Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[MasonB] Giữa Lằn Ranh Súng Đạn

Hồ sơ đỏ

Tiếng quạt trần quay chậm trong căn phòng họp kín, ba giờ sáng ngoài cửa kính, thành phố vẫn sáng đèn, nhưng bên trong chỉ có một ánh đèn bàn chiếu xuống mặt gỗ đen lạnh lẽo.
Nguyễn Xuân Bách ngồi thẳng lưng,quân phục phẳng phiu ánh mắt bình thản.
Nếu nhìn từ ngoài, người ta sẽ nghĩ cậu là mẫu sĩ quan trẻ điềm tĩnh, không dễ dao động.
Chỉ có chính cậu biết — tim mình đang đập mạnh đến mức tưởng như nghe rõ trong tai.
Cấp trên đặt xuống bàn một tập hồ sơ dày, bìa đỏ, đóng dấu “MẬT”.
“Đối tượng: Nguyễn Thành Công.”Không khí như chậm lại một nhịp.
Cấp trên
Cấp trên
“Biệt danh: CongB. Cầm đầu một đường dây giao dịch ngầm xuyên quốc gia. Rất nguy hiểm.”
Từng tấm ảnh được rút ra, ảnh chụp từ xa, ảnh từ camera an ninh, ảnh hiện trường những vụ giao dịch trái phép.
Và một bức ảnh chân dung, người đàn ông trong ảnh đứng dựa vào xe, áo sơ mi đen, ánh mắt sắc lạnh nhưng khóe môi như mang một nụ cười rất khẽ
Xuân Bách nhìn chằm chằm, một cảm giác khó gọi tên trượt qua lồng ngực
Cấp trên
Cấp trên
“Cậu là người phù hợp nhất cho nhiệm vụ này.”
Bách không hỏi vì sao, cậu biết rõ lý do.
Cấp trên
Cấp trên
“Gia đình cậu từng có liên quan đến quá khứ của hắn.”
Phòng họp im lặng vài giây, giọng vị chỉ huy trầm xuống.
Cấp trên
Cấp trên
“Mười lăm năm trước, gia đình Nguyễn Thành Công bị thanh trừng trong một vụ đấu đá thị trường ngầm. Người ra lệnh khi đó… là cha cậu.”
Không ai trong phòng nhìn Bách nhưng tất cả điều biết, Bách khẽ siết tay dưới bàn móng tay cắm vào lòng bàn tay, không chảy máu... nhưng đau.
Cấp trên
Cấp trên
“Cậu hiểu tính chất nhiệm vụ này chứ?”
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Rõ.”
Giọng cậu không run.
Cấp trên
Cấp trên
“Lần này, hắn chết… hoặc cậu.”
...
...
Khi bước ra khỏi tòa nhà, trời bắt đầu mưa những giọt mưa đầu tiên rơi xuống vai áo quân phục.
Bách không mở ô, Cậu đứng yên dưới hiên, nhìn dòng xe chạy qua, ánh đèn vàng phản chiếu trên mặt đường ướt.
Trong đầu vang lên một ký ức cũ, tiếng cãi vã, tiếng ly vỡ, và giọng cha mình, lạnh lùng.
Cha của Bách
Cha của Bách
“Trong kinh doanh, con thắng… hoặc con bị xóa sổ.”
Năm đó Bách mới mười tuổi, cậu không hiểu hết ý nghĩa của câu nói ấy, chỉ biết sau đêm đó, nhà họ Nguyễn mở rộng thêm một chi nhánh.
Và sáng hôm sau, báo chí đưa tin về một gia đình bị hỏa hoạn, Không ai nhắc đến chuyện ấy nữa như thể nó chưa từng tồn tại.
...
Bách trở về căn hộ riêng
Cởi quân phục, ném mình xuống ghế, trên bàn là tập hồ sơ đã được sao chép.
Cậu mở lại, trang đầu ghi rõ:Nguyễn Thành Công, sinh năm...
Bách khựng lại, cùng tuổi cùng năm sinh, một sự trùng hợp lạnh lẽo trang tiếp theo là ảnh hiện trường năm đó.
