[Mason X CongB] Khi Rapper Biết Yêu?!
Giới Thiệu
Nguyễn Xuân Bách
Mason (Nguyễn Xuân Bách)
*Vị trí: Rapper, Producer chính.
- Tính cách: Ngoài lạnh trong nóng, cực kỳ nghiêm túc và cầu toàn trong công việc. Xuân Bách nổi tiếng với những bản Rap "gắt", flow biến ảo và khả năng chơi chữ (wordplay) sắc sảo. Anh có một quy tắc ngầm: Không yêu người cùng ngành.
- Đặc điểm nhận dạng: Luôn xuất hiện với chiếc tai nghe quanh cổ, ánh mắt sắc lẹm khi đứng trước bàn mix, nhưng lại dễ mủi lòng trước những thứ mềm mại (đặc biệt là giọng hát của ai đó).
- Mục tiêu: Tìm kiếm một "màu sắc" mới để hoàn thiện album để đời của mình.
Nguyễn Thành Công
CongB (Nguyễn Thành Công)
*Vị trí: Nghệ sĩ trình diễn, Vocalist, Nhạc sĩ.
- Tính cách: Phóng khoáng, tự tin và có chút "tinh quái". Thành Công sở hữu chất giọng lôi cuốn và khả năng trình diễn sân khấu đầy mê hoặc. Cậu là người duy nhất dám sửa lyric của Xuân Bách và cũng là người duy nhất khiến anh phải tháo tai nghe ra để lắng nghe thật kỹ.
- Đặc điểm nhận dạng: Nụ cười rạng rỡ, gu thời trang cực chất và thói quen uống trà sữa trong lúc thu âm (điều mà Xuân Bách cực kỳ ghét nhưng chưa bao giờ nỡ mắng).
- Mục tiêu: Chứng minh cho tay Rapper khó tính kia thấy âm nhạc không chỉ có kỹ thuật, mà còn phải có "tình".
T/g cte
Giới thiệu xơ xơ thôi
T/g cte
Fic chữa lành cấp tốc cho mấy bạn sữa đậu khi đọc hai fic ngược kia…
T/g cte
T muốn bộ này ngọt ít drama
T/g cte
Mà này thì có chút lạ là skinship ôm, nắm tay, hôn vẫn là Đồng Nghiệp
T/g cte
Câu nói tượng trưng cho bộ truyện này là
"Flow của cậu có thể lệch nhịp, nhưng nhịp tim của cậu khi nhìn thấy tôi thì chưa bao giờ sai."
1. Bản nhạc trong đêm
Phòng thu số 402 nằm ở cuối hành lang tầng bốn của công ty giải trí, nơi mà ánh sáng ban ngày hiếm khi chạm tới, chỉ có ánh đèn vàng dịu nhẹ và những lớp mút cách âm xám xịt bao phủ bốn bức tường. Trong không gian đặc quánh mùi cà phê và hương thuốc lá nhạt nhòa, Nguyễn Xuân Bách là gã rapper nổi danh với cái nghệ danh Mason lạnh lùng đang vùi đầu vào đống bản thảo dang dở.
Bách gỡ chiếc tai nghe nặng trịch khỏi đầu, tiếng beat dồn dập bỗng chốc im bặt, trả lại sự tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng vè vè từ chiếc máy điều hòa cũ kỹ. Anh thở hắt ra một hơi, tay vò nát một tờ giấy lyric rồi ném nó vào góc phòng vốn đã đầy ắp những "thất bại" tương tự.
Nguyễn Xuân Bách
Chết tiệt, vẫn không đúng
Nguyễn Xuân Bách
//tự lẩm bẩm//
Anh là một kẻ cầu toàn đến mức cực đoan. Rap của Mason luôn sắc sảo, luôn đầy tính chiến đấu, nhưng lần này, dự án mới yêu cầu một thứ gì đó "chạm đến trái tim". Và đó chính là điểm yếu của anh. Anh biết cách gieo vần, biết cách điều khiển flow, nhưng anh không biết cách để âm nhạc của mình trở nên mềm mại.
Bách không buồn ngẩng đầu lên, anh đoán chắc lại là gã quản lý vào giục giã tiến độ.
Nguyễn Xuân Bách
Tôi đã bảo là đừng có vào làm phiền lúc này mà...
Nguyễn Thành Công
Ngay cả trà sữa nhài cũng không được chào đón sao?
