Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Dấu Chân Y Pháp

Chap 1

pt
pt
biết viết chứ hong có biết giới thiệu sao hớt á😗
pt
pt
có chữ thì đọc hen😔
────────────
Trời đổ mưa rạng sáng
Nhà xác bệnh viện thành phố lạnh hơn thường lệ. Ánh đèn huỳnh quang trắng đến mức khiến da người ta tái đi chỉ trong vài phút đứng dưới đó
Quang Anh kéo găng tay cao su lên, khẽ siết cổ tay mình một cái như thói quen trước mỗi ca khám nghiệm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy, 22 tuổi // lật hồ sơ//
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Tụi tao tìm thấy cậu ta trong căn hộ riêng, không có dấu hiệu đột nhập //đứng tựa vào tường, khoanh tay nói//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Hàng xóm nói tối qua vẫn nghe tiếng nhạc
Quang Hùng không nói gì, chỉ nhìn thi thể phủ khăn trắng trên bàn inox
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Quang Anh, ổn chứ?
Anh không trả lời, anh kéo tấm khăn xuống
Không ai trong phòng nói thêm câu nào
Gương mặt em bình thản một cách kỳ lạ, không bầm tím, không vết thương rõ ràng
Nhưng đôi môi khép chặt như đang giữ lại một điều gì đó
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Ngạt thở? //khẽ hỏi//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chưa chắc
Anh cuối xuống gần hơn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Miệng cậu ta bị giữ cứng
Pháp Kiều đeo găng, giúp anh cố định hàm. Khi mở ra, cả hai cùng sững lại
Một mảnh vải vụn bị nhét sâu trong khoang miệng
Vải màu xám sẫm, sợi dày. Mép bị xé rách thô bạo
Trên đó có in một ký hiệu nhỏ – mờ nhưng rõ nét đến mức khiến tim anh khựng lại một nhịp
Một hình tam giác lồng trong vòng tròn
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Chỉ là vải thôi mà? //nhíu mày//
Anh không đáp, ánh mắt anh không rời khỏi ký hiệu đó
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Mày cũng thấy rồi, đúng không? //khẽ hỏi rất nhỏ//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Giọng anh khô lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao từng thấy ký hiệu này
Không khí trong phòng pháp y bỗng nặng hơn
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ở đâu? //nhíu mày//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Một vụ án 20 năm trước
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Chúng ta khi đó chỉ mới 5 tuổi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đúng
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Hồ sơ đó...không tồn tại trên hệ thống //khẽ siết găng tay//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao biết
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vì nó đã bị xóa sạch
Căn phòng im lặng vài giây
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đùa tao à? Hồ sơ cấp thành phố mà nói xóa là xóa được sao?
Anh không nhìn Hùng lấy một cái
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vụ đó là một gia đình ba người chết trong nhà riêng,không dấu hiệu đột nhập, không hung khí,không động cơ
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Và?
Anh quang sang, ánh mắt sắc lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trong miệng người cha có mảnh vải giống hệt thế này
Không khí như đặc quánh lại
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Không thể nào. Nếu có chi tiết đó, tao đã phải biết
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày không biết
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vì biên bản chính thức không ghi
Pháp Kiều nhìn anh
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Mày đã thấy bản gốc?
Anh im lặng vài giây
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao từng thực tập ở kho lưu trữ pháp y năm ba đại học. Có một lần tao vô tình được phân loại lại hồ sơ cũ. Vụ án đó nằm trong mục ‘niêm phong đặc biệt’.
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Và mày đọc nó?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao chỉ kịp lướt qua
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng tao nhớ rất rõ ký hiệu này, vì nó không thuộc về hung thủ
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Không thuộc về hung thủ là sao? //nhăn mặt hỏi//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đó là dấu hiệu của một tổ chuyên trách nội bộ 20 năm trước. Một tổ xử lý những vụ án ‘không được phép tồn tại’.
