Bản Án Không Hồi Âm.. [Quang Hùng MasterD X Negav]
1.Phán quyết sai lầm
T/g
Fic này lấy ý tưởng từ 1 bộ review phim trước từng coi-))
Địa ngục không có lửa cháy rực như lời đồn
Chỉ có bóng tối, và những tiếng gõ búa vang lên đều đặn như nhịp tim của sự trừng phạt
An ngồi trên ghế thẩm phán, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống linh hồn đang quỳ phía dưới
Đặng Thành An
Ngươi còn điều gì để nói không?
NVP
1: //Run rẩy// Tôi..tôi không giết ai cả!
NVP
1: Tôi cứu người cơ mà!!
An lật sổ sinh tử, cười nhìn người đàn ông, rồi đọc to từng chữ trong đó
Đặng Thành An
Tội danh: Gián tiếp gây chết người, phán quyết: Đày vào tầng thứ ba!!
Đặng Thành An
Thi hành! //Giơ búa//
Tiếng gõ vang lên, một tiếng hét xé toạc không gian, mọi thứ chìm lại vào im lặng
Ba ngày sau phán quyết, Quỷ Sai xuất hiện sau lưng cậu
Quỷ Sai
Cậu biết người đó là ai không?
Đặng Thành An
//Không quay đầu// Linh hồn có tội
Quỷ Sai
//Bật cười// Hồ sơ đã bị tráo..
Quỷ Sai
Ông ta chết vì cứu một đứa bé khỏi tai nạn
Đặng Thành An
//Siết chặt tay// Không thể..
Quỷ Sai
Có thể và cậu đã phán sai!
Trong địa ngục, sai lầm không được tha thứ một giọng nói tối cao vang lên từ bóng tối
“Đặng Thành An. Vì phán quyết sai, ngươi bị đày xuống trần gian. Diệt trừ kẻ ác cho đến khi chuộc đủ tội.”
Cánh cửa địa ngục mở ra, một lực hút kéo cậu xuống dưới
Tại trần gian nơi có mùi khói xe, tiếng còi inh ỏi
An mở mắt giữa một con hẻm tối, một gã đàn ông đang đè một cô gái xuống đất
Cậu đứng dậy, ánh mắt chuyển sang màu đỏ thẫm
Đặng Thành An
Phán quyết bắt đầu..
Gã kia chưa kịp hét đã bị bóng tối nuốt chửng, không máu, không xác
Cậu theo thói quen với lấy lon coca gần đó bóp nát
Đặng Thành An
Coi bộ cũng đơn giản ấy chứ..
Giọng nói vang lên phía sau lưng, An quay đầu lại nhìn
Một người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát đứng đó
Ánh mắt anh trong veo, không sợ hãi, chỉ kinh ngạc
Đặng Thành An
Anh đã nhìn thấy gì?
Lê Quang Hùng
Cậu… biến mất hắn ta?
An tiến lại gần, ánh mắt chạm nhau, một nhịp lạ lùng trong lồng ngực, không nên có
Cậu đặt tay lên trán anh, nhắm mặt lại khẽ thì thầm
Đặng Thành An
Đoạn ký ức này..xoá
Đôi mắt người cảnh sát khựng lại cơ thể anh ngã vào lòng An
Trong khoảnh khắc ấy, cậu cảm nhận được nhịp tim rất thật, rất ấm
Đặng Thành An
//Nhíu mày// Phiền phức
Nhưng cậu không bỏ anh lại, cậu bế anh đi, không ai biết vì sao?
Không ai biết đó là khởi đầu cho một phán quyết còn tàn nhẫn hơn cả địa ngục
2.Cánh cửa không nên mở
Hùng tỉnh dậy với cảm giác đầu óc trống rỗng
Trần nhà màu trắng, mùi nước lau sàn nhè nhẹ nhưng không phải bệnh viện
Anh bật dậy theo phản xạ của một cảnh sát
Căn phòng nhỏ, gọn gàng đến mức tối giản, một chiếc bàn gỗ, một ghế sofa cũ, rèm cửa kéo kín, không có ảnh gia đình, không có vật dụng dư thừa
Chỉ có một bóng người đứng kế bên cửa sổ
Ánh sáng buổi sáng lướt qua gò má sắc lạnh của cậu
Đặng Thành An
Anh tỉnh rồi à? //Bình thản//
Lê Quang Hùng
Đây là đâu? //Hoang mang//
Lê Quang Hùng
Vì sao tôi lại ở đây?
