Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

10 Năm Hận Thù. [ WilliamEst ]

Ngày Đầu Tiên.

Mưa trút xuống như muốn nhấn chìm cả thành phố. Sấm chớp xé toạc bầu trời đen kịt. Tiếng súng vang lên. Một phát. Hai phát. Rồi liên tiếp.
Giữa màn mưa trắng xóa, một người đàn ông mặc áo khoác dài đứng dưới ánh đèn đường chập chờn. Gương mặt bị che khuất trong bóng tối, chỉ thấy đôi mắt lạnh lẽo. Giọng hắn gầm lên, khàn đặc:
Người bí ẩn
Người bí ẩn
Tìm thằng oắt đó cho tao! Sống phải thấy người, chết phải thấy xác!
Tiếng bước chân dồn dập. Tiếng người chạy. Tiếng ai đó ngã xuống.
Và phía dưới chân cầu, nơi ánh sáng không chạm tới có một đứa trẻ khoảng tám tuổi co ro. Mặt lấm lem. Quần áo ướt sũng. Đứa trẻ ôm đầu gối, run bần bật.
Đứa trẻ
Đứa trẻ
Ba… mẹ… Ba mẹ ơi…
Tiếng khóc hòa lẫn tiếng mưa. Không ai nghe thấy. Hoặc có lẽ… không ai dám nghe. Một tia chớp lóe lên - soi rõ đôi mắt đỏ hoe của đứa trẻ. Rồi bóng tối nuốt chửng tất cả.
————-
10 năm sau.
Bầu trời trong vắt. Ánh nắng buổi sáng chiếu qua những tán cây lớn trong khuôn viên Trường Saint Crown International University - ngôi trường danh giá bậc nhất Bangkok. Nơi đây không chỉ cần điểm số cao, mà còn cần một thứ quan trọng hơn:
Tiền và thế lực.
Chiếc siêu xe màu đen dừng trước cổng. Cửa xe mở ra. William bước xuống.
William. 18 tuổi. Con trai duy nhất của tập đoàn Jakrapatr Holdings - một trong những tập đoàn tài chính và bất động sản lớn nhất Thái Lan.
Vest đồng phục chỉnh tề. Dáng người cao, thẳng. Khuôn mặt sắc lạnh như được tạc từ đá. Ánh mắt anh không nhìn ai quá lâu. Không cười. Không biểu lộ cảm xúc. Ở Bangkok, không ai không biết William.
Người ta kính nể anh vì gia thế. E dè anh vì khí chất. Và sợ anh vì sự ảm đạm khó đoán. Anh không gây chuyện. Nhưng cũng không cho ai lại gần. Có tin đồn nói rằng William chưa từng thực sự thân với bất kỳ ai. Tin đồn đó… không hoàn toàn đúng.
Cách đó không xa, một chiếc xe khác cũng dừng lại. Hong bước xuống đầu tiên. Trầm lặng. Ánh mắt sắc sảo sau cặp kính gọng mảnh. Gia đình sở hữu chuỗi bệnh viện tư nhân lớn trong nước. Cậu ít nói, nhưng mỗi lời nói ra đều có trọng lượng.
Nut đi cạnh Hong. Thân hình cao, gọn gàng. Là người thừa kế tập đoàn công nghệ Thanat Tech. Gần như không bao giờ cười lớn. Nhưng khi ai đó cần giúp đỡ - Nut luôn là người âm thầm giải quyết trước.
Cửa sau bật mở. Lego nhảy xuống trước.
Lego
Lego
Hôm nay là ngày đầu đi học đó nhaaa!
Giọng vui vẻ, sáng bừng. Gia đình Lego làm trong ngành truyền thông và giải trí. Cậu là kiểu người dễ khiến không khí bớt ngột ngạt - nói nhiều, cười nhiều, nhưng không hề ngốc nghếch.
Tui bước xuống cuối cùng. Nhẹ nhàng. Mái tóc nâu nhạt được chải gọn gàng. Gia đình kinh doanh xuất nhập khẩu. Tui dịu dàng, tinh tế, giỏi đọc cảm xúc người khác. Nếu Lego là ánh nắng, thì Tui là gió nhẹ.
