Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap] TRÒ ĐÙA MANG TÊN TÌNH YÊU!

Chương 1: Trò Chơi Của Những Kẻ Rảnh Rỗi.

Giới thượng lưu của thành phố này không ai là không biết đến Hoàng Đức Duy và Nguyễn Quang Anh.
Một đám cậu ấm cô chiêu ngậm thìa vàng từ bé, lớn lên trong biệt thự dát đá cẩm thạch, tiệc tùng còn nhiều hơn số lần họ tự lái xe ra khỏi nhà. Với họ, tiền không phải vấn đề. Danh tiếng càng không. Thứ duy nhất khiến họ hứng thú… là cảm giác mới lạ.
Đức Duy tựa lưng vào ghế sofa trong quán bar quen thuộc, chân gác lên bàn kính, lười biếng nhấp một ngụm rượu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đm, hôm nay chán vãi //lẩm bẩm//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//bên cạnh, cười khẩy// Chán thì kiếm đứa nào trêu đi. Tao tưởng mày sống nhờ drama cơ mà?
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
//chen vào// Hay là lại tán đại ai đó cho vui? Duy mà thiếu người theo à?
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
//huých vai cậu// Nói thật, mày yêu thử một đứa đi. Biết đâu bớt trẻ trâu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//liếc xéo// Yêu cái đéo gì. Mày nghĩ tao rảnh à? Tình yêu với tao chỉ là trò tiêu khiển thôi
Ngô Nguyên Bình
Ngô Nguyên Bình
//bật cười// Nghe ngầu ghê. Để coi tới lúc mày bị quật thì còn mạnh miệng vậy không
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
//nâng ly// Tao cá 100 triệu là thằng này yêu trước
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cút //giơ ngón giữa//
________________________
Ở một góc khác của thành phố, trong lounge riêng của khách sạn năm sao, Nguyễn Quang Anh cũng đang nghe hội bạn mình cà khịa.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//đặt ly xuống bàn// Dạo này mày đổi gu liên tục vậy? Tuần trước tóc vàng, tuần này tóc đen
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
//nhún vai// Chắc tìm cảm giác mới
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//cười khẩy// Hay là chưa tìm được người đủ sức đập vào mặt mày?
Lê Hồng Sơn
Lê Hồng Sơn
//chống cằm// Tao thấy Quang Anh chỉ thích chinh phục thôi. Đến lúc người ta đổ rồi là hết hứng
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
//gật gù// Chuẩn. Kiểu mày yêu chính bản thân mày chứ có yêu ai đâu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhếch môi, ánh mắt lạnh tanh// Mấy thằng rảnh. Tao không yêu ai hết. Chỉ là chơi thôi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Nghe giống thằng khốn chính hiệu //cười lớn//
Quang Anh không phủ nhận. Hắn vốn quen đứng trên cao, quen được người khác săn đón. Trong thế giới của hắn, cảm xúc là thứ yếu. Lợi ích và sự thú vị mới là quan trọng.
_______________________
Đêm hôm đó, hai nhóm vô tình chạm mặt nhau tại buổi tiệc sinh nhật của một thiếu gia khác.
Đức Duy bước vào trước, áo sơ mi mở hai cúc, nụ cười nửa miệng. Cậu lướt qua đám đông như thể nơi này thuộc về mình.
Quang Anh đến sau, vest đen chỉnh tề, ánh mắt sắc bén.
Khoảnh khắc họ nhìn thấy nhau, không khí như khựng lại một nhịp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ồ, Nguyễn Quang Anh? //nhướn mày, giọng đầy khiêu khích//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nghe danh lâu rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhếch môi// Hoàng Đức Duy? Cũng chẳng khác lời đồn
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//huých vai Duy// Ê, coi chừng gặp đối thủ
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//thì thầm với Quang Anh// Thằng kia nhìn cũng ghê đấy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//tiến lại gần, khoảng cách chỉ còn một bước// Mày nhìn tao dữ vậy làm gì? Thích à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//bật cười khinh khỉnh// Mày nghĩ mày là ai?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Là người khiến mày phải để ý
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ảo tưởng vừa thôi
Xung quanh, bạn bè hai bên im lặng xem kịch. Không ai chen vào. Vì họ biết, hai con người này đều kiêu ngạo, đều bướng bỉnh và chẳng ai chịu nhường ai.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nghiêng đầu, giọng trầm xuống// Tao nghe nói mày chưa từng thua
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đúng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hay thử một ván?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhướn mày// Ván gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xem ai khiến đối phương phải rung động trước
Cả đám phía sau 'ồ' lên.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
//cười phá lên// Đm, tụi mày rảnh thật
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
//khoanh tay// Nghe vui đấy
Quang Anh nhìn sâu vào mắt Đức Duy. Không có sự ngại ngùng. Không có lúng túng. Chỉ có sự thách thức.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Được
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng tao không bao giờ thua
Đức Duy cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh như đứa trẻ tìm được trò chơi mới.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chuẩn bị tinh thần đi, Nguyễn Quang Anh. Tao sẽ khiến mày tự vả vào cái câu 'không yêu ai' của mày
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lo mà giữ mình trước đi
Đêm đó kết thúc bằng tiếng cười và những lời cá cược điên rồ.
Không ai trong số họ tin vào tình yêu.
Không ai nghĩ mình sẽ thua.
Và càng không ai ngờ, trò chơi trẻ con đó sẽ là thứ khiến cả hai phải trả giá bằng chính cảm xúc của mình.
_______________________

