Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

RhyCap | Vợ Nuôi Từ Bé

#Chương 1: Ngày Em Đến.

Ngày Hoàng Đức Duy được đưa về nhà họ Nguyễn, trời mưa không lớn, nhưng kéo dài dai dẳng như thể không có ý định dừng lại.
Những giọt mưa mảnh rơi xuống nền đá xám, vỡ tan thành vô số vòng tròn nhỏ, rồi nhanh chóng biến mất.
Đức Duy đứng dưới mái hiên, hai tay siết chặt quai cặp đã sờn, lưng áo mỏng dính sát vào da vì ướt.
Em không dám bước thêm, cũng không dám quay đầu nhìn lại phía sau.
Vì Phía sau em... không còn gì cả.
— #Bà Nguyễn.
— #Bà Nguyễn.
Vào đi con.
Giọng người phụ nữ vang lên, dịu dàng nhưng xa lạ.
Đức Duy ngẩng đầu, nhìn cánh cửa lớn đang mở ra trước mắt.
Căn nhà này quá rộng, quá yên tĩnh, đến mức khiến em có cảm giác mình chỉ cần bước sai một bước thôi cũng sẽ làm vỡ thứ gì đó vô hình.
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
// Dè chừng bước vào //.
Sàn nhà lạnh. Mùi gỗ trầm nhàn nhạt bao phủ không gian.
Mọi thứ đều sạch sẽ, ngay ngắn, giống như một thế giới hoàn toàn khác với nơi em từng sống.
— #Bà Nguyễn.
— #Bà Nguyễn.
Sau này, con sẽ ở đây // Mỉm cười //.
Hai chữ "sau này" rơi xuống rất nhẹ, nhưng lại khiến tim Đức Duy khẽ run.
Em đã quen với việc không có sau này.
Cuộc sống của em từ trước đến nay chỉ là những đoạn tạm thời nối tiếp nhau — tạm ở, tạm quen, rồi tạm rời đi.
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
Dạ...
Em đáp khẽ, đầu cúi thấp.
Em sợ nhìn vào mắt người khác, sợ họ sẽ thấy rõ mình không thuộc về nơi này.
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
// Cảm nhận được ánh nhìn //.
Em chậm rãi ngước lên.
Trên cầu thang tầng hai, một thiếu niên đang đứng đó.
Hắn cao hơn em rất nhiều, dáng người gầy nhưng thẳng, vai rộng vừa phải. Áo sơ mi trắng được cài đến cổ, tay áo xắn gọn, trông có vẻ không hợp với độ tuổi.
Mái tóc đen rũ xuống che đi một phần ánh mắt, nhưng không che được cảm giác lạnh nhạt toát ra từ người hắn.
— #Ông Nguyễn.
— #Ông Nguyễn.
// Cười nhẹ, vỗ vai em // Đấy là Quang Anh, Nguyễn Quang Anh.
— #Ông Nguyễn.
— #Ông Nguyễn.
Từ giờ sẽ là anh trai của con.
Đức Duy biết tên hắn khi ấy, nhưng trong khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, em có một cảm giác rất rõ ràng.
Người này… không thích em.
Không phải ghét bỏ, cũng không phải khinh thường.
Chỉ là một kiểu xa cách dửng dưng, như thể em là một thứ gì đó bị đưa vào cuộc sống của cậu ngoài ý muốn.
— #Ông Nguyễn.
— #Ông Nguyễn.
// Nói vọng lên // Nhóc này là Hoàng Đức Duy.
— #Ông Nguyễn.
— #Ông Nguyễn.
Sau này sẽ ở chung với chúng ta, coi như... Vợ nuôi từ bé của con.
Từ vợ nuôi khiến Duy khẽ cứng người.
Em không hiểu rõ ý nghĩa của nó, chỉ mơ hồ biết rằng đó là một mối quan hệ không hoàn toàn là người thân, nhưng cũng không phải người dưng.
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
// Nhíu mày nhìn xuống // Con không cần!
Ba chữ, gọn gàng, thẳng thắn, không hề che giấu cảm xúc.
Căn phòng rơi vào im lặng.
Không ai trách cậu. Người lớn chỉ trao đổi ánh mắt, rồi thở dài rất nhẹ.
Có lẽ đối với họ, phản ứng này đã được đoán trước.
Chỉ có Đức Duy là đứng yên tại chỗ, lòng bàn tay lạnh toát, tim đập mạnh đến mức đau nhói.
Em thấy mình thừa thãi. Giống như một món đồ bị đặt nhầm chỗ.
.
Tối đến, Đức Duy được dẫn lên phòng.