Bốn người họ là bạn thân của William từ nhỏ. Giàu có. Giỏi giang. Và gần như đứng ở đỉnh cao của Saint Crown. Nhưng giữa họ, William vẫn là người khó hiểu nhất.
Nut đút tay túi quần, ánh mắt lạnh, đi sát Hong hơn mức cần thiết. Hong khẽ liếc Nut:
Hong
Hong
Đứng gần vậy làm gì?
Nut nhàn nhạt:
Nut
Nut
Sợ lạc.
Hong khẽ hừ một tiếng, nhưng không tách ra. Phía sau, Lego khoác vai Tui:
Lego
Lego
Lên trường mới mà còn chung lớp nữa chắc trường này thiên vị tụi mình đó.
Tui cười:
Tui
Tui
Thiên vị tiền của ba mẹ mày thôi.
Cả bốn người đi thành một nhóm, nhưng William vẫn dẫn đầu. Không ai hỏi ý kiến anh. Nhưng ai cũng mặc nhiên bước theo.
——-
Ở phía bên kia cổng trường. Một chàng trai mặc đồng phục giống hệt họ đang đứng lặng nhìn tấm bảng trường.
Est. 18 tuổi. Không xe riêng. Không tài xế. Chỉ có một chiếc ba lô cũ, được giữ gìn rất cẩn thận. Cậu lớn lên trong trại trẻ mồ côi. Nhờ học bổng toàn phần dành cho học sinh xuất sắc đặc biệt, cậu mới có thể đặt chân vào Saint Crown - nơi vốn dĩ không dành cho những người như cậu. Est có gương mặt hiền. Đôi mắt sâu, trong veo nhưng ẩn chứa điều gì đó khó gọi tên. Cậu không ồn ào. Không tìm cách gây chú ý. Chỉ đứng đó - lạc lõng giữa những chiếc xe sang và bộ vest đắt tiền.
Đồng phục được giặt đến phai màu nhẹ. Cậu đi chậm, mắt không ngẩng cao, cũng không cúi quá thấp. Chỉ vừa đủ để không va vào ai. Một vài ánh nhìn lướt qua. Không phải khinh thường. Chỉ là tò mò. Vì ở Saint Crown, người “bình thường” luôn là điều bất thường nhất.
Tiếng trống vang lên. Học sinh bắt đầu di chuyển về lớp. Lớp dành cho những gia đình “đủ điều kiện” và những học sinh đặc biệt được chọn lọc. William ngồi dãy giữa, bàn thứ hai. Hong và Nut ngồi cạnh nhau. Khoảng cách giữa hai người chỉ vừa đủ để che giấu sự thân mật. Lego và Tui ngồi phía sau.
Cửa lớp mở. Est bước vào. Không ai giới thiệu. Không ai chào hỏi. Cậu nhìn quanh một vòng. Những dãy bàn phía trước đã kín. Cậu chọn bàn cuối cùng, sát cửa sổ. Góc lớp. Cách biệt. Ba lô đặt xuống. Không phát ra tiếng động.
Một người phụ nữ khoảng ngoài ba mươi bước vào giảng đường. Áo sơ mi trắng, vest tối màu, tóc búi gọn gàng.
Aran
Aran
Chào các em. Cô là Aran, giảng viên phụ trách lớp năm nhất chuyên ngành Kinh tế tại Saint Crown International University.
Cả lớp đứng dậy chào. Âm thanh đồng đều, chuẩn mực.
Aran
Aran
Đây là đại học. Cô không quan tâm các em là con ai, xuất thân thế nào. Ở Saint Crown International University, chỉ có năng lực mới quyết định vị trí của các em.
Một vài ánh nhìn trao nhau. Ai cũng hiểu - ở nơi này, năng lực quan trọng… nhưng gia thế còn quan trọng hơn. Không ai nói ra. Cô bắt đầu bài giảng đầu tiên.
Tiết học trôi qua đều đặn. William chống cằm nghe giảng, ánh mắt lạnh nhưng tập trung. Hong và Nut ngồi cạnh nhau, khoảng cách gần đến mức khuỷu tay thỉnh thoảng chạm nhẹ. Lego xoay bút, thỉnh thoảng quay sang trêu Tui.