Cả ba người Quang Hùng, Hải Đăng, Đăng Dương đồng loạt im lặng
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Mày đang ám chỉ trong ngành có một nhóm tự ý thao túng hồ sơ? //nghiến răng hỏi//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao không ám chỉ
Anh nhìn thẳng vào Hùng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao nói khả năng đó tồn tại
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Vụ án đó kết thúc thế nào?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngộ độc thực phẩm //cười nhạt//
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Ba người cùng lúc?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Và mày không tin?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao tin vào dấu vết hơn là kết luận
Anh đặt tay lên túi chứng cứ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu ký hiệu này xuất hiện lại... nghĩa là vụ án 20 năm trước chưa từng kết thúc
Một cơn gió lùa qua khe cửa phòng
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Quang Anh...nếu điều mày nói là thật, thì chúng ta đang động vào thứ không nên động
Anh nhìn vào thi thể em
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chúng ta đã động vào rồi
Cả bốn người đều nhìn vào anh
───────────
Màn hình máy tính hắt ánh sáng xanh lạnh lên gương mặt anh
File vẫn nằm đó
QA_Death_Report
Anh nhìn vào thời gian tạo file
02:17 sáng
Ngay sau khi hệ thống tự cập nhật lại nguyên nhân tử vong của em
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không thể..//lầm bầm//
Anh đưa chuột chạm vào dòng chữ
Màn hình chớp một cái
File mở ra
Biên bản khám nghiệm tử thi Họ tên: Quang Anh Tuổi: 25 Tình trạng thi thể: Không có dấu hiệu chống cự. Vật lạ trong khoang miệng: Mảnh vải ký hiệu tam giác lồng vòng tròn.
Chuột trong tay anh khựng lại
Phần tiếp theo bị che đen như đã bị bôi mực
Chỉ còn một dòng nhỏ phía dưới:
"Nguyên nhân tử vong: Tiết lộ sự thật"
Một tiếng "tách" vang lên phía sau
Đèn phòng pháp y tắt phụt
Toàn bộ căn phòng chìm vào bóng tối đặc quánh
Hơi lạnh từ các ngăn tủ bảo quản thi thể dường như lan ra nhanh hơn bình thường
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy?
Giọng anh khàn đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu ở đây đúng không?
Không có tiếng trả lời
Chỉ có tiếng kim loại rất nhẹ
Như ai đó kéo ngăn tủ
Anh quay phắt lại
Dây tủ bảo quản phía sau lưng...một ngăn đang mở hé
Anh bật đèn pin điện thoại
Ánh sáng chiều vào ngăn tủ trống
Nhưng bên trong có thứ gì đó đặt ngay ngắn
Một mảnh vải xám
Giống hệt mảnh trong miệng em
Anh tiếng lại gần
Tim đập mạnh đến mức anh nghe rõ từng nhịp
Bàn tay vừa chạm vào mảnh vải — một tiếng rên đau đớn vang lên sát bên tai anh
"Đừng chạm"
Anh giật mình quay lại
Đức Duy đứng sau lưng anh, tái nhợt hơn lúc trước
Mắt em đỏ lên như bị xước
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
C-cậu vừa làm gì? //hỏi gấp//
Em ôm đầu, lùi lại một bước
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mỗi lần anh chạm vào nó...họ lại biết
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Họ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Là ai?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Những người đã viết lại hồ sơ năm đó
Đèn bỗng sáng lại
Ngăn tủ phía sau trống rỗng
Không có mảnh vải nào
Mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng anh
Anh quay lại máy tính
File QA_Death_Report...biến mất
Sáng hôm sau
Cuộc họp nội bôn diễn ra trong căn phòng kín
Đăng Dương đặt laptop xuống bàn
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tao đã kiểm tra hệ thống truy cập đêm qua
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Có ai đột nhập?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Không
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Chỉ có hai tài khoản đăng nhập
Anh nhìn lên
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tao và Kiều
Dương nói tiếp
Pháp Kiều sững lại
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Tao không vào hệ thống sau 9 giờ tối
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhưng tài khoản của mày đăng nhập lúc 02:12
Kiều quay sang anh
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Mày ở đó lúc đó đúng không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Mày có thấy tao vào không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không
Quang Hùng đập tay xuống bàn
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Thế có người giả mạo chúng ta
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Chữ ký điện tử khớp 100%
Pháp Kiểu nhìn anh rất lâu
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Mày có chắc...mình không tự đăng nhập mà không nhớ không?
Căn phòng lặn đi
Anh hiểu ý đó
Rối loạn tâm lý
Ảo giác
Tự thao tác rồi quên
Anh nhếch môi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu tao làm giả hồ sơ, tao sẽ không sửa thành ngộ độc
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Ý mày là gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao sẽ sửa thành tự sát
Không ai cười
Đăng Dương nghiêng người về phía trước
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Quang Anh, mày nói thật cho tao biết,mày còn nhớ vụ án 20 năm trước đó như thế nào?
