Đêm đó, thành phố chìm trong một lớp sương mỏng và ánh đèn vàng nhạt nhòe đi như vừa mệt mỏi cùng con người.
Trương Chân Nguyên, khi ấy chỉ là một sinh viên y năm hai, 19 tuổi, vừa kết thúc ca làm thêm muộn. Áo khoác còn vương mùi thuốc sát trùng, đôi mắt cậu hơi thâm vì thiếu ngủ. Cậu bước nhanh qua con phố vắng, chỉ mong sớm về căn phòng trọ nhỏ của mình.
Nhưng rồi—
Một con ngõ hẹp tối om kéo bước chân cậu chậm lại.
Tiếng sụt sịt.
Rất khẽ, nhưng đủ để người học y như cậu nhận ra đó không phải tiếng gió.
Chân Nguyên do dự vài giây, rồi vẫn bước vào.
Bên trong là một góc tường ẩm thấp, ánh đèn đường không chiếu tới. Ở đó, một đứa trẻ đang co ro, ôm chặt đầu gối. Quần áo xộc xệch, trên tay có vết bầm tím chưa tan.
Cậu nhóc ngẩng lên.
Đôi mắt trống rỗng đến đáng sợ.
“Em… sao vậy?” Chân Nguyên hạ giọng, cố dịu lại.
Đứa trẻ không trả lời. Chỉ nhìn cậu. Ngơ ngác. Chậm chạp. Như thể vừa bị kéo ra khỏi một cơn ác mộng quá lâu.
Một thoáng quan sát là đủ.
Vết thương cũ mới chồng lên nhau. Phản xạ chậm. Đồng tử hơi đờ.
…Có dấu hiệu bị bạo hành lâu dài.
Chân Nguyên siết tay.
“Đi với anh, được không?”
Không có câu trả lời rõ ràng. Nhưng đứa trẻ cũng không từ chối.
Vậy là đủ.
—
Cậu nhóc tên là Tống Á Hiên.
Khoảng 12 tuổi.
Không giấy tờ. Không người thân đi tìm. Không ký ức rõ ràng về “nhà”.
Chỉ có nỗi sợ.
Và sự im lặng.
Chân Nguyên đưa em về phòng trọ. Một căn phòng nhỏ đến mức thêm một người cũng trở nên chật chội. Cậu vốn đã sống chật vật—trợ cấp sinh viên, tiền làm thêm, từng đồng đều phải tính toán.
Cậu từng có một gia đình.
Nhưng mẹ mất vì bệnh.
Cha suy sụp rồi cũng rời đi trong im lặng của trầm cảm.
Từ đó, cậu chỉ còn lại chính mình.
…Vậy mà bây giờ, lại thêm một đứa trẻ.
“Phiền phức thật đấy…” cậu thở dài.
Nhưng tay lại nhẹ nhàng kéo chăn đắp cho Á Hiên.
—
Những ngày đầu rất khó khăn.
Á Hiên gần như không nói.
Thỉnh thoảng giật mình giữa đêm.
Có lúc co rúm lại chỉ vì tiếng đóng cửa mạnh.
Chân Nguyên không ép.
Cậu chỉ ở đó.
Nấu ăn.
Đưa đi khám.
Ngồi học bài, thỉnh thoảng quay sang nhìn xem đứa trẻ có còn ở đó không.
Từng chút một—
Á Hiên bắt đầu nói.
Gọi “anh”.
Nắm vạt áo cậu khi ra ngoài.
Ngủ không còn run rẩy.
—
Năm tháng trôi qua lặng lẽ như thế.
Cho đến khi…
Trương Chân Nguyên trở thành bác sĩ.
Áo blouse trắng thay cho những đêm trực mệt mỏi của sinh viên năm nào. Ánh mắt cậu vẫn dịu dàng như cũ, nhưng đã có thêm sự vững vàng của một người có thể cứu người khác.
Còn Tống Á Hiên—
Đã 18 tuổi.
Không còn là đứa trẻ co ro trong góc tối nữa.
Cậu cao hơn, ánh mắt sáng hơn, nhưng có một thứ không thay đổi—
Á Hiên vẫn luôn nhìn Chân Nguyên như cả thế giới.
—
“Anh.”
“Ừ?”
“Anh là anh trai của em à?”
Chân Nguyên cười nhẹ: “Không thì là gì?”
Á Hiên nghiêng đầu, đôi mắt cong lên đầy ý vị.
“Không.”
“Là chồng nhỏ của em.”
“…?”
Chân Nguyên sặc nước.
“Em học mấy cái này ở đâu đấy?!”
Á Hiên bật cười, bước lại gần, giọng nhỏ xuống:
“Vì anh nuôi em lớn.”
“Chăm em, lo cho em.”
“Không phải chồng thì là gì?”
Chân Nguyên định mắng.
Nhưng khi nhìn vào ánh mắt đó—
Cậu chợt im lặng.
Ánh mắt ấy không còn là ngơ ngác năm xưa.
Mà là—
Sự chiếm hữu rất nhẹ.
Và tình cảm, rõ ràng đến mức không thể giả vờ không hiểu.
—
Họ không phải ruột thịt.
Nhưng lại gắn bó hơn cả máu mủ.
Một người từng nhặt được ánh sáng trong bóng tối.
Một người trở thành ánh sáng đó.
Và có lẽ—
Từ rất lâu rồi, mối quan hệ ấy đã không còn chỉ là “anh em” nữa.