Chương 2: Kèo Cá Cược.

Sau đêm tiệc hôm đó, cả giới thượng lưu gần như bùng nổ vì một tin đồn ngu ngốc: Hoàng Đức Duy và Nguyễn Quang Anh đang “chơi trò yêu đương”.
Thực chất chỉ có hai người biết rõ — đó là một ván cược.
Và cả hai đều không có ý định thua.
____________________
Sáng hôm sau, Đức Duy vẫn còn ngái ngủ thì điện thoại đã rung liên tục.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
💬 Đm mày, tin lan nhanh vl. Giờ ai cũng hóng coi mày với Quang Anh ai gục trước
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
//gửi thêm một tin nhắn thoại//
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
📞Ê, đừng có làm tụi tao mất mặt nha thằng chó
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//bật cười, ngồi dậy vuốt tóc// Mất mặt cái đéo. Tao thắng chắc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//soi mình trong gương, khẽ nhếch môi// Nguyễn Quang Anh... để tao coi mày chịu được bao lâu
________________________
Chiều hôm đó, như thể cố tình, Đức Duy xuất hiện ở sân golf riêng nơi Quang Anh thường lui tới.
Quang Anh đang đánh dở một cú thì nghe giọng quen thuộc phía sau.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đánh vậy mà cũng đòi nói không bao giờ thua?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//liếc sang, ánh mắt lạnh tanh// Mày theo dõi tao à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhún vai// Tao rảnh. Với lại... ván cược bắt đầu rồi mà?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đặt gậy xuống, tiến lại gần// Mày muốn gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Muốn mày để ý tao
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ảo tưởng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không thử sao biết?
Khoảng cách giữa họ lại gần đến mức có thể nghe rõ nhịp thở của đối phương. Không khí căng thẳng nhưng không hề ngượng ngùng.
Từ xa.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//huých Nam// Hai thằng này nhìn như sắp đấm nhau
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
//bật cười// Hay sắp hôn nhau cũng nên
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//khoanh tay// Tụi mày im coi, tao hóng
Quay lại phía cậu và hắn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nghiêng đầu, cố tình hạ giọng// Mày nghĩ mày chịu được tao bao lâu?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhếch môi// Tao nghĩ mày mới là người nên lo
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy cược thêm đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cược gì nữa?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu tao khiến mày rung động trước... mày phải công khai thừa nhận
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn nếu tao thắng?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//chớp mắt// Tao làm theo bất cứ điều gì mày muốn. Miễn không phạm pháp
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//bật cười khẩy// Nghe ngu vl. Nhưng được
Họ bắt tay.
Một cái bắt tay không hề đơn giản.
_____________________
Tối đó, trong nhóm riêng của Đức Duy, cả đám nhắn tin liên tục.
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
💬 Mày tính chiến thuật gì?
Ngô Nguyên Bình
Ngô Nguyên Bình
💬 Đừng có yêu thiệt nha thằng ngu
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
💬 Tao thấy hai đứa mày hợp vl
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬 Yêu cái đéo. Tao chỉ đang chơi thôi
Nhưng khi màn hình điện thoại sáng lên với tin nhắn từ Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Mai ăn tối không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//tim cậu khựng một nhịp//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cậu chửi thề nhỏ// Đm...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬 Được. Đừng có trốn nha
_______________________
Ở phía bên kia thành phố, Quang Anh đặt điện thoại xuống bàn, ánh mắt hơi trầm lại.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//nhìn hắn// Sao? bắt đầu thấy vui rồi à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chỉ là trò chơi thôi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Nhưng tao thấy mày chủ động nhắn trước đó
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//không trả lời//
Hắn vốn quen kiểm soát mọi thứ. Quen khiến người khác rung động. Nhưng ánh mắt thách thức của Đức Duy hôm qua… khiến hắn không thể làm ngơ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Để coi ai mới là người phải tự vả //lẩm bẩm//
______________________
Ván cược chính thức bắt đầu.
Hai kẻ kiêu ngạo. Hai cái tôi quá lớn. Hai con người chưa từng biết thế nào là yêu thật lòng.
Không ai chịu thua.
Nhưng sâu trong ánh nhìn mỗi lần chạm nhau… đã có thứ gì đó không còn đơn thuần là trò đùa.
________________________

Chương 3: Diễn Kịch.

