"Hà Linh, anh tuyên bố talak. Từ giờ trở đi, em không còn là vợ anh nữa!"
Giọng Trung Kiên vang lên giữa phòng khách vẫn còn nồng nặc mùi nhang trầm và hoa cúc từ lễ tang. Câu nói ấy tuôn ra khỏi miệng anh ta không một giây do dự, không một phút ngập ngừng, như tiếng sét giữa trưa xé toang bầu trời u ám.
Hà Linh đang quỳ trên tấm thảm cầu nguyện mỏng, vẫn khoác áo choàng trắng vì từ sáng sớm chưa ngừng đọc lời cầu nguyện cho mẹ chồng vừa qua đời. Cô giật bắn mình. Tràng hạt trong tay tuột rơi. Từng viên lăn lóc trên sàn nhà, chậm rãi như những mảnh vụn cuối cùng của lòng tự trọng vừa bị nghiền nát. Cô ngẩng đầu lên.
Trước mặt cô, Trung Kiên đứng thẳng người. Gương mặt lạnh tanh. Ánh mắt vô cảm. Không đau buồn, không xót xa, không hối hận. Người đàn ông từng run rẩy nắm tay cô trong lễ thành hôn giờ trông chẳng khác gì kẻ xa lạ.
Căn phòng bỗng chìm trong im lặng. Những người đến viếng vừa nãy còn đọc kinh giờ quay sang nhìn nhau. Tiếng thì thầm bắt đầu lan ra, mỏng manh mà cứa vào lòng người.
"Trung Kiên, anh đang làm cái gì vậy hả?!"
Ông trưởng xóm — người từ nãy đang giúp tiếp khách — quát lên.
"Đừng có buông lời talak bừa bãi."
Ông Hùng, vị ustaz được cả xóm kính trọng, lên tiếng. Ánh mắt ông sắc lạnh nhìn thẳng vào Trung Kiên.
Nhưng Trung Kiên chỉ hít một hơi ngắn.
"Tôi ly hôn Hà Linh vì có lý do."
Giọng anh ta bình thản. Bình thản đến tàn nhẫn.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh ta. Hà Linh cảm nhận hàng chục cặp mắt xuyên thấu lưng mình. Ba năm qua, cô được biết đến là người vợ ngoan ngoãn, người con dâu nhẫn nhịn. Cô là người tắm rửa cho bà Phương khi bà liệt toàn thân. Cô là người thay tã cho bà. Cô là người nín nôn khi lau rửa vết thương. Cô là người chưa bao giờ kêu ca dù lưng thường xuyên co cứng vì một mình nâng đỡ thân thể già nua ấy. Giờ đây, đúng ngày thứ bảy sau khi mẹ chồng qua đời, cô nhận lời ly hôn.
"Nói đi, anh ly hôn con Linh vì cái gì?"
Bà trưởng xóm hỏi, giọng run lên vì cố nén giận.
Trung Kiên liếc về phía Hà Linh rồi nói phẳng:
"Hà Linh là đàn bà vô sinh. Ba năm cưới nhau mà cô ta chẳng có bầu."
Câu nói ấy rơi xuống như tảng đá đè nát lồng ngực Hà Linh. Mặt cô trắng bệch. Môi cô run lẩy bẩy.
"Làm sao em có bầu được, anh?"
Giọng Hà Linh nhỏ nhẹ nhưng rõ mồn một.
"Ba năm nay chúng ta sống xa nhau. Anh ở thành phố, ít khi về. Còn em ở đây, chăm mẹ."
Nước mắt người phụ nữ xinh đẹp ấy lăn dài. Hà Linh không đang biện hộ cho mình. Cô chỉ nói sự thật.
Tiếng xì xào càng lúc càng rõ.
"Hay là con Linh bị lợi dụng thật rồi..."
"Tội nghiệp con bé quá..."
Trung Kiên khịt mũi.
"Lý do vẫn là lý do. Sự thật là em chưa cho anh đứa con nào."
"Nhẫn tâm lắm, Trung Kiên!"
Bà trưởng xóm không kìm được nữa.
"Anh cưới con Linh chỉ để nó chăm mẹ anh ốm! Mẹ anh mất rồi, anh vứt nó đi vậy sao?"
Ông Hùng lắc đầu chậm rãi.
