Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

MỆNH ĐỒNG,MỆNH YÊU[Mason X CongB] [MasonB]

Giới thiệu-Chap 1

t/g
t/g
hehe nổi hứng nên viết thêm bộ nữa
t/g
t/g
trong lúc viết có thể có sai sót mong mọi người chỉnh sửa hộ tớ ạ
t/g
t/g
truyện có lời bộc bạch khá nhiều nên mong mọi người thông cảm
t/g
t/g
mong cả nhà ủng hộ ạ:)
giới thiệu ngắn gọn Xuân Bách 22 tuổi là một thầy đồng nổi tiếng không ai là không biết đến Thành Công 16 tuổi đã mất cha và mẹ gia cảnh khó khăn
______
Nhắc nhở: Đây chỉ là truyện không liên quan gì đến các yếu tố bên ngoài, không có thật
Lưu ý: "nói nhỏ" *suy nghĩ* //hành động,cảm xúc//
Sáng sớm, phủ còn đẫm hơi sương.Mùi trầm hương đã được đốt từ tinh mơ, khói mỏng lững lờ bay qua mái ngói rêu xanh. Tiếng chổi tre quét sân sột soạt hòa cùng tiếng chim đầu ngày, tạo nên một thứ yên tĩnh rất riêng thứ yên tĩnh chỉ có ở nơi người ta tin vào thần linh
Hôm nay là ngày hầu lớn.Người trong làng kéo đến từ rất sớm. Có người cầu tài, có người cầu duyên, có người chỉ muốn nhìn tận mắt vị thầy đồng nổi danh khắp vùng.Xuân Bách bước ra khỏi gian hậu điện khi mặt trời vừa nhô lên khỏi hàng tre.Áo dài đen thêu chỉ bạc ôm gọn thân hình cao gầy,Ánh mắt anh trầm và tĩnh, không vội, không chậm. Người trong phủ thấy anh liền cúi đầu
đa nhân vật
đa nhân vật
Chào thầy//cuối đầu//
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
//gật nhẹ đầu//
Từ năm 20 tuổi mở phủ đến nay, Xuân Bách chưa từng để xảy ra sai sót trong một giá hầu nào.Lời phán của anh nổi tiếng chuẩn xác.Cách anh lên giá đẹp đến mức người ta nói như có ánh sáng theo sau
Nhưng chính anh lại là người sống khép kín nhất phủ.Không rượu chè.Không gần nữ sắc.Không để ai bước quá gần mình.Người ta gọi đó là giữ thân thanh sạch.Xuân Bách thì chỉ gọi đó là kỷ luật
Khi tiếng trống chầu nổi lên, sân phủ đã đông nghịt.Xuân Bách khoác áo gấm đỏ thêu rồng vàng, khăn phủ diện buông xuống trước mặt. Tiếng hát văn cất lên mềm như nước chảy
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
//bước ra giữa chuẩn bị thực hiện nghi lễ//
Anh bước ra giữa sân.Từng động tác tay, từng bước chân đều chuẩn mực đến hoàn hảo.Cả sân phủ như nín thở
Ở một góc rất xa, gần cột đá cũ kỹ, có một đứa trẻ đang đứng.Gầy gò.Áo vải sờn.Chân trần lấm bụi.Thành Công không đến để cầu gì cả.Cậu chỉ đứng nhìn.Ánh mắt không rời khỏi người đang xoay quạt giữa sân.Không phải vì lộng lẫy.Không phải vì linh thiêng.Mà vì trong khoảnh khắc Xuân Bách ngẩng đầu, ánh mắt anh quét qua đám đông Thành Công có cảm giác như mình vừa bị nhìn thấy
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//nhìn Xuân Bách//...
Không phải nhìn lướt.Mà là nhìn thẳng
Giá hầu kết thúc trong tiếng vỗ tay khe khẽ và lời xì xào cảm thán.Người ta xếp hàng xin lộc,Thành Công vẫn đứng đó.Đến khi sân phủ gần như trống hẳn, cậu mới chậm rãi tiến lại gần.Không xin lộc,không khấn.Chỉ đứng trước bậc tam cấp nhìn lên
Xuân Bách vừa tháo khăn phủ, định bước vào trong thì khựng lại.Anh cảm nhận được ánh nhìn,không ồn ào,không tham lam.Chỉ là một ánh nhìn rất thẳng anh quay đầu.Bắt gặp đôi mắt đen của một cậu trai trẻ.Trong trẻo đến mức gần như ngây dại
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
cậu đứng đây từ nãy sao?//nhìn Công//
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//gật đầu//
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Cậu đến đây để xin lộc à?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//lắc đầu//dạ không ạ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
vậy cậu muốn gì?
