Allabbie [ FPE Start Au ] Dư Ảnh Của Máu– Ký Ức Không Thể Xóa
CHƯƠNG 1: VẾT ĐẠN DƯỚI CƠN MƯA
Allabbie [ FPE Start Au ] Dư Ảnh Của Máu– Ký Ức Không Thể Xóa.
CHƯƠNG 1: VẾT ĐẠN DƯỚI CƠN MƯA.
Mưa trút xuống như ai đó vừa xé toạc bầu trời.
Abbie
// Đứng bất động sau lớp dây phong tỏa màu vàng //
Nước mưa thấm ướt tóc và chảy dọc gò má, lạnh đến tê dại. Ánh đèn xe cứu thương quét qua khuôn mặt cậu thành từng vệt đỏ xanh chớp tắt. Người ta nói gì đó bên tai cậu, nhưng âm thanh như bị nhấn chìm trong tiếng mưa.
Chiếc cáng được đẩy ra. Một tấm vải trắng phủ kín cơ thể.
Nv phụ
“Tai nạn giao thông.” // Một nhân viên y tế nói nhanh, giọng đều đều như đọc thuộc lòng // “Va chạm mạnh. Không qua khỏi.”
Abbie
// Nhìn chằm chằm vào phần ngực nơi tấm vải bị thấm một mảng màu sẫm hơn //
Mưa làm loang vết máu, nhưng không xóa được hình dạng vết đạn giữa trung tâm lồng ngực.
Đó không phải vết thương do va chạm. Đó là một vết đạn.
Abbie đã từng thấy qua. Trong những lần Annie lén dẫn cậu ra bãi tập bắn ngoại ô thành phố, chị từng chỉ cho cậu khoảng cách giữa sinh tử chỉ bằng một cái bóp cò. Chị nói với cậu rằng phải biết cách nhận diện nguy hiểm, nếu không muốn trở thành nạn nhân của nó.
Abbie
// Bước lên một bước //
Một bàn tay giữ vai Abbie lại.
Nv phụ
“Cậu không được lại gần.”
Abbie
// Không phản kháng //
Abbie chỉ nhìn. Nhìn đôi giày của chị lộ ra dưới mép vải. Nhìn vệt máu đang bị mưa cuốn trôi xuống mặt đường. Nhìn chiếc xe tải đâm vào cột điện cách đó vài mét — đầu xe méo mó, kính vỡ tan.
Một hiện trường được sắp đặt quá hoàn hảo. Quá sạch sẽ.
Không có tiếng khóc. Không có đám đông hiếu kỳ. Không có ai quay phim.
Chỉ có mưa. Và sự im lặng.
Bốn mươi tám giờ sau, hồ sơ vụ việc được đóng lại.
Nv phụ
“Nguyên nhân tử vong: chấn thương do tai nạn giao thông.”
Abbie
// Ngồi đối diện viên cảnh sát trong căn phòng sáng đèn huỳnh quang lạnh lẽo //
Tờ báo cáo đặt trước mặt Abbie, những dòng chữ đen in thẳng thớm như muốn chế nhạo.
Nv phụ
“Không có dấu hiệu tội phạm. Chúng tôi rất tiếc.” // viên cảnh sát nói một cách chậm rãi //
Abbie
// Nhìn thẳng vào mắt viên cảnh sát // “Còn vết đạn?”
Không khí trong phòng khựng lại trong một giây.
Nv phụ
“Cậu nghe nhầm rồi.” // Viên cảnh sát đáp, giọng trầm xuống // “Không có vết đạn nào cả.”
Abbie biết khi người lớn nói dối.
Đặc biệt là khi họ được trả tiền để nói dối.
Abbie
// Ký tên vào biên bản mà không nói thêm gì //
Nhưng trong đầu Abbie, một cánh cửa vừa mở ra.
Và phía sau nó là bóng tối.
Căn hộ của Annie vẫn còn mùi nước hoa quen thuộc.
Abbie
// Đứng giữa phòng khách, nhìn mọi thứ vẫn nguyên vẹn như buổi sáng chị rời đi //
Chiếc áo khoác treo trên ghế, cốc cà phê chưa uống hết, chiếc điện thoại đặt úp xuống bàn.
