Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Yêu Sai Cách , Hận Nhầm Người!

#1

✨ Tại hậu trường lễ cưới xa hoa bậc nhất thành phố. Khương Vãn Ý ngồi lặng lẽ trong bộ váy cưới trắng muốt, đôi bàn tay gầy gò đan chặt vào nhau
Khương Vãn Ý
Khương Vãn Ý
" Chỉ cần gả cho anh ấy, cha sẽ được cứu, Khương gia sẽ không sụp đổ... "
Cánh cửa phòng bật mở, Thẩm Lạc Chu bước vào, mang theo luồng khí lạnh lẽo
Thẩm Lạc Chu
Thẩm Lạc Chu
Cô đang cầu nguyện cho cái gia đình mục nát của mình sao?
Khương Vãn Ý
Khương Vãn Ý
/ giật mình / Lạc Chu... anh chuẩn bị xong rồi à?
Thẩm Lạc Chu
Thẩm Lạc Chu
/ tiến lại gần, thô bạo nâng cằm cô lên / Nhìn bộ dạng thanh khiết này của cô, tôi lại thấy nực cười. Một kẻ giết người lại khoác lên mình màu trắng của sự thuần khiết?
Khương Vãn Ý
Khương Vãn Ý
/ anh mắt run rẩy / Em đã nói rất nhiều lần, vụ tai nạn đó không phải do em. Anh không tin em sao?
Thẩm Lạc Chu
Thẩm Lạc Chu
/ siết mạnh tay / Tin cô? Chính mắt tôi thấy chiếc xe của cô lao xuống vực cùng anh tôi. Cô sống sót, còn anh ấy thì không. Cô giải thích thế nào đây?
Khương Vãn Ý
Khương Vãn Ý
Em... em bị người ta hãm hại. Lạc Chu, em yêu anh, em không bao giờ làm thế với anh trai anh!
Thẩm Lạc Chu
Thẩm Lạc Chu
/ cười khẩy, đầy mỉa mai / Yêu tôi? Tình yêu của cô là sự sỉ nhục đối với tôi. Cô gả vào Thẩm gia không phải để làm thiếu phu nhân, mà là để đền tội
Khương Vãn Ý
Khương Vãn Ý
Anh định hành hạ em thế nào cũng được, nhưng xin anh... hãy để em tham gia buổi hòa nhạc dương cầm vào tháng sau. Đó là tâm huyết cả đời của em
Thẩm Lạc Chu
Thẩm Lạc Chu
/ nhìn xuống đôi tay thon dài của cô / Tâm huyết? Dương cầm?
Thẩm Lạc Chu bất ngờ nắm lấy ngón tay của Vãn Ý, bẻ ngược ra sau một cách tàn nhẫn 💔
Khương Vãn Ý
Khương Vãn Ý
/ hét lên đau đớn / Á! Đau quá... Lạc Chu, dừng lại đi!
Thẩm Lạc Chu
Thẩm Lạc Chu
/ thì thầm lạnh lẽo / Anh tôi mất mạng, thì cô cũng phải mất đi thứ mình yêu nhất. Đôi tay này, từ nay về sau chỉ có thể dùng để lau dọn Thẩm gia
Khương Vãn Ý
Khương Vãn Ý
/ nước mắt trào ra, gục xuống sàn / Anh ác độc quá... Tại sao lại đối xử với em như vậy...
Thẩm Lạc Chu
Thẩm Lạc Chu
/ lạnh lùng chỉnh lại cà vạt / Đứng dậy, lau nước mắt đi. Giờ lành đến rồi, chúng ta phải ra ngoài cho thiên hạ thấy... cô hạnh phúc thế nào khi được làm vợ tôi chứ
Khương Vãn Ý
Khương Vãn Ý
/ nhìn theo bóng lưng anh, lòng đau thắt / Thẩm Lạc Chu, giá như em chưa từng yêu anh...
Tiếng nhạc giao hưởng vang lên từ phía lễ đường, nhưng đối với Khương Vãn Ý, đó là bản nhạc tang cho cuộc đời cô 🥀