Phòng của em nằm cạnh phòng Quang Anh.
Cửa gỗ màu trầm, hành lang dài và yên tĩnh. Người quản gia đặt vali xuống, dặn dò vài câu rồi rời đi.
Căn phòng rất rộng. Giường lớn, chăn sạch, bàn học ngay ngắn.
Mọi thứ đều quá hoàn hảo, khiến Đức Duy không dám chạm mạnh vào bất cứ thứ gì.
Em ngồi xuống mép giường, lưng thẳng, hai tay đặt gọn trên đầu gối, giống như đang chờ bị hỏi tội.
Bên ngoài, cánh cửa phòng bên cạnh mở ra.
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
// Giật mình, đứng bật dậy theo phản xạ //.
Quang Anh đứng đó.
Khoảng cách giữa hai người chỉ là một đoạn hành lang ngắn, nhưng Đức Duy lại cảm thấy như cách nhau cả một bức tường vô hình.
Em do dự vài giây, rồi lấy hết can đảm, cúi đầu rất thấp.
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
Em-.. Em tên là Đức Duy...
Giọng em nhỏ đến mức gần như hòa vào không khí.
Quang Anh nhìn em.
Ánh mắt hắn dừng lại rất lâu trên khuôn mặt gầy gò, đôi mắt luôn cúi xuống, bờ vai hơi co lại như đang tự bảo vệ bản thân.
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
// Chẳng nói một lời, chỉ nhìn em rồi khép cửa lại //.
Cánh cửa phòng cậu khép lại rất khẽ, nhưng âm thanh ấy lại vang lên rất rõ trong tai Đức Duy.
Em đứng yên rất lâu, rồi mới chậm rãi đóng cửa phòng mình.
Đêm đó, Đức Duy không ngủ được.
Em nằm trên chiếc giường lớn, cuộn mình trong chăn, mắt mở trừng trừng nhìn trần nhà.
Căn nhà này yên tĩnh đến đáng sợ, không có tiếng côn trùng, không có tiếng gió lùa, chỉ có nhịp tim em đập từng nhịp rõ ràng.
Em sợ. Sợ bị ghét. Sợ bị đuổi đi. Sợ mình lại trở thành người không được cần đến.
.
Trong khi đó, ở căn phòng bên cạnh, Quang Anh cũng chưa ngủ.
Hắn đứng dựa vào cửa sổ, nhìn mưa rơi ngoài vườn.
Hình ảnh cậu bé nhỏ gầy, cúi đầu đứng dưới ánh đèn vừa rồi cứ lặp đi lặp lại trong đầu hắn.
Hắn không hiểu vì sao người lớn lại mang một người lạ về nhà.
Cũng không hiểu vì sao, khi nhìn thấy đôi mắt kia, hắn lại cảm thấy khó chịu — không phải vì ghét, mà vì một cảm giác rất lạ.
Giống như… nếu không đẩy ra ngay từ đầu, người đó sẽ ở lại rất lâu.
.
Đêm ấy, giữa tiếng mưa rơi không dứt, Đức Duy không biết rằng — khoảnh khắc em bước vào nhà họ Nguyễn, cuộc đời em đã rẽ sang một hướng khác.
Và Quang Anh cũng không biết rằng — người mà hắn cho là không cần, sau này lại trở thành điều duy nhất hắn không thể buông tay.
.
— End —
đgai s1tg.
đgai s1tg.
Bộ này lời bộc bạch hơi nhiều, thông cảm cho tui.
đgai s1tg.
đgai s1tg.
367.

#Chương 2: Cái Đuôi Nhỏ.

Buổi sáng đầu tiên Đức Duy thức dậy trong nhà họ Nguyễn, em không biết mình nên làm gì.
Chiếc giường rộng hơn những gì em từng quen, chăn mềm đến mức khiến em sợ làm nhăn.
Đức Duy ngồi dậy rất chậm, cẩn thận gấp chăn ngay ngắn như thể đó là một bài kiểm tra thầm lặng.
Em thay quần áo, đứng trước gương một lúc lâu. Bộ đồ mới quá vừa vặn, quá sạch sẽ, khiến em trông như một người khác.
Nhưng trong gương, ánh mắt ấy vẫn là của em — dè dặt, bất an, luôn sẵn sàng lùi lại.
Cánh cửa phòng mở ra.
Hành lang yên tĩnh, ánh nắng buổi sáng tràn qua cửa sổ lớn.
Đức Duy đứng đó vài giây, rồi bước chậm về phía cầu thang.
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
// Nhìn thấy Quang Anh //.
Hắn đã ngồi sẵn ở bàn ăn từ lúc nào.
