[CongB × Mason]Nhật Ký Tình Yêu
Fic 1:Lời tỏ tình bị từ chối
T/G
Tôi đã quay trở lại với một bộ truyện mới rồi đây
T/G
Cái này nó là fanfic á
T/G
Nên ngọt ngược gì là tùy tâm trạng☺️
Nguyễn Thành Công là một học bá có tiếng ở Trường THPT Bùi Hữu Nghĩa, anh nổi tiếng ở Trường nhờ vẻ ngoài bảnh bao và điển trai của mình nhờ vậy rất nhiều bạn nữ đã tỏ tình anh nhưng điều bị từ chối một cách thẳng thừng, và em Xuân Bách là một trong những người đó Thành Công là đàn anh khoá trên của Xuân Bách, em từng nghe tin đồn anh rất ghét người đồng tính nhưng em không tin điều đó
Em thích Thành Công vào lần đầu tiên em gặp anh, lúc đó em không may quên đem theo hộp cơm trưa của mình cứ nghĩ là nhịn đói nhưng Thành Công từ xa bước lại đẩy vào tay em bịch bánh trùng hợp là đúng vị mà em thích
Nguyễn Xuân Bách-Mason²⁰
Heh? Anh cho em à?
Nguyễn Thành Công|CongB²⁰
Um..mua dư nên cho nhóc đó
Nguyễn Xuân Bách-Mason²⁰
Thế em cảm ơn nhá!/Cười khẽ/
Nguyễn Thành Công|CongB²⁰
Um..không có gì../Gãi đầu/
Lần đầu tiên trong cuộc đời em cảm nhận được có người nào đó quan tâm em
Từ đó em cảm giác đó không đơn giản là sự biết ơn nữa, mỗi lần em nhìn anh rồi vô tình ánh mắt hai con người ấy đã nhìn nhau rất lâu..
Lúc đó em bắt đầu thỉ thoảng làm bánh và mua sữa cho anh nhưng mỗi lần em làm vậy điều bị anh phát hiện và ném tất cả chúng vào thùng rác một cách không thương tiếc
Em cảm giác lúc đó tim mình đau lắm nhưng bị ai bóp nghẹn lại vậy đó, nhưng em không muốn từ bỏ em vẫn muốn gieo hy vọng cho anh lần nữa Kể từ việc em thích anh đã trôi qua 2 tháng trời rồi, không một bước tiến triển nào cả
Hôm nay em quyết định lấy hết can đảm để tỏ tình anh, lúc ra về em nhanh chân chạy sang lớp anh để hẹn anh ra sau trường
Nguyễn Thành Công|CongB²⁰
Nhóc hẹn anh ra đây làm gì?/Giọng hời hợt/
Nguyễn Xuân Bách-Mason²⁰
E..em thích anh..!/Đưa lá thú tính ra/
Anh im lặng một hồi lâu mà không trả lời, em cứ nghĩ là anh đã bỏ về rồi nhưng anh vẫn đứng đó nhìn thẳng vào mắt em rồi trả lời Nhận lấy bức thư tình từ tay em "Nhưng tôi không thích nhóc" Xé bức thư tình ra Lúc đó em không tin vào những thứ trước mắt mình hiện tại, em không tin!
Anh không nói gì gì thêm mà chỉ lạnh lùng quay lưng bỏ đi. Em thì chỉ đứng đó im lặng một hồi lâu, em đứng đó khoảng 5 phút rồi cuối xuống nhặt từng mảnh giấy của lá thú tính đã bị xé. Trong lúc em đang cậm cụi nhặt thì trời bỗng nhiên lại đổ mưa, ông trời như đang buồn thay em vậy..
T/G
Tiktok của tác giả á có gì qua ủng họ nhe
Fic 2:Đi chơi
Thành phố đèn sớm hơn thường lệ. Mây kéo thấp, màu xám nhạt như ai đó vừa vắt khô bầu trời. Em và anh bước song song trên vỉa hè hai bàn tay cũng khẽ đan lấy nhau thật chặt, một phút giây yên bình đến lạ
Anh khẽ cầm tay em kéo đến một cửa tiệm bán bánh ven đường, anh khẽ đưa tay đẩy cửa ra cũng khiên tiếng chuông gió kêu lên một tiếng
Nguyễn Thành Công|CongB²⁰
Em muốn ăn gì nào?/Khẽ cất tiếng hỏi/
Nguyễn Xuân Bách-Mason²⁰
Em muốn ăn bánh dâu!/Sáng mắt khi thấy có bánh dâu trong menu/
Anh nhìn khuông mặt vui mừng của em mà cũng vui lây, anh và em lựa chọn một chỗ ngồi trong góc khuất để tránh bị làm phiền
Trong lúc đợi bánh đem ra hai người cũng chỉ im lặng không nói với nhau một tiếng
Không phải lạnh nhạt mà là muốn giành không gian yên tĩnh cho đối phương
Anh không nói gì mà cũng chỉ nhìn thẳng vào mắt em thật lâu
Nguyễn Xuân Bách-Mason²⁰
Anh nhìn em hoài vậy?/Thắc mắc lên tiếng hỏi/
Nguyễn Thành Công|CongB²⁰
Em đẹp thì phải ngắm chứ sao/Mỉm cười đáp lại câu hỏi của em/
Nguyễn Xuân Bách-Mason²⁰
Lần nào anh cũng nói vậy/Mặt khẽ hiện lên vài vệt ửng hồng/
Nguyễn Thành Công|CongB²⁰
Anh chỉ đang nói sự thật
Lúc hai người đang nói thì bánh cũng được đem ra em nhìn cái bánh dâu mà không kìm được liền múc một muỗng cho vào miệng
Anh nhìn mà không khỏi bật cười với cái biểu cảm đó của em
Sau khi ăn xong anh đã dắt em đến một bờ sông cách đó không xa
Gió càng ngày càng thổi mạnh hơn. Nước phản chiếu ánh đèn thành những vệt dài run rẩy. Họ đứng dựa vào lan can, vai sẽ chạm nhau
Nguyễn Xuân Bách-Mason²⁰
Nè em hỏi anh một câu/Quay sang anh/
Nguyễn Thành Công|CongB²⁰
Em hỏi đi
Nguyễn Xuân Bách-Mason²⁰
Anh có bao giờ nghĩ tại sao chúng ta lại đến được với nhau không?