An quay đầu nhìn anh, đôi mắt ấy sâu đến mức khiến người ta khó thở
Đặng Thành An
Anh ngất ngoài hẻm tôi đưa về
Hùng nhíu mày, anh cố lục lại ký ức, tại con hẻm, một vụ việc, có người nào đó
Nhưng hình ảnh mờ đi như sương, chỉ còn lại cảm giác… mình đã nhìn thấy thứ gì đó không nên thấy
Lê Quang Hùng
Chúng ta gặp nhau rồi à?
Đặng Thành An
Có lẽ là vậy
Đặng Thành An
Anh là một cảnh sát còn tôi đi là người qua đường
Câu trả lời trôi tuột như nước nhưng Hùng cảm thấy có gì đó không đúng
Anh quan sát căn phòng lần nữa, một lon nước nằm trên bàn, vỏ bị bóp méo hoàn toàn như giấy
Không phải móp do vô tình, mà là bị bóp nát bằng lực tay rất mạnh
Anh liếc xuống bàn tay của An, thon dài, trắng, không giống người có thể tạo ra lực đó
Đặng Thành An
Anh muốn trên mặt anh có hai cái hố không?
Đặng Thành An
Thích nhìn lắm à?
Lê Quang Hùng
Không có gì.. //Giật mình//
An bước đến bàn, cầm lon nước, thản nhiên vứt vào thùng rác
Anh nhìn hành động đó, trông thấy rất quen thuộc nhưng lại không hiểu vì sao
Cùng lúc đó, trong một không gian tối tăm khác, Quỷ Sai đứng cạnh Lâm Nghi - Trợ lí của An
Lâm Nghi - Trợ lí
Cậu ta giữ người phàm đó lại..
Quỷ Sai
Thẩm phán của chúng ta bắt đầu có cảm xúc rồi //Khẽ cười//
Lâm Nghi - Trợ lí
Điều đó vi phạm luật..
Quỷ Sai
Luật sẽ tự xử thôi..
Đặng Thành An
Anh nên về đi..
Lê Quang Hùng
Cậu tên gì? //Đứng lên//
Đặng Thành An
//Chần chừ// Ờm.. Đặng Thành An
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng //Chìa tay//
An nhìn bàn tay ấy như thể đó là thứ nguy hiểm, nhưng cuối cùng vẫn bắt
Khoảnh khắc da chạm da, một luồng lạnh chạy dọc sống lưng Hùng
Còn An… tim lệch một nhịp, cảm thấy rất không ổn
Lê Quang Hùng
Chúng ta… có từng gặp trước đây không?
Đặng Thành An
//Rút tay về// Tất nhiên là không..
Cậu đang nói dối và cậu biết mình đang nói dối
Chiều hôm đó, tại đồn cảnh sát
Cảnh Sát Trưởng
Cậu nói nghi phạm biến mất?
Cảnh sát trưởng nhìn Hùng chằm chằm
Lê Quang Hùng
Dạ… em nhớ mình đuổi theo hắn vào hẻm. Sau đó… không nhớ rõ..
Cảnh Sát Trưởng
Không nhớ rõ?
Lê Quang Hùng
Ký ức em như bị trống một đoạn..
Cảnh Sát Trưởng
Cậu làm nghề này không được phép không nhớ rõ
Nhưng trong đầu anh, hình ảnh lon nước bị bóp nát lại hiện lên, cùng ánh mắt của An
Đêm xuống, một khu nhà hoang, một gã đàn ông đang run rẩy quỳ dưới đất
NVP
2: Tha cho tôi! Tôi..có tiền..
An đứng trước mặt hắn, hai mắt đỏ ngầu
Đặng Thành An
Ngươi cưỡng hiếp ba người, làm một người tự sát..
NVP
2: Không ai biết… không ai biết…//Khóc lóc//
Không có dao, không có máu, chỉ là bóng tối nuốt chửng hắn, phán quyết được thi hành
An biến ra một lon coca rơi xuống lòng bàn tay, mở nắp, uống một ngụm, rồi bóp nát
Âm thanh kim loại biến dạng vang lên trong đêm
Nhưng lần này…có người đứng phía xa, là Hùng, anh theo dấu một vụ mất tích
Và nhìn thấy toàn bộ, ánh mắt anh mở to, miệng há hốc
An quay đầu, hai người lại chạm mắt nhau, lần này không có ngã xuống, không có ký ức bị xóa
Chỉ có tiếng gió rít thổi qua hệt như tiếng cười của ai đó
Lê Quang Hùng
Rốt cuộc cậu là ai?
An nhìn anh thật lâu, lâu đến mức bóng tối xung quanh dường như lùi lại
Đặng Thành An
Anh không nên ở đây..