Áo sơ mi trắng, cà vạt gọn gàng, lưng thẳng. Trông hắn giống như một phần của căn nhà này, còn em thì không.
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
// Dừng bước //.
Em không biết mình có nên xuống hay không.
— #Bà Nguyễn.
— #Bà Nguyễn.
Xuống ăn sáng.
Giọng người phụ nữ vang lên từ bếp, kéo em trở lại thực tại.
Đức Duy vội vàng gật đầu, bước nhanh xuống cầu thang, động tác hơi vụng về.
Em ngồi xuống ghế đối diện Quang Anh, hai tay đặt gọn trong lòng, lưng thẳng tắp.
Không khí yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng thìa chạm vào bát.
Đức Duy ăn rất chậm, rất nhỏ. Em để ý từng động tác của Quang Anh — cách hắn cầm đũa, cách hắn đặt bát xuống, thậm chí cả khoảnh khắc hắn khẽ cau mày khi điện thoại rung lên.
Em không hiểu vì sao mình lại nhìn nhiều đến vậy.
Có lẽ vì từ nay, người này là người duy nhất em biết trong căn nhà quá rộng này.
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
Ăn nhanh lên // Đột ngột nói //.
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
// Giật mình // D-.. Dạ...
Em cúi đầu thấp hơn, ăn nhanh hơn một chút, nhưng càng vội lại càng lúng túng.
Quang Anh nhìn thoáng qua, rồi quay đi, không nói thêm gì.
Khi hắn đứng dậy, Đức Duy cũng lập tức đứng theo, giống như một phản xạ tự nhiên.
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
Em không cần đi theo.
Câu nói rơi xuống rất nhẹ, nhưng lại khiến em đứng khựng lại.
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
À... Vâng.
Em đáp nhỏ, nhưng khi Quang Anh bước được vài bước, Đức Duy vẫn vô thức bước theo sau một đoạn, rồi mới sực nhớ ra lời hắn nói, vội dừng lại.
Cái đuôi nhỏ bị bỏ lại giữa phòng khách rộng lớn.
Một lát sau, tiếng cửa đóng lại vang lên.
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
// Đứng yên rất lâu //.
.
Buổi chiều, Đức Duy được dẫn đi làm quen trường mới.
Trường học lớn, đông người, ồn ào.
Duy đi bên cạnh quản gia, ánh mắt không ngừng đảo quanh, tim đập nhanh.
Em không quen với những nơi nhiều người như vậy.
.
Khi thủ tục nhập học kết thúc, em đứng ở hành lang, không biết nên đi đâu.
Và rồi em thấy Quang Anh.
Hắn đứng ở cuối hành lang, giữa một nhóm học sinh khác.
Không cần nói gì, cũng dễ dàng nhận ra cậu là trung tâm.
Có người cười nói, có người gật đầu chào, có người nhìn theo với ánh mắt nể sợ mơ hồ.
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
// Chần chừ một lúc rồi vẫn bước đến phía hắn //.
Khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp, nhưng mỗi bước chân của Đức Duy đều mang theo do dự.
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
Anh Quang Anh...
Giọng em nhỏ, nhưng Quang Anh vẫn nghe thấy.
Hắn quay đầu lại, ánh mắt thoáng qua một tia ngạc nhiên rất khẽ.
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
Sao lại ở đây?
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
Em... Em học ở đây.
Duy đáp, hai tay siết chặt quai cặp.
Quang Anh im lặng vài giây.
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
Đừng đi theo anh ở trường.
Câu nói không nặng nề, nhưng dứt khoát.
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
Anh không thích bị chú ý.
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
// Gật đầu ngay lập tức // Dạ...
Em lùi lại một bước, tự tách mình ra khỏi thế giới của hắn.
Nhưng khi Quang Anh quay đi, Đức Duy vẫn đứng đó, nhìn theo bóng lưng thẳng tắp kia, lòng chợt trống rỗng.
.
Buổi tối, em ngồi trong phòng mình làm bài tập.
Đèn bàn sáng dịu. Ngoài cửa sổ, gió thổi nhẹ làm lay động rèm cửa.
Em đã quen với việc ở một mình, nhưng căn phòng này quá yên tĩnh, khiến em thấy mình như đang trôi nổi.
Cửa phòng bên cạnh mở ra.
Tiếng bước chân rất khẽ.
Đức Duy nín thở, không hiểu vì sao tim mình lại đập nhanh.
Một lúc sau, cửa phòng em bị gõ nhẹ.
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
// Nói nhỏ // Vào đi ạ.
Quang Anh đứng ở cửa.
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
Bài này làm sai.
Hắn đặt vở xuống bàn, chỉ vào một dòng.