Câu hỏi đơn giản, nhưng khiến cậu im lặng rất lâu,cuối cùng mới nói, rất khẽ
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
con muốn…ở lại đây ạ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
//hơi nhíu mày//ở lại làm gì?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//nhìn thẳng vào mắt Xuân Bách//con không biết...
Câu trả lời của cậu thật đến mức khiến cho anh không có gì để bắt bẻ
những người ở trong phủ dần dần bắt đầu để ý đến cậu
đa nhân vật
đa nhân vật
1:thằng bé đó là con nhà ai?
đa nhân vật
đa nhân vật
2:cha nó hình như hay rượu chè lắm
đa nhân vật
đa nhân vật
3:hình như là cha và mẹ nó mới mất gần hết
Những lời xì xào nhỏ dần.Xuân Bách nhìn cậu thêm một lúc,không phải căn nặng không phải vía yếu bất thường.Chỉ là ánh mắt ấy quá bám người.Giống như một sợi dây vô hình
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
con tên gì?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Thành Công ạ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
bao nhiêu tuổi
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
dạ 16 ạ
Xuân Bách im lặng.16 tuổi là cái tuổi không quá nhỏ cũng không quá lớn
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
cha mẹ đâu?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
dạ mất rồi ạ
Giọng cậu không run như thể đã quen với việc nói điều đó
Xuân Bách quay người bước vào trong.Người trong phủ nghĩ anh sẽ bỏ đi như mọi khi nhưng chỉ vài bước, anh dừng lại
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
vào đây
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//chớp mắt//dạ?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
con muốn ở lại, thì vào đây
Không ai hiểu vì sao Xuân Bách lại nói câu đó.Chính anh cũng không giải thích được.Chỉ là khi nhìn thấy đứa trẻ đứng một mình dưới sân phủ rộng lớn kia anh bỗng cảm thấy nếu mình quay lưng đi sẽ bỏ lỡ một thứ gì đó
______
Buổi chiều, khi sân phủ đã vắng, Thành Công ngồi ở bậc cửa hậu điện, hai tay ôm đầu gối.Xuân Bách đứng phía sau nhìn xuống
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ở đây không dễ
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
dạ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Phải học lễ, học khấn, học giữ mình
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
dạ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Có thể sẽ rất khổ đấy
Thành Công ngẩng lên ánh mắt vẫn trong veo
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
con không sợ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
vì sao?
Cậu suy nghĩ một lúc, rồi nói điều khiến Xuân Bách lặng người
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
vì ở đây có thầy...
Gió chiều thổi qua sân phủ.Nhẹ nhưng đủ làm lay động khói hương còn sót lại Xuân Bách chưa từng nghĩ đời mình sẽ dính vào một đứa trẻ.Anh sống theo kỷ luật, theo mệnh đồng không để ai quá gần.Nhưng hôm đó, anh lại đưa tay ra
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
//đưa tay ra//đứng lên đi
Thành Công nắm lấy tay anh.Bàn tay nhỏ, ấm.Xuân Bách không rút lại nhưng cũng không siết chặt
Và từ ngày đó, cuộc đời vốn thẳng như sợi chỉ của Xuân Bách bắt đầu lệch đi một chút.Chỉ một chút thôi.