Một căn nhà cháy đen, khung cửa sổ vỡ nát, vết máu khô bên bậc thềm và ghi một ghi chú nhỏ:"Có một đứa trẻ sống sót, không tìm thấy tung tích sao đó."
Bách đặt tay lên tấm ảnh, Nếu năm đó người bị thiêu rụi là gia đình mình thì sao? nếu người sống sót là cậu, liệu cậu có thành Nguyễn Thành Công bây giờ không?
Cậu nhắm mắt trong bóng tối sau mi mắt, cậu thấy một đứa trẻ đứng giữa ngôi nhà cháy, khói mù mịt, ánh lửa hắt lên gương mặt đầy nước mắt.
Bách mở mắt ra, thở mạnh
Mason (Bách)
Mason (Bách)
"Đủ rồi"
Cậu không được mềm lòng gia đình cậu giờ đây vẫn đang đứng trên đỉnh của thị trường hợp pháp lẫn những vùng xám mờ nhạt.
Cha cậu đã già, mẹ cậu sức khỏe yếu nếu Nguyễn Thành Công quay lại trả thù... không ai biết hậu quả sẽ ra sao.
Bách tự nhủ:
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Đây không chỉ là nhiệm vụ.”
Đây là bảo vệ
Điện thoại rung, tin nhắn từ cha.
Cha của Bách
Cha của Bách
💬“Con đã nhận nhiệm vụ chưa?”
Mason (Bách)
Mason (Bách)
💬"Rồi"
Một lúc sau, tin nhắn tiếp theo xuất hiện
Cha của Bách
Cha của Bách
💬“Đừng để quá khứ làm con do dự.”
Bách siết chặt điện thoại, quá khứ? hai chữ nhẹ như gió nhưng lại đè nặng như đá.
Đêm đó, Bách không ngủ.
Cậu ngồi bên cửa sổ, nhìn mưa rơi trong đầu lặp đi lặp lại câu nói của cấp trên:“ hắn chết… hoặc cậu.”
Cậu thử tưởng tượng khoảnh khắc giương súng, ngón tay bóp cò, ánh mắt đối diện
Liệu cậu có nhìn thấy thù hận?
Hay chỉ thấy một con người như mình?
Bách bật cười khẽ, một tiếng cười không vui.
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Nếu anh ta biết tôi là con trai của người đã giết cả gia đình anh ta…”
Ý nghĩ đó khiến ngực cậu thắt lại, nhưng rồi cậu đứng dậy
Mở két sắt, lấy khẩu súng, tháo ra lắp lại, tiếng kim loại va vào nhau khô khốc.
Lạnh lẽo, chính xác, không cảm xúc đó là điều cậu cần trở thành.
...
Gần sáng.
Mưa ngớt, bầu trời xám nhạt dần Bách thay lại quân phục, nhìn mình trong gương khuôn mặt trẻ ánh mắt sâu.
Không ai nhìn vào đó mà nghĩ người này đang mang trên vai cả một quá khứ đẫm máu cậu chạm tay lên huy hiệu trên ngực tự hỏi
Mason (Bách)
Mason (Bách)
"Công lý là gì?"
Là đưa tội phạm ra trước pháp luật? Hay là tiếp tục che đậy sai lầm của thế hệ trước? Cậu không có thời gian để tìm câu trả lời.
Điện thoại đổ chuông.
Cấp trên
Cấp trên
📲“Tối nay bắt đầu tiếp cận mục tiêu.”
Mason (Bách)
Mason (Bách)
📲"Rõ"
Bách tắt máy.
Bước ra khỏi căn hộ. Cửa khép lại sau lưng với một tiếng “cạch” rất khẽ. Giống như một cánh cửa khác trong đời cậu cũng vừa đóng lại. Không còn đường lui.
...
Ở một nơi khác trong thành phố.
Nguyễn Thành Công đứng trên tầng thượng một tòa nhà cao Gió thổi mạnh Anh nhìn xuống dòng xe phía dưới Trên tay là một bức ảnh cũ đã nhàu Trong ảnh là một gia đình bốn người.
Anh gập bức ảnh lại, bỏ vào túi áo khẽ nói.
