Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ 52Aza ] Ánh Dương Của Em

1. Mùa Hạ Gặp Em.

Liana
Liana
Not support
_______________________
Mùa hạ năm ấy, sân trường như bị nhấn chìm trong biển nắng.
Ánh sáng đổ xuống từng bậc thềm, loang lổ trên tường vôi cũ, hắt lên màu vàng ươm của tuổi trẻ. Tiếng ve râm ran kéo dài không dứt, như một bản nhạc nền cho những tháng ngày sắp trôi đi mãi mãi.
Phương Thảo chạy từ phòng tập nhảy về lớp học, áo sơ mi dính sát vào lưng vì mồ hôi.
Thực tập sinh idol, danh xưng nghe có vẻ hào nhoáng, nhưng thực chất chỉ là những buổi tập đến kiệt sức và những bữa ăn vội vàng.
Trần Thảo Linh [ Lyhan ]
Trần Thảo Linh [ Lyhan ]
// vừa quạt cho 52Hz vừa càm ràm //
Trần Thảo Linh [ Lyhan ]
Trần Thảo Linh [ Lyhan ]
Mày tập vừa thôi! Trời này mà còn cố là xỉu thiệt đó.
Nguyễn Diệu Huyền [ Pháo ]
Nguyễn Diệu Huyền [ Pháo ]
// chống nạnh //
Nguyễn Diệu Huyền [ Pháo ]
Nguyễn Diệu Huyền [ Pháo ]
Top ai đồ tương lai mà gục giữa sân trường thì coi sao được.
Lê Ánh Nhật [ Miu ]
Lê Ánh Nhật [ Miu ]
// đưa chai nước, lắc đầu bất lực //
Chị chỉ cười. Nụ cười luôn ngạo nghễ, luôn mang theo tham vọng rực cháy hơn cả mặt trời tháng sáu.
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Không chết được đâu.
Nói xong, chị bước thêm vài bước.
Rồi trời đất quay cuồng.
Mọi âm thanh như rút xa khỏi tai.
Nắng vỡ thành từng mảng chói lòa trước mắt. Chị ngã xuống, giữa sân trường ngập gió.
Khi ý thức mơ hồ quay lại, thứ đầu tiên chị cảm nhận được là một bàn tay mát lạnh áp lên trán mình.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Chị… uống chút nước đi.
Giọng nói ấy dịu như một làn mây lướt qua.
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
// mở mắt //
Ngược sáng, có một cô gái đang cúi xuống nhìn mình. Tóc em buộc thấp, vài sợi bay lòa xòa trước gương mặt thanh tú.
Đồng phục dính vài vệt màu vẽ chưa kịp lau. Ánh mắt trong veo, lo lắng nhưng rất bình tĩnh.
Chị chợt thấy nắng dịu đi.
Em đỡ chị ngồi dậy, đưa chai nước đến môi. Những ngón tay em khẽ run, không ai nhận ra, trừ chính em.
Lồng ngực bên trái nhói lên một nhịp, như nhắc nhở điều gì đó.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Chị đừng cố quá… // nói nhỏ //
Chị nhìn em, thật lâu.
Một khoảng lặng kéo dài giữa hai người, giữa biển nắng và tiếng ve.
Rồi chị cười.
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Từ giờ, em là ánh dương của chị.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
// khựng lại //
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Gì cơ?
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Ánh dương.
Chị lặp lại, giọng chắc nịch, đôi mắt lấp lánh.
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Vì em xuất hiện là chị sống lại đó.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
// bật cười khẽ //
Tiếng cười mềm như gió. Nhưng trong sâu thẳm, trái tim yếu ớt của em lại đập nhanh hơn một nhịp.
Chi, Cam và Sara từ xa chạy lại, hốt hoảng hỏi han.
Lyhan khoanh tay nhìn cảnh ấy, nhướng mày trêu.
Trần Thảo Linh [ Lyhan ]
Trần Thảo Linh [ Lyhan ]
Ồ? Ánh dương cơ à?
Chị mặc kệ. Ánh mắt chị chỉ dừng lại nơi em.
Nắng vẫn đổ xuống, vàng rực.
Không ai biết rằng, chính khoảnh khắc ấy đã mở ra một câu chuyện mà sau này, dù bao nhiêu năm trôi qua, chị vẫn không thể quên.
Có những cuộc gặp gỡ tưởng chừng chỉ là tình cờ.
Nhưng thực ra… là định mệnh.