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
// Ngẩng đầu, mắt mở to //.
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
Anh... Anh xem giúp em sao?
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
Ừ.
Quang Anh kéo ghế ngồi xuống bên cạnh.
Khoảng cách rất gần, gần đến mức Đức Duy có thể ngửi thấy mùi xà phòng nhàn nhạt trên người hắn.
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
Đoạn này, phải làm thế này.
Giọng hắn trầm, chậm rãi.
Em chăm chú lắng nghe, gật đầu liên tục.
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
Em hiểu chưa?
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
Dạ... Hiểu rồi ạ.
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
// Đứng dậy //.
Trước khi đi, hắn nói thêm một câu, rất khẽ:
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
Đừng thức khuya.
Cửa đóng lại.
Đức Duy ngồi yên, nhìn vào cuốn vở trước mặt rất lâu, môi khẽ cong lên một nụ cười nhỏ.
.
Đêm đó, em nằm trên giường, ôm chăn.
Em nghĩ về buổi sáng, buổi trưa, buổi tối. Nghĩ về những câu nói ngắn ngủi của Quang Anh, những lúc hắn bảo em đừng đi theo, nhưng lại lặng lẽ xuất hiện khi em cần.
Đức Duy không hiểu mối quan hệ này là gì.
Chỉ biết rằng, từ lúc bước vào nhà họ Nguyễn, ánh mắt em đã vô thức tìm kiếm một người.
Và người đó, dù luôn đi trước, dù chưa từng ngoảnh lại hoàn toàn, vẫn ở đó — đủ gần để em không thấy mình bị bỏ rơi.
Còn Quang Anh, trong căn phòng bên cạnh, nhìn trần nhà một lúc lâu.
Hắn không quen với việc có người khác trong không gian của mình.
Nhưng càng không quen hơn với cảm giác — chỉ cần quay đầu lại, sẽ có một cái đuôi nhỏ đứng phía sau.
Và lạ thay… Hắn không ghét điều đó.
.
— End —

#Chương 3: Bắt Nạt – Bảo Vệ.

Đức Duy dần nhận ra một sự thật rất rõ ràng — nhà họ Nguyễn không phải nơi em có thể tùy ý tồn tại.
Mỗi bước đi, mỗi lời nói, em đều phải cân nhắc.
Em sợ làm phiền. Sợ sai. Sợ trở thành gánh nặng đúng như ánh mắt đầu tiên Quang Anh đã nhìn em.
Vì vậy, em học cách im lặng.
.
Ở trường, Đức Duy không nói nhiều.
Em ngồi bàn cuối, cúi đầu làm bài, tránh ánh nhìn của người khác.
Em không thân với ai, cũng không gây chú ý.
Em nghĩ như vậy là an toàn.
Nhưng có những thứ, dù em không muốn, vẫn tự tìm đến.
.
— #Bắt nạt.
— #Bắt nạt.
Ê thằng kia.
Đức Duy đang xếp sách vào cặp thì một cái bóng chắn trước mặt.
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
// Ngẩng đầu //.
trước mặt em có ba học sinh đứng đó.
Ánh mắt họ không thiện cảm, mang theo tò mò lẫn khó chịu.
— #Bắt nạt.
— #Bắt nạt.
Mày là đứa mới chuyển vào đúng không?
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
// Siết chặt quai cặp // Dạ...
— #Bắt nạt.
— #Bắt nạt.
Nghe nói mày ở chung nhà với Quang Anh?
Câu hỏi rơi xuống rất nhẹ, nhưng lại khiến tim em đập mạnh.
Đức Duy không biết phải trả lời thế nào.
Em sợ nói đúng, lại càng sợ nói sai.
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
// Nói nhỏ // Chỉ là... ở nhờ thôi.
— #Bắt nạt.
— #Bắt nạt.
// Cười khẩy // Ở nhờ mà cũng dám ở nhà đó à?
— #Bắt nạt.
— #Bắt nạt.
Ghê thật.
Đức Duy cúi đầu, muốn tránh đi, nhưng lại bị một bàn tay giữ lại.
— #Bắt nạt.
— #Bắt nạt.
Đi đâu?
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
// Lắc đầu, môi mím chặt // Cho em đi với...
— #Bắt nạt.
— #Bắt nạt.
Không dễ vậy đâu.
.
Đức Duy bị đẩy ra khỏi lớp học, kéo về phía hành lang sau trường.
Nơi đó vắng người, ánh nắng chiếu xiên qua cửa sổ, tạo thành những mảng sáng lạnh lẽo.
— #Bắt nạt.
— #Bắt nạt.
Nghe nói mày được Quang Anh để ý.
