[Rhycap] Mưa Trên Mái Nhà Hội Đồng
NHÀ HỘI ĐỒNG NGUYỄN
t/g
đây là bộ truyện đầu tiên của mình có gì sai sót mong mọi người bỏ qua cho ạ
t/g
mình cũng khá thích kiểu chuyện hồi xưa nên là mình viết ra câu chuyện này
t/g
không còn vo nhiều nữa vào luôn nhá chap này chỉ giới thiệu
Năm 1945 tại một thị trấn nhỏ miền Bắc trên đỉnh gò cao nhất là dinh thự nhà hội đồng Nguyễn nơi người ta vừa kinh sợ vừa căm ghét nhà hội đồng Nguyễn nổi tiếng giàu có nhất vùng
ông hội đồng Nguyễn Văn Khang là người nắm ruộng đất khắp mấy xã lời nói có thể quyết định số phận cả một gia đình ông lạnh lùng coi mạng người như cỏ rác
Bà hội đồng Trần Thị Mão sắc sảo khắt khe đặc biệt ghét kẻ nghèo trong nhà lời bà nói ra ko ai dám cãi
Cậu út Quang Anh là đứa con trai Duy nhất của nhà hội đồng cũng là người đc cưng chiều nhất từ nhỏ đã quen sống trong giàu sang cậu mang trong mình sự kiêu ngạo của một kẻ sinh ra đã đứng trên đầu người khác
Quang Anh nổi tiếng đào hoa nhất vùng nụ cười của cậu có thể khiến bao nhiêu cô gái đỏ mặt nhưng cũng chính nụ cười ấy chưa từng dành cho ai quá lâu với cậu tình cảm chỉ là trò tiêu khiển thích thì giữ chán thì buông
nhưng điều khiến những người hầu trong phủ e dè hơn cả lại là tính sạch sẽ đến mức cực đoan của câu chỉ cần một ánh mắt lạnh cũng đủ khiến họ run rẩy
trong căn nhà ấy nếu ông hội đồng khiến người ta sợ vì quyền lực thì Quang Anh khiến người ta sợ vì sự tàn nhẫn ẩn sau vẻ người hào hoa
t/g
chap này là giới thiệu về nhà hội đồng
mái nhà tranh xơ xác
t/g
chap này sẽ giới thiệu về nhà Duy
Nếu dinh thự nhà hội đồng Nguyễn rộng lớn và sáng đèn suốt đêm thì ở cuối con đường đất đỏ là một mái nhà tranh nhỏ đến mức người ta dễ dàng lướt qua mà chẳng buồn ngoái nhìn
Mái tranh ấy đã cũ mỗi mùa mưa đến nước lại nhỏ giọt xuống nền đất lạnh vách gõ mỏng cửa gài bằng thanh tre cũ kỹ trong nhà chỉ có một chiếc bàn thấp và chiếc ghế sứt cạnh cùng một ngọn đèn dầu leo lét khi đêm xuống
Cha cậu-ông Hoàng Văn Thịnh từng là người biết chữ từng đc dân làng nể trọng nhưng năm tháng mất màu kéo dài khiến ông phải vay tiền nhà hội đồng để giữ lại mảnh ruộng tổ tiên nợ chồng nợ lãi nối lãi cuối cùng cái nghèo bám chặt như bóng với hình
ông Thịnh ít nói lưng ông ngày một cong xuống ko chỉ vì tuổi tác mà còn vì gánh nặng vô hình
Mẹ cậu - bà Trần Thị Hòa hiền lành cả đời chỉ quanh quẩn bên khung cửi bàn tay bà thô rát vì sợi gai nhưng giọng nói lúc nào cũng dịu dàng
bà Hòa
Duy à, ăn thêm chút đi con
Hoàng Đức Duy
Con no rồi, mẹ.