"Phụ nữ chưa có thai chưa chắc là vô sinh. Đó là chuyện của Allah. Hai người đã đi khám bác sĩ chưa? Anh, với tư cách người chồng, đã làm tròn bổn phận chưa?"
Vẻ mặt Trung Kiên không thay đổi lấy một ly.
Hà Linh nhìn người đàn ông ấy. Ngày xưa, cô yêu sự giản dị của anh ta. Yêu những lời hứa nhỏ về một mái ấm yên bình. Yêu cách anh ta nắm tay cô dưới chiếc ô trong cơn mưa đầu tiên sau ngày cưới. Giờ tất cả cảm giác ấy như một giấc mơ chưa từng thật sự tồn tại.
"Tại sao anh kết tội em vô sinh mà không đi xét nghiệm?"
Giọng Hà Linh càng lúc càng vỡ.
"Xét nghiệm làm gì. Phí tiền."
Trung Kiên đáp gọn lỏn.
"Em tưởng kiếm tiền dễ lắm sao? Suốt ngày ru rú ở nhà thì biết gì chuyện đi làm khổ thế nào."
Câu nói ấy đau hơn cả lời talak vừa thốt ra.
Ru rú ở nhà?
Hà Linh muốn bật cười, nhưng chỉ có tiếng nấc nghẹn thoát ra. Cô là người dậy trước cả tiếng gọi cầu nguyện lúc bình minh, chuẩn bị bữa sáng cho mẹ chồng — người không tự ngồi dậy nổi. Cô là người bế thân thể già nua ấy vào nhà tắm. Cô là người nhịn buồn ngủ những đêm phải thay ống truyền hay lau dọn khi bà nôn ọe.
"Astaghfirullah!"
Bà trưởng xóm ôm ngực.
"Bổn phận của chồng là đi làm nuôi vợ! Vợ không phải gánh nặng!"
"Đừng nghĩ vợ là vật cản tài lộc của mình."
Ông Hùng nói dứt khoát.
"Biết đâu mọi thuận lợi anh có được bấy lâu nay là nhờ lời cầu nguyện của vợ anh đó."
Nhưng Trung Kiên vẫn cứng đầu.
"Talak đã nói ra rồi. Tôi không rút lại."
Câu nói ấy là dấu chấm hết.
Hà Linh nhắm mắt một thoáng. Ngực cô nghẹn cứng. Như thể không khí không còn đủ để thở.
Ba năm cống hiến kết thúc bằng một câu nói.
Cô nhớ những đêm ngồi chờ Trung Kiên về, chỉ để nghe anh ta nói mệt rồi lăn ra ngủ không nói thêm lời nào. Cô nhớ mình đã kìm nén nỗi nhớ, kìm nén khao khát được làm vợ đúng nghĩa, vì tình trạng của mẹ chồng không cho phép hai người sống cùng nhau.
Cô nhớ lần Trung Kiên nói: "Kiên nhẫn nhé, Linh. Mẹ cần em hơn lúc này."
Và cô đã vâng lời.
"Được."
Cuối cùng Hà Linh cất tiếng. Lạ thay, giọng cô nghe bình tĩnh hơn những gì cô cảm nhận bên trong.
"Em chấp nhận lời talak của anh."
Căn phòng lại chìm trong yên lặng. Mọi người cùng nín thở, lồng ngực ai cũng đau.
"Nhưng anh nhớ cho."
Hà Linh nói tiếp, mắt nhìn thẳng vào mắt Trung Kiên.
"Allah không ngủ. Tất cả những gì anh làm với em sẽ có ngày nhận lại. Cũng như tất cả những gì em làm cho mẹ suốt ba năm qua."
Tay Hà Linh run khi lau nước mắt. Nhưng cô ép mình đứng lên. Lần đầu tiên kể từ nãy giờ, lưng cô thẳng.
"Vì anh là người đòi ly hôn, anh tự lo thủ tục. Cho em đi khỏi nhà này trong thời gian iddah."
"Đi đâu thì đi."
Trung Kiên đáp nhẹ tênh.
"Tôi cũng định bán căn nhà này."
Hà Linh chết lặng.
Căn nhà này. Nơi cô học cách làm vợ. Nơi cô lén khóc trong bếp. Nơi cô ôm thân thể mẹ chồng — người không còn nói được nữa, chỉ nhìn cô bằng đôi mắt ngấn lệ như muốn nói lời cảm ơn.
Căn nhà ấy giờ sắp bị bán. Giống như bản thân cô — không còn được coi là có giá trị.