— #Bắt nạt.
— #Bắt nạt.
Có thật không?
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
Không có... // Lắc đầu, giọng run run //.
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
Em không có–...
Một cú đẩy mạnh bất ngờ khiến em ngã xuống sàn.
Đầu gối đau nhói, bàn tay trầy xước.
Nhưng thứ khiến Đức Duy đau hơn, là cảm giác quen thuộc — cảm giác bị coi thường.
Em không khóc, chỉ co người lại, giống như đã quen với việc tự bảo vệ bản thân.
Ngay lúc đó, tiếng bước chân vang lên.
Không nhanh, không gấp, nhưng nặng nề.
Cả hành lang như chững lại.
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
Buông.
Một chữ, trầm thấp.
— #Bắt nạt.
— #Bắt nạt.
// Quay đầu lại //.
Quang Anh đứng đó.
Hắn không mặc đồng phục chỉnh tề như mọi ngày.
Áo sơ mi mở cúc trên cùng, cặp sách khoác hờ một bên vai.
Ánh mắt hắn tối sầm, nhìn thẳng vào cảnh tượng trước mặt.
— #Bắt nạt.
— #Bắt nạt.
// Cười khẩy // Liên quan gì đến mày?
Quang Anh không đáp.
Hắn bước tới, kéo Đức Duy đứng dậy, chắn hẳn trước mặt em.
Khoảnh khắc ấy, Duy nhìn thấy lưng hắn — cao, thẳng, vững vàng.
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
// Thấp giọng // Động vào em ấy...
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
Thử xem.
Không ai kịp phản ứng.
Cú đấm giáng xuống nhanh và mạnh, không có lời cảnh cáo thứ hai.
Mọi thứ diễn ra rất nhanh, rất hỗn loạn.
Đức Duy chỉ kịp nghe tiếng va chạm, tiếng thở gấp, rồi bị kéo ra sau.
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
Nhắm mắt lại.
Giọng Quang Anh vang lên ngay bên tai.
Em làm theo, tim đập loạn xạ.
.
Khi mọi thứ kết thúc, hành lang chỉ còn lại sự im lặng nặng nề.
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
Cút.
— #Bắt nạt.
— #Bắt nạt.
// Vội vàng chạy đi //.
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
// Quay lại nhìn em // Có đau không?
Câu hỏi bật ra nhanh hơn cả suy nghĩ.
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
// Lắc đầu, nhưng nước mắt lại rơi //.
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
Em xin lỗi...
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
// Cau mày // Vì sao lại xin lỗi?
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
Vì... Em làm phiền anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
// Sững người //.
Hắn nhìn Đức Duy rất lâu.
Nhìn đôi mắt đỏ hoe nhưng cố kìm nén, nhìn dáng người nhỏ bé đang co lại như thể sợ bị trách mắng.
Một cảm giác rất lạ trào lên trong lòng hắn.
Giận.
Nhưng không phải giận em.
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
Nghe cho rõ.
Quang Anh nói chậm rãi.
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
Không ai được động vào em.
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
Không có ngoại lệ.
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
// Ngẩng đầu, môi run run //.
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
Vậy... Nếu họ ghét anh vì em thì sao?
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
// Cười nhạt // Anh không cần họ thích.
.
Tối hôm đó, Đức Duy ngồi trong phòng, lau vết trầy trên tay.
Cửa mở ra.
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
// Đặt hộp thuốc xuống bàn //.
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
Lần sau có chuyện gì..
Hắn nói, giọng thấp.
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
Nói với anh.
— #Hoàng Đức Duy.
— #Hoàng Đức Duy.
// Cúi đầu // Em... Em không muốn anh gặp rắc rối.
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
Em là rắc rối của anh.
Quang Anh im lặng vài giây.
Rồi bổ sung rất khẽ:
— #Nguyễn Quang Anh.
— #Nguyễn Quang Anh.
Nhưng là loại anh chấp nhận.
Cửa đóng lại.
Đức Duy ngồi yên, tay nắm chặt hộp thuốc, tim đập mạnh đến mức đau.
Còn Quang Anh, trong phòng mình, siết chặt nắm tay.
Lần đầu tiên hắn hiểu ra — chỉ cần ai đó chạm vào em, hắn sẽ không còn bình tĩnh được nữa.
Và từ khoảnh khắc ấy, một ranh giới đã bị phá vỡ.
Không chỉ giữa Đức Duy và thế giới bên ngoài.
Mà là giữa Quang Anh của trước kia và con người mà hắn sắp trở thành.
.
— End —
đgai s1tg.
đgai s1tg.
Ahihi đồ ngốc's.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play