Một giọng nói trong trẻo, mang theo chút âm sắc nghịch ngợm vang lên. Bách khựng lại. Đó không phải giọng của gã quản lý cằn nhằn. Anh ngước mắt lên và thấy Nguyễn Thành Công hay còn gọi là CongB đang đứng đó. Cậu mặc một chiếc áo hoodie quá khổ, mái tóc hơi rối và nụ cười rạng rỡ như thể cậu vừa mang cả ánh nắng ban ngày vào cái hang tối tăm này.
Nguyễn Thành Công
//không đợi anh mời, tự nhiên bước tới//
Nguyễn Thành Công
//đặt ly trà sữa còn hơi lạnh xuống mặt bàn mix nhạc, ngay cạnh bàn tay thô ráp của Bách//
Nguyễn Thành Công
Nghe nói “quái vật làng Rap” đang bị kẹt ở đoạn điệp khúc ba ngày nay rồi, nên tớ tới giúp cậu đây
Nguyễn Thành Công
//vừa nói vừa kéo một chiếc ghế xoay lại gần, đôi chân thon dài đung đưa đầy thoải mái//
Nguyễn Xuân Bách
//nheo mắt nhìn cậu//
Nguyễn Xuân Bách
Cậu rảnh rỗi quá nhỉ?
Nguyễn Xuân Bách
Không lo tập nhảy cho buổi trình diễn tuần sau đi?
Nguyễn Xuân Bách
//quàng tay qua ôm eo cậu//
Nguyễn Thành Công
Tập xong rồi mới tới đây tìm cậu chứ
Nguyễn Thành Công
//nghiêng đầu, ánh mắt rơi trên màn hình máy tính với những dải sóng âm xanh đỏ đan xen//
Nguyễn Thành Công
Tớ nghe bản demo cậu gửi cho sếp rồi
Nguyễn Thành Công
Beat rất cháy, lyric rất sâu... nhưng Bách à, cậu đang gồng mình quá đấy
Bách khựng lại một chút, anh định lên tiếng phản bác nhưng lại thôi. Trong giới này, có rất ít người dám nói thẳng vào mặt anh như thế. Và Công là người duy nhất khiến anh không thấy khó chịu khi nghe những lời góp ý.
Nguyễn Xuân Bách
Cậu thì biết gì về rap?
Nguyễn Xuân Bách
//hừ lạnh, nhưng tay vẫn cầm lấy ly trà sữa mà cậu mang tới//
Nguyễn Thành Công
Tớ không biết rap, nhưng tôi biết cảm xúc
Nguyễn Thành Công
//mỉm cười, vươn tay nhấn nút Play trên bàn phím//
Nguyễn Thành Công
//nhắm mắt lại, đầu khẽ gật gù theo nhịp điệu//
Nguyễn Thành Công
Nghe này, đoạn này cậu đang cố dùng những từ ngữ quá mạnh mẽ để che đậy sự yếu lòng
Nguyễn Thành Công
Tại sao không thử thả lỏng ra?
Nguyễn Thành Công
Và tại sao không để giai điệu dẫn dắt thay vì cố gắng điều khiển nó?
Thành Công bắt đầu ngân nga. Cậu không hát lời, chỉ là những âm thanh hưmmm nhẹ nhàng, uốn lượn theo từng nhịp bass của Bách. Giọng của Công có một độ rung rất lạ, nó mỏng nhưng lại đầy sức bền, giống như một dải lụa mềm mại quấn quýt lấy những tảng đá xù xì trong âm nhạc của anh.
Bách lặng người. Anh nhìn nghiêng khuôn mặt của Công dưới ánh đèn. Lông mi của cậu rất dài, và khi cậu tập trung vào âm nhạc, dường như cả thế giới xung quanh đều biến mất. Bất giác, Bách cầm bút lên, những con chữ vốn đang tắc nghẽn bỗng chốc tuôn ra như suối nguồn.
Cậu là giai điệu, tôi là nhịp bass.
Cậu là ánh sáng, tôi là bóng đêm.
Anh viết như lên cơn sốt, đôi tay lướt nhanh trên mặt giấy. Công vẫn cứ ngân nga như thế, như một chất xúc tác diệu kỳ chữa lành những vết rạn nứt trong tư duy sáng tạo của anh.
Khi tiếng beat kết thúc, không gian rơi vào một khoảng lặng kéo dài. Công mở mắt ra, bắt gặp ánh mắt của Bách đang dán chặt vào mình.
Nguyễn Thành Công
//hơi ngượng ngùng, khẽ hắng giọng//
Nguyễn Thành Công
Sao thế?
Nguyễn Thành Công
Tớ phá hỏng bài của cậu rồi à?
Nguyễn Xuân Bách
//đặt bút xuống, giọng khàn đi vì thức khuya và cũng vì một thứ cảm xúc khó gọi tên//
Nguyễn Xuân Bách
Cậu vừa hoàn thiện nó
Nguyễn Xuân Bách
Đoạn hook đó... cậu có muốn hát nó không?