Lê Quang Hùng
Nhưng tôi là một cảnh sát
Đặng Thành An
Vậy anh nên quay đi
Lê Quang Hùng
Cậu.. giết người
Đặng Thành An
//Lắc đầu// Tôi chỉ thi hành phán quyết..
Lê Quang Hùng
Phán quyết của ai?
Một khoảng lặng, rồi An nói rất khẽ
Đặng Thành An
Của địa ngục
Gió thổi mạnh hơn, đèn đường chớp tắt, tim Hùng đập nhanh
Anh nên không tin, anh nên bắt người trước mặt nhưng anh không làm
Vì sâu trong lòng…anh không cảm thấy sợ, chỉ cảm thấy…quen thuộc và đau
T/g
Chưa bao giờ đứt chuỗi mà vui như vậy cả😭😭😭😭😭
T/g
Đang ngủ cũng phải đứng dậy vỗ tay..
3.Tiếng khóc trong đêm..
Ba giờ sáng, chuông điện thoại vang lên trong căn phòng tối om của Hùng
Anh bật dậy gần như ngay lập tức, khi vừa nghe tiếng chuông
Lê Quang Hùng
📞: Đội hình sự xin nghe
Giọng trực ban ở đầu dây bên kia khàn đặc
NVP
3:📞:Có một vụ án rất kì lạ!
NVP
3:📞:Nhà dân báo có tiếng khóc trẻ con dưới gầm giường nhưng căn nhà đó… không có trẻ em..
Hai mươi phút sau, tại một căn nhà nhỏ nằm sâu trong con hẻm cũ
Người phụ nữ trung niên đứng ngoài cổng run lẩy bẩy
Lê Quang Hùng
Là ở đây sao..
NVP
2: Vâng… tôi nghe suốt ba đêm rồi. Tiếng con bé khóc. Nhưng tôi sống một mình..
Hùng bước vào, căn nhà lạnh bất thường, không phải lạnh vì điều hòa, mà là kiểu lạnh khiến da gà nổi lên
Anh cúi xuống nhìn gầm giường, tối đen chẳng có gì
Lê Quang Hùng
Có ai ở dưới đó không...?
Im lặng một hồi, đột nhiên một giọng nói trẻ con cất lên
Rõ ràng, rành mạch ngay bên tai anh..
Hùng giật mình, đèn pin rơi xuống sàn nhưng khi anh cúi xuống nhìn kỹ lần nữa không có gì
Ở đó chỉ còn một con búp bê, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào anh
Bên ngoài căn nhà, một bóng người đứng trong bóng tối là Đặng Thành An
Cậu cảm nhận được có oan hồn, một linh hồn chưa được phán quyết
Bỗng nhiên Lâm Nghi xuất hiện sau lưng An
Lâm Nghi - Trợ lí
Không phải mục tiêu của cậu
Lâm Nghi - Trợ lí
Không thuộc diện trừng phạt
An im lặng không trả, chỉ thầm nghe tiếng khóc lại vang lên
Tiếng khóc đi nhẹ nhàng nhưng đầy uất ức
Đặng Thành An
//Bước vào bên trong//
Trong phòng ngủ, Hùng đang kiểm tra từng ngóc ngách
Tiếng gọi đó vang lên lần nữa, nghe rõ ngay dưới gầm giường
Anh cúi xuống lần nữa, một bé gái khoảng sáu tuổi đang ngồi co ro, áo trắng dính máu khô
Môi mấp máy, đôi mắt đen láy nhìn anh
Lê Quang Hùng
//Sững lại// Con..sao lại..
Anh chưa kịp nói hết câu thì-
???
Anh đang nói chuyện với ai vậy?
Giọng An vang lên phía sau, lập tức Hùng quay lại
Lê Quang Hùng
Có một bé gái-
Anh chỉ xuống trống không, không còn gì dưới gầm giường
Lê Quang Hùng
Cậu không thấy con bé sao? //Cứng người//
Đặng Thành An
Anh nhìn thấy cô bé?
Đặng Thành An
//Lại gần// Cô bé mặc áo trắng, máu dính trên cánh tay
Lê Quang Hùng
//Ngạc nhiên// Sao cậu biết..
Đặng Thành An
Vì con bé đứng sau anh đấy.. //Thở dài//
Không khí trong phòng đông cứng, Hùng quay phắt lại, bé gái đứng đó
Gần đến mức anh có thể nhìn thấy vết bầm tím trên cổ cô bé
Bé Vy - Oan hồn
Hức..chú ơi.. giúp con với..//Thì thầm//
Bé Vy - Oan hồn
Làm..ơn bắt..ba con đi.. được không..?
