cờ lê, ốc vít ngổn ngang dưới chân. Anh bế cậu thẳng ra chiếc xe để sẳn đằng trước.)
Tại phòng bệnh VIP (Tiếng máy đo nhịp tim kêu tít tít đều đặn. Lâm Dương tỉnh dậy, cảm nhận được hơi lạnh dễ chịu từ điều hòa. Cậu ngơ ngác nhìn căn phòng sang trọng, rồi nhìn sang phía cửa sổ. Trần Vũ đang đứng đó, đã bỏ áo khoác vest, tay áo sơ mi xắn cao, đang nghe điện thoại với giọng cực thấp.)
Trần Vũ
Trần Vũ
(Nói vào điện thoại) "...Cứ dời lại sang tuần sau. Tôi bận rồi."
Hạ Duy
Hạ Duy
Alo... Sếp...sếp
(Anh cúp máy, quay lại thì thấy Lâm Dương đã tỉnh.)
Trần Vũ
Trần Vũ
(Tiến lại gần, gương mặt vẫn không chút cảm xúc) Tỉnh rồi thì tự cầm bát cháo này lên mà ăn.
Lâm Dương
Lâm Dương
(Nhìn đống dây nhợ truyền dịch trên tay, giọng vẫn còn yếu) Đây là đâu? Phòng này... nhìn là biết không rẻ. Anh định "luộc" tôi đấy à?
Trần Vũ
Trần Vũ
(Kéo ghế ngồi xuống cạnh giường, khoanh tay) Phòng VIP bệnh viện tư của tôi. Tổng hóa đơn hiện tại là 25 triệu, cộng với 850 triệu tiền mâm xe. Cậu định trả thế nào?
Lâm Dương
Lâm Dương
(hoảng hốt) 25 triệu?! Anh... anh là đồ độc tài! Ai mượn anh đưa tôi vào đây? Tôi đã bảo là tôi không có tiền mà!
Trần Vũ
Trần Vũ
: (Cầm bát cháo bào ngư lên, múc một muỗng rồi đưa tận miệng Lâm Dương, chặn đứng lời định cãi của cậu) Ăn đi. Muốn có sức mà cày trả nợ thì phải sống đã. Cậu mà còn cãi một câu, tôi sẽ tính thêm phí "nghe chửi" 1 triệu một chữ.
Lâm Dương
Lâm Dương
(Bất lực há miệng đón lấy muỗng cháo, ấm ức đến mức đỏ cả mắt) Đợi đấy... sau này tôi sẽ tính sổ với anh...
Trần Vũ
Trần Vũ
(Nhếch môi một cách hiếm hoi) Được, tôi đợi. Giờ thì ăn hết bát này cho tôi.
thư
thư
ảnh nói nói dị thôi chớ ảnh tốt với e ghệ lắm nghen

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play