#2

Phòng ngủ rộng lớn của Thẩm gia. Không có nến, không có hoa, chỉ có sự tối tăm và mùi rượu nồng nặc. Khương Vãn Ý ngồi co rúp ở góc giường, cổ tay vẫn còn sưng tấy
Cửa phòng bị đá văng, Thẩm Lạc Chu bước vào với dáng vẻ say khướt nhưng đôi mắt vẫn sắc lạnh ❄️
Khương Vãn Ý
Khương Vãn Ý
/ run rẩy đứng dậy / Anh... anh uống nhiều quá rồi. Để em đi pha trà giải rượu...
Thẩm Lạc Chu
Thẩm Lạc Chu
/ nắm chặt vai cô, ném mạnh xuống giường / Trà giải rượu? Cô đang đóng vai người vợ hiền thục cho ai xem?
Khương Vãn Ý
Khương Vãn Ý
/ nén đau / Lạc Chu, chúng ta đã là vợ chồng rồi. Em chỉ muốn chăm sóc anh thôi
Thẩm Lạc Chu
Thẩm Lạc Chu
/ cười gằn / Vợ chồng? Cô tưởng cái danh xưng đó cao quý lắm sao? Với tôi, cô chỉ là một món đồ chơi để trút giận
Thẩm Lạc Chu ném một xấp ảnh cũ lên người Vãn Ý. Đó là ảnh hiện trường vụ tai nạn năm xưa 🩸
Thẩm Lạc Chu
Thẩm Lạc Chu
Nhìn kỹ đi! Máu của anh tôi vẫn còn dính trên đống sắt vụn này. Cô có ngủ ngon được không khi nằm trên chiếc giường này?
Khương Vãn Ý
Khương Vãn Ý
/ cầm tấm ảnh lên, nước mắt rơi lã chã / Em không làm... thật sự không phải em... Tại sao anh không tin em dù chỉ một lần?
Thẩm Lạc Chu
Thẩm Lạc Chu
/ bóp cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình / Vì loại phụ nữ hám tiền như cô không xứng đáng được tin tưởng. Cô cưới tôi chỉ để giữ lấy cái danh hiệu thiên kim tiểu thư hão huyền đó thôi đúng không?
Khương Vãn Ý
Khương Vãn Ý
Không phải! Em cưới anh vì em yêu anh từ mười năm trước!
Thẩm Lạc Chu
Thẩm Lạc Chu
/ gầm lên / Tình yêu của cô làm tôi thấy lợm giọng!
Lạc Chu tháo chiếc thắt lưng da, tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch
Khương Vãn Ý
Khương Vãn Ý
/ hoảng sợ lùi lại / Anh... anh định làm gì? Đừng mà Lạc Chu...
Thẩm Lạc Chu
Thẩm Lạc Chu
Cô nói cô yêu tôi mà? Vậy thì hãy chứng minh đi. Đêm nay, tôi sẽ cho cô biết cái giá của việc yêu một con quỷ là như thế nào
Khương Vãn Ý
Khương Vãn Ý
/ tiếng khóc nghẹn ngào / Á!
Ánh đèn phòng vụt tắt. Trong bóng tối, chỉ còn lại tiếng vải vóc xé rách và tiếng khóc nức nở của một người con gái đã hoàn toàn tuyệt vọng
Thẩm Lạc Chu
Thẩm Lạc Chu
/ thì thầm lạnh lẽo / Khương Vãn Ý, đây mới chỉ là bắt đầu. Tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết trong căn nhà này
-__________-