Hùng cảm thấy tim mình siết chặt
Lê Quang Hùng
Ba con làm gì?
Bé Vy - Oan hồn
Ba con..con..rồi đẩy con xuống cầu thang..
An nhìn linh hồn bé gái, ánh mắt chuyển dần sang đỏ thẫm
Đặng Thành An
Tai nạn được ghi nhận là trượt chân..
Lê Quang Hùng
//Quay lại// Cậu biết?
An không trả lời, cậu cúi xuống ngang tầm mắt bé gái
Đặng Thành An
Con muốn gì?
Bé Vy - Oan hồn
Con..muốn ba con..nhận tội
Bé Vy - Oan hồn
Hức..chú ơi..con đau lắm..
Lê Quang Hùng
Ba cô bé đâu?
Câu trả lời của An khiến không gian lặng đi
Đặng Thành An
Chết vì tai nạn giao thông. Một tuần sau khi cô bé mất
Hùng cảm thấy sống lưng lạnh buốt
Lê Quang Hùng
Cô bé ở lại đây vì?
Đặng Thành An
Vì sự thật chưa được nói ra
Đặng Thành An
Đây không phải là nhiệm vụ của tôi..
Lê Quang Hùng
Nhưng cậu nhìn thấy con bé..
Lê Quang Hùng
Cậu biết sự thật
Đặng Thành An
Biết nhưng đâu có nghĩa là được phép can thiệp
Lê Quang Hùng
Cậu đến đây vì điều gì?
Một khoảng lặng dài, rồi An nói rất khẽ
Lê Quang Hùng
Vì tôi? //Khựng lại//
Đặng Thành An
Anh bắt đầu nhìn thấy những thứ không nên thấy
Lê Quang Hùng
Vậy thì giải thích đi..Cậu là ai?
An nhìn anh, lần này không né tránh liền thẳng thắn nói ra
Đặng Thành An
Tôi là một thẩm phán
Lê Quang Hùng
Thẩm phán gì?
Bé gái đột nhiên bật khóc lớn, đèn trong phòng nhấp nháy, gió lùa qua cửa sổ dù nó đã đóng kín
Hùng bước lên chắn trước mặt An theo bản năng
Lê Quang Hùng
Đừng làm hại cô bé..
Đặng Thành An
//Nhíu mày// Tôi không trừng phạt những người vô tội
Ánh mắt đỏ dần dịu xuống, cậu nhìn xuống bé gái
Đặng Thành An
Ta không thể thay đổi cái chết của con nhưng ta có thể giúp con được siêu thoát..
An gật đầu, cậu đưa tay ra, một luồng ánh sáng tối màu bao quanh linh hồn bé
Không đáng sợ, chỉ là êm dịu, cô bé mỉm cười với Hùng rồi dần biến mất
Bé Vy - Oan hồn
Con cảm ơn chú..
Căn phòng trở lại bình thường, chỉ còn lại hai người đứng đối diện nhau
Lê Quang Hùng
//Nhìn An// Cậu trông chả giống kẻ giết người
Đặng Thành An
Anh cũng không giống người nên dính líu đến tôi..
Lê Quang Hùng
Nhưng tôi đã dính rồi
Đặng Thành An
//Siết chặt tay// Rồi anh sẽ phải hối hận
Lê Quang Hùng
Cậu xóa ký ức của tôi..phải không?
Đặng Thành An
//Khựng lại// Anh nhớ hết à?
Lê Quang Hùng
Không rõ nhưng có cảm giác đó
Hùng nhìn thẳng vào mắt cậu
Lê Quang Hùng
Đừng xóa như vậy nữa
Một nhịp tim lệch, không biết của ai An quay đi
Đặng Thành An
Anh nên tránh xa tôi ra
Lê Quang Hùng
Còn nếu tôi không tránh thì sao?
Chẳng hiểu sao hạn ký ức dần ùa về
Về con hẻm đó.. về lon coca bị bóp nát
Lần này Hùng nhìn rõ, rõ đến mức không thể giả vờ không thấy nữa
Lê Quang Hùng
Chính là cậu! //Khẽ nói//
Đặng Thành An
//Dừng bước//
Lê Quang Hùng
Lần trước trong hẻm… cũng là cậu..
Bóng tối ngoài hành lang khẽ chuyển động, ở nơi rất xa, Quỷ Sai mỉm cười
Quỷ Sai
Ồ..trò chơi bắt đầu rồi..
Download MangaToon APP on App Store and Google Play