Ở góc cuối giảng đường, Est lặng lẽ ghi chép. Không giao tiếp. Không ngẩng đầu. Chỉ tồn tại trong không gian ấy - như thể cậu thuộc về một thế giới khác.

Vị Trí.

Giảng đường rộng và sáng. Màn hình chiếu hiện lên một bài toán kinh tế vĩ mô dài kín bảng. Giảng viên Aran gõ nhẹ đầu bút xuống bàn.
Aran
Aran
Em ở bàn cuối, lên giải câu này.
Cả lớp theo phản xạ nhìn về góc cuối. Est khựng lại một giây. Cậu đứng dậy, cầm bút, bước xuống từng bậc thềm. Khi đi ngang dãy bàn thứ ba, một bàn chân bất ngờ chìa ra.
Không vội. Không gấp. Chỉ đặt đúng vị trí. Est không kịp phản ứng. Mũi giày vướng phải. Cậu ngã xuống sàn trước ánh nhìn của cả lớp. Tiếng xôn xao vang lên. Kẻ ngáng chân thu chân về chậm rãi.
Kavin Rattanakorn. Con trai thứ của tập đoàn dầu khí Rattanakorn - cái tên đủ để mọi giảng viên phải cân nhắc lời nói. Hắn nhìn Est nằm dưới sàn, khoé môi cong lên một đường mỏng. Rồi ngay lập tức đứng dậy, chìa tay ra.
Kavin
Kavin
Xin lỗi nhé. Tôi không để ý.
Giọng điệu vô tội đến mức khó chịu. Giảng viên Aran bước xuống một bước.
Aran
Aran
Kavin, chú ý một chút.
Chỉ vậy. Không truy cứu thêm. Est tự chống tay đứng dậy. Không nhận bàn tay kia. Không nhìn hắn. Chỉ lặng lẽ bước lên bảng. Cậu cầm phấn, viết từng bước giải. Chữ đều. Rõ. Không run. Giải xong, cô Aran gật đầu.
Aran
Aran
Đúng. Về chỗ.
Est quay về, đi qua bàn Kavin lần nữa. Lần này không có ai ngáng chân.
Ra chơi. Lớp ồn ào. Est úp mặt xuống bàn. Cậu chỉ muốn ngủ một lát. Chưa kịp nhắm mắt, da đầu đau nhói. Tóc bị giật ngược ra sau. Est khẽ nhăn mặt. Kavin đứng phía sau, tay siết chặt một nhúm tóc cậu.
Kavin
Kavin
Ngủ à?
Hắn cười khẽ.
Kavin
Kavin
Mày tưởng đây là nhà?
Nhóm William vừa đứng dậy. Lego nhíu mày.
Est không đáp. Chỉ hơi nghiêng đầu để giảm lực kéo. Kavin bật đảm hơn, nghiêng mặt nhìn nghiêng gương mặt cậu.
Kavin
Kavin
Nhìn gần mới thấy… mặt mày cũng được đấy chứ.
Hắn buông tóc ra, nhưng không rời đi. Ngón tay gõ nhẹ lên vai Est.
Kavin
Kavin
Ở cái trường này mà ngồi góc cuối lớp, phí thật.
Est siết chặt tay dưới bàn. Kavin cúi xuống sát hơn, giọng hạ thấp:
Kavin
Kavin
Áo sơ mi trắng thế này…
Hắn với lấy chai nước trên bàn Est. Lắc nhẹ.
Kavin
Kavin
… mà dính nước thì chắc nhìn nổi bật lắm nhỉ?
Một vài nam sinh gần đó bật cười. Est ngẩng lên, ánh mắt lạnh nhưng không nói gì. Kavin mở nắp chai, nghiêng đầu quan sát biểu cảm của cậu.
Kavin
Kavin
Hay thử xem?
Nhóm William vừa đứng dậy. Lego nhíu mày.
Lego
Lego
Tui, để tao —
Tui đưa tay chặn lại.
Tui
Tui
Đừng.
William đứng phía trước. Không nói gì. Chỉ nhìn. Kavin không chờ thêm. Nước lạnh đổ thẳng xuống đầu Est. Chảy qua tóc. Qua cổ. Thấm vào áo sơ mi trắng. Vải dính sát vào người. Không đến mức phản cảm nhưng đủ để cả lớp thấy rõ sự bẽ bàng. Kavin lùi lại một bước, ngắm nhìn.