Không có dấu hiệu giằng co. Không có dấu hiệu hoảng loạn.
Abbie
// Bước vào phòng ngủ //
Abbie
// Chưa từng thấy chị khóa ngăn tủ nào trước đây //
Mất gần một giờ, Abbie mới cạy được ổ khóa.
Bên trong là một khẩu súng lục màu đen được lau chùi cẩn thận, vài băng đạn và một ổ cứng đã bị đập vỡ làm đôi.
Dưới cùng là một mảnh giấy gấp lại.
Chỉ vỏn vẹn một dòng chữ viết tay: “Đừng tìm chị.”
Abbie
// Siết chặt mảnh giấy đến mức nó nhàu nát trong lòng bàn tay //
Nếu chị thực sự muốn cậu tránh xa—
Chị đã không để lại khẩu súng. Chị đã không để lại bằng chứng. Chị đã không để lại câu nói đầy ám ảnh đó.
Abbie
// Ngồi xuống sàn, lưng tựa vào thành giường //
Bên ngoài, mưa vẫn chưa dứt.
Abbie nhớ lại ánh mắt chị tối hôm trước — khi chị bảo cậu khóa cửa cẩn thận, khi chị xoa đầu cậu lâu hơn bình thường.
Từng viên đạn lạnh ngắt nằm trong lòng bàn tay cậu.
Và ai đó đủ quyền lực để biến một viên đạn thành một cú va chạm giao thông.
Abbie
// Lắp đạn vào súng //
Tiếng “tách” vang lên khô khốc trong căn phòng yên tĩnh.
Nhưng trong mắt Abbie, thứ vừa bắt đầu không phải là nỗi đau.
CHƯƠNG 2: CUỘC GỌI CUỐI CÙNG
CHƯƠNG 2: CUỘC GỌI CUỐI CÙNG.
Căn phòng chỉ còn tiếng mưa gõ nhịp lên cửa kính.
Abbie
// Ngồi trên sàn, khẩu súng đặt bên cạnh //
Màn hình điện thoại sáng lên trong bóng tối. Danh bạ của Abbie không dài. Vài số của giáo viên cũ. Một tiệm sửa máy tính. Và một cái tên không hề có họ.
Abbie
// Ngón tay dừng lại ở cuối danh sách //
Ba tháng trước, Oliver từng nói một câu khiến Abbie khó chịu.
Oliver
“Cậu thông minh, đủ lạnh, đủ kiên nhẫn. Cậu hợp với thế giới của tôi hơn cậu nghĩ.”
Abbie khi đó chỉ cười nhạt, tắt cuộc gọi, chặn liên lạc vài ngày rồi mở lại như chưa từng có gì xảy ra. Oliver là người cậu quen qua một diễn đàn ẩn — nơi những cuộc thảo luận không dành cho học sinh bình thường. Oliver biết cách hack camera, biết cách xóa dấu vết IP, và quan trọng hơn — biết cách nói chuyện về giết người như thể đó chỉ là một phép tính.
Abbie
// Từng thấy rùng mình //
Abbie
// Ngón tay chạm vào tên Oliver //
Màn hình hiển thị: Đang gọi…
Oliver
📲“Cậu cuối cùng cũng gọi.”
Giọng Oliver trầm, bình thản. Không ngạc nhiên. Không hỏi lý do.
Abbie
// Im lặng vài giây, nghe rõ tiếng tim mình đập // 📲“Tôi tham gia.”
Ở đầu dây bên kia không có tiếng cười. Chỉ có một khoảng lặng nặng nề.
Oliver
📲“Chắc chứ? Thế giới này không có đường lui.”
Abbie
// Nhìn khẩu súng trên sàn // 📲“Tôi không còn gì để mất.”
Oliver
// Thở ra nhẹ, như thể đã chờ câu đó từ rất lâu // 📲“Vậy nghe đây. Tổ chức không nhận người vì tức giận. Không nhận người vì cảm xúc. Chúng tôi nhận người vì họ có lý do đủ lớn để bóp cò mà không run tay.”
