Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Yuto Ozeki X Lihao] Bản Án Tình Yêu Vô Thời Hạn

Quân bài khiêu khích

Đêm Tokyo bị băm vằn bởi những dải đèn neon xanh đỏ, nhưng trên tầng thượng của tòa cao ốc Shinjuku
Chỉ có tiếng gió rít gào như muốn xé toạc lớp áo khoác của người đàn ông đang đứng đó.
Yuto Ozeki siết chặt bao súng bên hông, đôi mắt sắc lẹm như dao cạo quét qua khoảng không mờ mịt
Dưới chân anh, hệ thống báo động của bảo tàng trung tâm vẫn hú vang liên hồi
Một âm thanh chói tai báo hiệu cho sự thất bại của hàng trăm cảnh sát đặc nhiệm dưới quyền.
NVP
NVP
Đội trưởng Ozeki, mục tiêu đã rời khỏi vùng phủ sóng của radar phía Đông!
Ozeki không trả lời. Anh tiến đến bệ đá sát mép sân thượng, nơi một quân bài Joker đang bị kẹp lại bởi một con dao găm sắc lẹm
Trên mặt quân bài, dòng chữ viết tay bằng mực đỏ hiện lên đầy khiêu khích: "Anh chậm hơn tôi hai giây rồi, đội trưởng"
Yuto Ozeki
Yuto Ozeki
Chết tiệt
Ozeki nghiền nát điếu thuốc lá đang cháy dở dưới gót giày da.
Đúng lúc đó, một tiếng động lạ vang lên từ phía sau bồn nước khổng lồ
Một bóng người mảnh khảnh hiện ra từ trong bóng tối, ung dung tựa lưng vào thanh sắt rỉ sét
Lihao - kẻ tội phạm bị truy nã gắt gao nhất châu Á đang đứng đó, tay xoay xoay một chiếc túi nhung đen chứa viên kim cương "Mắt Trời"
Cậu ta mặc một chiếc jacket da ôm sát, mái tóc đen hơi rối bay trong gió, đôi mắt lấp lánh sự tinh quái của một con cáo nhỏ vừa trộm được mồi ngon.
Lihao
Lihao
Chào buổi tối, đội trưởng
Lihao
Lihao
Gió hôm nay hơi to.Anh không sợ bị thổi bay khỏi cái chức vị cao quý đó sao?
Lihao lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự giễu cợt.
Ozeki từ từ rút súng, họng súng đen ngòm nhắm thẳng vào tâm ngực của chàng trai trẻ
Yuto Ozeki
Yuto Ozeki
Lihao,cậu thực sự nghĩ mình có thể rời khỏi đây sau khi đã náo loạn cả thành phố này?
Lihao không hề nao núng, cậu thong thả tiến lại gần
Khi họng súng chỉ còn cách trán mình vài centimet, cậu dừng lại, nghiêng đầu nhìn Ozeki
Lihao
Lihao
Anh có bao giờ tự hỏi tại sao tôi luôn để lại dấu vết cho anh không?
Lihao
Lihao