Anh nhìn xuống mặt bàn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao không biết khi tao mới 5 tuổi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Vậy mày biết bằng cách nào?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao đọc nó năm ba đại học
Pháp Kiều hơi giật mình
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Kho lưu trữ tầng hầm cũ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Nhưng khu đó bị niêm phong từ lâu rồi mà
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao được phân loại hồ sơ cũ
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Và mày tình cờ mở trúng một vụ án bị xóa?
Anh nhìn Quang Hùng thẳng thừng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có những thứ không phải tình cờ
Hải Đăng thở ra nặng nề
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Vụ đó có liên quan gì đến Đức Duy?
Anh chậm rãi nói
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Gia đình chết năm đó...có đứa trẻ sống sót
Cả bàn họp im phăng phắc
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Đứa trẻ đó đâu? //khẽ hỏi//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hồ sơ không ghi
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Và mày nghĩ đó là...?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao chưa nói gì cả
Quang Hùng đứng bật dậy
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Mày đang ám chỉ Đức Duy là đứa trẻ đó?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tuổi không khớp
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nếu 20 năm trước cậu ta là trẻ sơ sinh,bây giờ phải 20 tuổi
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Duy 22 tuổi
Anh lặng đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đúng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
22 tuổi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chênh 2 năm
Một khoảng trống nhỏ...nhưng đủ làm giả giấy tờ
Pháp Kiều thì thầm
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Ba mẹ nuôi cậu ta nhận nuôi khi nào?
Không ai trả lời được
──────
Tối hôm đó, anh ngồi một mình trong căn hộ
Mưa lại rơi
Anh mở lại tập hồ sơ cá nhân của en
Giấy khai sinh
Ngày sinh: 20 tháng 8
Nhưng mực in phần năm sinh hơi lệch màu
Như được in lại
Anh siết chặt tờ giấy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Duy"
Căn phòng yên tĩnh
Rồi một tiếng thở nhẹ vang lên phía sau lưng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi không nhớ ngày mình được sinh ra
Anh quay lại
Em đứng sát cửa sổ
Lần này, ánh đèn đường xuyên qua thân thể em
Mờ hơn hôm qua
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu biết mình được nhận nuôi khi nào không?
Em lắc đầu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi chỉ nhớ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi luôn sợ mùi vải ẩm
Anh chậm rãi hỏi tiếp
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu từng thấy ký hiệu đó trước khi chết không?
Em nhíu mày
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ở đâu?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trong nhà
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhà của ba mẹ nuôi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//gật đầu//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ở đâu trong nhà?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//khựng lại//
Khuôn mặt em thoáng méo mó
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trong...phòng làm việc
Em ôm đầu, thở dốc
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng nghĩ nữa //bước tới//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh phải nghĩ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vì tôi đã từng định nói cho anh biết
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nói cái gì?
Rất lâu
Rất lâu sau
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi không chắc mình là nạn nhân //nhìn thẳng vào mắt anh//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//sững lại//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ý cậu là sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trước khi chết
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi đã tìm thấy một thứ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thứ gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Danh sách
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Danh sách gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Những người có tên trong hồ sơ 20 năm trước
Tim anh như rơi xuống
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ai có tên?
Em nhìn anh
Không trả lời
Thay vào đó, em lùi dần về phía bóng tối
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nên kiểm tra lại nhóm của mình
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có người được chống lưng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Là ai?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh biết rồi
Đèn phòng khách chớp tắt
Khi sáng lại — căn phòng chỉ còn mình anh
Điện thoại rung lên
Tin nhắn từ Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Chúng ta cần nói chuyện, ngay bây giờ
Ngay khi anh định trả lời, một tin nhắn khác xuất hiện
Số lạ
Đừng đào sâu vụ án 20 năm trước Nếu không, biên bản khám nghiệm tiếp theo sẽ là của anh
Anh nhìn chằm chằm màn hình
Rồi chẫm rãi nhắn lại một dòng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi đã thấy nó rồi
Tin nhắn báo đã gửi
Không phản hồi
Ngoài cửa sổ, tiếng còi xe cấp cứu vang lên xa xa
Anh không biết vì sao,nhưng anh có cảm giác nó đang chạy về phía mình
─────────────
pt
pt
ổn hong?