Kavin
Kavin
Ồ.
Hắn nhếch môi.
Kavin
Kavin
Đúng là… nổi bật thật.
Cả lớp im lặng vài giây rồi quay đi. Est đứng đó. Nước nhỏ xuống sàn. Cậu cắn môi. Rồi quay người chạy ra khỏi lớp.
Cậu chạy lướt qua William, anh nhìn theo. Ba giây. Rồi quay đi.
William
William
Xuống cantin.
——-
Căn tin của Saint Crown International University chưa bao giờ thật sự yên tĩnh. Nhưng khi nhóm William bước vào, âm thanh bỗng thay đổi. Không hẳn nhỏ lại. Chỉ là… dịch chuyển. Một vài nữ sinh đứng bật dậy.
“William kìa!” “Nut nhìn bên này đi!” “Hong hôm nay mặc đồng phục nhìn hợp ghê.”
Điện thoại giơ lên liên tục. Ánh đèn flash loé sáng. Có người chen đến gần chỉ để chụp một tấm ảnh chung, có người chỉ dám đứng xa nhìn. Lego thở dài.
Lego
Lego
Lại nữa.
Tui cười cười, giơ tay chào qua loa. Nut giữ nguyên vẻ mặt lạnh, chỉ khẽ nghiêng người tránh một cánh tay vô tình chạm vào. Hong đi sát bên cạnh, ánh mắt lướt qua đám đông một cách hờ hững. William không nhìn ai. Anh bước thẳng.
Và như một phản xạ vô hình, những học sinh phía trước tự động né sang hai bên. Không ai bảo. Không ai ra lệnh. Nhưng khoảng trống tự mở ra, nhường đường cho họ đi trước. Quyền lực ở Saint Crown không cần lên tiếng. Mua đồ ăn xong, cả nhóm rẽ về góc khuất phía cuối căn tin - nơi ít người dám ngồi vì “không tiện làm quen”. Họ đặt khay xuống. Lego cắn một miếng bánh mì.
Lego
Lego
Cái thằng Kavin hôm nay làm quá.
Tui chống cằm.
Tui
Tui
Nó không ưa thằng đó từ lúc nhập học rồi.
Nut nhấp một ngụm nước, giọng trầm.
Nut
Nut
Học bổng. Lại còn điểm cao.
Hong nói chậm rãi:
Hong
Hong
Ở đây, không phải ai giỏi cũng được thích.
William vẫn ăn, không biểu cảm. Lego liếc anh.
Lego
Lego
Ê. Mày không thấy khó chịu à?
William đặt nĩa xuống.
William
William
Chuyện trong lớp?
Giọng anh phẳng lặng. Tui nghiêng đầu.
Tui
Tui
Nhưng nhìn cũng… tội.
Hong khẽ nhíu mày.
Hong
Hong
Nó không phản ứng gì.
Nut nhìn về phía cửa căn tin.
Nut
Nut
Không phải không phản ứng. Là không được phép phản ứng.
Không khí chùng xuống một nhịp. Lego dựa lưng vào ghế.
Lego
Lego
Tao ghét cái kiểu đó. Cam chịu nhìn khó chịu thật.
William im lặng vài giây. Hình ảnh mái tóc ướt nước lướt qua trước mặt anh. Bước chân khựng lại một nhịp. Ánh mắt không nhìn thẳng. Anh cầm ly nước lên, uống một ngụm.
William
William
Không liên quan tới tụi mình.
Câu nói rơi xuống nhẹ như không. Nhưng không ai đáp lại ngay. Ở Saint Crown, mọi chuyện đều “không liên quan”… Cho đến khi nó thật sự liên quan.

Khoảng Cách Không Tên.

Căn tin vẫn ồn ào như cũ. Nhóm năm người đang ăn dở thì Lego bỗng khựng lại.
Lego
Lego
Ê!
