Hồ Sơ 0713 [DuongHung]
Trailer – Hồ Sơ 0713
Mưa rơi như trút xuống thành phố.
Đêm khuya, con đường trước đồn cảnh sát vắng lặng. Ánh đèn vàng nhòe đi trong màn mưa, phản chiếu những vệt dài trên mặt đường ướt lạnh.
Bên trong phòng thẩm vấn, ánh đèn trắng lạnh lẽo chiếu thẳng xuống chiếc bàn kim loại.
Một người đàn ông ngồi đó.
Hai tay bị còng.
Nhưng ánh mắt lại không hề giống một tù nhân.
Quang Hùng đứng ngoài cửa kính, nhìn hắn. Không hiểu vì sao, tim cậu đập nhanh hơn bình thường. Cảm giác quen thuộc đến khó chịu.
Ngọc Bích
Đó là nghi phạm của vụ 0713// nói nhỏ//
Ngọc Bích
Cực kỳ nguy hiểm. Đừng để hắn thao túng
Quang Hùng gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi người bên trong.
Cậu mở cửa.
Tiếng cạch vang lên.
Người đàn ông chậm rãi ngẩng đầu.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Không khí như đông cứng.
Hắn khẽ mỉm cười.
Trần Đăng Dương
Cuối cùng em cũng đến
Lê Quang Hùng
//cau mày//
Anh biết tôi?
Trần Đăng Dương
Biết.// Giọng trầm thấp// Rất rõ
Lê Quang Hùng
//ngồi xuống đối diện//
tên
Trần Đăng Dương
Đăng Dương
Lê Quang Hùng
Anh thừa nhận đã gây ra những vụ án?
Lê Quang Hùng
Vậy tại sao anh đầu thú?
Trần Đăng Dương
//nhìn thẳng vào cậu//
Vì em
Quang Hùng sững lại.
Mưa bên ngoài rơi nặng hạt hơn.
Lê Quang Hùng
Đừng đùa //Giọng lạnh đi // Chúng ta chưa từng gặp.
Trần Đăng Dương
//khẽ cười.//
Em thật sự không nhớ gì sao?
Một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng Quang Hùng.
Trần Đăng Dương
Em đã giết người vì tôi
Tay Quang Hùng siết chặt.
Lê Quang Hùng
Anh đang cố làm tối rối trí
Trần Đăng Dương
Không //lắc đầu //Tôi đang cứu em
Bất chợt, điện trong phòng chớp tắt.
Camera giám sát bên trên phát ra tiếng rè.
Đăng Dương nhìn lên, ánh mắt tối lại.
Trần Đăng Dương
Bọn họ đến rồi
Trần Đăng Dương
Những kẻ từng biến em thành quái vật.
Cánh cửa phòng thẩm vấn đột nhiên bị khóa từ bên ngoài.
Đèn tắt.
Phòng chìm vào bóng tối.
Tiếng súng vang lên đâu đó trong đồn cảnh sát.
Lê Quang Hùng
// đứng bật dậy//
Chuyện gì đang xảy ra
Trần Đăng Dương
Tin tôi đi… hoặc chết.
Khoảnh khắc tiếp theo, tiếng kim loại rơi xuống.
Còng tay hắn… đã mở.
Quang Hùng quay đầu, nhưng đã quá muộn.
Một bàn tay lạnh chạm vào cổ cậu.
Hơi thở sát bên tai.
Trần Đăng Dương
“Em vẫn luôn thuộc về tôi.”
Chap 1:Người duy nhất
Mưa rơi không ngừng suốt đêm.
Âm thanh lộp bộp trên mái kính của đồn cảnh sát vang lên đều đặn, lạnh lẽo. Đồng hồ treo tường chỉ 2 giờ sáng. Cả tòa nhà gần như chìm trong im lặng, chỉ còn ánh đèn trắng kéo dài trên hành lang.
Trong tay cậu là một tập hồ sơ dày.
Trên bìa, con số đỏ như máu:
0713.
Cậu nhìn nó rất lâu.
Những vụ án này đã kéo dài suốt nhiều năm. Không dấu vết. Không động cơ. Không ai hiểu tại sao.