Trong khi những kẻ khác thậm chí còn không nhìn thấy cái bóng của tôi?
Yuto Ozeki
Yuto Ozeki
Vì cậu quá ngạo mạn,và sự ngạo mạn đó sẽ tống cậu vào ngục tối
Yuto Ozeki
Yuto Ozeki
Tôi sẽ đích thân khóa tay cậu lại
Lihao
Lihao
Tôi đã nghiên cứu hồ sơ của anh, Ozeki
Lihao
Lihao
Anh là người duy nhất ở sở cảnh sát này hiểu được ý nghĩa của những hiện trường tôi để lại
Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung
Một bên là sự kỷ luật thép, lạnh lùng và áp chế; một bên là sự tự do , liều lĩnh
Yuto nheo mắt, ngón tay trỏ đặt trên cò súng không một chút rung động
Yuto Ozeki
Yuto Ozeki
Đừng cố dùng đòn tâm lý với tôi
Yuto Ozeki
Yuto Ozeki
Cậu là tội phạm, tôi là người thực thi bản án
Yuto Ozeki
Yuto Ozeki
Đó là trật tự duy nhất giữa tôi và cậu
Lihao
Lihao
Bản án sao?
Lihao
Lihao
Nếu anh muốn, thì để xem anh có đủ bản lĩnh để còng tay tôi lại không
Trong một phần nghìn giây, Lihao tung ra một cú đá xoay đầy uy lực.Ozeki phản ứng theo bản năng, nghiêng người né đòn và chộp lấy cổ chân cậu
Một màn cận chiến nghẹt thở diễn ra trong không gian hẹp
Lihao mượn lực xoay người, tống cú chỏ hiểm vào thái dương đối phương. Động tác sắc lạnh như dao, không động tác thừa, mọi điểm rơi đều nhắm chuẩn xác vào huyệt đạo và khớp xương.
Ozeki vẫn giữ gương mặt lạnh băng, đôi mắt khẽ thu hẹp khi đọc quỹ đạo chuyển động của đối thủ
Anh gạt cú đấm thẳng của Lihao bằng lòng bàn tay, lập tức áp sát, dùng bả vai húc mạnh vào lồng ngực cậu, đánh bật trọng tâm
Đó là cuộc đối đầu giữa kỹ thuật ám sát linh hoạt và sức mạnh áp chế của một đặc nhiệm chuyên nghiệp.
Tiếng kim loại nghiến vào nhau khô khốc,Ozeki đã khóa được cổ tay trái của Lihao
Lihao nở nụ cười đắc thắng, mượn chính lực đẩy của anh để lộn người ra khỏi lan can bảo vệ.
Lihao
Lihao
Chút quà kỷ niệm cho anh đấy,đội trưởng
Lihao gieo mình vào khoảng không,chiếc còng trên tay Ozeki giờ đây chỉ còn móc lại một chiếc kẹo kèm con chip siêu nhỏ
Ozeki đứng bên mép vực, hơi thở dồn dập, siết chặt con chip trong lòng bàn tay
Anh thừa hiểu, thứ này không phải bằng chứng buộc tội, mà là một lời khiêu chiến từ kẻ săn mồi đội lốt con mồi
[...]