Không nói thêm lời nào, Hà Linh bước vào phòng. Cô cởi áo choàng cầu nguyện từ từ. Tay cô chạm vào chiếc giường hai người từng dùng chung, dù phía bên chồng thường xuyên trống. Cô lấy chiếc vali nhỏ. Bên trong không có nhiều thứ. Vài bộ quần áo, một quyển Kinh Qur'an, và tấm ảnh cưới cũ.
Trong ảnh, Trung Kiên cười ấm áp. Hà Linh nhìn rất lâu. Rồi bằng đôi tay run rẩy, cô nhét tấm ảnh vào ngăn kéo. Cô không đủ sức mang nó theo.
Khi Hà Linh trở ra phòng khách với chiếc vali trong tay, các bà các cô ôm cô từng người một. Tiếng khóc vỡ ra.
"Kiên nhẫn nhé, con."
"Tụi cô biết con đã làm hết sức rồi."
"Con là người phụ nữ mạnh mẽ."
Bà trưởng xóm ôm cô lâu nhất.
"Anh sẽ hối hận cả đời đấy, Trung Kiên."
Bà dõng dạc, mắt trừng trừng nhìn anh ta đầy phẫn nộ.
"Vì đã bỏ một người vợ chung thủy đến thế."
"Amen!"
Mấy bà đồng thanh.
"Chuyện của tôi!"
Trung Kiên gắt.
"Mọi người đừng xen vào!"
Hà Linh không ngoái đầu lại nữa. Cô bước qua bậc cửa. Bầu trời chiều hôm ấy xám xịt. Gió thổi nhẹ, bay phần phật vạt khăn trùm trắng. Mỗi bước chân nặng trĩu. Nhưng cô biết, nếu dừng lại bây giờ, cô sẽ sụp xuống. Ngoài sân, cô dừng một thoáng. Ngoái nhìn lần cuối. Căn nhà ấy chứa đựng cả ký ức đắng cay lẫn ngọt ngào. Nhưng giờ, tất cả đã kết thúc.
Ya Allah, nếu bấy lâu nay Người thử thách con vì sự kiên nhẫn, thì giờ đây xin ban cho con sức mạnh vì sự ra đi này.
Nước mắt lại rơi. Bước chân loạng choạng nhưng không chùn, Hà Linh rời khỏi căn nhà ấy mà không biết mình sẽ đi đâu, không biết ngày mai đón cô thế nào. Cô chỉ biết một điều. Hôm nay, cô không còn là một người vợ nữa. Và cuộc đời cô vừa bị phá hủy bởi một câu nói thốt ra không có tình yêu.
Thoắt cái đã bốn tháng trôi qua kể từ lời talak ấy đập tan cuộc đời cô. Bốn tháng kể từ khi Hà Linh bước ra khỏi ngôi nhà mà cô từng gọi là thiên đường nhỏ. Từ đó cô học cách chấp nhận rằng tình yêu cô gìn giữ bằng sự nhẫn nhịn hóa ra chưa bao giờ được chồng mình thật lòng gìn giữ.
Giờ cô đứng trước ngôi nhà cũ cha mẹ để lại. Tường nứt lỗ chỗ. Sơn bong tróc, chỉ còn lại màu xỉn bạc phếch theo thời gian. Mái nhà hơi nghiêng về bên trái, như cũng oằn mình dưới gánh nặng buồn tủi từng ngự trị nơi đây.
Nhưng với Hà Linh, ngôi nhà ấy không chỉ là một công trình cũ kỹ. Cô lớn lên ở đây. Tiếng cười của mẹ từng vang khắp căn bếp nhỏ mỗi sáng. Bố cô từng ngồi ngoài hiên, nhấp từng ngụm cà phê đen chờ tiếng gọi cầu nguyện lúc rạng đông. Cô và chị gái từng rượt đuổi nhau ngoài sân, cười đùa mà không biết rằng thời gian sẽ tàn nhẫn chia lìa họ.
Giờ, khoảng sân ấy vắng lặng. Chỉ có tiếng gió lay những chiếc lá khô.
"Con không bán căn nhà này sao, Linh?"
Giọng ông Bảy — bậc cao niên trong làng, như ông ngoại ruột của cô — kéo cô khỏi dòng suy nghĩ. Ông đứng với cây gậy gỗ trong tay, nhìn ngôi nhà bằng ánh mắt xót xa.