Cho đến tối nay.
Chí Kiệt
Tôi nhắc lại lần cuối
Giọng trưởng phòng vang lên phía sau.
Chí Kiệt
Hắn cực kỳ nguy hiểm. Đừng để bị thao túng.
Chí Kiệt
Và hắn chỉ chịu nói chuyện với cậu..
Quang Hùng không trả lời.
Cậu đặt tay lên tay nắm cửa.
Một cảm giác kỳ lạ lan khắp cơ thể.
Như thể…
Cậu đã từng đứng ở đây.
Cậu mở cửa.
Tiếng cạch vang lên rõ ràng.
Ánh đèn trắng chiếu xuống chiếc bàn kim loại.
Người đàn ông ngồi đó chậm rãi ngẩng đầu.
Đôi mắt sâu, bình tĩnh, thậm chí còn mang theo ý cười.
Hai tay hắn bị còng, nhưng khí chất lại giống người kiểm soát mọi thứ.
Trong khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, tim Quang Hùng chợt lệch một nhịp.
Trần Đăng Dương
//khẽ cười// em nhớ tôi
Lê Quang Hùng
Tôi đọc hồ sơ
Trần Đăng Dương
Thật sao? //nghiêng đầu// Chỉ vậy thôi?
Quang Hùng đặt hồ sơ xuống bàn.
Lê Quang Hùng
Anh đầu thú. Nhưng không nhận tội.
Đăng Dương nhìn thẳng vào cậu.
Trần Đăng Dương
vì tôi cần em
Không khí như đông cứng.
Quang Hùng siết chặt bút.
Lê Quang Hùng
đừng vòng vo
Hắn cúi người về phía trước, giọng trầm thấp:
Trần Đăng Dương
chỉ có em mới cứu được tôi
Lê Quang Hùng
cứu anh khỏi cái gì?
Trần Đăng Dương
khỏi chính em
Lê Quang Hùng
anh đang nói nhảm
Đăng Dương bật cười rất khẽ.
Trần Đăng Dương
Em thật sự không nhớ gì
Hắn nhìn cậu rất lâu.
Ánh mắt trở nên dịu lại một cách kỳ lạ.
Trần Đăng Dương
Đêm đó.
Em đã ôm tôi…
Trần Đăng Dương
khi tay em dính đầy máu.
Một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng Quang Hùng.
Hình ảnh chớp nhoáng trong đầu.
Mưa.
Tiếng hét.
Mùi máu.
Một người đàn ông nằm trên
Lê Quang Hùng
Anh đang làm gì?
Bên ngoài, tiếng bước chân chạy gấp gáp.
Cửa phòng bật mở.
Thái Khang
Đội trưởng có người đột nhập
Cả hai quay lại.
Chuông báo động vang lên khắp đồn.
Đèn hành lang chớp tắt.
Tiếng súng nổ.
Quang Hùng rút súng theo phản xạ.
Đăng Dương nhìn cậu, ánh mắt sâu thẳm.
Trần Đăng Dương
em vẫn như vậy
Trần Đăng Dương
luôn bảo vệ tôi
Lê Quang Hùng
Chúng ta chưa từng gặp.
Trần Đăng Dương
//mỉm cười //chưa gặp hay em không muốn nhớ?
Một tiếng nổ lớn vang lên gần đó.
Trần nhà rung chuyển.
Đèn tắt.
Phòng chìm vào bóng tối.
Trong khoảng không đen đặc, Quang Hùng cảm thấy một bàn tay chạm vào cổ tay mình.
Lạnh.
Chắc chắn.
Tiếng kim loại rơi xuống.
Quang Hùng giật mình.
Quang Hùng quay đầu.
Trong bóng tối, giọng Đăng Dương vang lên rất gần
Trần Đăng Dương
Nếu em không đi với tôi… tối nay em sẽ chết.
Chương 2: Lời thú tội
Đồn cảnh sát đã yên tĩnh trở lại.
Sau vụ náo loạn lúc nửa đêm, tất cả đều được xác định là báo động giả. Không có đột nhập. Không có kẻ tấn công. Camera cũng không ghi lại điều gì bất thường.
Chỉ có một thứ thay đổi.