Nguyễn Thành Công
//ngạc nhiên, đôi mắt mở to//
Nguyễn Thành Công
Cậu mời tớ collab (hợp tác) thật à?
Nguyễn Thành Công
Mason lừng danh mà lại cần một nghệ sĩ giải trí như tớ sao?
Nguyễn Xuân Bách
Đừng nói nhảm
Nguyễn Xuân Bách
//quay mặt đi, cố che giấu sự bối rối bằng cách chỉnh lại mấy núm vặn trên bàn mix//
Nguyễn Xuân Bách
Chỉ là tôi thấy giọng cậu... vừa vặn với chỗ trống này thôi
Nguyễn Xuân Bách
Với lại, cậu gọi tôi là “cậu”, xưng “tớ” nghe cũng được đấy
Nguyễn Xuân Bách
Ở công ty này ai cũng sợ tôi như sợ cọp, chỉ có cậu là coi tôi như bạn đồng lứa thôi
Thành Công bật cười, tiếng cười giòn tan làm tan chảy cả bầu không khí căng thẳng của căn phòng. Cậu đứng dậy, tiến lại sát bên cạnh Bách, chống tay lên bàn và ghé sát tai anh thì thầm
Nguyễn Thành Công
Vậy thì đối tác à, chúng ta bắt đầu thu âm chứ?
Nguyễn Thành Công
Nhưng mà nói trước nhé, tớ rất khó tính trong phòng thu đấy
Hơi thở của Công phả vào tai khiến Bách cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Anh vốn là một kẻ kiểm soát, nhưng lúc này, anh phát hiện ra rằng việc để cậu nắm quyền dẫn dắt cũng không phải là một ý tưởng tồi.
Nguyễn Xuân Bách
Được rồi, cậu vào cabin đi
Nguyễn Xuân Bách
//đẩy nhẹ vai Công, cố giữ cho giọng mình bình thản//
Thành Công bước vào phòng thu phía sau lớp kính dày. Cậu đeo tai nghe, đứng trước chiếc micro chuyên nghiệp. Khi ánh đèn trong cabin sáng lên, Bách thấy cậu trở nên lộng lẫy hơn bao giờ hết.
Nguyễn Xuân Bách
//nói nhỏ//
Nguyễn Xuân Bách
Thả lỏng thôi, cứ hát như lúc nãy cậu ngân nga cho tôi nghe ấy
Nguyễn Thành Công
Biết rồi mà, ông cụ non
Nguyễn Thành Công
//nháy mắt với anh qua lớp kính//
Thành Công bắt đầu cất lời. Đó là những giai điệu ngọt ngào về sự thấu cảm, về việc hai tâm hồn cô đơn vô tình va chạm vào nhau giữa thành phố ồn ào. Bách ngồi bên ngoài, nhìn bóng dáng cậu qua lớp kính, đôi tay anh không tự chủ được mà gõ theo nhịp tim mình.
Hóa ra, chữa lành một bản nhạc không khó đến thế. Chỉ cần có một người đủ kiên nhẫn để lắng nghe những tiếng gào thét bên trong những vần thơ câm lặng.
Buổi thu âm kết thúc khi kim đồng hồ chỉ sang con số 4. Cả hai cùng bước ra khỏi phòng thu, hành lang vắng lặng không một bóng người.
Nguyễn Thành Công
Này, Bách
Nguyễn Thành Công
//vừa đi vừa vươn vai//
Nguyễn Thành Công
Cậu thấy bài này thế nào?
Bách đáp ngắn gọn, nhưng rồi anh bổ sung thêm một câu khiến Công phải khựng lại.
Nguyễn Xuân Bách
Nó là bài hát hay nhất tôi từng làm từ trước đến nay
Nguyễn Xuân Bách
//hôn nhẹ lên tóc cậu//
Nguyễn Xuân Bách
Giỏi lắm
Nguyễn Thành Công
//mỉm cười, một nụ cười dịu dàng hơn hẳn mọi khi//
Nguyễn Thành Công
Vậy thì từ giờ, mỗi khi cậu bị “kẹt” cứ gọi cho tớ
Nguyễn Thành Công
//dừng lại trước cửa thang máy, quay sang nhìn anh//
Nguyễn Thành Công
Tôi sẽ mang trà sữa nhài tới chữa lành cho cậu
Bách nhìn sâu vào mắt Công, lần đầu tiên sau nhiều năm, anh cảm thấy cái sự "cô độc của thiên tài" mà người ta hay gán cho mình bỗng chốc tan biến.