Hà Linh mỉm cười nhẹ. Nụ cười dịu dàng nhưng giấu bao nhiêu thương tổn.
"Không đâu, ông."
Hà Linh đáp khẽ.
"Đây là nơi duy nhất con còn có. Mộ mẹ, bố, chị cũng ở đây. Dù con có đi làm ăn xa thì trước sau gì cũng trở về."
Ông Bảy gật đầu chậm rãi. Mắt ông ngấn nước.
"Nhà này cũ rồi thật. Nhưng ký ức bên trong thì không bao giờ mất."
Ông thì thầm.
Hà Linh cúi đầu. Ngực cô vừa ấm vừa nhói.
"Thỉnh thoảng ông nhờ người dọn dẹp giùm con nhé. Kẻo hoang tàn quá."
"Cảm ơn ông."
Hà Linh cười nhẹ, cố làm bầu không khí bớt nặng nề.
"Nếu có khách từ nơi khác đến mà cần chỗ ở, cứ cho họ dùng nhà con. Miễn là giữ gìn, đừng phá."
Làng quê nhỏ ấy không có nhà trọ. Mỗi khi có khách phương xa đến lo việc hay ghé qua, nhà Hà Linh thường được dùng làm chỗ nghỉ chân. Ngôi nhà cũ kỹ ấy vẫn còn có giá trị hơn bản thân cô trong mắt người chồng cũ.
Chiều hôm ấy, sau khi viếng mộ bố mẹ và chị gái, Hà Linh ngồi rất lâu bên cạnh bia mộ.
"Mẹ ơi... Bố ơi... Chị ơi..."
Giọng Hà Linh run run.
"Con sắp lên thành phố. Con muốn bắt đầu lại."
Gió thổi nhẹ, hất tung vạt khăn trùm.
"Con không còn ai nữa cả. Nhưng con hứa, con sẽ không bỏ cuộc."
Nước mắt rơi, thấm xuống đất mộ.
Thành phố đón cô bằng cái nóng thiêu đốt và bụi bay mù mịt. Vừa xuống bến xe, Hà Linh ôm chặt chiếc ba lô. Thế giới rộng lớn và xa lạ quá. Người ta qua lại không ai bận tâm cô là ai, đến từ đâu, mang theo vết thương gì.
Một tiểu thánh đường nhỏ không xa bến xe. Hà Linh bước vào. Giờ salat Zuhur sắp hết. Cô làm wudu với dòng nước ấm vì nắng gắt, rồi đứng vào hàng cuối cùng, cầu nguyện với trái tim đầy hy vọng.
Trong lúc sujud, cô khóc.
"Ya Allah, con không xin cuộc sống giàu sang. Con chỉ muốn một công việc chính đáng. Con muốn đứng trên đôi chân của mình. Xin Người giúp con."
Lời cầu nguyện nhỏ nhẹ, nhưng đầy niềm tin.
Xong salat, Hà Linh ngồi tìm việc làm trên mạng cho đến giờ salat Ashar.
Sau salat Ashar, Hà Linh bước ra khỏi tiểu thánh đường với bước chân vững vàng hơn một chút. Hàng xóm ở quê từng chỉ cho cô vài khu nhà trọ rẻ và khu công nghiệp hay tuyển người. "Miễn đừng kén chọn" — họ dặn thế.
Hà Linh quả thật không có ý định kén chọn. Tốt nghiệp trung cấp nghề như cô thì không có nhiều lựa chọn. Làm giúp việc, lau dọn, trông cửa hàng hay bất cứ gì cũng được, miễn là lương thiện.
"Đường Hải Âu..."
Hà Linh lẩm bẩm nhìn bảng tên đường. Cô không nhận ra địa chỉ mình cần tìm thật ra là đường Thiên Đường.
Bước chân đưa cô lạc vào khu phức hợp toà nhà cao tầng sừng sững. Những tấm kính lớn phản chiếu ánh mặt trời chói mắt. Xe sang qua lại tấp nập vì đã đến giờ tan sở.
Hà Linh thấy mình bé nhỏ. Cô đứng giữa một thế giới hào nhoáng, trong khi bản thân chỉ mang theo chiếc túi cũ sờn và hy vọng mỏng manh.
Vì bối rối, cô cứ đi thẳng về phía ngã tư không xa. Rồi mắt cô chợt bắt gặp một thứ. Một bé gái chạy ra giữa đường, đuổi theo quả bóng hồng đang lăn tự do.