CongB
CongB
"Con chưa quên"
Phía xa, mặt trời bắt đầu ló dạng. Hai con người sinh cùng năm. Hai số phận bị ràng buộc bởi một đêm lửa cháy mười lăm năm trước.
Họ chưa từng gặp nhau Chưa từng biết mặt nhau Nhưng đã đứng ở hai đầu nòng súng của định mệnh Và đêm nay---Bánh răng số phận sẽ bắt đầu quay.
-hết-

Người lạ trong ánh đèn đỏ

...
Đêm xuống rất nhanh, thành phố thay một lớp da khác.
Ánh đèn neon phủ lên những con đường ẩm ướt sau cơn mưa chiều, phản chiếu thành những vệt màu loang lổ trên mặt đường.
Nguyễn Xuân Bách đứng trước một quán bar nằm sâu trong con hẻm lớn. Biển hiệu không quá nổi bật, chỉ là một cái tên ngắn gọn phát sáng màu tím sẫm.
Đây là điểm trung chuyển thông tin theo báo cáo mật và cũng là nơi Nguyễn Thành Công thường lui tới.
Bách hôm nay không mặc quân phục. Áo sơ mi đen, cổ mở hai nút, tóc vuốt ngược ra sau. Cậu bỏ lại dáng vẻ sĩ quan ngay ngoài cửa.
Từ giờ trở đi, cậu là một người khác một cái tên giả, một thân phận giả, một con người không có quá khứ.
Bách đẩy cửa bước vào.
Âm nhạc ập đến như sóng Mùi rượu, mùi nước hoa, mùi khói thuốc trộn lẫn ánh đèn đỏ tím xoay vòng trên trần nhà.
Cậu liếc mắt quan sát, quầy bar bên trái khu VIP phía sau có rèm che, cầu thang dẫn lên tầng hai cậu chọn ngồi ở quầy.
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Whiskey.”
Ly rượu được đặt trước mặt cậu không uống ngay chỉ khẽ xoay ly, nhìn chất lỏng màu hổ phách phản chiếu ánh đèn.
Bách không biết mặt Nguyễn Thành Công ngoài những tấm ảnh trong hồ sơ nhưng ảnh không nói hết được thần thái.
Ảnh không cho biết khi anh ta cười sẽ như thế nào, ảnh không cho biết giọng nói trầm hay cao và cũng không cho biết…
Liệu khi hai người đứng đối diện, cảm giác sẽ ra sao.
Tiếng cửa mở phía sau, không ồn ào nhưng một vài ánh mắt trong quán khẽ dõi theo.
Bách không quay đầu ngay chỉ dùng gương phía sau quầy bar để nhìn.
Một người đàn ông cao, áo sơ mi tối màu, bước đi chậm rãi nhưng chắc chắn, ánh mắt sắc khóe môi hơi cong như thể luôn giữ một nụ cười nửa vời.
Tim Bách khựng lại một nhịp không cần so sánh với ảnh, cậu biết đó là anh ta...Nguyễn Thành Công.
Công không nhìn về phía quầy bar ngay anh đi thẳng lên tầng hai có lẽ là phòng riêng có lẽ là một cuộc gặp gỡ giao dịch.
Bách khẽ thở ra cảm giác trong lồng ngực không phải căm ghét, cũng không hẳn là hận thù.
Mà là một thứ gì đó nặng nề, khó gọi tên.
bartender
bartender
“Anh bạn, uống đi chứ.”
Bartender cười nhắc Bách nhấp một ngụm, rượu cay nhưng không đủ làm đầu óc tê liệt.
Cậu ở lại thêm gần một giờ, quan sát người ra vào lưu lại gương mặt khả nghi, ghi nhớ lối thoát hiểm.
Đúng lúc cậu quyết định rời đi —Một bàn tay bất ngờ va vào khuỷu tay cậu.
Ly rượu nghiêng. Chất lỏng tràn ra áo sơ mi đen.
CongB
CongB
“Xin lỗi.”
Giọng trầm Bách quay lại
Ánh đèn đỏ chiếu nghiêng gương mặt người trước mặt, chính là anh ta.
Khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận hơi thở trong một giây rất ngắn, cả hai đều khựng lại.
