Âu Nhược Vũ đứng ngoài ban công trong căn phòng ngủ tại căn hộ riêng của mình và bạn trai. Hôm nay là sinh nhật lần thứ 20 nhưng cô lại chẳng màn tổ chức hay khắc ghi kỷ niệm, trái lại trên gương mặt kiều diễm như đang trải qua tâm sự khó nói, đôi mắt long lanh man mát muộn sầu.
"Sinh nhật vui vẻ, vợ yêu?"
Sự xuất hiện của Lục Tư Phàm và chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trong tay anh vẫn chẳng khiến Âu Nhược Vũ cảm thấy bất ngờ.
Cô nhìn xuống chiếc nhẫn, ánh mắt lạnh lùng dường như chẳng có chút trân trọng hay vui mừng nào, khiến người đàn ông bên cạnh thoáng cau mày.
"Em sao vậy? Giận anh không tổ chức sinh nhật sao? Nếu vậy thì cho anh xin lỗi, tại anh bị trễ chuyến bay nên không xoay sở kịp, để mai anh bù cho vợ nhé?"
Lục Tư Phàm vừa nói, vừa âu yếm ôm ấp cô gái để vuốt ve, dỗ dành, nhưng trái lại anh đổi về cái gạt tay tránh né phũ phàng từ Nhược Vũ.
"Mình chia tay đi."
Không chỉ có hành động, mà còn thêm câu nói tuyệt tình như nhát dao chí mạng dành cho hắn.
"Tiểu Vũ, em biết anh ghét nhất hai từ chia tay mà. Đừng vì giận dỗi nhất thời mà nói ra điều đó chứ." Lục Tư Phàm không khỏi khó chịu.
Tính tới thời điểm hiện tại, cả hai cũng đã yêu nhau hơn hai năm, tình cảm sâu nặng khó phai nên đâu thể đem chuyện chia tay ra đùa giỡn.
"Không phải giận dỗi nhất thời gì cả, tôi chính là muốn chúng ta kết thúc tại đây. Tôi chán rồi, hơn hai năm là quá dài cho một mối quan hệ yêu đương."
Thái độ nghiêm túc, ánh mắt kiên nghị không gợn sóng của Âu Nhược Vũ chính thức khơi dậy sự thiếu bình tĩnh trong người đàn ông. Đôi mắt hắn đỏ dần, mạnh dạn xoay người cô lại để cả hai đối mặt nhìn nhau.
"Em muốn kết hôn đúng không? Chờ anh thêm một năm nữa thôi, chỉ cần anh chứng minh được thực lực cho ba thấy, có thể đứng vững trong tập đoàn Lục thị thì anh nhất định sẽ cưới em."
Một năm thật ra không phải quá dài để cho ai đó cơ hội, nhưng Âu Nhược Vũ lại chẳng có đủ thời gian để trao cho hắn thêm nữa.
"Anh không nghe rõ sao? Tôi nói tôi chán rồi, là chán Lục Tư Phàm anh nên mới không muốn tiếp tục. Thanh xuân của người con gái ngắn lắm, làm sao có thể vì ai mà lãng phí."
Từng câu chữ đều thốt ra trong sự kiên định, khiến Lục Tư Phàm tuyệt nhiên rất sốc. Hắn chỉ mới đi công tác có một tháng, vậy mà lúc trở về lại mất đi người mình yêu là sao chứ? Điều gì đã khiến cô gái của hắn thay đổi?
"Anh hiểu rồi, nếu em không muốn chờ, vậy ngay ngày mai anh sẽ nói ba mẹ mang sính lễ sang hỏi cưới em. Đừng giận anh nữa nha!"
Hạ thấp cái tôi xuống, Lục Tư Phàm vẫn nắm tay cô, hết lòng năn nỉ, những kết quả vẫn vậy, bị đối phương phũ phàng cự tuyệt.
"Nói ba mẹ sang hỏi cưới tôi? Anh không thử nghĩ lại địa vị của mình xem, lời anh nói có thể dễ dàng sai khiến người khác thế à? Từ giờ phiền anh tránh xa tôi một chút, đừng day dưa níu kéo thêm nữa, phiền lắm."