"Coi chừng!"
Hà Linh hét lên bất giác.
Nhưng đứa bé chỉ cười khanh khách, chẳng thèm đếm xỉa đến tiếng còi xe inh ỏi.
"Bé Ngọc!"
Một người phụ nữ trung niên từ bên kia đường gào lên, giọng hoảng hốt.
Trong tích tắc, Hà Linh thấy một chiếc xe máy lao tới, vượt ẩu qua mấy xe khác. Không kịp nghĩ ngợi, cơ thể cô phản ứng nhanh hơn lý trí. Cô chạy. Chân vừa nhẹ vừa nặng. Thế giới như quay chậm lại. Tiếng còi xe xé tai. Gió táp vào mặt. Tay cô vươn ra.
Một động tác duy nhất — Hà Linh chộp lấy quả bóng và ôm gọn thân hình nhỏ bé, ghì chặt đứa trẻ trước khi chiếc xe máy lướt qua chỉ cách họ gang tay. Tim cô đập loạn. Chân cô run khi tấp vào lề. Đứa bé nhìn chằm chằm vào mặt cô. Đôi mắt tròn to, trong veo.
"Bé Ngọc! Con không sao chứ?!"
Người phụ nữ trung niên chạy đến.
Hà Linh trao đứa trẻ lại, tay vẫn còn run.
"Cháu bé không sao chứ ạ?"
Cô hỏi lo lắng.
Người phụ nữ — sau đó Hà Linh biết tên là dì Minh — gật đầu lia lịa, mặt tái mét.
"Alhamdulillah... Alhamdulillah."
Nhưng con bé lại đẩy dì Minh ra.
"Không! Không bế! Dì Minh đi đi!"
Nó giằng lấy quả bóng từ tay Hà Linh, nũng nịu.
"Dì sợ bé bị làm sao. Bố mà biết là bố mắng dì chết."
Giọng dì Minh nhỏ dần.
"Dì Minh phiền lắm! Con muốn chơi với bố! Dì Minh về nhà đi!"
Bảo Ngọc ném quả bóng xuống đất.
Hà Linh lặng đi. Xót xa. Một đứa trẻ bé tẹo mà đã biết quát người rõ ràng đang lo lắng cho nó.
"Nhưng bố nói bố đang bận mà, bé. Mai chơi nhé."
Dì Minh dỗ dành.
"Không!"
Bảo Ngọc khóc thét, lăn ra ăn vạ.
Tiếng khóc ấy không chỉ là tiếng khóc nhõng nhẽo. Có một nỗi cô đơn nằm trong đó.
Hà Linh ngồi xổm xuống trước mặt đứa bé.
"Con tên Bảo Ngọc hả?"
Cô hỏi dịu dàng, chìa tay ra.
"Cô tên Hà Linh. Con gọi cô Linh được rồi."
Bảo Ngọc nhìn Hà Linh chăm chú.
"Bảo Ngọc thích chơi bóng hả?"
Hà Linh mỉm cười dịu dàng.
Bảo Ngọc lau nước mắt.
"Cô chơi với con hả?"
Câu hỏi đơn giản vậy thôi mà không hiểu sao trái tim Hà Linh như bị cứa. Cô nhớ ngày xưa mình từng khao khát được nghe tiếng trẻ con gọi "mẹ ơi." Nhưng rốt cuộc, cô chưa bao giờ được trao cơ hội ấy.
Trời đã muộn. Lẽ ra Hà Linh phải đi tìm nhà trọ, phải tìm đúng địa chỉ. Nhưng nhìn gương mặt bé bỏng ấy, cô không nỡ từ chối.
"Chơi một chút thôi nhé. Xong rồi phải về."
Mặt Bảo Ngọc sáng bừng lên. Nụ cười toét rộng.
Họ chơi bóng ở bãi đỗ xe toà nhà cao tầng. Hà Linh cười — lần đầu tiên sau rất lâu. Tiếng cười nhẹ bẫng, chân thành, dù góc khuất trong lòng vẫn còn rỉ máu.
Bảo Ngọc chạy lăng xăng, hai túm tóc lắc lư. Dì Minh đứng không xa, nhìn theo nhẹ nhõm.
Tiếng gọi cầu nguyện Magrib vang lên. Hà Linh dừng trò chơi.
"Bảo Ngọc, tối rồi. Phải về thôi."