pt
pt
ok tự viết tự sợ😔
pt
pt
có gì ý kiến nhen
pt
pt
😗

Chap 2

────────
Còi xe lại vang lên — gần hơn
Anh bước ra ban công, nhìn xuống đường. Ánh đèn đỏ xanh phản chiếu trên mặt kính nhưng tòa nhà đối diện. Nhưng chiếc xe cấp cứu không dừng trước cửa chung cư anh
Nó chạy ngang
Chạy thẳng
Rời đi
Anh khẽ thở ra, nhưng lưng áo đã lạnh ngắt
Điện thoại rung lên
📱
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Mày đang ở đâu?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ở nhà
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tao đang đứng dưới sảnh, xuống ngay
Sảnh chung cư sáng đèn trắng lạnh
Đăng Dương tựa vào cột đá, hai tay khoanh trước ngực. Vẻ mặt không chút đùa cợt thường ngày
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Mày đã mở hồ sơ năm đó?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//khựng lại//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ai nói với mày?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Không ai
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhưng hồ sơ hệ thống truy cập nội bộ có ghi nhận. Tài khoản của mày vào kho dữ liệu niêm phong lúc 23:17
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//im lặng vài giây//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chỉ là trùng hợp
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi muốn kiểm tra ký hiệu trên mảnh vải
Dương bước tới gần hơn, giọng hạ thấp
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Mày có biết hồ sơ đó thuộc diện niêm phong đặc biệt không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Biết
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Biết sao vẫn mở?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn thẳng Dương//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trong miệng nạn nhân 20 năm trước có một mảnh vải xám. Hôm nay, trong miệng Đức Duy cũng có một mảnh giống hệt. Mày muốn tao coi đó là trùng hợp sao?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Mày có chắc là giống hệt?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
100%
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Vậy thì vấn đề lớn hơn chúng ta nghĩ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ý mày là gì?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Hồ sơ đó… không phải ai cũng có quyền động vào. Thậm chí ba tao từng nói, vụ án ấy ‘không được phép tồn tại’
Không khí chợt đặc quánh lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ba mày từng tham gia điều tra?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//lắc đầu//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ông không bao giờ xác nhận. Nhưng mỗi lần tao nhắc đến, ông đều chuyển chủ đề
Điện thoại anh rung lần nữa
Là tin nhắn cũ — nhưng màn hình tự sáng
Cùng một nội dung
"Biên bản tiếp theo sẽ là của anh"
Anh tắt màn hình
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có người đang theo dỗi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//nhìn anh thật lâu//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Hay là mày đang bị đe dọa vì mày đã chạm vào thứ không nên chạm
Anh không trả lời, chỉ nhìn vào một khoảng trống
────────────
Phòng pháp y – 8 giờ hôm sau
Pháp kiều đứng trước bàn inox, lật lại báo cáo khám nghiệm
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Quang Anh
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Mày có sửa biên bản tối qua không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không
Kiều quay màn hình về phía anh
Dòng kết luận hiện rõ
Nguyên nhân tử vong: Suy hô hấp cấp do ngộ độc
Anh chết lặng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tối qua chúng ta ghi rõ nguyên nhân là ngạt thở do mảnh vải bị nhét sâu trong khoang miệng Đức Duy
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Tao nhớ rất rõ
Anh mở bản scan hiện trường
Không có dấu vết gì
Cổ và miệng nạn nhân bình thường
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không thể nào //lầm bầm//
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Mày có giữ bản nháp không?
Anh sững lại
File QA_Death_Report
File đã biến mất
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao đã viết lại báo cáo tối qua
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Ở đó không có bản nào được tạo vào lúc đó
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Không phải ma sửa đâu
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Có người truy cập hệ thống
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//quay sang nhìn Kiều//
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Chữ ký điện tử là của chúng ta
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Nếu có thay đổi, chỉ có thể là bên trong
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ý mày là...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trong đội này có người có quyền cao hơn chúng ta
Kiều không đáp
───────────
Buổi trưa
Phòng lưu trữ hồ sơ
Anh đứng trước tủ kim loại cũ kỹ. Anh mở niêm phong đặc biệt
Tập hồ sơ vụ án 20 năm trước nằm đó
Anh lật trang đầu
Gia đình ba người tử vong trong nhà riêng. Không dấu hiệu đột nhập. Không hung khí. Không động cơ.
Anh lật đến ảnh hiện trường
Người cha nằm trên sàn
Miệng há nhẹ
Không có mảnh vải
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//khựng lại//
Anh lật tiếp
Không có
Anh nhớ rất rõ, trong ảnh gốc, mảnh vải xám lộ ra giữa môi người đàn ông
Anh đã nhìn rất lâu năm đó
Anh đóng hồ sơ lại
Phía sau gáy lạnh buốt
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Anh tìm gì vậy?
