Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Anh Là Bí Mật Của Mùa Hạ

C1

Tiếng trống vào tiết một vang lên khi tôi còn đang đứng trước cửa lớp, tay siết chặt quai cặp đến mức trắng bệch. Ngôi trường mới rộng hơn tôi tưởng, còn lớp học trước mắt lại đông đến lạ.
Giáo viên chủ nhiệm mỉm cười, viết tên tôi lên bảng bằng phấn trắng. Từng nét chữ hiện ra, như đánh dấu một khởi đầu mới của tuổi 17.
GVCN 12a8
GVCN 12a8
Cả lớp mình trật tự nào!
Mọi người trong lớp đều dồn ánh mắt về phía tôi
GVCN 12a8
GVCN 12a8
Giới thiệu về bản thân mình 1 chút đi em.
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Xin chào mọi người, mình tên là Tô Uyển Nhi mới chuyển đến trường học, mình chưa biết gì nhiều mong các bạn giúp đỡ..
GVCN 12a8
GVCN 12a8
Được rồi,em thấy chỗ nào trống thì ngồi đi nhé.
GVCN 12a8
GVCN 12a8
Lớp trưởng canh tiết này cô đi họp, các bạn lấy sách vở ra học bài.
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Lâm Uyển Nhi(nu9)
//cô bước xuống lớp\\Bạn gì ơi, có thể xích vô trong cho mình ngồi đc không...
Mọi người trong lớp xì xào về cô
Lục Cảnh Hàn(n9)
Lục Cảnh Hàn(n9)
Biến
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Lâm Uyển Nhi(nu9)
💭mới vô lớp gặp gì v trời...ờ trong lớp chỉ còn 1 chỗ duy nhất bạn có thể cho tôi ngồi được không
Mọi người trong lớp đột nhiên im lặng ngồi hóng
Hạ An Nhiên(nu8)
Hạ An Nhiên(nu8)
Cho người ta vào ngồi đi, ích kỷ thế.
Lục Cảnh Hàn(n9)
Lục Cảnh Hàn(n9)
Việc của mày à?
Hạ An Nhiên(nu8)
Hạ An Nhiên(nu8)
Không phải việc tao nhưng thấy bạn ấy khó xử nên mới lên tiếng.
Hạ An Nhiên(nu8)
Hạ An Nhiên(nu8)
1 mình m ngồi có hết không
//Ánh mắt khó chịu của anh thoáng qua cô rồi vẫn xích vô trong chừa khoảng trống bên ngoài\\
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Cảm ơn"tôi nói nhỏ vừa đủ 2 người nghe thấy"
//Cô ngập ngừng 1 lúc lâu rồi cất tiếng\\
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Ờ bạn tên gì á...
Lục Cảnh Hàn(n9)
Lục Cảnh Hàn(n9)
Lục Cảnh Hàn!
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Ồ mình tên Tô Uyển Nhi có gì bạn giúp đỡ mình trong học tập nhé...
Lục Cảnh Hàn(n9)
Lục Cảnh Hàn(n9)
Nảy nghe rồi,không có điếc.
Không khí giữa hai đứa chợt chùng xuống Tôi cắn môi, quay lên bảng, cố tỏ ra bình thản nhưng trong lòng lại thấy hơi khó chịu.
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Lâm Uyển Nhi(nu9)
"cô nói nhỏ" Người gì mà lạnh như đá vậy
Lục Cảnh Hàn(n9)
Lục Cảnh Hàn(n9)
Tôi nghe
Rồi cậu ta nghiêng đầu nhìn tôi bằng ánh mắt khó đoán
Lục Cảnh Hàn(n9)
Lục Cảnh Hàn(n9)
Nếu cảm thấy khó chịu thì đừng ngồi gần tôi
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Ai nói tôi khó chịu?
Lục Cảnh Hàn(n9)
Lục Cảnh Hàn(n9)
Vậy thì đừng than nữa
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Lâm Uyển Nhi(nu9)
💭Đúng là đáng ghét.