Duy đặt bát xuống, ánh mắt lặng lẽ nhìn mái nhà dột một vệt dài. Cậu không giống cha mẹ mình. Ở cậu có thứ gì đó sắc sảo và sâu kín hơn. Nghèo khó không làm ánh mắt ấy cúi xuống, mà chỉ khiến nó lạnh hơn.
Bà Hòa quay mặt đi, giấu tiếng nấc.
Bên ngoài, gió thổi qua hàng tre kêu rì rào. Mái tranh rung nhẹ như sắp bật khỏi khung.
Không ai trong căn nhà ấy biết rằng, bước chân của Duy lên dinh thự cao kia sẽ mở ra một chuỗi ngày không chỉ có ân nghĩa và nợ nần… mà còn có yêu thương, phản bội và cả máu lửa của thời cuộc.
Mái nhà tranh xơ xác ấy, từ giây phút này, đã không còn là nơi che chở bình yên nữa.
Mày thấy bản này ổn chưa hay muốn
Một Mối Hôn Sự Định Sẵn
Trời cuối đông xám đục.
Sân nhà tranh của nhà họ Hoàng chật kín người. Gia nhân nhà hội đồng Nguyễn đứng thành hai hàng, áo the đen chỉnh tề. Ở giữa, bà hội đồng ngồi trên ghế cao, ánh mắt lạnh như nước giếng sâu.
Bố Duy quỳ dưới nền đất.
ông Tịnh
Xin bà… xin bà cho tôi khất thêm ít bữa…
Bà hội đồng nhấp trà, không nhìn ông
bà hội đồng
Khất? Ông nợ nhà tôi ba mùa lúa. Giờ còn nói khất?
bà Hòa
//run run//Chúng tôi sẽ làm trâu làm ngựa—
bà hội đồng
Không cần//đặt chén xuống//Tôi có cách khác
Không khí lặng đi.
Bà liếc sang Duy đang đứng phía sau, tay siết chặt tà áo nâu.
ông hội đồng
Gả thằng bé cho cậu út nhà tôi. Xem như xóa nợ.
bà Hòa
//Sững sờ// Cậu… cậu Quang Anh?”
Một tiếng cười khẽ vang lên phía sau.
Quang Anh bước ra. Áo dài trắng, tóc chải gọn, gương mặt đẹp đến mức lạnh lẽo.
Cậu nhìn quanh căn nhà lụp xụp
Nguyễn Quang Anh
//nhíu mày// bẩn
Một gia nhân lập tức trải khăn lụa xuống nền để cậu đứng.
Duy cúi đầu.
Quang Anh nhìn cô từ đầu tới chân, ánh mắt vừa đánh giá vừa khinh miệt.
Nguyễn Quang Anh
gầy nhưng cũng đc
Nguyễn Quang Anh
//quay sang bà hội đồng//Mẹ muốn sao cũng được. Nhưng đừng mong con động vào thứ gì dơ bẩn
Câu nói đó như một nhát dao.
Bố Duy dập đầu xuống đất.
ông Tịnh
Chúng tôi đồng ý…
Mẹ Duy bật khóc.
Duy vẫn không khóc.
Cô bước lên một bước, giọng nhỏ nhưng rõ.
Quang Anh nhìn em lần nữa.
Nguyễn Quang Anh
Nghe rõ chưa? //nói chậm rãi// Vào nhà tôi,chỉ là món đồ gán nợ. Đừng mơ trèo cao.”
Duy ngẩng đầu.
Ánh mắt cô bình thản đến lạ.
Hoàng Đức Duy
Chỉ cần gia đình tôi yên ổn, tôi không mơ gì cả.
Một thoáng im lặng.
Quang Anh khẽ cười.
Nguyễn Quang Anh
Chuẩn bị kiệu. Ba ngày nữa rước.
Gió nổi lên.
Trên mái nhà tranh xơ xác, bụi bay mù mịt.
Và từ khoảnh khắc ấy, số phận Duy đã bị buộc chặt vào nhà hội đồng Nguyễn — nơi mà tình yêu không tồn tại, chỉ có quyền lực và sự tàn nhẫn.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play