Giọng nói vang lên sau lưng
Anh quay lại
Pháp Kiều đứng đó
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao nhớ có chi bị xóa
Kiều nhìn hồ sơ trên tay anh
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Mày chắc chứ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chắc
Kiều im lặng vài giây
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Quang Anh...có khi nào trí nhớ của mày đang bị ảnh hưởng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn Kiều//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ý mày là tao tưởng tượng?
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Không
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
//lắc đầu//
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Tao chỉ nói… nếu một hồ sơ bị chỉnh sửa từ hệ thống trung tâm, bản lưu trữ vật lý cũng sẽ được thay thế
Anh nắm chặt tập giấy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tức là có người đã chuẩn bị trước
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Có lẽ là vậy
──────
Đêm
Căn hộ lại chìm trong ánh đèn nhạt
Anh đứng trước gương
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy
Anh khẽ gọi
Không có tiếng trả lời
Anh quay đi
Ánh đèn phòng khác chớp tắt
Nhiệt độ giảm xuống đột ngột
Khi anh quay đi — Đức Duy đứng sau lưng anh
Gương mặt tái nhợt
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh vẫn đang đào sâu
Giọng em trầm hơn hôm qua
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu biết chuyện 20 năm trước?
Em nhìn anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh không nên biết
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu có liên quan đúng không?
Khoảng lặng kéo dài
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em từng thấy họ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ai?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Những người đã chết
Anh sững lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu thấy từ khi nào
Em không trả lời. Gương mặt bắt đầu méo mó trong ánh đèn chập chờn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có người không muốn anh nhớ lại
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//thì thầm//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhớ lại cái gì?
Đèn tắt phụt
Khi sáng lại — căn phòng trống rỗng
Điện thoại trên bàn rung lên
Một email nội bộ mới
Người gửi: Hệ thống trung tâm. Tiêu đề: Thông báo kiểm tra nội bộ – Quang Anh. Nội dung ngắn gọn: Chúng tôi ghi nhận truy cập trái phép vào hồ sơ niêm phong đặc biệt. Anh sẽ bị tạm đình chỉ công tác cho đến khi có kết luận
Anh đứng yên
Cùng lúc đó, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân
Chậm
Đều
Dừng ngay trước cửa nhà anh
Tiếng gõ
Cốc
Cốc
Cốc
Anh không biết vì sao..
Nhưng anh có cảm giác — người đứng ngoài kia không đến để nói chuyện
Tiếng gõ cửa vẫn đều
Cốc
Cốc
Cốc
Không vội
Không mạnh
Nhưng rất kiên nhẫn
Anh đứng giữa phòng khách, điện thoại vẫn còn sáng trên tay. Thông báo đình chỉ công tác vẫn hiện thị
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bình tĩnh
Anh đang tự nói với mình
Anh bước chậm ra cửa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ai?
Không có ai trả lời
Chỉ thêm một tiếng gõ cửa nữa
Anh nhìn qua mắt mèo
Hành lang trống trơn
Đèn tuýp nhấp nháy, không một bóng người
Anh mở cửa
Hành lang dài hun hút, gió lạnh lùa qua cổ áo
Không ai cả
Nhưng dưới chân anh — một phong bì màu xám
Không tên người gửi
Không tem
Anh nhặt lên
Bên trong chỉ có một tấm ảnh
Ảnh chụp phòng pháp y
Chính anh đang đứng cạnh bàn mổ — phía trên là thi thể Đức Duy
Nhưng trong tấm ảnh...có thêm một người
Một bóng người đứng phía sau anh
Gương mặt mờ nhòe
Anh nhớ rất rõ — tối đó chỉ có anh và Pháp Kiều
Không có ai thứ ba
────────────
pt
pt
Có gì góp ý nhen😭
pt
pt
😗

Chap 3

───────────
Sáng hôm sau
Phòng họp nội bộ
Đăng Dương, Hải Đăng, Quang Hùng đều có mặt. Không khí nặng nề khác thường
Thành An ngồi cuối bàn lật hồ sơ
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Quang Anh
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh bị tạm đình chỉ để phục vụ điều tra truy cập trái phép
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi truy cập vì có liên quan đến vụ án hiện tại
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh không có quyền tự ý mở niêm phong đặc biệt
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy còn việc hồ sơ bị chỉnh sửa thì sao?