______
E
N
D
t/g
t/g
truyện như vậy có ổn không ạ
t/g
t/g
nếu có gì cần chỉnh lại thì mọi người góp ý cho tui nhaa
t/g
t/g
mãi yêu

chap 2

Nhắc nhở: Đây chỉ là truyện không liên quan gì đến các yếu tố bên ngoài, không có thật
Lưu ý: "nói nhỏ" *suy nghĩ* //hành động,cảm xúc//
Truyện có lời bộc bạch khá nhiều nên mong mọi người thông cảm
______
Ba ngày sau khi Thành Công ở lại phủ, trời bất chợt trở gió không phải gió lớn chỉ là thứ gió cuối hạ, khô và nóng,luồn qua mái ngói rêu, làm khói hương nghiêng đi một chút.Xuân Bách vẫn giữ nếp sinh hoạt cũ sáng đọc lễ,trưa tiếp khách chiều tập giá.Chỉ khác một điều mỗi khi bước ra sân,anh đều biết trong phủ có thêm một người đang nhìn mình.Không quá lộ liễu nhưng đủ để cảm nhận
Chiều hôm ấy, Thành Công quét sân lần thứ tư không phải vì quét chưa sạch mà vì Xuân Bách bảo
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
quét cho đến khi lòng con yên
cậu không hỏi thế nào là yên chỉ làm.Đến khi nắng tắt hẳn, môi cậu khô đi, lưng áo thấm mồ hôi, tay cầm chổi hơi run
______
Phủ lên đèn.Thành Công ngồi học văn khấn dưới ánh đèn dầu chữ nghĩa khó không làm cậu sợ.Nhưng câu chữ cổ khiến đầu cậu ong ong.Xuân Bách đi ngang qua thì dừng lại
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
//dừng lại//đọc lại đoạn vừa rồi đi
Thành Công không hỏi gì cả chỉ khẽ mở miệng chữ đầu tiên trôi ra rất tròn.Đến chữ thứ năm, giọng bỗng khàn đi.Đến chữ thứ mười, tay cậu đặt trên sách bắt đầu run
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
//khẽ nhíu mày//ngẩng mặt lên ta xem
Thành Công ngoan ngoãn ngẩng mặt lên gương mặt đỏ bừng mắt long lanh nước
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
con sao vậy?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
con...không sao ạ
Vừa dứt lời, người cậu chao đi cuốn sách rơi xuống nền gạch Xuân Bách thấy thế liền đỡ cậu,thân người trong tay anh nóng rực nóng đến mức khác thường,không phải sốt nhẹ.Là sốt như lửa cháy trong xương anh đặt tay lên trán cậu thì thấy nó rất nóng
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
bị bao lâu rồi?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//lắc đầu//con không biết...
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
chiều… con thấy hơi lạnh
Không nói không than chỉ chịu đựng
Xuân Bách thấy thế bèn gọi người mang nước ấm đến tự tay anh vắt khăn, lau trán cho cậu bàn tay anh vốn quen cầm quạt hầu, quen nâng chén rượu lễ không quen chăm ai nhưng động tác vẫn rất vững
Đêm xuống sâu
Người trong phủ đã ngủ chỉ còn một ngọn đèn dầu sáng trong phòng nhỏ Thành Công nằm mê man hơi thở nóng, không đều thỉnh thoảng môi cậu mấp máy
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//mê man//thầy...
Rất khẽ,Xuân Bách đang ngồi bên giường, tay đặt trên cổ tay cậu để bắt mạch nghe vậy, anh hơi khựng lại
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
ta đây
Không biết cậu có nghe thấy không nhưng nhịp thở có vẻ chậm lại một chút
Nửa đêm cơn sốt lên cao Thành Công bắt đầu nói mê
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
đừng...đừng bỏ con mà...//nói mớ//
Tay cậu vô thức nắm chặt vạt áo Xuân Bách,rất chặt như sợ buông ra sẽ rơi xuống vực Xuân Bách nhìn bàn tay nhỏ siết lấy mình anh có thể gỡ ra chỉ cần một động tác nhưng anh không làm
Ngoài sân phủ, gió đêm lướt qua hàng cau.Khói hương trong điện đã tàn từ lâu không có bóng dáng ma quỷ nào không có tiếng thì thầm quái dị chỉ có tiếng thở gấp của một đứa trẻ mười sáu tuổi Và một người đàn ông đang thức trắng đến gần sáng, cơn sốt của cậu mới hạ được một chút
Thành Công mệt đến mức không còn sức nói mê chỉ thở đều, yếu ớt Xuân Bách vẫn ngồi đó áo anh bị nắm nhăn lại từ lúc nào không hay ánh sáng đầu ngày len qua khe cửa chiếu lên gương mặt thiếu niên đang ngủ,đỏ đã rút bớt,chỉ còn lại vẻ non nớt rất rõ.Mười sáu tuổi,vẫn chỉ là một đứa trẻ Xuân Bách chậm rãi đưa tay vén tóc khỏi trán cậu động tác rất nhẹ,nhẹ đến mức chính anh cũng không nhận ra mình đang làm
Anh sống ba mươi phần kỷ luật,bảy mươi phần tỉnh táo.Chưa từng vì ai mà lệch lạc,vậy mà chỉ một đêm anh đã ngồi bên giường người này đến sáng
______
Khi Thành Công tỉnh lại, ánh mắt còn mơ màng.Cậu nhìn quanh thấy Xuân Bách đang ngồi tựa ghế, mắt khép hờ nhưng chưa ngủ
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
thầy//giọng khàn khàn//
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
//mở mắt ra//ừ...