#3

Hai tháng sau. Khương Vãn Ý gầy gò, sắc mặt nhợt nhạt, cầm tờ giấy xét nghiệm run rẩy trong phòng vệ sinh
Khương Vãn Ý
Khương Vãn Ý
/ thì thầm, nước mắt rơi / Có con rồi... Con ơi, mẹ phải làm sao để bảo vệ con đây?
Cửa phòng ngủ mở toang. Thẩm Lạc Chu bước vào, trên tay là một tấm ảnh chụp Vãn Ý đang nói chuyện với một người đang ông trong quán cafe
NovelToon
Thẩm Lạc Chu
Thẩm Lạc Chu
/ ném vào mặt cô / Giải thích đi! Cô đi gặp thằng nào đây?
Khương Vãn Ý
Khương Vãn Ý
/ hoảng hốt giấu tờ xét nghiệm sau lưng / Đó chỉ là... một người bạn cũ. Em tình cờ gặp thôi
Thẩm Lạc Chu
Thẩm Lạc Chu
/ tiến lại gần, giật phắt tờ giấy trên tay cô / Giấu cái gì? Đưa đây!
Thẩm Lạc Chu khựng lại khi đọc dòng chữ "Xác nhận mang thai 6 tuần". Ánh mắt anh từ ngỡ ngàng chuyển sang giận dữ tột độ
Thẩm Lạc Chu
Thẩm Lạc Chu
/ gầm lên / Cô có thai? Với thằng khốn trong ảnh này đúng không?
Khương Vãn Ý
Khương Vãn Ý
/ lắc đầu điên cuồng / Không phải! Lạc Chu, là con của anh! Đêm đó... anh không nhớ sao?
Thẩm Lạc Chu
Thẩm Lạc Chu
/ cười khẩy, bóp chặt vai cô / Đêm đó tôi say, nhưng tôi không ngu! Loại phụ nữ lẳng lơ như cô, ai biết được đã nằm dưới thân bao nhiêu thằng để cứu cái Khương gia đó?
Khương Vãn Ý
Khương Vãn Ý
/ quỳ sụp xuống, ôm lấy chân anh / Em xin anh! Đứa bé vô tội. Đừng sỉ nhục con như vậy. Nó thực sự là máu mủ của anh!
Thẩm Lạc Chu
Thẩm Lạc Chu
/ lạnh lùng đẩy cô ra / Máu mủ của tôi không bao giờ sinh ra từ bụng một kẻ giết người. Khương Vãn Ý, cô không xứng đáng làm mẹ
Khương Vãn Ý
Khương Vãn Ý
/ giọng thều thào / Anh đưa em đến bệnh viện đi... Em muốn bỏ nó. Anh nói đúng, con của một kẻ giết người không nên ra đời
Thẩm Lạc Chu
Thẩm Lạc Chu
/ quay phắt lại, ánh mắt đỏ rực / Cô nói cái gì? Ai cho phép cô chạm vào đứa bé?
Khương Vãn Ý
Khương Vãn Ý
/ cười khổ / Chẳng phải anh nói nó là vết nhơ sao? Anh nói không muốn máu mủ của mình sinh ra từ bụng em mà?
Thẩm Lạc Chu
Thẩm Lạc Chu
/ lao đến, bóp chặt vai cô / Đó là lúc trước! Bây giờ tôi đổi ý rồi. Khương Vãn Ý, nghe cho rõ đây: Đứa bé này là của Thẩm gia. Cô phải sinh nó ra để đền mạng cho anh trai tôi!
Khương Vãn Ý
Khương Vãn Ý
/ bàng hoàng / Anh định coi con mình là vật thay thế? Thẩm Lạc Chu, anh có còn là người không?
Thẩm Lạc Chu
Thẩm Lạc Chu
/ lạnh lùng / Từ ngày anh tôi mất, tôi đã không còn là người rồi. Từ giờ đến lúc sinh, cô không được bước ra khỏi căn phòng này một bước
Lạc Chu vẫy tay, hai nữ giúp việc bước vào cùng một đống thuốc bổ và thiết bị y tế 🧑🏻‍⚕️
Thẩm Lạc Chu
Thẩm Lạc Chu
Chăm sóc cô ta cho tốt. Nếu đứa bé có mệnh hệ gì, tôi sẽ khiến cả Khương gia chôn cùng
Khương Vãn Ý
Khương Vãn Ý
/ gào lên / Tôi hận anh! Tôi thà chết cũng không để anh toại nguyện!
Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên. Khương Vãn Ý bị nhốt trong "chiếc lồng dát vàng", bắt đầu những ngày tháng dưỡng thai trong địa ngục 💔

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play