Cả phòng im lặng
Pháp Kiều lên tiếng
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Tôi xác nhận tối qua nguyên nhân tử vong được ghi là ngạt thở do mảnh vải bị nhét sâu trong khoang miệng Sáng nay hệ thống đổi thành ngộ độc. Chữ ký điện tử vẫn là của chúng tôi
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Có thể hai người nhớ nhầm
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Tao không nhớ nhầm
Đăng Dương gõ nhẹ tay xuống bàn
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Hệ thống trung tâm chỉ có ba người có quyền chỉnh sửa ở cấp đó
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ai?
Dương nhìn từng người một
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cấp trưởng khối pháp y, trưởng ban điều tra đặc biệt. Và… người phụ trách lưu trữ niêm phong
Thành An khẽ nhếch môi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh đang ám chỉ nội bộ có vấn đề?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tôi đang nói có ai đó không chúng ta đi đúng hướng
Anh đặt tấm ảnh lên bàn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn chuyện này thì sao?
Mọi người nhìn xuống
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Ai chụp?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao không biết
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Có thể chỉnh sửa //nhìn kĩ//
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Không
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Đổ bóng và ánh sáng trùng khớp hoàn toàn
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//Nhìn anh//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Mày có chắc hôm đó chỉ có hai người?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chắc
Thành An đan tay lại
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Có thể ai bị theo dõi
Anh nhìn anh ta
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Hoặc có thể...
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Có người muốn anh tin rằng anh đang bị theo dõi
──
Phòng lưu trữ — buổi chiều
Anh tranh thủ trước khi quyết định đình chỉ có hiệu lực
Anh mở lại hồ sơ 20 năm trước
Trang bìa cũ kĩ. Con dấu đỏ: NIÊM PHONG ĐẶC BIỆT
Anh lật đến ảnh hiện trường
Lần này – có thứ gì khác
ở góc phải bức ảnh, dưới mép bàn
Một mảnh vải xám
Rất nhỏ
Gần như bị che khuất
Tim anh siết lại
Anh lấy điện thoại chụp lại
Màn hình chớp một cái
Ảnh vừa chụp...hoàn toàn bình thường
Không có mảnh vải
Anh nhìn lại hồ sơ giấy
Mảnh vải vẫn ở đó
Anh quay sang nhìn Kiều, người vừa bước vào
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Kiều, nhìn chỗ này
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
//cuối xuống//
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Có gì đâu?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dưới mép bàn
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Tao không có gì cả
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//ngẩng lên//
Trong hồ sơ — mảnh vải đã bị biến mất
Trang giấy trống trơn tru như chưa từng có gì
Không rách, không chồng lớp
Chỉ đơn giản là...không tồn tại
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Mày ổn chứ?
Giọng Kiều lần này không còn chắc chắn như buổi sáng
Anh không trả lời
───────────
Tối
Căn hộ
Anh đặt tấm ảnh lạ trên bàn, cạnh laptop
File QA_Death_Report vẫn không tồn tại trong hệ thống
Nhưng anh nhớ từng câu mình gõ
Từng chữ
Từng dấu chấm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// khẽ gọi//
Đèn bàn khẽ rung
Lần này em không xuất hiện ngay trước mặt anh
Gương mặt nhợt nhạt hơn hôm qua
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh bị đình chỉ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em biết?
"Em"?
Lần đầu anh khẽ gọi Duy là em
Em khựng lại khi nghe anh nói
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Em"
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em nghe họ nói
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ai?
Em không trả lời
Anh tiến lại gần
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
E-em từng thấy người chết khi còn nhỏ...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đúng không?
Em nhìn anh rất lâu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em từng thấy một người đàn ông đứng trong phòng khách nhà em
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ông ấy nói gia đình em không nên tồn tại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//lạnh sống lưng//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Người đó là ai?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em không biết
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng ông ấy có cùng ký hiệu trên cổ tay
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Giống mảnh vải?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//gật đầu//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đến trễ 20 năm rồi //thì thầm//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Câu đó...tôi đã nghe rồi. Năm ba đại học
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//khẽ cười//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không phải giấc mơ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Là ký ức anh bị lấy mất
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Giắc mơ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ký ức?
Đèn phụt tắt
Trong bóng tối, giọng em méo đi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh không nhớ vì họ đã lấy đi ký ức đó
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lấy đi bằng cách nào?!