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
con... làm phiền thầy rồi
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
biết thế là tốt
Câu nói tuy nghe lạnh nhưng bàn tay anh lại đưa tới, đặt lên trán cậu kiểm tra nhiệt độ,Đã bớt nóng hơn so với hôm qua
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
lần sau thấy mệt thì phải nói
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
dạ...
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
ở đây không ai cần con chịu đựng
Thành Công im lặng vài giây rồi hỏi rất nhỏ
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
thầy có giận con không ạ...?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
giận vì cái gì?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
vì con yếu đuối...
Xuân Bách nhìn cậu ánh mắt lần đầu tiên không còn hoàn toàn giữ khoảng cách
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
ta không nuôi người yếu
câu nói ấy khiến tim cậu như khựng lại nhưng ngay sau đó, anh nói tiếp
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
nhưng ta cũng không bỏ người đã chọn ở lại
Căn phòng yên lặng chỉ nghe tiếng chim sớm ngoài hiên Thành Công khẽ buông tay khỏi vạt áo anh nhưng lần này, Xuân Bách không rút ra ngay.Hai bàn tay chạm nhau trong ánh sáng đầu ngày không ai nói thêm điều gì. Chỉ có một sự thật bắt đầu hình thành. Không ồn ào không kịch tính chỉ âm thầm như khói hương buổi sớm
Từ đêm sốt đó Xuân Bách biết mình đã mềm lòng với cậu nhóc này và Thành Công lần đầu tiên cậu cảm nhận được mình không còn đứng một mình dưới sân phủ rộng lớn kia nữa vì cậu biết bây giờ anh sẽ là người ở đấy cùng cậu
______
E
N
D
t/g
t/g
truyện có hay không ạ?
t/g
t/g
nếu có thì cho tớ xin một like nha 🐧

chap 3

Nhắc nhở: Đây chỉ là truyện không liên quan gì đến các yếu tố bên ngoài, không có thật
Lưu ý: "nói nhỏ" *suy nghĩ* //hành động,cảm xúc//
Truyện có lời bộc bạch khá nhiều nên mong mọi người thông cảm
______
Sau đêm sốt, Thành Công được nghỉ hai ngày vì Xuân Bách không cho cậu động vào việc nặng gì cả
mõi khi cậu định làm thì Xuân Bách lại bảo
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
ở yên mà học lễ đi
Thành Công không nói hay hỏi gì thêm mà chỉ lẳng lặng mà làm theo lời của Xuân Bách
______
Sáng hôm thứ ba, khi Thành Công đã khỏe lại, phủ có khách lạ một đoàn người từ làng bên sang xin thỉnh lễ dẫn đầu là con gái của ông phú hộ Trần
Mười tám tuổi áo lụa xanh nhạt Mùi son phấn thoảng theo gió cô ta bước vào sân phủ, ánh mắt không giấu nổi sự tò mò khi nhìn Xuân Bách
Ngọc
Ngọc
thầy Bách
Giọng ngọt của cô kéo dài còn Xuân Bách gật đầu, giữ khoảng cách đúng mực
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
cô cầu gì?
Ngọc
Ngọc
dạ cầu bình an ạ
Nói vậy nhưng ánh mắt của cô lại chỉ hướng về phía của Xuân Bách
Thành Công đứng phía sau cột gỗ, tay cầm khay nước cậu nhìn thấy hết nhìn cách cô ta khẽ cười.Nhìn cách tay áo lụa lướt qua ống tay Xuân Bách khi nhận lộc,tim cậu không hiểu vì sao lại chậm lại một nhịp.Rồi đập mạnh hơn
Giá hầu hôm đó không có gì sai sót nhưng Xuân Bách cảm thấy ánh nhìn sau lưng mình khác lạ không còn yên tĩnh như mọi ngày hôm nay có chút...căng
______
Buổi chiều, khách đã về sân phủ chỉ còn lại tiếng nước đổ từ chum gốm Thành Công ngồi rửa chén lễ nước thì lạnh, nhưng lòng bàn tay lại nóng
Xuân Bách đứng phía sau cậu từ lúc nào không hay liên cất giọng
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
con làm mạnh tay quá rồi đó
Giọng anh vang lên ngay sát sau lưng khiến cho Thành Công giật mình Một chiếc bát trượt khỏi tay, rơi xuống nước cũng May là nó không vỡ
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
xin lỗi thầy ạ...