c2

Tiết học trôi qua chậm hơn tôi tưởng.Tiếng phấn lạch cạch trên bảng, tiếng quạt trần quay đều đều, và ánh nắng ngoài cửa sổ dần nhạt đi.
Tôi cố tập trung vào bài giảng, nhưng thỉnh thoảng lại cảm nhận được người bên cạnh lật vở, đổi bút, hay khẽ nghiêng người.
Không hiểu sao, chỉ cần một chuyển động nhỏ của cậu ta cũng đủ khiến tôi mất tập trung.
Đúng lúc đó — “Renggggg…”
Cuối cùng cũng ra chơi
Hạ An Nhiên(nu8)
Hạ An Nhiên(nu8)
Bạn mới, Mình là Hạ An Nhiên, xuống căn tin với mình không..
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Có… phiền không
Hạ An Nhiên(nu8)
Hạ An Nhiên(nu8)
Phiền gì chứ
Hạ An Nhiên(nu8)
Hạ An Nhiên(nu8)
//cô bật cười\\
Hạ An Nhiên(nu8)
Hạ An Nhiên(nu8)
Đi thôi, căn tin đông lắm, xuống trễ là hết món ngon đó
Vừa đi, An Nhiên vừa nói
Hạ An Nhiên(nu8)
Hạ An Nhiên(nu8)
Cậu chuyển từ trường nào vậy?
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Trường cũ ở gần nhà mình… nhưng mình muốn đổi môi trường
Hạ An Nhiên(nu8)
Hạ An Nhiên(nu8)
Quyết định đúng đó //Cô ấy nháy mắt\\
Hạ An Nhiên(nu8)
Hạ An Nhiên(nu8)
Lớp mình vui lắm
Phía trước, Lục Cảnh Hàn đứng tựa lan can nhìn bọn tôi
Thấy chúng tôi tới gần, cậu ta chỉ liếc nhẹ một cái rồi quay đi.
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Lâm Uyển Nhi(nu9)
💭Người gì mà lúc nào cũng lạnh lùng vậy chứ
Hạ An Nhiên(nu8)
Hạ An Nhiên(nu8)
Cậu ấy vậy thôi, không xấu đâu.
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Ơ… mình có nói gì đâu.
Hạ An Nhiên(nu8)
Hạ An Nhiên(nu8)
Nhìn cậu là biết rồi.
Gió thổi nhẹ qua hành lang, mang theo tiếng cười nói của học sinh khắp nơi
Có lẽ… thanh xuân của tôi thật sự bắt đầu từ khoảnh khắc này.
Căn tin đông nghịt người. Tiếng nói chuyện ồn ào hòa lẫn mùi đồ ăn nóng hổi khiến tôi có chút choáng ngợp.
An Nhiên kéo tôi lại gần quầy nước.
Hạ An Nhiên(nu8)
Hạ An Nhiên(nu8)
Cậu uống gì? Ở đây trà sữa ổn lắm đó.
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Ờ mình uống gì cũng được
Hạ An Nhiên(nu8)
Hạ An Nhiên(nu8)
được,vậy gọi giống mình nhé
Phía sau, Lục Cảnh Hàn đứng xếp hàng, tay đút túi quần, ánh mắt thờ ơ như chẳng quan tâm điều gì.
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Lâm Uyển Nhi(nu9)
//Tôi đang định móc ví ra thì phía sau vang lên giọng trầm quen thuộc\\
Lục Cảnh Hàn(n9)
Lục Cảnh Hàn(n9)
Ba ly
Hạ An Nhiên(nu8)
Hạ An Nhiên(nu8)
Ủa? Hôm nay hào phóng dữ
Cậu ta không đáp chỉ đưa tiền cho cô bán nước
Vài phút sau, ba ly trà sữa được đặt lên quầy.Cậu ta cầm một ly đưa cho An Nhiên, rồi ly còn lại đặt trước mặt tôi.
Lục Cảnh Hàn(n9)
Lục Cảnh Hàn(n9)
Cầm!
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Ơ… mình tự trả được mà.
Lục Cảnh Hàn(n9)
Lục Cảnh Hàn(n9)
Không cần
Hạ An Nhiên(nu8)
Hạ An Nhiên(nu8)
//Cô cười khúc khích\\ Ghê ghê, lần đầu tiên thấy Cảnh Hàn chủ động bao người ta đó.
Lục Cảnh Hàn(n9)
Lục Cảnh Hàn(n9)
Im//anh nhíu mày\\
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Lâm Uyển Nhi(nu9)
💭Cái người này… rốt cuộc là lạnh lùng thật hay chỉ giả vờ vậy?
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Lâm Uyển Nhi(nu9)
👀Cậu ta quay đi trước, nhưng tôi vẫn kịp thấy khóe môi hơi cong lên một chút