Dứt khoát xô đẩy người đàn ông ra, Âu Nhược Vũ thẳng thừng bỏ đi trong sự lạnh lùng khắc sâu nơi ánh mắt. Đôi chân vội bước mỗi lúc mỗi nhanh để không ai phải nhìn thấy hai hàng nước mắt đang tuôn rơi ướt đẫm gò má.
Chính cô muốn chia tay và cũng chính cô là người ôm lấy đau khổ, dằn vặt lẫn tự trách hơn bất cứ ai cũng vì nỗi khổ tâm khó nói thành lời.
Cô khóc, còn nước mắt của người ở lại cũng rơi rồi. Lục Tư Phàm xiết chặt món quà bị chối từ trong tay, từ từ gặm nhấm nỗi đau mất người yêu, từ từ thấm thía hết những gì cô bỏ lại.
Địa vị của hắn ư? Cũng đúng, suy cho cùng thì Lục Tư Phàm hắn chỉ là đứa con của người đến sau, làm sao có đủ quyền lực trở thành người thừa kế hiển hách của Lục gia.
Nhưng chẳng lẽ chỉ vì vậy mà hắn phải từ bỏ người mình yêu? Kết thúc cuộc tình đẹp đẽ suốt hai năm, sao có thể cam tâm chấp nhận.
......................
Âu Nhược Vũ trở về nhà với đôi mắt sưng húp, gương mặt buồn bã như vừa trãi qua cơn bão lòng đã càn quét tất cả.
"Con đã chia tay với cậu ta rồi chứ?"
Cô vốn muốn lướt qua hai người đang ngồi trong phòng khách là ba và vợ lẻ của ông ấy để đi lên phòng, nhưng vẫn phải nán lại khi nghe thấy câu hỏi.
"Chia tay rồi. Ba định khi nào chuyển tiền để tiến hành phẫu thuật cho mẹ con?"
"Chờ hôn lễ của con và Lục Tư Duệ tiến hành ổn thoả đâu vào đấy, để cậu ta lên tiếng giúp đỡ công ty ta thoát khỏi tình cảnh khó khăn trước mắt rồi lo chuyện phẫu thuật của mẹ con cũng không muộn. Dù gì cũng chỉ có hơn một tháng nữa thôi, bác sĩ bảo chờ được."
Đấy! Đó chính là lý do khiến Âu Nhược Vũ phải tự kết thúc tình yêu của đời mình để cứu vớt sản nghiệp của gia đình, hay nói đúng hơn là để cứu mẹ cô thoát khỏi căn bệnh nan y quái ác.
Hôm nay đau khổ tột cùng nhưng cô chẳng trách ai cả. Chỉ trách bản thân sinh ra không phải là con trai như ý muốn của ba mình nên đành chấp nhận chịu cảnh làm vật hi sinh.
Tối hôm đó, trời đột nhiên đổ mưa rất to, mưa xối xả như muốn thay cô trút hết muộn phiền nhưng lại vô tình dội hết nước lên cơ thể của người đàn ông vẫn đang đứng lì ngoài cửa chẳng chịu đi.
Lục Tư Phàm đã gào thét muốn được gặp người mình yêu, khiến Âu Nhược Vũ như sắp phát điên vì xót, nhưng chẳng thể nào làm gì khác hơn trong nghịch cảnh này.
Cô trốn một gốc trong phòng, ngoài trời mưa rơi bao nhiêu giọt cũng chẳng giọt nào "trĩu nặng" bằng nước mắt trên mi cô.
Một tháng sau...
Lục gia sắp có hỷ, nên khắp nơi trong nhà đều trang trí theo phong cách hỷ sự, có hoa tươi, thảm đỏ, lồng đèn và một chữ hỷ to ngay trước đại sảnh và cũng là ngày Lục Tư Phàm được ông Lục - Lục Quân Sơn gọi về.
Vừa về tới cửa nhà, hắn đã chạm mặt anh trai cùng cha khác mẹ, Lục Tư Duệ.
"Em về rồi à? Về thì ở nhà luôn đi, chuẩn bị chung vui tiệc cưới của anh vào ngày mai."
Lời mời chào tỏ rõ thiện ý, nhưng Lục Tư Phàm vẫn tuyệt nhiên lạnh lùng, bởi vốn dĩ đây là vẻ mặt thường thấy của hắn khi trở về Lục gia.
