MẪU VẬT SỐ 07 [ ASTRO X DANDY / MOONFLOWER ]
CHAP 1 . LẦN ĐẦU MỞ MẮT.
23.47 – Phòng thí nghiệm trung tâm
ASTRO
Mẫu 07… nhịp tim ổn định.
ASTRO
Nghe tôi nói được không?
Trong bể chứa thủy tinh, chất lỏng xanh nhạt rút dần. Một bóng người mảnh khảnh hiện ra giữa làn khói lạnh.
Tiếng “xì” vang lên. Cửa kính bật mở.
Sinh vật bên trong ngã khụy xuống sàn kim loại ướt lạnh. Người còn dính dung dịch, đôi mắt mở to, ánh nhìn hoàn toàn xa lạ.
Astro quỳ xuống trước mặt cậu, giữ khoảng cách vừa đủ.
ASTRO
Tôi là Astro. Cậu nghe hiểu không?
Dandy ngẩng lên. Đồng tử co lại khi nhìn thấy ánh đèn trần chói lòa. Cậu đưa tay chạm vào nền sàn, rồi chạm vào chính mình như thể không tin cơ thể này là thật.
ASTRO
Phản xạ vận động bình thường.
ASTRO
Còn ý thức thì đang hình thành.
Dandy mở miệng. Không âm thanh nào thoát ra. Chỉ là hơi thở gấp gáp và ánh mắt hoảng loạn.
ASTRO
Không nói được… đúng như dự đoán. Dây thanh quản cần thời gian thích nghi.
Astro chậm rãi đưa tay ra.
Dandy giật lùi. Lưng chạm vào bể kính phía sau. Nhịp thở dồn dập hơn. Mọi thứ xung quanh — đèn, máy móc, âm thanh điện tử — đều quá mức chịu đựng.
ASTRO
Bình tĩnh. Tôi sẽ không làm hại cậu đâu.
Dandy nhìn chằm chằm vào Astro. Trong ánh mắt đó không chỉ có sợ hãi… mà còn là một câu hỏi vô hình.
Astro nhận ra điều đó. Ánh mắt anh thoáng dao động, nhưng nhanh chóng trở lại vẻ điềm tĩnh của một nhà nghiên cứu.
ASTRO
Cậu là Mẫu 07. Dự án Dandy.
Dandy khẽ run lên khi nghe cái tên ấy, như thể bản năng vừa ghi nhớ một điều quan trọng.
Astro thử gọi lại, lần này giọng thấp hơn.
Dandy chớp mắt. Phản ứng nhỏ, nhưng đủ để khiến màn hình phía sau nhấp nháy dữ liệu tăng vọt.
ASTRO
Tốt lắm. Cậu nhận diện được tên của mình rồi.
Dandy vẫn không nói được. Nhưng ánh nhìn đã không còn hoàn toàn trống rỗng.
Bên ngoài lớp kính dày của phòng thí nghiệm, đèn cảnh báo bỗng nháy đỏ một nhịp.
Hệ thống thông báo vang lên.
“Ý thức nhân tạo vượt ngưỡng dự tính.”
Astro nhìn màn hình, rồi nhìn lại sinh vật trước mặt.
ASTRO
Có lẽ… tôi đã tạo ra thứ vượt ngoài dự án.
Dandy nghiêng đầu, đôi mắt trong veo phản chiếu hình bóng của người đã tạo ra mình.
Và lần đầu tiên, giữa phòng thí nghiệm lạnh lẽo, một kết nối mơ hồ được hình thành.
J0Y
Truyện đã cố gắng không viết tắt.
CHAP 2 . VỊ KHÁCH NHỎ.
08:12 – Khu nuôi sinh học phụ trợ
ASTRO
Mẫu 07, hôm nay cậu sẽ làm quen với môi trường xung quanh.
Dandy ngồi trên bàn kim loại, chân còn chưa quen với trọng lực. Ánh mắt vẫn im lặng, nhưng không còn hoảng loạn như hôm qua.
"Lạch cạch... Lạch cạch... "
Một sinh vật nhỏ bằng nửa cánh tay Astro chạy vào. Chiếc đuôi ngắn rung của nó rung lên liên tục.
ASTRO
Đây là Pebble. Trợ lý sinh học của tôi.
Pebble dừng lại trước Dandy. Ngẩng đầu. Hít hít.
Dandy nghiêng đầu nhìn lại.
Pebble bất ngờ nhảy phóc lên bàn.
Pebble bất ngờ nhảy phóc lên bàn.