Abbie
// Giọng đều đến lạnh lẽo // 📲“Tôi sẽ không run.”
Oliver
📲“Được. Ngày mai, 23 giờ. Kho chứa hàng số 17, cảng phía đông. Đi một mình. Nếu cậu không đến, tôi xem như chưa từng có cuộc gọi này.”
Oliver
📲“Thì từ khoảnh khắc đó, cậu không còn là Abbie nữa.”
Cuộc gọi kết thúc. Màn hình tối lại.
Căn phòng chìm vào im lặng.
Abbie
// Dựa đầu vào tường, nhắm mắt //
Trong bóng tối sau mí mắt, ký ức hiện lên rõ ràng hơn cả thực tại.
Một mái nhà cũ kỹ ở ngoại ô.
Hai đứa trẻ ngồi cạnh nhau trên bậc thềm trại trẻ mồ côi.
Một cô bé lớn hơn vài tuổi, tóc buộc cao, ánh mắt luôn kiên định.
Annie
// Nắm tay Abbie lần đầu tiên và nói // “Đừng sợ. Từ giờ chị ở đây.”
Khi bị bắt nạt, Annie đứng ra trước mặt cậu.
Khi không đủ tiền mua đồ ăn, Annie nhường phần của mình.
Khi Abbie bị sốt cao, Annie thức cả đêm thay khăn lạnh.
Hai người không có cha mẹ. Không có họ hàng. Không có ai ngoài nhau.
Ngày Annie đủ tuổi rời trại trẻ, cô quay lại đón Abbie đi cùng. Một căn hộ nhỏ, tường sơn bong tróc, nhưng có ánh đèn vàng ấm áp.
Annie
“Chúng ta sẽ tự lo được.”
Và họ đã làm được. Cho đến hôm nay.
Căn phòng vẫn vậy, nhưng không còn hơi ấm của chị.
Không còn tiếng bước chân trong bếp. Không còn ai gọi tên cậu mỗi sáng.
Một khoảng trống quá lớn để lấp đầy bằng nước mắt.
Abbie
// Nhìn lên trần nhà //
Nếu thế giới này đã cướp đi người duy nhất cậu có—
Thì cậu sẽ cướp lại công bằng theo cách của nó.
Abbie
// Đứng dậy, bước đến cửa sổ //
Mưa đã ngớt. Bầu trời đêm đặc quánh như mực.
Abbie
“Chị bảo em đừng tìm chị.” // khẽ nói, giọng gần như tan vào không khí //
Abbie
“Nhưng em sẽ tìm kẻ đã giết chị.”
Điện thoại trong tay Abbie rung nhẹ.
💬“Đừng đến nếu cậu còn là con người.”
Abbie
// Nhìn dòng chữ ấy thật lâu. Rồi tắt màn hình //
Từ khoảnh khắc này, cậu hiểu rõ một điều—
Cậu không còn là đứa trẻ mồ côi run rẩy phía sau lưng chị nữa.
Và nếu phải bước vào bóng tối để kéo sự thật ra ánh sáng—
Thì Abbie sẵn sàng trở thành thứ mà thế giới này sợ hãi.
CHƯƠNG 3: BÀI KIỂM TRA
Cảng phía đông im lìm như một thành phố bị bỏ quên.
Những container xếp chồng lên nhau thành những bức tường thép khổng lồ. Đèn cao áp hắt xuống ánh sáng vàng nhạt, kéo dài những cái bóng méo mó trên nền xi măng ướt. Gió biển mang theo mùi muối và rỉ sét.
Abbie
// Bước vào khu kho chứa số 17 //
Khẩu súng lục của Annie nằm gọn trong dây đeo bên hông. Trọng lượng của nó không quá nặng — nhưng đủ để nhắc Abbie nhớ vì sao mình có mặt ở đây.
Abbie
// Dừng lại giữa khoảng sân trống //
Không tiếng bước chân. Không bóng người.
Chỉ có tiếng kim loại va nhẹ trong gió.
Abbie
// Đứng yên đúng một phút //
Abbie
// Vừa xoay người định rời đi //
Một luồng gió mạnh ập tới từ phía sau.