Quang Hùng.
Cậu đứng trước phòng giam, tay đặt trong túi áo khoác, ánh mắt lạnh hơn bình thường. Nhưng sâu bên trong, có thứ gì đó đang rối loạn
Người bên trong phòng giam ngồi dựa vào tường, hai tay bị còng phía trước. Ánh đèn vàng yếu ớt khiến gương mặt hắn càng thêm sắc nét.
Đăng Dương.
Hắn đang nhìn cậu.
Không chớp mắt.
Lê Quang Hùng
anh nhìn đủ chưa?
Trần Đăng Dương
//khẽ cười // chưa
Lê Quang Hùng
//nhíu mày// tôi không có thời gian cho mấy trò tâm lý
Lê Quang Hùng
anh đang cố làm tôi mất tập trung
Trần Đăng Dương
Không //Hắn nghiêng đầu//Tôi đang khiến em nhớ lại cảm giác
Quang Hùng im lặng vài giây.
Trần Đăng Dương
bên cạnh tôi
Lê Quang Hùng
anh đang ở trong tù
Trần Đăng Dương
Không phải chỗ này.
Đăng Dương nhìn sâu vào mắt cậu.
Trần Đăng Dương
Trong đầu em
Một cảm giác khó chịu lan ra.
Lê Quang Hùng
Anh bị ảo tưởng
Trần Đăng Dương
Vậy tại sao em quay lại
Cậu đã quay lại.
Sau ca trực. Sau khi mọi người về hết. Cậu vẫn đứng đây.
Không có lý do.
Lê Quang Hùng
anh là nghi phạm
Trần Đăng Dương
không, tôi là câu trả lời
Trần Đăng Dương
cho tất cả những giấc mơ của em
Lê Quang Hùng
Anh biết về chúng
Trần Đăng Dương
“Em luôn mơ thấy mưa. Máu. Và một người đang gọi tên em."
Lê Quang Hùng
làm sao anh-
Trần Đăng Dương
vì đó là tôi
Không khí đông cứng.
Quang Hùng nhìn hắn.
Rất lâu
Lê Quang Hùng
anh nghĩ toii sẽ tin sao?
Trần Đăng Dương
Nhưng em sẽ quay lại.
Lê Quang Hùng
không đời nào
Trần Đăng Dương
chúng ta cá cược
Trần Đăng Dương
“Nếu ngày mai em không quay lại, tôi sẽ nhận tội.”
Lê Quang Hùng
//cười nhạt// anh đang tuyệt vọng?
Trần Đăng Dương
không //hắn thì thầm//
Trần Đăng Dương
Tôi Biết Em
Cậu quay người rời đi.
Nhưng khi bước đến cửa, giọng Đăng Dương vang lên phía sau:
Trần Đăng Dương
Quang Hùng
Trần Đăng Dương
“Đừng cố chống lại. Em vốn dĩ đã thuộc về tôi.”
Quang Hùng siết chặt tay nắm cửa.
Rồi rời đi.
Quang Hùng đứng trước phòng giam.
Cậu nhìn chằm chằm vào cánh cửa.
Không gõ.
Không vào.
Chỉ đứng.
Một lúc lâu.
Tay cậu tự động đặt lên tay nắm.
Mở.
Đăng Dương vẫn ngồi đó.
Như thể đã chờ sẵn.
Hắn khẽ cười
Trần Đăng Dương
Em thua rồi
Lê Quang Hùng
Anh không thắng
Trần Đăng Dương
vậy tại sao em lại đến
Cậu im lặng.
Đăng Dương đứng dậy, tiến gần song sắt.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài bước.
Trần Đăng Dương
lại gần hơn
Trần Đăng Dương
vậy chứng minh đi
Quang Hùng bước tới.
Rất chậm.
Cho đến khi chỉ còn một khoảng cách nhỏ.
Đăng Dương cúi đầu, giọng gần như thì thầm
Trần Đăng Dương
“Từ hôm nay, tôi sẽ khiến em yêu tôi.”
Lê Quang Hùng
anh điên rồi
Trần Đăng Dương
Có thể // mỉm cười // Nhưng em sẽ không thoát được.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play