Tui ngẩng đầu theo hướng Lego nhìn. Est. Cậu bước vào căn tin chậm rãi. Áo sơ mi trắng đã khô loang lổ - chỗ nhăn, chỗ sẫm màu vì chỉ kịp sấy qua loa. Tóc vẫn còn hơi ẩm. Những ánh mắt lập tức đổ dồn về phía cậu.
Có người xì xào. Có người nhìn chằm chằm. Vài nam sinh ở dãy bàn gần cửa nhìn Est với ánh mắt không mấy thiện ý, cười khúc khích với nhau. Est cúi mặt, đi thẳng đến quầy bán đồ ăn. Lego đặt mạnh nĩa xuống bàn.
Lego
Lego
Không ổn.
Chưa ai kịp phản ứng, cậu đã đứng bật dậy, tay vơ lấy chiếc áo khoác vắt trên thành ghế. Tui khẽ nhướn mày nhưng không cản. Lego đi thẳng đến chỗ Est. Cậu choàng áo khoác lên vai Est. Est giật mình, quay lại.
Est
Est
Không… tôi…
Lego vỗ nhẹ lên vai cậu.
Lego
Lego
Mặc đi.
Giọng nói không cho phép từ chối. Est lúng túng kéo lại vạt áo.
Est
Est
Trả lại cậu, tôi không…
Lego tiện tay rút ví, đưa tiền cho người bán hàng.
Lego
Lego
Phần của cậu, tôi trả rồi.
Est sững lại.
Est
Est
Không cần…
Lego
Lego
Im.
Lego cười.
Lego
Lego
Xem như tôi nhiều chuyện.
Rồi không đợi cậu phản ứng, Lego cầm khay đồ ăn của Est.
Lego
Lego
Đi.
Est bị dẫn thẳng đến bàn nhóm William. Không khí xung quanh thay đổi rõ rệt. Những ánh nhìn tò mò dõi theo. Est đứng khựng lại.
Tui
Tui
Không sao đâu.
Tui cười nhẹ, kéo ghế ra.
Tui
Tui
Ngồi đi.
Est ngồi xuống, khép nép ở mép ghế. Hai tay đặt trên đùi. Lego chống cằm nhìn cậu.
Lego
Lego
Cậu tên gì?
Est
Est
Est.
Lego
Lego
Học bổng?
Ừ.
Lego
Lego
Ở đâu?
Est
Est
Trại trẻ phía ngoại ô.
Giọng cậu đều đều nhưng dè chừng. Tui bắt chuyện tiếp.
Tui
Tui
Ngành Quản trị Kinh doanh đúng không? Điểm đầu vào cao lắm.
Est gật đầu.
Nut và Hong không nói gì. Chỉ nhìn. Ánh mắt Nut sắc, còn Hong thì lặng lẽ quan sát. William ngồi đối diện. Anh không ngẩng đầu. Chỉ nhìn vào điện thoại. Như thể cuộc trò chuyện không liên quan đến mình. Est khẽ liếc qua một lần. Ánh mắt anh không chạm lại.
Trống vào lớp vang lên. Est đứng bật dậy.
Est
Est
Tôi… lên trước.
Cậu cởi áo khoác đặt lại lên bàn. Lego nhíu mày.
Lego
Lego
Giữ đi.
Est lắc đầu.
Est
Est
Cảm ơn.
Rồi chạy nhanh về phía giảng đường. Khoảng cách lại được kéo ra.
——
Cuối ngày. Trời ngả sang màu xám nhạt. Sinh viên dần rời khỏi cổng Saint Crown International University. Est không đi theo lối chính. Cậu rẽ vào con hẻm nhỏ phía sau khu ký túc xá - lối tắt quen thuộc, ít người qua lại.
Tiếng bước chân phía sau vang lên. Chưa kịp quay đầu, vai cậu đã bị kéo giật lại. Kavin. Cùng ba tên khác.
Kavin
Kavin
Vội thế?
Est giữ im lặng. Kavin bước sát hơn.
Kavin
Kavin
Tao nghe nói tiền học bổng tháng này chuyển rồi.
Một tên khác chặn phía trước, chặn luôn lối thoát.
Học sinh nam
Học sinh nam
Chia sẻ chút đi.
Est lùi lại một bước.
Est
Est
Không có.