Không trả lời
Khi đèn sáng lại — em đứng xa hơn
Gương mặt bắt đầu biến dạng
Như bị xé mờ khỏi thực tại
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng tin tất cả mọi người
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nói gấp//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có người trong nhóm biết nhiều hơn anh nghĩ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Là ai?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhìn anh//
Miệng mở ra, nhưng không phát ra âm thanh
Cơ thể em giật mạnh
Như bị kéo ngược về phía sau
Biến mất
Điện thoại rung
Tin nhắn từ Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Đình chỉ của mày không phải ngẫu nhiên, có người ký trực tiếp lệnh từ cấp trên
Chưa kịp trả lời
Một tin khác từ số lạ
Anh đã nhìn thấy nó trong hồ sơ đúng không?” Thứ không nên tồn tại
Anh siết chặt điện thoại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ai?
Tin nhắn trả lời ngay lặp tức
Người chết không phải lúc nào cũng là người chết. Và người sống không phải lúc nào cũng là người sống.
Cùng lúc đó — điện trong căn hộ tắt hoàn toàn
Bóng tối đặc quánh
Ngoài cửa sổ
Tiếng còi xe cấp cứu lại vang lên
Lần này gần hơn
Rất gần
Đèn đỏ xanh hắt lên trần nhà
Dừng lại ngay dưới chung cư
Anh bước ra ban công
Chiếc xe cấp cứu đỗ trước sảnh
Hai nhân viên y tế vội vã đẩy cáng vào trong
Anh nhìn xuống
Trên cáng là một người đàn ông phủ vải trắng
Gió thổi lật góc vải
Anh chết lặng
Gương mặt đó...
Giống anh
Gần như giống hệt
Chỉ khác mỗi vết bầm tím quanh cổ
Tiếng còi đột ngột im bặt
Ánh đèn xe tắt
Khi anh chớp mắt lần nữa — dưới sảnh hoàn toàn trống rỗng
Không có xe
Không có cáng
Không có ai
Điện trong căn hộ bật sáng trở lại
Màn hình laptop tự mở
Một file mới xuất hiện
QA_Death_Report – Final
Con trỏ chuột nhấp nháy
Tự động mở
Dòng chữ hiện ra
Nguyên nhân tử vong: Siết cổ. Thời gian tử vong: 23:47. Nạn nhân: Nguyễn Quang Anh.
Bàn tay anh khựng lại giữa không trung
Ở cuối trang, phần chữ ký
Không phải chữ ký điện tử
Mà là nét bút tay
Và anh nhận ra ngay lập tức
Đó là chữ ký của mính
Nhưng anh chưa từng viết biên bản này
Con trỏ chuột nhấp nháy dưới dòng cuối
Người chịu trách nhiệm khám nghiệm: Quang Anh
Ngay khoảng khắc đó — file tự đóng lại
Màn hình tối đen
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...
────────────
Sáng hôm sau — Phòng họp nội bộ
Không khí khác thường
Anh vừa bước vào đã cảm nhận được
Đăng Dương đứng dựa bàn, Hải Đăng ngồi im lặng, Quang Hùng khoanh tay
Pháp Kiều không nhìn anh
Trên bàn là một tập tài liệu dày
Dương lên tiếng trước
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Mày giải thích đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn từng người//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Giải thích cái gì?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//đẩy tập hồ sơ về phía anh//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Mày xóa vậy chứng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//mở ra//
Bên trong là biên bản trích xuất camera phòng pháp y
Khung giờ 23:42
Trong video — anh đứng một mình cạnh bàn khám nghiệm. Pháp Kiều không có trong khung hình. Anh cúi xuống, lấy thứ gì đó từ khay vật chứng. Bỏ vào túi áo blouse
Thời gian: 23:47
//ngẩng lên//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Video này bị cắt
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
//lắc đầu//
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Không, tao kiểm tra rồi, dữ liệu gốc
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Kiều đâu?
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Tao rời phòng lúc 23:30
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không đúng, mày ở đó đến khi tao đóng hồ sơ
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Trí nhớ của mày có vấn đề rồi
Câu nói đó như một nhát dao
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Sau khi mày rời đi, mảnh vải biến mất. Hệ thống bị chỉnh sửa. Và camera ghi mày là người cuối cùng chạm vào vật chứng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy tụi mày nghĩ tao làm?
Không ai trả lời
Sự im lặng còn tệ hơn
Hùng rút thêm một phong bì
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Còn cái này
Ảnh in
Ảnh chụp từ kho lưu trữ niêm phong đặc biệt
Anh đứng trước tủ hồ sơ 20 năm trước
Thời gian ghi trên ảnh: 3 ngày trước khi Đức Duy chết
Anh nhìn con số
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không thể
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ba ngày trước mày đã mở lại hồ sơ này
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao chỉ mở sau khi khám nghiệm Duy
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
//cười nhạt//
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Hay là mày đã điều tra trước?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ý mày là tao lên kế hoạch?
