Lúc nhỏ, tôi và cậu ngồi cùng bàn.
Cậu luôn ngồi phía trong, gần sát cửa sổ.Tôi ngồi phía ngoài ở gần lối đi. Mỗi lần những cơn gió nhè nhẹ luồn vào trong lớp, những chiếc rèm được cơn gió vén lên, ánh nắng hắc xuống trang vở của cậu trước khi chạm đến tôi
Cậu viết chữ rất đẹp, tôi hay giả vờ quên viết bài để được mượn
Có lần trời mưa lớn, cả lớp đã được ba mẹ đón về gần hết, chỉ còn lát đát vài ba người. Tôi không mang theo áo mưa, cậu đứng trước mặt tôi, chìa ra một chiếc ô nhỏ. Hai đứa luống cuốn đi trong chiếc ô đó, vai chạm vai, đi qua con đường đất đỏ ngập nước.
Tôi không biết vì sao lúc ấy tim mình đập vang như trống Hội.
Chỉ biết từ hôm đó, tôi bắt đầu mong trời mưa.
Rồi lớn lên một chút, chúng tôi không còn ngồi chung bàn nữa. Lớp thay đổi. Bạn bè cũng thay đổi. Những câu chuyện giữa hai đứa dần ít đi.
Ngày cậu nói sẽ lên thành phố học tiếp , tôi chỉ cười mỉm
"Ừ, đi suôn sẻ"
Tôi không hỏi cậu khi nào về.
Cậu cũng không hứa.
Năm tháng trôi đi, quê nhà vẫn vậy. Mái hiên cũ, con đường nhỏ, tiếng ve mỗi mùa hè vẫn râm ran.
Nhưng... Đã có một người không còn ở đây nữa
Cho đến một chiều mưa phùn
Tôi đang ngồi ngắm mưa dưới mái hiên thì nghe một tiếng gọi tên mình rất khẽ.
Ngẩng đầu lên, tôi thấy cậu
Không còn là cậu học sinh ngồi cạnh bên cửa sổ năm nào nữa. Nhưng ánh mắt ấy-cái ánh mắt từng nghiên qua nhìn tôi giữa giờ học-nó vẫn dịu dàng như cũ
Chúng tôi ngồi cạnh nhau dưới mái hiên nhà, nghe tiếng mưa gõ nhịp trên mái ngói
Cậu kể chuyện trên thành phố cho tôi nghe, tôi kể chuyện về những mùa lúa chín đẹp như thế nào. Những câu chuyện vụn vặt đang xen vào nhau như thể chưa từng có khoảng cách.
"Cậu có bao giờ nhớ chỗ cũ không?" Tôi hỏi cậu.
Cậu cười mỉm"tôi nhớ người ngồi cạnh."
Khoảng lặng rơi xuống, mềm như giọt nước mưa
Tôi không biết ai là người đưa tay trước. Chỉ biết những ngón tay chạm vào nhau, cả hai, không ai rụt tay lại cả
Ở ngoài kia mưa, vẫn rơi đều đều
Nhưng lần này, không ai cần che Chung một chiếc ô nhỏ nữa.
Vì chúng tôi đã đủ lớn để đứng cạnh nhau, không phải vì trú mưa hay vì gì cả-
Mà vì muốn ở lại