Nguyễn Xuân Bách
Hứa đấy nhé?
Cánh cửa thang máy khép lại, để lại Xuân Bách đứng đó với một tâm hồn không còn trống rỗng. Anh chợt nhận ra, bản thân mình dường như cũng đang bị "sampling" bởi sự hiện diện của cậu. Một chút ngọt ngào, một chút thanh khiết, và rất nhiều rung động.
Có lẽ, đúng như tên bài hát họ vừa thu, rapper cuối cùng cũng đã biết cách để... yêu.
T/g cte
Mà hôn tự nhiên vậy???
2. Bản nháp của sự cố chấp
Căn phòng thu số 402 hôm nay không còn vẻ tĩnh lặng thường thấy. Tiếng bass dập dìu xen lẫn tiếng cười đứt quãng của ba chàng trai tạo nên một mớ âm thanh hỗn độn nhưng đầy sức sống. Công ty vừa chính thức chốt dự án kết hợp đặc biệt, và người thứ ba bước vào cuộc chơi này không ai khác chính là Tez gã rapper mang năng lượng của một cơn lốc.
Tez
//ngồi vắt vẻo trên thành sofa, tay cầm bản lyric nháp của Mason, mắt nheo lại đầy gian xảo//
Tez
Này Mason, mày viết cái gì đây?
Tez
Sao không phải là 7 lần cho đủ thứ trong tuần, hay 9 lần cho nó phong thủy?
Tez
Mày tính toán cái gì trong đầu đấy hả?
Nguyễn Xuân Bách
//đang bận chỉnh lại dải EQ trên màn hình//
Nguyễn Xuân Bách
//không thèm quay đầu lại, buông một câu cộc lốc//
Nguyễn Xuân Bách
Mày bớt soi mói đi
Nguyễn Xuân Bách
8 lần là con số của sự vô cân bằng
Nguyễn Xuân Bách
Viết sao thì cứ rap vậy đi, hỏi lắm thế?
Tez
//tặc lưỡi, quay sang nhìn Công đang ngồi ngoan ngoãn gọt táo ở góc phòng//
Tez
Cậu xem nó kìa Công, nó giấu giấu diếm diếm như mèo giấu cứt ấy
Tez
Tôi nghi là cái “8 lần” này nó viết dựa trên số lần cậu sang phòng thu của nó mỗi ngày đấy
Nguyễn Thành Công
//đang cầm miếng táo, nghe vậy thì khựng lại, đôi gò má hơi ửng hồng//
Nguyễn Thành Công
Ơ, tôi sang đây là vì công việc mà Tez
Nguyễn Thành Công
//ngước mắt lên, giọng nói có chút bối rối nhưng vẫn mang theo sự dịu dàng vốn có//
Nguyễn Thành Công
Tớ... tớ chỉ sang giúp Bách hoàn thiện giai điệu thôi
Tez
Giúp hoàn thiện giai điệu hay giúp “chữa lành tâm hồn”?
Tez
//cười hì hì, không bỏ qua cơ hội trêu chọc//
Tez
Mày xem kìa Bách, người ta gọi mày là '”Bách”, xưng “tớ” nghe mà nổi hết cả da gà
Tez
Sao mày đối xử với tao toàn “mày - tao” gắt như mắm tôm vậy?
Bách lúc này mới xoay ghế lại, ánh mắt sắc lẹm lướt qua Tez rồi dừng lại ở khuôn mặt đang cúi thấp của Công.
Nguyễn Xuân Bách
//thở dài, đi tới giật lấy bản lyric trên tay Tez//
Nguyễn Xuân Bách
Vì mày là thằng phiền phức
Nguyễn Xuân Bách
Còn Công... cậu ấy là đối tác quan trọng
Nguyễn Xuân Bách
Mày không làm thì biến ra ngoài cho bọn tao làm việc
Tez
//giơ hai tay đầu hàng nhưng cái miệng vẫn không ngừng nghỉ//
Tez
Thôi được rồi, vào việc chính đi
Tez
Cái hook này tôi thấy để Công hát là hết nước chấm
Tez
Nhưng mà đoạn rap của mày, tao thấy mày đang thiếu cái gì đó... kiểu như sự nũng nịu ấy
Tez
//nhảy xuống khỏi sofa, tiến lại gần Công, cố tình nói to//
Tez
Này Công, cậu có thấy ông nội này dạo này rap nó cứ bị “sến” đi không?