"Không! Con muốn chơi với cô!"
Bảo Ngọc phụng phịu.
"Bảo Ngọc, về nhà nào!"
Giọng một người đàn ông vọng đến từ phía sau.
Bảo Ngọc quay phắt lại, lao đi như tên bắn.
"Bố!"
Hà Linh quay đầu. Bước chân khựng lại. Hơi thở nghẹn ngang. Thế giới như ngừng quay.
"Gia... Bách...?"
Hà Linh thì thầm, giọng gần như không thành tiếng.
Hà Linh vẫn đứng chôn chân khi người đàn ông ấy bước lại gần. Bộ vest đen chỉn chu. Tóc vuốt ngược gọn gàng. Gương mặt trưởng thành hơn so với lần cuối cô gặp, nhưng ánh mắt vẫn vậy — lạnh, sâu, và khó đoán. Gia Bách, chồng của người chị gái quá cố, người bao năm sống ở Đức, giờ đang đứng ngay trước mắt cô.
"Hà... Linh...?"
Gia Bách hỏi ngập ngừng, như thể chính anh cũng không tin vào điều mình đang thấy. Cái tên ấy tuôn ra chậm rãi từ đôi môi anh. Cái tên mà ngày xưa Hà Mai — chị gái Hà Linh — vẫn thường nhắc đến bằng giọng đầy thương yêu. Gương mặt người phụ nữ trước mắt cũng giống vợ anh đến lạ.
Hà Linh nuốt nước bọt. Tim cô đập loạn nhịp.
"Anh Gia Bách..."
Giọng cô gần như không thành tiếng.
"Bố, bố quen cô Linh hả?"
Bảo Ngọc giật giật ống quần vest của Gia Bách, phá tan bầu không khí căng thẳng giữa họ.
Mắt Hà Linh chuyển sang nhìn đứa trẻ.
Bảo Ngọc. Cái tên cô vừa nghe lần đầu, mà không hề hay biết đứa bé ấy chính là máu mủ ruột rà của mình.
Hà Linh nhớ rõ tin chị gái qua đời sau khi sinh con gái. Từ đó, mọi liên lạc đứt hẳn.
"Bé... là con gái chị Hà Mai?"
Hà Linh hỏi bằng giọng run rẩy. Cô từ từ ngồi xổm xuống, nhìn gương mặt bé nhỏ giống chị gái mình đến từng nét. Đôi mắt, đường cong của đôi môi, như thể Hà Mai thu nhỏ đang sống lại trước mắt cô.
Gia Bách khẽ gật đầu.
"Con ơi, đây là em gái của mẹ con."
Giọng anh bằng phẳng, mang vẻ khách sáo. Không còn chút hơi ấm nào mà Hà Linh từng thoáng thấy khi anh đứng cạnh Hà Mai trên sân khấu hôn lễ ngày nào.
"Em gái của mẹ?"
Bảo Ngọc nghiêng đầu.
"Vậy là caudalai của mẹ hả? Giống con với anh Bảo Nam vậy hả?"
Bảo Ngọc vẫn chưa nói rõ được chữ "r" và "s".
Hà Linh sững người.
"Anh Bảo Nam?"
Cô thì thầm. Bảo Nam, con đầu của Hà Mai.
Hà Linh không biết mình nên cảm thấy thế nào. Vui sướng vì tìm được những người thân còn sống? Hay buồn bã vì khoảng cách bấy lâu nay chia lìa họ?
"Ừ, đúng rồi con."
Gia Bách nói với con gái.
"Con có thể gọi là dì."
Mắt Hà Linh tròn xoe. Cô không ngờ Gia Bách lại thừa nhận thân phận cô dễ dàng đến thế. Cô tưởng anh sẽ lạnh lùng, giữ khoảng cách như ngày trước.
"Vậy dì Linh đến nhà chơi được không?"
Bảo Ngọc ngước lên đầy hy vọng.
Hà Linh liếc nhìn Gia Bách. Trong mắt cô có một lời cầu nguyện nhỏ.
Nhưng Gia Bách chỉ nói ngắn gọn:
"Để khi khác. Muộn rồi, đến giờ về. Bà nội mà biết là mắng đấy."
Giọng anh dứt khoát, không để lại chút kẽ hở nào.
"Bảo Ngọc, mình về thôi."
Gia Bách nắm tay Bảo Ngọc.
"Dạ, bố."