"Tôi vào nhà gặp ba một chút." Lục Tư Phàm lạnh nhạt lướt qua.
Lục Tư Duệ lúc đó lại cố tình nói vọng theo.
"Cô dâu của anh là người quen của em đấy Tư Phàm, chắc em cũng không thấy tò mò đâu nhỉ?"
Đúng thật là Lục Tư Phàm sẽ chẳng mảy may để ý nếu anh không nghĩ tới Âu Nhược Vũ, cảm giác hồi hộp nhất thời khiến hắn phải dừng bước.
"Anh biết em không quen biết nhiều phụ nữ, nhưng người này từng rất thân với em, nên anh mới định hỏi xem em có còn nhớ hay không."
Lục Tư Duệ nói đến đây thì bàn tay của Lục Tư Phàm đã bất giác cuộn thành nắm đấm, nơi trái tim nóng ấm như sắp nhảy cẩn ra ngoài vì đập mạnh.
Người từng rất thân với hắn chỉ có một...
"Âu Nhược Vũ, cái tên này có phải rất quen không? Anh yêu thầm cô ấy từ thời cấp ba đến nay cũng hơn năm năm, cuối cùng cũng cầu hôn thành công."
Tuy câu từ bình thản, nhẹ nhàng nhưng đối với Lục Tư Phàm mà nói lại là nhác dao đang cứa mạnh vào trái tim khi biết tin vị hôn thê của Lục Tư Duệ anh lại là bạn gái cũ vừa chia tay cách đây một tháng.
Chẳng một ai hay biết suốt một tháng qua, hắn đã phải nếm trải những gì, đau khổ, nhớ nhung, nay lại sinh ra căm hận mà biến hoá tâm tính đổi thay.
"Trùng hợp thật, Âu Nhược Vũ lại là người yêu cũ của tôi. Hy vọng món đồ mà tôi vứt đi sẽ khiến anh vui vẻ."
Ung dung bỏ lại vài câu với thái độ khinh thường, phóng túng rồi Lục Tư Phàm mới rời đi.
Nói thì nói vậy nhưng liệu hắn có dễ dàng buông bỏ?
......................
Hôm sau, cuối cùng ngày trọng đại nhất đời người con gái của Âu Nhược Vũ cũng đến. Rõ ràng là ngày vui, nhưng trên nét mặt xinh xắn ấy lại chẳng có lấy một nụ cười vì lát nữa chú rể đến đây, đó đâu phải là người đàn ông cô yêu...
"Tiểu thư, nhà trai đến rồi."
Thông báo của người làm giúp Âu Nhược Vũ trở về thực tại sau bao giây phút thẩn thờ.
Cô lấy khăn giấy chậm khô nước mắt, mới nói:
"Chị xuống ngay đây."
Ngày lấy chồng, không kẻ đón đưa, không bạn bè cũng chẳng có mẹ kề bên, Âu Nhược Vũ cứ thế gả đi.
Cô bước lên xe hoa, chú rể ở ngay bên cạnh nhưng đối phương lại đang đeo mặt nạ, không nhìn cũng chẳng nói năng gì đến Âu Nhược Vũ, nên cô cũng lơ đi.
Đến nơi tổ chức hôn lễ, Lục Tư Duệ vẫn đeo mặt nạ khiến rất nhiều người tò mò, bàn tán, nhưng thấy anh mặc vest chú rể, còn có cả nhẫn cưới trong tay nên mọi sự thắc mắc đều nhanh chóng bị bỏ qua.
Cho tới khi thời khắc trao nhẫn đã xong, theo thủ tục MC sẽ bảo dâu rể trao nhau nụ hôn nồng nàn để gắn chặt yêu thương thì Âu Nhược Vũ lại lưỡng lự tránh né, không hiểu sao lúc ấy trên môi chú rể lại xuất hiện nụ cười trào phúng và cũng sau giây phút ấy, chiếc mặt nạ đang che đi nửa khuôn mặt điển trai được hắn tháo xuống. Khi ấy, Âu Nhược Vũ căn bản còn chưa kịp nhìn rõ mặt đã bị đối phương trực tiếp cưỡng hôn ngay chốn đông người, trong khi toàn thể khách khứa đền đang xầm xì bàn tán vì chú rể lại là Lục Tư Phàm.