Ánh mắt chạm nhau không phải ánh nhìn dò xét của kẻ thù.
Mà là ánh nhìn của hai người xa lạ vô tình gặp giữa đêm.
Công nhếch môi.
CongB
CongB
“Để tôi đền anh ly khác.”
Bách không biết vì sao mình không rút tay lại ngay.
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Không cần.”
CongB
CongB
“Áo anh ướt rồi.” Công liếc xuống vệt rượu. “Tôi có phòng riêng phía trên. Có thể giúp anh lau bớt.”
Câu nói nghe rất bình thường nhưng trong không gian mờ tối này, nó mang một sắc thái khác
Bách lẽ ra phải từ chối, đây là mục tiêu, không được tiếp xúc gần, không được tạo liên kết, nhưng cậu nghe bản thân mình nói
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Được.”
..
..
Phòng riêng tầng hai cách biệt hẳn với tiếng nhạc bên dưới.
Chỉ còn âm bass trầm vang xa xa, Công đưa cho Bách một chiếc khăn.
CongB
CongB
“Lần đầu thấy anh ở đây.”
Bách lau áo, giữ giọng bình thản.
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Tôi mới đến thành phố.”
CongB
CongB
“Công việc?”
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Đầu tư.”
Công bật cười khẽ.
CongB
CongB
“Nghe nguy hiểm.”
Bách nhìn thẳng vào mắt anh.
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Còn anh?”
CongB
CongB
“Làm mấy việc không tiện nói.”
Một khoảng lặng nhỏ, không ai hỏi thêm, không ai ép buộc.
Công rót hai ly rượu mới, đẩy một ly về phía Bách.
CongB
CongB
“Uống vì sự trùng hợp.”
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Trùng hợp gì?”
CongB
CongB
“Giữa hàng trăm người dưới kia… tôi lại đổ rượu vào đúng người này.”
Bách cầm ly, thủy tinh va chạm nhau một tiếng keng rất khẽ.
Khi uống, ánh mắt họ vẫn không rời nhau một dòng điện vô hình chạy ngang không khí.
...
Sau vài câu chuyện phiếm, Bách đứng dậy.
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Tôi phải về.”
Công không giữ chỉ hỏi
CongB
CongB
“Tên anh?”
Bách dừng lại một giây, không thể nói thật.
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“B.”
Công nhướng mày.
CongB
CongB
“Chỉ một chữ?”
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Đủ rồi.”
Công cười.
CongB
CongB
“Vậy tôi là C.”
Hai chữ cái, đơn giản, vô nghĩa nhưng đủ để bắt đầu một thứ gì đó.
Khi Bách rời khỏi quán bar, tim cậu vẫn chưa trở lại nhịp bình thường.
Cậu ngồi vào xe, đóng cửa, thở mạnh trong đầu không ngừng hiện lên ánh mắt vừa rồi không hận thù, không tàn nhẫn như hồ sơ mô tả.
Chỉ là một người đàn ông bình tĩnh... và có gì đó cô độc.
Điện thoại rung. Tin nhắn từ số lạ. Cậu sững lại.
CongB
CongB
“Về tới nhà chưa? – C”📲
Bách nhìn màn hình rất lâu rõ ràng anh ta đã lấy số khi cậu không để ý.
Ngón tay lơ lửng trên bàn phím nên xóa, nên báo cáo, nên cắt đứt từ đầu... nhưng cuối cùng cậu gõ.
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Rồi.”📲
Tin nhắn đến gần như ngay lập tức.
CongB
CongB
“Áo còn ướt không?”📲
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Không.”📲
Ba chấm hiện lên.
CongB
CongB
“Lần sau đừng ngồi gần lối đi. Dễ bị va lắm.”📲
Bách nhìn câu chữ.
Một lời nhắc bình thường nhưng khiến khóe môi cậu vô thức cong lên.
Cậu chợt nhận ra điều nguy hiểm nhất không phải là súng không phải là đạn mà là cảm giác này.
Cảm giác tim đập nhanh khi nghĩ đến một người… vốn dĩ phải chết dưới tay mình.