Câu trả lời vừa dứt, cậu đã bị đẩy mạnh vào tường. Lưng va vào xi măng thô ráp. Đau rát. Một tên cúi xuống giật lấy balo. Lục tung. Ví bị kéo ra. Tiền mặt bị rút khỏi ngăn.
Est nắm chặt tay. Không phản kháng. Chỉ cắn răng chịu đựng. Kavin cúi xuống ngang tầm mắt cậu.
Kavin
Kavin
Ở đây có luật. Và mày phải làm quen.
Hắn vỗ nhẹ lên má Est - không mạnh, nhưng đủ nhục nhã.
Kavin
Kavin
Hiểu chưa?
Đúng lúc đó, đầu hẻm có tiếng bước chân. Ổn định. Chậm rãi. Không vội vàng. William. Anh đi ngang qua lối rẽ, tay đút túi quần, tai đeo tai nghe. Ánh mắt lướt vào bên trong con hẻm theo bản năng. Và dừng lại. Cảnh tượng nằm gọn trong tầm nhìn của anh. Est đang bị ép sát vào tường. Balo nằm dưới đất. Tiền trong tay Kavin.
Khoảng cách giữa William và họ không gần. Đủ xa để không ai để ý. Đủ xa để nếu anh quay đi, sẽ không ai biết anh từng đứng đó. Anh không tháo tai nghe. Không bước vào. Không lên tiếng. Chỉ đứng thêm hai giây. Ánh mắt dừng trên gương mặt Est. Không biểu cảm. Không cảm xúc lộ ra. Rồi anh quay người. Bước tiếp. Tiếng giày xa dần. Không ai trong con hẻm nhìn thấy anh. Không ai biết có một người vừa chứng kiến tất cả.
Kavin bật cười.
Kavin
Kavin
Ở cái trường này, không ai rảnh cứu mày đâu.
Hắn ném lại ví xuống đất. Tiền rơi lả tả.
Kavin
Kavin
Giữ lại chút tiền lẻ mà sống.
Cả đám bỏ đi. Con hẻm trở nên im ắng đến đáng sợ. Est ngồi dưới đất vài giây. Tay run nhẹ. Rồi cúi xuống nhặt từng tờ tiền dính bụi. Phủi sạch. Nhét lại vào ví. Đứng dậy. Lưng áo dính bùn. Tay áo trầy xước. Cậu bước ra khỏi hẻm. Không biết rằng chỉ vài phút trước, có người đã nhìn thấy tất cả. Nhưng chọn cách rời đi.
Cậu đứng lặng 1 lúc rồi đứng dậy. Đi tiếp.
——
Mùi bơ và đường lan toả từ tiệm bánh nhỏ cuối phố. Est đẩy cửa bước vào. Chủ quán là một người đàn ông trung niên, nhìn thấy cậu thì khựng lại.
Chủ quán
Chủ quán
Trời đất, sao lại ra nông nỗi này?
Est cúi đầu.
Est
Est
Cháu không sao.
Quần áo lấm bùn. Tóc rối. Ông chủ thở dài.
Chủ quán
Chủ quán
Vào trong đi.
Ông bước vào nhà sau, mang ra một bộ quần áo gọn gàng.
Chủ quán
Chủ quán
Của thằng con chú. Nó trước cũng học Saint Crown.
Est lắc đầu.
Est
Est
Cháu không thể nhận…
Chủ quán
Chủ quán
Coi như tạm mượn.
Rồi ông quay lại, đặt thêm một bộ đồng phục mới lên bàn.
Est
Est
Cái này… chú đặt dư. Lấy đi.
Est sững người.
Est
Est
Nhưng…
Chủ quán
Chủ quán
Đừng cãi.
Giọng ông mềm nhưng dứt khoát.
Chủ quán
Chủ quán
Chú không muốn thấy học sinh của trường đó bị nhìn thấp.
Est cúi đầu thật sâu.
Est
Est
Cảm ơn chú.
Cậu thay đồ. Buộc lại tạp dề. Đứng sau quầy. Bắt đầu ca làm. Ngoài kia, trời bắt đầu tối. Ở một góc thành phố khác, năm người vẫn sống trong thế giới riêng của họ. Còn Est… Chỉ đang cố tồn tại.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play