Sự thật nằm bên trong con chip

Ánh đèn huỳnh quang chập chờn đổ bóng Ozeki xuống mặt bàn kim loại lạnh lẽo
Anh ngồi bất động, đôi mắt hằn lên những tia máu mỏng vì thiếu ngủ, nhìn chằm chằm vào chiếc kẹo mút dâu đặt cạnh con chip siêu nhỏ
Cánh cửa phòng mở hé, Kenji bước vào với hai ly cà phê giấy bốc khói
Anh ta là người hiếm hoi ở sở cảnh sát này dám bước vào phòng Ozeki mà không gõ cửa
Đặt một ly lên bàn, Kenji tựa lưng vào tủ hồ sơ, hất cằm về phía đống tang vật
Kenji
Kenji
Vẫn chưa buông xuôi sao?
Kenji
Kenji
Biển số giả, khung xe đã bị mài sạch số máy. Cậu ta thoát rồi, Ozeki
Yuto Ozeki
Yuto Ozeki
Hắn không thoát,hắn chỉ đang đổi sân chơi thôi.
Ozeki không ngẩng đầu
Kenji nhấp một ngụm cà phê, khẽ lắc đầu
Kenji
Kenji
Tôi không hiểu nổi cậu
Kenji
Kenji
Một kẻ như Lihao đánh cắp viên kim cương ngay dưới chân hàng chục cảnh sát đặc nhiệm
Kenji
Kenji
Rồi lại để lại một chiếc kẹo rẻ tiền cho Đội trưởng Đội Trọng án? Đây là sỉ nhục, không phải sơ hở
Yuto Ozeki
Yuto Ozeki
Chính vì là sỉ nhục nên nó mới có giá trị
Yuto Ozeki
Yuto Ozeki
Hắn muốn tôi nhìn thấy thứ bên trong này,một mình tôi
Kenji cầm con chip lên soi dưới ánh đèn, thở dài
Kenji
Kenji
Nghe này Ozeki, Giám đốc vừa gọi điện cho tôi
Kenji
Kenji
Ông ấy nói vụ này sẽ do Đội Đặc nhiệm số 2 tiếp quản ngay sáng mai
Kenji
Kenji
Lệnh trên,thu hồi toàn bộ chứng cứ, bao gồm cả thứ này
Ozeki đột ngột ngẩng cao đầu
Ánh mắt anh sắc lẹm như muốn đâm xuyên qua người đối diện
Áp lực tỏa ra khiến Kenji vô thức đứng thẳng lưng lại, không còn vẻ cợt nhả ban đầu.
Yuto Ozeki
Yuto Ozeki
Đội hai?
Yuto Ozeki
Yuto Ozeki
Họ muốn dọn dẹp hiện trường hay định tiêu hủy bằng chứng giúp ai đó?
Kenji
Kenji
Cẩn thận lời nói, Ozeki
Kenji hạ thấp giọng, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng
Kenji
Kenji
Cậu biết hệ thống này vận hành thế nào
Kenji
Kenji
Đừng tự biến mình thành kẻ thù của cả sở cảnh sát chỉ vì một tên tội phạm ranh ma
Yuto Ozeki
Yuto Ozeki
Nếu hệ thống vận hành bằng cách bao che cho tội ác, thì hệ thống đó chính là mục tiêu của tôi
Ozeki đứng dậy, thu lại con chip từ tay Kenji với một động tác dứt khoát
Yuto Ozeki
Yuto Ozeki
Lệnh của Giám đốc, tôi sẽ trực tiếp báo cáo sau khi vụ này kết thúc
Yuto Ozeki
Yuto Ozeki
Hiện tại, đừng để ai bước vào phòng này
Kenji nhìn Ozeki một hồi lâu, cuối cùng chỉ biết lắc đầu
Kenji
Kenji
Cậu điên thật rồi
Kenji
Kenji
Nhưng nhớ lấy,bản thân tôi không chắc sẽ giúp được cậu
Cánh cửa khép lại, văn phòng trở về với sự tĩnh lặng đáng sợ
Ozeki cắm con chip vào máy tính cá nhân đã qua tường lửa bảo mật
Một cửa sổ hiện lên, không phải mã độc, mà là một dòng tin nhắn ngắn chạy dọc màn hình đen
[Gửi Đội trưởng Ozeki: Anh có bao giờ tự hỏi, tại sao viên kim cương này lại được bảo hiểm với giá gấp mười lần giá trị thực của nó không?]
Ozeki nheo mắt,câu hỏi này đánh thẳng vào sự nghi hoặc bấy lâu nay của anh về những khuất tất trong vụ án năm xưa
Anh nhấn vào tệp đính kèm duy nhất,một tọa độ GPS hiện ra cùng mốc thời gian: 04:00 sáng - Kho số 7, Cảng phía Nam
Yuto Ozeki
Yuto Ozeki
Cậu lại giở trò gì đây, Lihao
Ozeki thì thầm trong khoảng không
Anh vác lấy áo khoác dài, kiểm tra lại khẩu Beretta cá nhân thay vì súng công vụ
Ozeki biết, nếu anh báo cáo tọa độ này, Lihao sẽ bị tóm gọn, nhưng những kẻ đứng sau bức màn sẽ mãi mãi nằm trong bóng tối
Anh cần sự thật, dù sự thật đó có được đưa ra bởi một tên tội phạm truy nã
Ozeki bước ra bãi đậu xe, tiếng giày da gõ xuống nền đá lạnh lẽo. Anh nổ máy xe, ánh đèn pha xé toạc màn đêm hướng về phía Cảng Nam
[...]
Tác giả
Tác giả
Lần đầu tiên tui viết thể loại này
Tác giả
Tác giả
Nếu có sai sót mong mọi người bỏ qua ạ