Ở phía bên kia thành phố, Công đứng bên cửa sổ phòng riêng, nhìn xuống con hẻm nơi chiếc xe của Bách vừa rời đi.
Anh cầm điện thoại nhìn dòng tin nhắn ngắn ngủi, khẽ cười.
CongB
CongB
"B..."
Anh lẩm bẩm không biết rằng người mình vừa rung động chính là con trai của kẻ đã hủy hoại gia đình mình.
Không biết rằng định mệnh vừa trêu đùa cả hai.
Đêm đó.
Hai con người nằm trên hai chiếc giường khác nhau nhưng cùng nhìn lên trần nhà và cùng nghĩ về một ánh mắt trong ánh đèn đỏ, bánh răng số phận đã bắt đầu chuyển động, chậm rãi nhưng không thể dừng lại.
-end-

Những cuộc hẹn không tên

...
Sau đêm ở quán bar, tin nhắn không còn thưa nữa. Mỗi tối. Mỗi khoảng lặng giữa công việc. Mỗi khi một trong hai không ngủ được.
C: Anh đang làm gì? B: Xem hồ sơ. C: Hồ sơ gì mà ngày nào cũng xem? B: Việc cá nhân.
Ba chấm hiện lên.
C: Anh luôn giữ khoảng cách vậy sao? B: Em cũng đâu nói thật về mình.
Một phút. Hai phút.
C: Vậy gặp nhau đi. Ngoài chỗ ồn ào đó.
...
Họ chọn một quán cà phê mở 24 giờ nằm ở rìa thành phố.
Không đèn neon. Không nhạc lớn. Chỉ có ánh sáng vàng dịu và tiếng thìa chạm ly rất khẽ.
Bách đến trước Công đến sao năm phút
Không ai nói câu khách sáo. Công kéo ghế ngồi xuống đối diện.
CongB
CongB
“Ở đây anh không giống hôm trước.”
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Khác thế nào?”
CongB
CongB
“Ít phòng thủ hơn.”
Bách nhấp một ngụm cà phê.
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Em cũng khác.”
CongB
CongB
“Khác sao?”
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Bớt nguy hiểm.”
Công bật cười. Âm thanh trầm, ấm. Không giống một kẻ bị truy nã.
...
...
Những cuộc gặp tiếp theo diễn ra lặng lẽ, một lần là bãi biển lúc gần sáng, một lần là rạp phim chiếu suất cuối, một lần chỉ là ngồi trong xe, nhìn mưa rơi qua kính.
Họ không hỏi quá khứ, không hỏi gia đình, không hỏi công việc cụ thể, như thể cả hai cùng ngầm hiểu — càng biết nhiều, càng nguy hiểm.
Ở bãi biển, khi trời còn tối xanh, Công đứng cạnh Bách nhìn sóng.
CongB
CongB
“Anh tin vào định mệnh không?”
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Không.”
CongB
CongB
“Em thì có.”
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Vì sao?”
Công không nhìn cậu.
CongB
CongB
“Vì em nghĩ… có những người sinh ra để gặp nhau. Dù hoàn cảnh có sai thời điểm.”
Tim Bách khẽ lệch một nhịp. Cậu lẽ ra nên rời đi. Nên nhớ rõ nhiệm vụ của mình.
Nhưng cậu chỉ hỏi.
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Em nghĩ mình là trường hợp đó?”
Công mỉm cười.
CongB
CongB
“Em không biết. Nhưng từ lúc gặp anh…em không còn muốn gặp ai khác.”
Sóng vỗ mạnh hơn. Gió thổi cát bay nhẹ qua chân. Khoảng cách giữa họ chỉ còn nửa bước.
...
...
Đêm đó, trong xe, không ai bật nhạc, không ai nói nhiều chỉ có ánh đèn đường lướt qua gương mặt cả hai.
Công đột nhiên hỏi.
CongB
CongB
“Nếu một ngày anh phát hiện em không phải người tốt… anh sẽ rời đi chứ?”
Bách siết vô lăng.
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Em là người tốt với tôi là đủ.”
Câu trả lời vừa dứt, chính Bách cũng giật mình Công quay sang nhìn cậu.