Cậu không quay lại nên Xuân Bách chỉ nhìn được gáy của cậu
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
con đang khó chịu điều gì sao?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
không
Câu trả lời của cậu quá nhanh và quá gọn Xuân Bách nghe vậy thì đành bước vòng ra trước mặt cậu
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
nhìn ta này
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//ngẩng đầu lên nhìn Xuân Bách//
Ánh mắt không còn hoàn toàn trong veo như hôm đầu nữa nó dường như đang bị kìm lại bởi thứ gì đó vậy
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
con đang nghĩ gì
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
con không nghĩ gì cả
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
//nhíu mày//con đang nói dối đấy
Giọng Xuân Bách không cao nhưng rất chắc một khoảng lặng xuất hiện giữa cả hai.Gió chiều lùa qua sân khói hương còn sót lại từ buổi trưa bay mỏng Thành Công siết tay vào mép chum nước
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
cô ấy...hay đến đây không ạ
Câu hỏi buột ra đến cả chính cậu cũng không kịp giữ lại
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
//hơi nhướng mày//
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
con hỏi để làm gì
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
con chỉ hỏi thôi
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
con có quyền để hỏi sao?
Câu nói không nặng nhưng đủ sắc Thành Công cứng người lại
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
con xin lỗi...//cuối đầu//
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
con chỉ... không thích
giọng của cậu rất nhỏ nhưng gió lại không đủ lớn để che đi
Xuân Bách im lặng nhìn cậu nhóc trước mặt.Không thích?Vì sao không thích?Anh biết nhưng anh không được phép biết quá rõ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Thành Công
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
dạ
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
con còn nhớ ta đã nói những gì không
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
phải giữ khoảng cách
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
vậy giờ con đang làm gì?
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
...
Xuân Bách lẽ ra nên dừng lại nên kết thúc câu chuyện ở đó nhưng anh vẫn hỏi
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
con khó chịu vì điều gì
Thành Công ngẩng lên không còn né tránh như mọi khi ánh mắt trong veo đến mức làm người đối diện thấy bất an
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
con không biết
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
Chỉ là… khi người khác đứng gần thầy, con không yên
Không gian yên xuống không có tiếng trống không có tiếng gió.Chỉ có ánh đèn dầu lay nhẹ trước hiên phủ Xuân Bách không đáp ngay anh nhìn thiếu niên trước mặt mình rất lâu,16 tuổi Vẫn còn gầy vẫn còn cái vẻ ngây ngô chưa kịp lớn nhưng ánh mắt lại có phần sâu sắc và chính chắn
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
con đang lẫn lộn
Anh nói, giọng bình thản đến lạnh người
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
con quen dựa vào ta quen nhìn ta,nên sinh ra chiếm hữu
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
//chớp nhẹ đôi mắt//chiếm hữu là xấu sao?
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
không phải xấu
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
nhưng nó không đúng
Câu nói ấy nặng xuống giữa khoảng sân Thành Công khẽ siết tay
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
không đúng vì con nhỏ hơn thầy sao?
cậu không phản bác lại chỉ hỏi một câu rất khẽ
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
vậy thầy hiểu không?
Lần này, Xuân Bách không trả lời ngay ánh mắt anh tối đi một nhịp nhưng rồi anh lùi lại một bước không gần không xa nhưng Đủ để khoản cách giữa cả hai vẫn còn đó
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
ta hiểu trách nhiệm của mình//giọng điềm tĩnh//
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
còn con thì hiểu bổn phận của con là đủ
Thành Công nhìn anh ánh mắt không còn bướng chỉ còn chút hụt hẫng rất nhỏ
Nguyễn Thành Công
Nguyễn Thành Công
dạ...
Chỉ một chữ ngoan như mọi khi Xuân Bách nghe vậy cũng xoay người bước vào trong điện bóng lưng thẳng không hề do dự,chỉ là khi đứng trước bàn thờ,thắp một nén hương mới tay anh chậm hơn thường lệ khói hương bốc lên mỏng như sương anh vốn tin mình không dễ dao động vậy mà ánh mắt ban nãy…vẫn còn đọng lại trong tâm trí của anh
Còn trong gian phòng nhỏ cuối hành lang, Thành Công nằm nghiêng nhìn lên mái gỗ cậu không hiểu rõ lời thầy nói.Chỉ biết một điều cảm giác đó không phải quen cũng không phải dựa dẫm nó khác.Nhưng cậu chưa gọi được tên và có lẽ…Người lớn hơn cậu cũng không muốn gọi tên nó
______
E
N
D
t/g
t/g
cố viết nhiều nhiều tí tại mai đi học lại rồi🥰💔

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play