Bữa tối đầu tiên của họ không lãng mạn như lời đồn.
Nó giống một buổi “đấu khẩu có đặt bàn trước” hơn.
Đức Duy đến trễ mười phút, cố tình. Quang Anh đã ngồi sẵn trong nhà hàng rooftop sang chảnh quen thuộc của giới thượng lưu. Ánh đèn vàng hắt lên gương mặt lạnh lùng của hắn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xin lỗi nha, kẹt xe //kéo ghế ngồi, giọng tỉnh bơ//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhấp một ngụm rượu// Mày nghĩ tao tin?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không. Nhưng tao thích làm mày khó chịu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trẻ con vl
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ, còn mày thì giả bộ trưởng thành
Không khí giữa họ không hề ngọt ngào. Nó đầy mùi khiêu khích.
Phía xa xa, bàn của Thành An và Quang Hùng "tình cờ" cũng ở đó. Hai bên bạn bè đều đến xem kịch.
Võ Đình Nam
Võ Đình Nam
Hai thằng này nhìn như sắp cắn nhau tới nơi
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
//nhếch môi// Cắn kiểu nào mới quan trọng
___________________
suốt bữa ăn, họ liên tục thử thách nhau.
Đức Duy cố tình gắp thức ăn qua đĩa Quang Anh. Quang Anh thì bình thản lau tay, đáp trả bằng cách giữ ánh mắt không rời khỏi cậu quá ba giây.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày đang cố quyến rũ tao à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ. Thấy hiệu quả không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xạo vừa thôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//cười khẩy// Mày tưởng mày đặc biệt lắm à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nghiêng đầu// Ít nhất tao không nhàm chán
Cả hai đều cười, nhưng không ai chịu nhường ai nửa bước.
_____________________
Sau bữa tối, họ quyết định đi tiếp đến club quen thuộc.
Nhạc lớn, ánh đèn nhấp nháy. Đức Duy nhanh chóng bị vây quanh bởi vài người quen cũ. Cậu cố tình cười đùa, khoác vai người khác, thỉnh thoảng liếc về phía Quang Anh.
Quang Anh đứng ở quầy bar, ánh mắt bình thản.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//huých vai hắn// Ê, ghen không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ghen cái đéo
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Thằng kia đang ôm người khác kìa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thì kệ nó
Nhưng tay Quang Anh siết chặt ly rượu hơn một chút.
Ở phía bên kia.
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
//nói nhỏ với Duy// Mày diễn hơi lố rồi đó
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Diễn thôi mà
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Coi chừng diễn riết thành thật
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cười lớn// Tao mà yêu nó? Mơ đi
____________________
Một lúc sau, Quang Anh bước thẳng đến, kéo tay Đức Duy ra khỏi đám đông.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mày làm gì vậy? //nhướn mày//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chán
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chán thì về đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao kéo mày theo
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ra lệnh cho ai vậy?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn thẳng vào mắt cậu// Mày đang cố làm tao ghen
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy có ghen không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy tao làm đúng rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//bật cười// Mày phiền vl
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng mày vẫn không bỏ tao được
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vì tao chưa thắng
Hai ánh mắt chạm nhau giữa hành lang tối của club.
Không có nhịp tim loạn. Không có rung động. Chỉ có sự hiếu thắng và tò mò.
______________________
Tối đó, họ cùng nhau rời đi nhưng mỗi người về một hướng.
Trên xe, Đức Duy nhìn màn hình điện thoại — tin nhắn từ Quang Anh:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 hôm nay mày diễn cũng được
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬 Chưa bằng mày. Mặt lạnh mà vẫn kéo tao đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Đừng tưởng vậy là tao rung động
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//bật cười//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬 Tao cũng chưa
______________________
Trong nhóm bạn, cá cược ngày càng tăng. Tiền đặt cược đã lên con số không nhỏ.
Nhưng điều thú vị là — cả hai vẫn hoàn toàn tỉnh táo.
Không nhớ nhau khi về nhà. Không chờ tin nhắn quá lâu. Không thấy trống rỗng khi đối phương biến mất vài giờ.
Tất cả vẫn chỉ là một trò chơi.
Một màn diễn giữa hai kẻ quá tự tin vào bản thân.
Và cho đến hiện tại...
Chưa ai rung động.
____________________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play