Ánh mắt lần này không đùa cợt không mập mờ chỉ có chân thành.
Em đưa tay chạm nhẹ lên cổ tay Bách không siết chỉ chạm như hỏi xin một sự cho phép im lặng, Bách không rút tay lại.
...
...
Từ hôm đó, họ bắt đầu hẹn nhau thường xuyên hơn.
Nhưng luôn kín đáo không chụp ảnh chung, không check-in, không xuất hiện nơi đông người quá lâu.
Hai thân phận bí mật, hai con người đứng giữa ranh giới nguy hiểm và thứ tình cảm đang lớn dần theo từng tin nhắn.
...
Một đêm, khi Bách vừa kết thúc cuộc họp nội bộ về chính mục tiêu mình đang hẹn hò — Điện thoại rung.
C: Em nhớ anh.
Bách nhìn dòng chữ rất lâu. Trong phòng họp trước đó, cấp trên vừa nói.
Cấp trên
Cấp trên
“Chúng ta sẽ siết vòng vây trong vòng một tháng.”
Một tháng.
Nghĩa là thời gian của họ… không còn nhiều.
Ngón tay Bách gõ chậm: B: Bao nhiêu? C: Đủ để không ngủ được.
Bách dựa lưng vào ghế.
Lần đầu tiên trong đời, cậu muốn làm một người bình thường không phải sĩ quan, không phải con trai của kẻ gây thù, chỉ là một người có thể yêu mà không phải tính toán hậu quả.
...
Một tuần sau.
Công dẫn Bách lên tầng thượng một tòa nhà cao.
Gió mạnh, thành phố phía dưới như biển ánh sáng.
CongB
CongB
“Chỗ này là nơi em hay lên khi cần suy nghĩ.”
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Về gì?”
CongB
CongB
“Về những thứ mình đã mất.”
Bách nhìn nghiêng gương mặt anh, trong ánh đèn xa xa, vẻ sắc lạnh thường ngày biến mất chỉ còn lại một người đàn ông cô độc.
Bách hỏi khẽ.
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Em có từng muốn trả thù không?”
Công im lặng rất lâu.
CongB
CongB
"Có"
Một câu thẳng thắn.
CongB
CongB
“Nhưng khi gặp Anh… em lại thấy mệt.”
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Mệt vì?”
CongB
CongB
“Vì em không muốn anh dính vào quá khứ của em.”
Ngực Bách thắt lại. Cậu là quá khứ đó. Là phần máu lửa năm xưa. Nhưng Công không hề biết.
Khi gió thổi mạnh hơn, Bách cởi áo khoác, khoác lên vai Công.
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Lạnh rồi.”
Khi nhìn vào khuôn mặt Công gió thổi tóc bay nhẹ trên má em. Khoảnh khắc ấy rất bình thường. Nhưng đủ để tim Bách mềm đi. Cậu chợt nhận ra điều đáng sợ nhất. Không phải nhiệm vụ thất bại. Mà là nếu nhiệm vụ thành công.
Đêm đó, khi chia tay trước cửa nhà, Công kéo nhẹ tay Bách lại.
CongB
CongB
“B.”
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Ừ?”
CongB
CongB
“Đừng biến mất nhé.”
Một câu nói đơn giản. Nhưng lại như lời tiên tri. Bách nhìn vào mắt anh.
Trong một giây rất ngắn, cậu muốn nói sự thật muốn nói: “Tôi là người sẽ khiến anh biến mất.”
Nhưng thay vào đó, cậu chỉ gật đầu.
Mason (Bách)
Mason (Bách)
“Em cũng vậy.”
Bách cúi xuống, đặt một nụ hôn rất khẽ lên trán Công.
Không vội vàng. Không chiếm hữu. Chỉ là xác nhận.
Khi cửa đóng lại, Bách tựa lưng vào tường thở dốc, nước mắt không rơi nhưng tim đau âm ỉ vì lần đầu tiên, nhiệm vụ không còn là một cái tên trong hồ sơ mà là người mình vừa hôn dưới ánh đèn vàng.
Tình yêu đã bắt đầu. Và cũng chính lúc đó —Bi kịch được định sẵn.
-end-

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play