ASTRO
Pebble, không được –
Quá trễ. Pebble đã áp sát mặt Dandy, dùng mũi chạm nhẹ vào má cậu.
Dandy giật mình. Nhưng lần này cậu không lùi lại.
Pebble kêu tiếng nhỏ, vui vẻ.
Dandy chớp mắt. Mặt còn vẻ bối rối… Vì vẫn chưa quen với sinh vật nhỏ trước mặt.
Pebble không né. Thậm chí còn dụi vào lòng bàn tay cậu.
Màn hình theo dõi phía sau hiện sóng não tăng nhẹ.
ASTRO
Phản ứng tích cực với sinh vật cấp thấp. Không biểu hiện phòng vệ.
Dandy cúi xuống, nhìn Pebble thật gần. Ánh mắt trong suốt phản chiếu hình dáng bé nhỏ kia.
Pebble bất ngờ lăn ngửa, để lộ cái bụng.
Dandy hơi ngập ngừng… rồi chạm vào.
Pebble kêu “ưm” đầy hài lòng.
Khóe môi Dandy khẽ động. Không thành tiếng. Nhưng đó là biểu cảm đầu tiên giống… một nụ cười.
ASTRO
Có lẽ cậu cần một người bạn.
Pebble bật dậy, vòng quanh Dandy một vòng rồi ngồi sát bên chân cậu như thể đã chọn vị trí cố định.
Dandy nhìn xuống sinh vật nhỏ đó. Rồi rất khẽ, cậu chạm tay lên ngực mình.
Trong phòng thí nghiệm vốn chỉ có tiếng máy móc, lần đầu tiên xuất hiện một thứ giống như… hơi ấm.
CHAP 3 . PHẢN ỨNG NGOÀI DỰ KIẾN.
22:36 — Phòng quan sát chính
ASTRO
Bắt đầu kiểm tra nhận thức cấp độ hai.
Dandy ngồi trên ghế kim loại. Pebble cuộn tròn dưới chân cậu. Ánh đèn trắng hắt xuống khiến đôi mắt Dandy ánh lên màu nhạt lạnh lẽo.
Cậu ngẩng đầu ngay lập tức.
Dandy nhìn bàn tay mình vài giây… rồi giơ lên. Chậm nhưng chính xác.
ASTRO
Khả năng tiếp nhận mệnh lệnh tăng 32% so với hôm qua.
Pebble khẽ kêu một tiếng nhỏ. Dandy liếc xuống, theo bản năng đặt tay lên đầu nó xoa nhẹ.
ASTRO
… Tôi chưa yêu cầu cử động đó.
Dandy không hiểu câu nói, nhưng ánh mắt cậu dao động khi nghe giọng Astro trầm xuống.
Dandy nhìn thẳng vào anh.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn nửa mét. Astro có thể thấy rõ từng chuyển động nhỏ nơi đồng tử cậu.
ASTRO
Cậu biết tôi là ai không?
Dandy không trả lời được. Nhưng ánh mắt không còn trống rỗng.
Cậu chậm rãi đưa tay ra… chạm vào cổ tay Astro.
Pebble bật dậy cảnh giác, nhưng không cắn.
Màn hình phía sau đột nhiên nhấp nháy đỏ.
“Phản ứng cảm xúc vượt ngưỡng kiểm soát.”
Dandy vẫn giữ cổ tay anh. Không siết chặt. Không tấn công.
Chỉ là chạm vào, như để xác nhận điều gì đó là thật.
Nhịp tim của cả hai đồng bộ một cách bất thường trên màn hình sinh học.
Pebble chen vào giữa, dụi đầu vào tay Dandy như muốn kéo sự chú ý về mình.
Dandy nhìn xuống Pebble, rồi nhìn lại Astro.
Lần này, môi cậu run nhẹ.
Một âm thanh khàn, yếu ớt thoát ra—
Dandy nhíu mày, như đau đớn vì cố phát ra âm thanh.
ASTRO
Đủ rồi. Không cần ép bản thân.
Dandy thả tay ra. Nhưng trước khi rút lại hoàn toàn, ngón tay cậu khẽ nắm lấy ống tay áo Astro.
Nhưng đủ để khiến hệ thống lại báo động.
“Ý thức tự chủ đang phát triển.”
Astro nhìn màn hình. Rồi nhìn sinh vật trước mặt mình.
Anh đã tạo ra một mẫu vật.
Nhưng thứ đang đứng trước anh… đang dần trở thành một cá thể có trái tim.
Và điều đó, vượt ngoài mọi phép tính ban đầu.
J0Y
Nếu truyện flop thì TG có thể sẽ drop 1 khoảng thời gian.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play