c3

Chuông vào lớp vang lên. Cả hành lang đang ồn ào bỗng chốc im bặt. Học sinh lục tục trở về chỗ ngồi. Tô Uyển Nhi vừa bước vào lớp thì thấy Lục Cảnh Hàn đã ngồi ngay ngắn ở bàn cuối cạnh cửa sổ. Ánh nắng nghiêng nghiêng chiếu qua khung kính, phủ lên gương mặt anh một lớp sáng nhàn nhạt.
Anh không nhìn cô,như thể chuyện ngoài hành lang lúc nãy chưa từng xảy ra.Uyển Nhi khẽ mím môi, đi về chỗ mình. Vừa ngồi xuống, tim vẫn còn đập hơi nhanh
Đúng lúc đó, giáo viên bước vào.
Cả lớp đồng thanh
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Chúng em chào cô ạ!
Hạ An Nhiên(nu8)
Hạ An Nhiên(nu8)
Chúng em chào cô ạ!
Học sinh
Học sinh
Chúng em chào cô ạ!
GVCN 12a8
GVCN 12a8
Chào các em,hôm nay lớp chúng ta có học sinh mới chuyển đến!
Cả lớp xì xào....
Học sinh
Học sinh
Mong là học sinh nữ
học sinh
học sinh
Ước gi là học sinh nam
Khê An Tình(nữ phandien)
Khê An Tình(nữ phandien)
Chào mọi người, mình là Lâm An Tình mới chuyển đến. Mong được giúp đỡ
Học sinh
Học sinh
Uầy xinh thế bọn mày
học sinh
học sinh
Sao không phải là hs nam trời
GVCN 12a8
GVCN 12a8
Cả lớp im lặng!
...
GVCN 12a8
GVCN 12a8
để cô sắp chỗ cho em nhé
Khê An Tình(nữ phandien)
Khê An Tình(nữ phandien)
À cô ơi
Khê An Tình(nữ phandien)
Khê An Tình(nữ phandien)
Em muốn ngồi dưới kia ạ//cô chỉ xuống chỗ của Tô Uyển Nhi\\
GVCN 12a8
GVCN 12a8
Ờ chỗ đó Nhi ngồi rồi em chỗ khác được không?
Khê An Tình(nữ phandien)
Khê An Tình(nữ phandien)
Không,em thích chỗ đấy cơ.
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Dạ cho bạn ấy ngồi đây cũng đc ạ..
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Em qua ngồi với Thẩm Mộ Bạch
Vì lớp chỉ còn chỗ đó là trống thoi nhe...
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Lâm Uyển Nhi(nu9)
//Cô xách cặp định bước đi thì.\\
Lục Cảnh Hàn(n9)
Lục Cảnh Hàn(n9)
Tao cho đi chưa?
Lục Cảnh Hàn(n9)
Lục Cảnh Hàn(n9)
mày ngồi ở đây
Lục Cảnh Hàn(n9)
Lục Cảnh Hàn(n9)
đé_o đi đâu hết
Khê An Tình(nữ phandien)
Khê An Tình(nữ phandien)
Em chỉ muốn ngồi chỗ đó thưa cô..
Lục Cảnh Hàn(n9)
Lục Cảnh Hàn(n9)
Chỗ này không phải của mày!
Không khí lớp bắt đầu xì xào dữ dội 👀
Lục Cảnh Hàn(n9)
Lục Cảnh Hàn(n9)
//Anh đứng dậy kéo ghế ra sát gần cô hơn một chút\\
Lục Cảnh Hàn(n9)
Lục Cảnh Hàn(n9)
Chỗ này từ trước tới giờ chỉ có một người được ngồi.
Lục Cảnh Hàn(n9)
Lục Cảnh Hàn(n9)
Mày đeo có tư cách ngồi ở đây!
Khê An Tình(nữ phandien)
Khê An Tình(nữ phandien)
//Cô siết chặt quai cặp, móng tay bấm sâu vào da nhưng môi vẫn cong lên\\em hiểu rồi… chắc do em chưa quen lớp.
Khê An Tình(nữ phandien)
Khê An Tình(nữ phandien)
//Cô quay người bước đi, nhưng trước khi ngồi xuống còn liếc về phía nu9 một cái đầy ý vị\\
GVCN 12a8
GVCN 12a8
Được rồi, chúng ta bắt đầu bài học!
GVCN 12a8
GVCN 12a8
xkknxbbdksskugaf
GVCN 12a8
GVCN 12a8
Jskskjsgsgdyyyc
GVCN 12a8
GVCN 12a8
Kakhwhpqpieugvcvn
45p trôi qua_
"Rengggg..."
Đến tiết thể dục,mọi người trong lớp đẩy bàn ghế xê dịch khắp phòng
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Lâm Uyển Nhi(nu9)
//Cô cúi người xuống bàn thì bổng có người va chạm vào vai cô//
Khê An Tình(nữ phandien)
Khê An Tình(nữ phandien)
A...mình xin lỗi
Khê An Tình(nữ phandien)
Khê An Tình(nữ phandien)
Mình không để ý...bạn có sao không
Hạ An Nhiên(nu8)
Hạ An Nhiên(nu8)
Con mẹ mày không có mắt à?
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Bạn ấy xin lỗi rồi,không sao đâu
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Nhanh lên,không thì bị phạt mất..
Hạ An Nhiên(nu8)
Hạ An Nhiên(nu8)
May cho mày đấy//liếc An Tình\\
Khê An Tình(nữ phandien)
Khê An Tình(nữ phandien)
//An Tình ngã xuống, ôm cổ tay\\
Khê An Tình(nữ phandien)
Khê An Tình(nữ phandien)
Á...Nhi à sao bạn đẩy tớ//rưng rưng\\
Cả lớp xì xào.
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Lâm Uyển Nhi(nu9)
Tôi đẩy khi nào?
Khê An Tình(nữ phandien)
Khê An Tình(nữ phandien)
Bạn còn chối nữa//sắp khóc\\
Hạ An Nhiên(nu8)
Hạ An Nhiên(nu8)
Diễn đây cho ai coi?//cô nói an tình\\
Hạ An Nhiên(nu8)
Hạ An Nhiên(nu8)
dẹp nước mắt cá sấu lại giúp tao

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play