Tez
Tôi thề là từ lúc cậu xuất hiện, cái flow của nó mềm hơn bún ấy
Nguyễn Thành Công
//khẽ cười, đưa miếng táo cho Tez để "chặn miệng" gã lại//
Nguyễn Thành Công
Tôi thấy Bách vẫn rất ngầu mà
Nguyễn Thành Công
Chỉ là... có thêm chút cảm xúc thì bài hát sẽ dễ chạm đến người nghe hơn thôi
Nguyễn Thành Công
Cậu đừng chọc cậu ấy nữa, tí nữa cậu ấy cáu lên là không cho chúng ta thu âm đâu
Bách nhìn cảnh tượng đó, trong lòng trào dâng một cảm giác khó tả. Anh không thích người khác chạm vào đồ của mình, và dường như, anh cũng không thích nhìn thấy Công quá thân thiết với bất kỳ ai, kể cả là Tez là thằng bạn thân nối khố.
Nguyễn Xuân Bách
Vào cabin đi
Nguyễn Xuân Bách
//ra lệnh, giọng trầm xuống//
Nguyễn Xuân Bách
Tez, mày vào trước
Nguyễn Xuân Bách
Rap cho xong phần của mày đi rồi cút về
Tez
Vừa mới bắt đầu mà mày đã đuổi tao à?
Tez
//lầm bầm nhưng vẫn ngoan ngoãn bước vào phòng thu//
Trong căn phòng bên ngoài chỉ còn lại Bách và Công. Không khí bỗng chốc trở nên đặc quánh. Công đứng dậy, tiến lại gần bàn mix, đưa cho Bách một miếng táo đã gọt vỏ xinh xắn.
Nguyễn Thành Công
Bách ăn chút đi cho bớt nóng
Nguyễn Thành Công
Tez chỉ đùa thôi mà
Bách nhận lấy miếng táo, nhưng anh không ăn ngay mà nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Công. Anh nhìn thẳng vào mắt cậu, giọng nói nhỏ nhưng chứa đầy sự chiếm hữu
Nguyễn Xuân Bách
Công này, cái “8 lần” đó... đúng là tôi viết về cậu đấy
Nguyễn Thành Công
//sững người, đôi mắt mở to nhìn anh//
Nguyễn Xuân Bách
8 lần tôi định nhắn tin nhưng lại xóa
Nguyễn Xuân Bách
8 lần tôi đứng trước cửa phòng tập của cậu nhưng không dám vào
Nguyễn Xuân Bách
8 lần tôi nhớ cậu
Nguyễn Xuân Bách
Và 8 lần tôi tự hỏi... tại sao tôi lại quan tâm đến cậu nhiều như thế
Lời tự bạch đột ngột của Bách khiến không gian như ngưng đọng. Trong cabin, tiếng Tez rap vang lên qua loa kiểm âm, át đi tiếng đập thình thịch của hai trái tim đang ở khoảng cách cực gần.
Nguyễn Thành Công
//bối rối, cậu khẽ cúi đầu, giọng lí nhí//
Nguyễn Thành Công
Tớ... tớ cứ tưởng chỉ có mình tớ đếm số lần chúng mình gặp nhau thôi chứ
Nguyễn Xuân Bách
//nhếch môi cười, một nụ cười hiếm hoi mang theo sự dịu dàng tuyệt đối//
Nguyễn Xuân Bách
Cậu là người đầu tiên làm tôi mất kiểm soát như vậy
Nguyễn Xuân Bách
//buông tay cậu ra, nhưng lại khẽ xoa đầu Công//
Nguyễn Xuân Bách
Nên là, đừng có nghe thằng Tez nói linh tinh
Nguyễn Xuân Bách
Trong bài này, cậu chỉ cần là chính cậu thôi, còn lại để tôi lo
Tez bên trong cabin thu âm, dù không nghe thấy hai người nói gì nhưng nhìn qua lớp kính thấy cảnh xoa đầu "tình bể bình" thì chỉ biết lắc đầu ngao ngán
Tez
Đúng là khi rapper biết yêu thì anh em chỉ có nước ăn “cẩu lương” thay cơm
Tez
Thuyền này không cần chèo, nó tự chạy bằng động cơ tình yêu rồi!
Buổi chiều hôm đó, bài hát "Nhớ em 8 lần" bắt đầu được hình thành. Giữa những dòng rap mạnh mẽ của Tez, giữa những flow sắc sảo của Bách là tiếng hát trong trẻo của Công lồng ghép vào như một sợi dây liên kết vô hình.
Và có một bí mật mà chỉ Mason biết: Thực ra anh không chỉ nhớ Công 8 lần. Con số đó... chỉ là khởi đầu cho một sự chấp niệm kéo dài cả đời.
T/g cte
Quá dễ thương đi trời oiii
Download MangaToon APP on App Store and Google Play