Abbie
// Cơ thể phản xạ trước cả suy nghĩ, nghiêng người //
Một cú đá sượt qua vai thay vì trúng thẳng gáy. Lực va chạm vẫn đủ mạnh khiến Abbie trượt một bước trên nền ướt.
Một cô gái tóc ngắn đáp xuống trước mặt cậu như một con mèo săn mồi. Ánh mắt sắc lạnh, nụ cười nửa miệng.
Zip ( nữ )
“Phản xạ tốt đấy.”
Abbie chưa từng gặp trực tiếp, nhưng cậu nhận ra ngay. Một trong những sát thủ cấp cao của tổ chức. Nổi tiếng vì tốc độ và cận chiến.
Zip ( nữ )
// Không cho Abbie thời gian đáp lời, lao tới lần nữa //
Đòn đánh nhanh, dứt khoát, không do dự.
Abbie
// Đỡ được hai cú, cú thứ ba khiến cánh tay tê rần, lùi lại, giữ khoảng cách //
Cận chiến không phải sở trường của Abbie.
Zip ( nữ )
“Chạy đi chứ. Hay chỉ biết bắn lén?”
Từ trên cao, tiếng giày vang lên khẽ khàng.
Hai bóng người đứng trên dãy container phía sau.
Đây không phải phục kích. Đây là bài kiểm tra.
Zip ( nữ )
// Lại lao tới. Lần này đổi hướng giữa chừng, tay quét về phía thắt lưng Abbie — muốn tước vũ khí //
Ngay khoảnh khắc khoảng cách rút ngắn xuống mức nguy hiểm nhất.
Abbie
// Lùi nửa bước, xoay người để tạo góc. Bàn tay chạm vào báng súng //
Mọi âm thanh xung quanh như chậm lại. Gió ngừng thổi.
Kim loại không còn va chạm.
Chỉ còn một đường thẳng vô hình nối từ nòng súng đến mục tiêu.
Nhưng mục tiêu không phải Zip.
Tiếng súng vang lên xé toạc không khí đêm.
Zip ( nữ )
// Khựng lại //
Edward
// Lập tức rút vũ khí //
Viên đạn lướt qua mặt Oliver, sượt sát đến mức cắt một đường mảnh trên má. Một giọt máu chảy xuống, đỏ sẫm dưới ánh đèn vàng.
Abbie
// Hạ súng, nòng vẫn còn bốc khói nhẹ // “Nếu tôi muốn giết, cậu đã ngã rồi.”
Gió biển thổi mạnh trở lại.
Zip ( nữ )
// Nhìn Oliver, rồi nhìn vệt đạn trên container phía sau //
Chính xác đến mức không lệch dù chỉ vài centimet.
Edward
// Huýt sáo khẽ // “Khoảng cách hơn ba mươi mét. Trong lúc di chuyển. Không do dự.”
Oliver
// Chạm tay lên vết xước trên má, nhìn đầu ngón tay dính máu, rồi bật cười nhỏ // “Cậu không run.”
Abbie
// Không đáp. Bàn tay vẫn chắc trên khẩu súng //
Zip ( nữ )
// Bước lùi lại, ánh mắt bớt đi phần khinh thường ban đầu // “Được rồi. Tôi công nhận.”
Oliver
// Nhảy xuống khỏi container, đáp đất nhẹ nhàng //
Oliver
// Tiến lại gần Abbie, dừng cách cậu đúng một bước chân // “Bài kiểm tra có hai phần. Phần một là sống sót khi bị tấn công. Phần hai là chứng minh cậu biết mình đang làm gì.”
Oliver
// Ánh mắt dừng ở khẩu súng // “Cậu vừa vượt qua cả hai.”
Abbie
// Nhìn thẳng vào Oliver // “Bao giờ bắt đầu nhiệm vụ thật?”
Oliver
// Mỉm cười // “Bình minh.”
Ở đâu đó phía xa, tiếng còi tàu vang lên dài và trầm.
Từ khoảnh khắc viên đạn rời khỏi nòng súng—
Không còn đường quay lại nữa.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play