Nguyễn Thành Công|CongB²⁰
Vì anh yêu em nên mới đến bên em/Nắm lấy bàn tay em/
Nguyễn Xuân Bách-Mason²⁰
Nhưng mà..
Nguyễn Thành Công|CongB²⁰
Không có nhưng gì hết đời này em chỉ được yêu mình anh thôi
Nguyễn Xuân Bách-Mason²⁰
Em còn chưa nói gì mà?
Nguyễn Thành Công|CongB²⁰
Anh hiểu rõ em lắm nên đó là chuyện đương nhiên
Sao đó cũng không nói thêm gì cả mà chỉ đứng cạnh nhau thật lâu
Anh khẽ siết nhẹ tay em, như một thói quen, như một lời không thót ra thành câu. Em tựa đầu lên vai anh, nghe rõ nhịp tim đều đều phía bên kia lòng ngực. Bình yên đến mức người ta quên mất thế giới ngoài kia vẫn đang chuyển động
Nguyễn Xuân Bách-Mason²⁰
Em yêu anh/Dựa đầu vào vai anh/
Nguyễn Thành Công|CongB²⁰
Anh cũng yêu em lắm/Hôn nhẹ lên trán em/
T/G
Sao khoảng thời gian off dài hạn tôi đã comeback rồi đây\(^o^)/
T/G
On hôm nay thôi mai tui off tiếp🥰
T/G
Nói chứ tại đang trong tuần thi nên mới off á😞
Fic 3:Sau ánh đèn sân khấu
Âm thanh reo hò của khán giả vẫn còn vang vọng trong hành lang phía sau cánh gà. Những bước chân vội vã, tiếng chân nhân viên thu dọn đạo cụ, tiếng máy quay tắt dần..Tất cả hoà nhau vào một dư âm còn sót lại của sự hào nhoáng
Anh ngồi một mình trước chiếc gương của bàn trang điểm. Lớp trang điểm hoàn hảo vẫn còn trên khuôn mặt, nhưng ánh mắt lại mệt mỏi hơn bất cứ khi nào. Anh cũng không biết giờ mình nên làm gì cả, chỉ ngồi yên đó và chờ điều gì đó đến với mình
Trong căn phòng im lặng chỉ thoang thoảng mùi mùi hương dịu nhẹ của anh
Nhưng cánh cửa phòng khẽ mở
Nguyễn Xuân Bách-Mason²⁰
Thành Công
Giọng nói quen thuộc vang lên. Em bước vào tay cầm trai nước và những món anh thích. Em người trợ lý nhỏ luôn ở bên anh những lúc như này, em không nói gì chỉ khẽ dùng khăn lau đi mồ hồi trên người anh
Nguyễn Xuân Bách-Mason²⁰
Hôm nay anh tỏa sáng lắm đó, em nhìn mà còn phát cuồng lên cả này/Khẽ cất tiếng nói/
Anh nghe em nói nhưng không vội trả lời ngay, anh im lặng một lúc sau rồi lên tiếng
Nguyễn Thành Công|CongB²⁰
Ừm..anh biết mà
Câu trả lời của anh vừa kết thúc căn phòng lại một lần nữa trên nên im bặt lần nữa
Em cũng im lặng không biết gì gì thêm, nhìn anh em cũng thấy thương lắm chứ. Anh suốt ngày bận lịch trình mãi chẳng có thời gian để nghỉ ngơi luôn
Em khẽ kéo ghế ra ngồi xuống cạnh anh
Nguyễn Xuân Bách-Mason²⁰
Anh mệt rồi đúng không?
Một câu hỏi tưởng chừng bình thường nhưng lại là một câu hỏi khó trả lời với anh, anh yêu nghệ thuật lắm, nhưng mà anh cũng ghét nó nữa
Nghệ thuật giúp anh thành công như bây giờ, nhưng chính nghệ thuật cũng cướp đi tính bạn của anh, từ khi anh nổi tiếng họ dần xa cách với anh hơn
Nguyễn Thành Công|CongB²⁰
Ừ..anh mệt rồi,nhưng anh không nỡ buông
Nguyễn Xuân Bách-Mason²⁰
Mệt thì nghỉ,đừng ép bản thân
Đến lúc này bên cạnh em rồi thì anh cũng chả phải che giấu cái gì nữa, anh không nói gì mà chỉ khẽ úp mặt mình lên vai em
Nguyễn Thành Công|CongB²⁰
Em đừng bỏ anh nhé..?/Nắm chặt lấy bàn tay em/
Em nhẹ nhàng đáp lại anh bằng một cái ôm
Nguyễn Xuân Bách-Mason²⁰
Em vẫn sẽ luôn ở đây,không đi đâu cả/Ôm nhẹ anh vào lòng/
Trong căn phòng nhỏ phía sau hậu trường, một thứ ánh sáng khác, dịu dàng và thật hơn. Vừa lặng lẽ xuất hiện
T/G
Hãy giải cứu tôi khỏi Ngữ Văn đi😭💔🙏
Ai mượn làm ra cái phân tích văn vậy trời😭🙏
Download MangaToon APP on App Store and Google Play