Bảo Ngọc bĩu môi nhẹ, rồi vẫy tay.
"Dì Linh, lồi mình chơi với nhau nữa nha!"
"Ừ."
Hà Linh mỉm cười, nén cơn rung trong lồng ngực.
Cô muốn hỏi bao nhiêu điều. Về Hà Mai. Về cái chết của chị ngày ấy. Về lý do bao năm không ai liên lạc. Về chuyện vì sao họ như bị lãng quên, và từ khi nào Gia Bách sống ở Việt Nam.
Nhưng bước chân Gia Bách đã xa dần. Chiếc xe đen bóng loáng khuất vào dòng người.
Hà Linh đứng một mình bên mép bãi đỗ xe, nhìn theo ánh đèn hậu dần biến mất.
"Mong rằng chúng ta sẽ gặp lại nhau."
Cô lẩm bẩm khẽ.
***
Sáng hôm sau, Hà Linh dậy sớm hơn thường lệ. Mắt cô sưng húp, nhưng ý chí thì không được phép tắt. Tối qua cô nhận được email mời phỏng vấn. Mới hôm qua cô gửi hồ sơ ứng tuyển qua mạng đến vài công ty, và hôm nay đã có nơi gọi. Công ty ấy mang tên Tập đoàn Kaiser.
Hà Linh mặc áo sơ mi trắng giản dị và chân váy đen dài. Khăn trùm đầu được là phẳng phiu. Cô muốn trông tươm tất, dù chỉ ứng tuyển vị trí lao công.
"Ya Allah, xin cho con suôn sẻ trong buổi phỏng vấn hôm nay."
Cô thì thầm trước khi ra khỏi nhà trọ.
Khi đứng trước toà nhà cao chọc trời ấy, Hà Linh giật mình. Đây chính là nơi hôm qua cô gặp Bảo Ngọc và Gia Bách. Tim cô đập nhanh hơn, nhưng cô gạt bỏ suy nghĩ ấy. Cô chỉ tập trung vào một thứ duy nhất — công việc.
Khi bước ngang khu vực bãi đỗ xe, một chiếc ô tô lướt chậm rãi sát bên cô. Hà Linh vô tình liếc sang. Lồng ngực bỗng nghẹn cứng.
Người đàn ông sau tay lái trông giống hệt chồng cũ.
Sao giống anh Trung Kiên thế?
Hà Linh nghĩ thầm, lắc đầu nhẹ, tưởng mình nhìn nhầm.
Nhưng chiếc xe dừng lại không xa cửa chính. Và khi Hà Linh bước ngang qua, thời gian như ngừng lại.
Đúng là Trung Kiên. Và ở ghế phụ, một người phụ nữ xinh đẹp ăn mặc sang trọng đang cười nũng nịu. Rồi cô ta với tay vuốt mặt Trung Kiên và hôn anh ta một cái.
Hà Linh đứng sững. Hơi thở nghẹn ngang.
"Anh Trung Kiên...?"
Cô lẩm bẩm gần như không ra tiếng.
Trung Kiên trợn mắt khi thấy người phụ nữ đứng trước đầu xe.
"Hà Linh?!"
Anh ta thốt lên, không tin nổi.
"Ai vậy?"
Thảo Vy — người phụ nữ ngồi cạnh — hỏi.
"Không ai cả."
Trung Kiên đáp nhanh.
Bốn tháng trước, người đàn ông ấy thốt lời talak với cô, lấy lý do cô vô sinh. Bốn tháng qua, cô khóc một mình trong căn nhà cũ kỹ của cha mẹ.
Và giờ Trung Kiên đang hạnh phúc biết bao bên cạnh một người phụ nữ khác.
"Anh làm việc ở đây?"
Hà Linh hỏi, cố giữ giọng ổn định.
"Chị quen anh Trung Kiên à?"
Thảo Vy hỏi sắc lạnh.
Trung Kiên định mở miệng, nhưng Hà Linh đã nói trước:
"Anh ấy là chồng cũ của tôi."
Thảo Vy giật mình. Gương mặt biến sắc.
Trung Kiên thở dài bực bội.
"Chuyện cũ rồi."
Anh ta nói lạnh lùng.
"Cô đến đây làm gì?"
"Tôi đến phỏng vấn."
Thảo Vy và Trung Kiên nhìn nhau. Một nụ cười mỏng — Hà Linh không thể hiểu nó là gì ngoài sự chế nhạo.