Đến ông Lục và hai vị phu nhân cũng không tránh khỏi bất ngờ, khó xử, cau có nhíu mày.
Lục Tư Phàm ở đây, vậy Lục Tư Duệ đang ở đâu? Chuyện gì đã xảy ra với đại thiếu gia nhà họ Lục chứ?
Mọi thắc mắc đều đổ dồn hết vào người Lục Tư Phàm, nhưng hắn bấy giờ vẫn mãi mê với nụ hôn nhiệt huyết trên môi Âu Nhược Vũ, ngang nhiên cưỡng đoạt đến khi hô hấp sắp không lưu thông mới chịu buông tha.
"Âu Nhược Vũ, từ giờ em là vợ tôi."
Lục Tư Phàm nhoẻn miệng cười lạnh, nơi ánh mắt đã không còn chút ấm áp nào như thuở yêu nhau, khiến Âu Nhược Vũ không biết nên vui hay buồn.
Rốt cuộc cô nên vui vì người cô yêu ngang nhiên cướp dâu thế này, hay nên lo vì sợ rằng phía trước con đường là hố sâu tăm tối.
Cái kết nào cho một tình yêu hoá thành thù hận?
Lục gia không khỏi dậy sóng một phen sau màn cướp dâu quá đổi ngang nhiên của Lục Tư Phàm. Hơn 10 giờ khuya, nhưng không ai được phép chợp mắt chỉ vì muốn chấn vấn, hỏi tội hắn.
"Nói đi, rốt cuộc anh hai con đang ở đâu? Và tại sao lại hành xử ngông cuồng như thế này hả?" Ông Lục tức giận dò hỏi.
Đại phu nhân Tuyết Yên lại đang lo đứng lo ngồi khi chưa biết rốt cuộc con trai Lục Tư Duệ của mình đang ở đâu.
Thế mà Lục Tư Phàm vẫn đang rất ung dung, thoải mái như chẳng có việc gì lớn lao.
"Sáng nay anh hai bảo mệt nên mượn con đi đón dâu dùm thôi mà, có gì đâu mà mọi người căng thẳng thế."
"Lục Tư Phàm, anh mượn mày đi đón dâu khi nào hả?"
Hắn vừa dứt câu thì Lục Tư Duệ từ trên cầu thang đang đi xuống đã cất tiếng chất vấn, khiến lời nói dối của Lục Tư Phàm nhanh chóng bị lật tẩy.
"Ba mẹ, chính nó đã lén đánh ngất rồi trói nhốt con ở trong phòng, sau đó giả dạng để thực hiện âm mưu cướp dâu."
Trước màn vạch tội của Lục Tư Duệ, ánh mắt sắc lạnh của ông Lục- Lục Quân Sơn hiển nhiên đang hướng trọn về phía Lục Tư Phàm.
"Tại sao phải làm ra nông nổi này hả, Tư Phàm? Âu Nhược Vũ vốn là vị hôn thê của anh hai mày cơ mà?"
"Đơn giản thôi, vì muốn cô ta là vợ con. Mọi người ai cũng thấy, báo chí cũng rầm rộ đăng tin rồi, bây giờ có muốn thay đổi cũng không được.
Anh hai Tư Duệ đẹp trai, tài giỏi như vậy, nhắm mắt cũng có thể chọn được một người khác vừa ý hơn mà. Còn Âu Nhược Vũ, thôi thì nhường lại cho Tư Phàm vậy!"
Thái độ cao ngạo, lời lẽ ngông cuồng đã "giúp" hắn nhận lấy một cú đấm đau điếng từ vị trí Lục Tư Duệ, khiến mọi người một phen hốt hoảng.
Nhị phu nhân- bà Lệ Hằng vội vàng chạy tới thăm hỏi: "Có sao không con? Sao phải làm ra chuyện như này chứ, có xứng đáng gì đâu hả con?"
Một cú đấm, đôi ba lời than phiền từ người mẹ mà Lục Tư Phàm kính quý, yêu thương nhất cũng chẳng khiến hắn nao núng, mà ánh mắt lúc ấy chỉ dành trọn về phía Âu Nhược Vũ cách đó không xa.