Không ai phản bác
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Có người gửi ẩn danh những thứ này cho tao sáng nay
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Người nào?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Không rõ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy tụi mày tin một người nặc danh hơn tin tao?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Vấn đề không phải tin hay không
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Vấn đề là tất cả bằng chứng đều hướng về phía mày
Cuộc họp tan rã trong im lặng
Anh đang ngang qua Kiều ở hành lang
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Kiều
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
//dừng lại//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày cũng nghi tao?
Kiểu không nhìn anh
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Tao chỉ tin vào hồ sơ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hồ sơ bị sửa
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Vậy chứng minh đi
Giọng Kiều lạnh hơn bao giờ hết
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Chứng minh là mày không lấy mảnh vải
Anh nhìn Kiều rất lâu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đêm đó mày cũng ở đó
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
Nhưng camera không ghi
Cuộc thoại ngắn dừng lại ở những bằng chứng chống đối anh
─────────
Điện thoại rung
Số lạ
Anh thấy chưa? Chỉ cần chỉnh một chút dữ liệu — cả thế giới sẽ tin anh là hung thủ.
Anh siết chặt máy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày là ai?
Tin nhắn trả lời ngay:
Người từng cứu anh 20 năm trước
Tim anh khựng lại
Cấp trên năm đó
Người đã bảo vệ nhóm khỏi án kỷ luật sai sót
Người mà tất cả từng tin tưởng
Đừng đào sâu nữa. Hoặc tao sẽ hoàn tất hồ sơ của mày
Cùng lúc đó, email nội bộ gửi đến toàn đội
Tiêu đề: Đề xuất điều tra nội bộ – nghi vấn thao túng vật chứng bởi Quang Anh
Dương nhắn riêng cho anh
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tao không muốn tin, nhưng mày đang bị đẩy vào thế không còn đường lui
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Um
Anh chỉ đáp lại ngắn gọn
───────────
Đêm
Anh ngồi một mình trong căn hộ
Laptop mở file
Lần này không cần thao tác
Dòng chữ hiện ra: Nạn nhân: Quang Anh
Phía dưới thêm một dòng mới
Động cơ: Che giấu sự thật 20 năm trước
Anh thì thầm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy
Không khí lạnh xuống
Em xuất hiện
Vẫn là gương mặt nhợt nhạt hiện ra
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Họ đang tách anh ra
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Là ai?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Người đứng sau tổ điều tra 20 năm trước
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ai?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Người đã cứu anh năm đó
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ông ta đang biến tôi thành vật tế thần
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//gật nhẹ//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh từng ký một văn bản khi còn là sinh viên thực tập
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//sững lại//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Văn bản gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Giấy xác nhận không công bố một phần hồ sơ
Ký ức lóe lên
Năm ba đại học
Một buổi tối muộn
Một người đàn ông đưa anh tập giấy
Phụ
Phụ
Chỉ là thủ tục bảo mật
Anh đã ký
Chữ ký giống hệt chữ đang nằm cuối bản tử nghiệm của chính mình
Anh lạnh sống lưng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ông ta dùng chữ ký đó để hợp thức hóa mọi thứ
Em lùi dần vào bóng tối
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Họ không chỉ sửa hồ sơ Họ viết lại sự thật
Trước khi biến mất, em nói thêm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có người trong nhóm không biết mình là quân cờ
─────────
Sáng hôm sau
Một lệnh tạm giữ nội bộ được ban hành
Anh phải giao nộp thẻ truy cập
Khi anh đặt thẻ xuống bàn, Hùng nói khẽ
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Nếu mày vô tội, tự chứng minh đi
Dương nhìn anh lâu hơn những người khác
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao sẽ tự kiểm tra lại dữ liệu gốc. Nhưng nếu mọi thứ đúng như thế này...
Anh không nói hết
Anh quay lưng rời khỏi phòng
Điện thoại rung lần cuối
Biên bản tiếp theo đang được chuẩn bị. Thời gian tử vong dự kiến: 23:47.
Ngoài cửa sổ — tiếng còi xe cấp cứu vang lên. Lần này… gần hơn bao giờ hết
────────────
pt
pt
gần 2000 chữ😔
pt
pt
tê tay mất thôi😭

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play