"Đi anh, mình vào thôi."
Thảo Vy nũng nịu, khoác tay Trung Kiên.
Họ bước đi trước, bỏ lại Hà Linh với cảm xúc ngổn ngang.
Trong phòng phỏng vấn, Hà Linh lại gặp Thảo Vy. Người phụ nữ ấy giờ ngồi sau bàn phòng nhân sự. Gương mặt chuyên nghiệp. Nụ cười mỏng dính.
Sau vài câu hỏi ngắn gọn, Thảo Vy đóng hồ sơ ứng tuyển lại.
"Rất tiếc, trình độ của chị không đáp ứng yêu cầu của công ty."
Hà Linh nghẹn lại.
"Nhưng tôi ứng tuyển vị trí lao công mà, chị."
Thảo Vy tựa người ra sau.
"Chúng tôi vẫn có tiêu chuẩn."
Rồi bằng giọng nhỏ hơn, gần như thì thầm nhưng đủ sắc để cứa:
"Người quê mùa học vấn thấp như chị mà muốn vào công ty lớn? Đừng có mơ."
Hà Linh cúi đầu. Lồng ngực nóng ran. Cô biết đây không phải chuyện trình độ. Đây là chuyện cô là ai, và Trung Kiên giờ đang ở đâu. Nhưng cô không đáp trả. Cô chỉ đứng dậy, cúi chào lịch sự.
"Cảm ơn chị đã dành thời gian."
Hà Linh bước ra khỏi phòng, mỗi bước chân nặng trĩu. Nước mắt chực trào, nhưng cô cắn răng kìm lại. Cô không muốn khóc ở một nơi thậm chí không thèm đón nhận mình.
Khi định bước vào thang máy, cửa mở ra. Cô bước vào mà không để ý. Mấy người bên trong nhìn cô lạ lẫm. Thang máy rộng, yên ắng, chỉ có hai người.
"Ơ, anh Gia Bách?"
Hà Linh giật mình khi thấy người đàn ông ấy đứng ở góc thang máy cùng một người đàn ông đeo kính.
"Cô là ai? Nói chuyện kiểu đó không lịch sự."
Quốc Anh — người đeo kính — nhắc nhở.
Hà Linh mới chợt nhận ra. Cô vừa bước vào thang máy dành riêng cho ban lãnh đạo.
"Em đang làm gì ở đây?"
Gia Bách hỏi, giọng bằng phẳng.
"Em đến xin việc."
Cô đáp nhỏ.
"Nhưng... không được nhận."
Ánh mắt Gia Bách trầm lại. Anh nhìn Hà Linh từ đầu đến chân. Chiếc khăn trùm trắng giản dị. Đôi giày đã hơi mòn. Bìa hồ sơ cô nắm chặt trong tay.
"Tại sao không được nhận?"
"Không đạt tiêu chuẩn."
Hà Linh đáp với nụ cười mỏng xót xa.
Cửa thang máy mở ở tầng một. Hà Linh vội bước ra, cảm thấy mình không xứng đứng ở đó. Nhưng —
"Khoan đã."
Giọng Gia Bách vang lên dứt khoát.
Bước chân Hà Linh khựng lại. Cô quay đầu.
Người đàn ông ấy bước tới gần, bỏ lại Quốc Anh đang đứng ngơ ngác phía sau.
"Em vừa nói không được nhận việc?"
"Dạ."
"Vậy thì..."
Gia Bách nhìn thẳng vào mắt cô.
"Em có muốn làm việc cho anh không?"
Hà Linh lặng đi.
"Làm người trông nom hai đứa nhỏ."
Gia Bách nói tiếp.
Tim Hà Linh như ngừng đập. Người trông trẻ? Cho Bảo Ngọc... và Bảo Nam? Nghĩa là cô sẽ được ở gần những đứa con của chị gái mình.
Nhưng còn lòng tự trọng thì sao? Vừa mới bị chồng cũ giẫm đạp, giờ lại đi làm bảo mẫu trong chính công ty mà chồng cũ đang làm?
Gia Bách vẫn nhìn cô.
"Câu trả lời của em?"
Anh hỏi ngắn gọn.
Và Hà Linh đứng giữa hai lựa chọn. Nuốt cái tôi để sống tiếp. Hay quay đi, tiếp tục bước lang thang trong thành phố chưa bao giờ nhẹ nhàng với cô.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play