Hắn đưa tay lau đi vệt máu nơi khoé môi, thoáng cười nhạt rồi mới nói:
"Để có được người phụ nữ mình thích, thì đáng chứ mẹ. Đánh cũng đánh rồi, chắc anh hai không mặt dày đòi lại người phụ nữ đã thành thân bái đường với tôi đâu nhỉ?"
"Mày..."
Lục Tư Duệ tức tối đỏ mặt, lại muốn lao tới tẩn cho tên em trai đáng chết ấy một trận, nhưng ông Lục đã lên tiếng:
"Thôi đi. Chuyện cũng đã lỡ dở rồi, xem như hai đứa không duyên không nợ, để ba tìm cho con người khác tốt hơn, môn đăng hộ đối hơn."
"Nhưng tiểu Vũ là người con yêu. Sao ba có thể đối xử thiên vị như vậy được?" Lục Tư Duệ căn bản vẫn không thể chấp nhận.
"Không như vậy thì bây giờ phải làm sao? Hay con muốn mang tiếng cướp vợ của em trai? Phụ nữ thôi mà, không có người này thì còn người khác. Cứ vậy đi, mọi người giải tán."
Lục Quân Sơn bỏ đi, bà Tuyết Yên liền bước tới an ủi Lục Tư Duệ.
"Thôi bỏ đi con, rồi những kẻ tâm địa độc ác, ngông cuồng ngạo mạn hôm nay cũng sẽ phải trả giá thôi.
Đi, theo mẹ lên phòng để mẹ xem có chỗ nào bị thương không."
Lục Tư Duệ bị bà Tuyết Yên kéo đi.
Ngay sau đó, đến lượt Âu Nhược Vũ bị Lục Tư Phàm đưa thẳng lên phòng, mặc dù cô liên tục vùng vẫy, chống cự thì kết quả vẫn bị đưa vào căn phòng tối tăm của người đàn ông ấy, bị ném thẳng lên chiếc giường king size rộng lớn.
Phòng không sáng đèn, nhưng ánh trăng rực rỡ ngoài trời vẫn đủ ánh sáng hoạ vào gian phòng đang chứa đựng bầu không khí nóng bức qua tấm cửa kính lớn ngăn cách ban công.
Ánh trăng sáng hoạ thẳng vào người đàn ông, giúp Âu Nhược Vũ nhìn thấy rõ ràng từng chiếc cúc áo sơ mi, đến thắt lưng đang được chính tay Lục Tư Phàm cởi bỏ. Chẳng mấy giây sau, hắn đã bước đến thật gần với người phụ nữ.
"Tư Phàm, anh muốn làm gì?" Nhược Vũ lo lắng, liên tục lùi về sau.
"Kết hôn rồi, chẳng phải nên động phòng hay sao "chị dâu"?"
Lục Tư Phàm mỉm cười quỷ dị, chỉ cần dùng một tay đưa qua sau gáy đã có thể cố định đầu cô gái để hắn thực hiện nụ hôn cuồng nhiệt trên đôi môi mềm mại đang không ngừng run rẩy.
Từng yêu nhau hơn hai năm, nhưng đây là lần đầu tiên cả hai vượt quá giới hạn. Cũng từng nghĩ sẽ trao hết mật ngọt cho nhau, nhưng dòng đời đưa đẩy lại đẩy vào nghịch cảnh oái oăm thế này.
Âu Nhược Vũ nhất thời căng thẳng, cô không muốn tiếp tục làm vật tiêu khiển để thoả mãn bất cứ ai trong tình cảnh này, nên dứt khoát cắn mạnh vào môi hắn, khiến máu tươi nhanh chóng lan vào khoang miệng, nụ hôn cũng từ đó mà dừng lại với hai hơi thở nóng ấm, mạnh mẽ đối đầu rồi hoà nhập vào nhau trong làn không gian ngột ngạt.
Lục Tư Phàm nhìn cô, tuy ánh mắt lạnh lùng nhưng lại len lỏi chút đau thương, khổ sở cùng nụ cười nhạt nhẽo trên môi.
"Tức giận lắm đúng không? Tại tôi mà em không được trở thành đại thiếu phu nhân của Lục gia, một cương vị mà hầu như cô gái nào cũng mơ ước."
Download MangaToon APP on App Store and Google Play