Hợp tác bất đắc dĩ

Mùi muối biển mặn chát trộn lẫn với mùi rỉ sét của những thùng container cũ tạo nên một bầu không khí đặc quánh. Ozeki tắt đèn pha từ xa, bộ đồ đen hòa lẫn vào màn đêm
Anh di chuyển như một bóng ma, khẩu Beretta cầm chắc trong tay, ngón trỏ đặt hờ bên ngoài vòng bảo vệ cò súng.
Anh biết Lihao ở đó,và không chỉ có mình cậu ta
Kho số 7 hiện ra lờ mờ qua làn sương.
Đó là một nhà kho cũ kỹ, rộng lớn, tường gạch và mái tôn dường như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào
Nhưng không khí xung quanh lại căng như dây đàn, với bóng dáng của ít nhất ba tên canh gác ẩn mình trong những góc khuất.
Lihao
Lihao
Đúng giờ như một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ,thưa đội trưởng
Ozeki quay phắt lại. Lihao đang ngồi vắt vẻo trên thành kim loại, mái tóc đen lòa xòa trước trán, đôi mắt sắc sảo nhìn anh như đọc thấu tâm can
Yuto Ozeki
Yuto Ozeki
Cậu muốn giải thích gì về lũ ruồi bu xung quanh khu kho này?
Anh gằn giọng, không hạ súng
Lihao
Lihao
Chào mừng đến với bữa tiệc của tập đoàn Akuma, đội trưởng
Lihao
Lihao
Lô hàng đầu tiên của họ sắp cập bến
Lihao
Lihao
Có vẻ như giám đốc của anh đã chuẩn bị rất kỹ để đón tiếp đấy
Lihao mỉm cười khẩy, nhưng lần này đôi mắt cậu không hề có ý trêu đùa
Ozeki biết Lihao đang nói đến Giám đốc sở cảnh sát, người mà anh đã bắt đầu nghi ngờ từ lâu
Yuto Ozeki
Yuto Ozeki
Kế hoạch của cậu là gì? Tự mình đột nhập rồi để tôi dọn dẹp tàn cuộc?
Lihao
Lihao
Ồ..không
Lihao
Lihao
Tôi cần một đồng phạm đủ trình độ để không làm hỏng trò vui của tôi
Lihao nhảy xuống nhẹ tênh, đáp đất ngay trước mặt Ozeki, ánh mắt cậu lướt nhanh qua khẩu Beretta đang nằm gọn trong tay anh
Lihao
Lihao
Họ có ba tên canh gác ở cổng chính, hai ở lối thoát hiểm phía sau
Lihao
Lihao
Bên trong kho có ít nhất sáu tên cầm súng trường
Lihao
Lihao
Và một tay bắn tỉa trên nóc kho đối diện
Lihao
Lihao
Đó là quà tặng từ Giám đốc của anh đấy
Ozeki nheo mắt,Lhao đã thu thập thông tin nhanh hơn cả anh
Yuto Ozeki
Yuto Ozeki
Vậy là cậu đang muốn tôi tự nộp mạng?
Lihao
Lihao
Không,tôi muốn anh thấy rõ bộ mặt thật của kẻ mà anh đang bảo vệ
Lihao bước tới, hạ thấp giọng thì thầm
Lihao
Lihao
Tôi sẽ vô hiệu hóa tên bắn tỉa và hai tên ở lối sau
Lihao
Lihao
Anh xử lý cổng chính,ba phút,sau đó, chúng ta gặp nhau ở bên trong, khoang chứa hàng số 3
Ozeki nhìn Lihao,gương mặt cậu ta hiện lên vẻ nghiêm túc đến lạ
Màn sương mờ ảo khiến khoảnh khắc này trở nên huyền bí,một sự tin tưởng bất đắc dĩ, một lời đề nghị không thể từ chối.
Yuto Ozeki
Yuto Ozeki
Nếu cậu lừa tôi...
Lihao
Lihao
Thì anh cứ việc ném tôi vào tù
Lihao
Lihao
Việc mà anh có thể làm mà không dồn quá nhiều sức
Lihao
Lihao
Nhưng tôi e là anh sẽ bỏ lỡ mất cơ hội ngàn vàng để vạch mặt lũ khốn kia
Lihao nháy mắt, rồi bất ngờ vụt đi, biến mất vào màn sương trước khi Ozeki kịp phản ứng
Ozeki siết chặt hàm, sự tức giận hòa lẫn với một chút phấn khích khó tả
Anh không ngờ mình lại có ngày hợp tác với một tội phạm truy nã
Ozeki lao về phía cổng chính, lợi dụng bóng tối và sương mù dày đặc để áp sát
[...]

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play