Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Họa Trung Tiên

Chương 1: Mực Loang Trên Thớ Vải

Cái nóng hầm cập của mùa hè Hà Nội không len lỏi được vào phòng phục chế của Viện Bảo tàng. Hoàng Đức Duy nheo mắt, đôi kính cận hơi trễ xuống sống mũi khi cậu tỉ mỉ dùng chiếc cọ mảnh quét đi lớp bụi thời gian trên một cuộn thư vừa được khai quật
​Đây là một bức họa vô danh từ thế kỷ 18. Kỳ lạ ở chỗ, dù trải qua hàng trăm năm dưới lòng đất, sắc xanh của đá quý và sắc đen của mực tàu vẫn sống động đến mức khiến người ta rợn tóc gáy
Đồng Nghiệp
Đồng Nghiệp
Đừng chạm tay trần vào, Duy
Đồng Nghiệp
Đồng Nghiệp
Nghe đồn bức này nặng vía lắm
Anh đồng nghiệp đi ngang qua nhắc khéo
Duy chỉ cười khì, tính cậu vốn chẳng tin mấy chuyện dị đoan. Nhưng ngay khi đầu ngón tay cậu vô tình lướt qua góc tranh nơi vẽ một nam nhân đứng dưới gốc tùng một cảm giác tê dại như điện giật chạy thẳng vào tim
Xoẹt
Một vệt máu nhỏ từ vết xước trên tay Duy thấm vào thớ vải cổ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chết tiệt!
Duy hoảng hốt định lấy khăn lau, nhưng thay vì thấm ra ngoài, giọt máu ấy lại bị bức tranh nuốt chửng
Không gian xung quanh đột ngột vặn xoắn. Mùi hóa chất tẩy rửa biến mất, thay vào đó là mùi gỗ mục, mùi mưa và một mùi hương trầm mặc, thanh tao nhưng lạnh lẽo. Duy thấy chân mình hẫng đi, cả cơ thể như bị một lực hút khổng lồ kéo tuột vào một hố đen đầy mực
Khi Duy mở mắt ra, cậu không còn ở phòng máy lạnh nữa
Cậu đang nằm trên một thảm cỏ xanh ngắt... nhưng nhìn kỹ lại, những ngọn cỏ ấy không có gân lá, chúng chỉ là những nét phẩy mực tinh tế. Bầu trời không có mặt trời, chỉ là một mảng màu lam ngọc loang lổ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//lẩm bẩm// Đây là... bên trong bức tranh?
???
???
Ngươi là thứ yêu quái phương nào?
???
???
Ăn mặc kỳ dị, tóc tai ngắn ngủn, lại dám làm bẩn ngự uyển của ta?
Một giọng nói trầm thấp, lạnh đến thấu xương vang lên ngay đỉnh đầu. Duy ngước mắt lên và nín thở
Trước mặt cậu là một nam nhân cao lớn, vận trường bào màu đen thêu mây vảy rồng bằng chỉ bạc. Gương mặt người nọ sắc sảo như tạc, đôi mắt phượng hẹp dài chứa đựng sự sắc lẹm của một thanh gươm chưa rút khỏi vỏ
Đó chính là người đàn ông trong bức họa
Nguyễn Quang Anh
Nhưng khác với vẻ tĩnh lặng trong tranh, Quang Anh ngoài đời thực tỏa ra một áp lực khiến Duy không thở nổi. Anh ta đưa thanh kiếm gỗ thứ vốn chỉ là một nét vẽ đơn giản trên mặt giấy kề sát cổ họng Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nói
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngươi là ai?
Duy nuốt nước bọt cái ực, đôi tay run rẩy giơ lên định giải thích thì chợt nhận ra: Cánh tay mình đang dần trở nên... trong suốt, giống như một nét mực chưa khô bị nước làm nhòe đi
END

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play