2. Nắm Tay Dưới Hoàng Hôn.

Liana
Liana
Not support
Chiều hôm ấy, bầu trời như được pha bằng mật ong và cam chín.
Phòng tập nằm ở tầng ba, cửa kính lớn hắt vào thứ ánh sáng hoàng hôn dịu dàng đến nao lòng. Sàn gỗ phản chiếu bóng chị, cao, thon, từng động tác dứt khoát, quyết liệt như thể đang đối đầu với cả thế giới.
Nhạc dừng.
Chị thở gấp, chống tay lên đầu gối. Mồ hôi lăn dọc sống mũi, rơi xuống sàn thành những giọt lặng im.
Cửa phòng khẽ mở.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Chị lại quên ăn rồi đúng không?
Em bước vào, tay ôm túi bánh và chai nước. Ánh nắng sau lưng em kéo dài cái bóng nhỏ bé trên sàn gỗ.
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
// ngồi phịch xuống, tựa lưng vào gương //
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Thực tập sinh mà. Không liều thì sao nổi tiếng được.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
// ngồi cạnh, mở túi bánh, đưa cho chị //
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Nhưng nổi tiếng để làm gì nếu chị ngã giữa đường vì quá sức?
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
// bật cười khẽ //
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Để có thể nắm tay người mình yêu mà không sợ ai nói gì.
Không khí bỗng chốc chậm lại.
Em cúi mặt. Ngón tay siết nhẹ mép túi bánh. Lồng ngực bên trái nhói lên, một nhịp rất nhanh, rất sâu.
Em lén hít thở, cố giữ giọng bình thường.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Chị nói như vậy… em áp lực lắm đó.
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Áp lực vì sao?
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Vì nếu chị nổi tiếng thật… em sợ mình không còn đứng cạnh chị được nữa.
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
// quay sang nhìn em //
Ánh nắng cam rơi lên mái tóc em, nhuộm thành một vầng sáng dịu.
Gương mặt ấy mong manh đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng sợ vỡ tan.
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
// đưa tay ra //
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Nắm thử xem.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
// ngẩn người //
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Hả?
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Nắm tay chị.
Em chần chừ vài giây. Tim bắt đầu đập nhanh. Không chỉ nhanh, mà loạn.
Cuối cùng, em đặt bàn tay mình vào tay chị.
Bàn tay chị ấm và chắc. Bàn tay em mát, hơi run.
Khoảnh khắc ấy, cả căn phòng như lặng đi. Chỉ còn tiếng tim đập, dồn dập trong lồng ngực em.
Thình thịch. Thình thịch.
Em không phân biệt được đó là vì rung động… Hay vì cơn đau âm ỉ vừa thoáng qua nơi trái tim yếu ớt của mình.
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
// siết nhẹ //
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Tay em lạnh quá.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Chắc… do em thiếu nắng.
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Vậy để chị làm nắng cho em.
Câu nói nửa đùa nửa thật, nhưng ánh mắt chị thì không hề đùa.
Em nhìn chị, môi cong lên thành nụ cười rất nhỏ.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Chị hứa… dù sau này có đứng trên sân khấu lớn đến đâu, cũng không buông tay em chứ?
Chị không suy nghĩ.
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Trần Thị Phương Thảo [ 52Hz ]
Hứa.
Một chữ ngắn gọn, nhưng nặng hơn cả tương lai.
Ngoài cửa kính, hoàng hôn dần tắt. Ánh sáng rút khỏi sàn gỗ, để lại hai bóng người ngồi sát bên nhau.
Em khẽ tựa đầu lên vai chị. Tim vẫn đập loạn.
Không chỉ vì yêu.
Mà vì em biết, thời gian của mình… không dài như ánh chiều hôm nay.

3. Bí Mật Trong Hồ Sơ Bệnh Án.

Liana
Liana
Not support
Buổi sáng hôm đó trời âm u, nắng không còn gay gắt như những ngày trước. Lớp mỹ thuật yên tĩnh, chỉ có tiếng bút chì sột soạt trên giấy và mùi màu nước nhè nhẹ lan trong không khí.
Em ngồi bên cửa sổ, ánh sáng xám nhạt phủ lên mái tóc mềm. Trên giá vẽ là một bức tranh còn dang dở, hình một cô gái đứng giữa biển nắng, lưng quay về phía người nhìn.
Màu vàng được tô rất kỹ, như thể sợ thiếu đi một chút sẽ không đủ ấm.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
// nghiêng đầu nhìn sang //
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Ê, nay mặt mày tái quá đó.
Khương Hoàn Mỹ [ Orange ]
Khương Hoàn Mỹ [ Orange ]
// gật gù //
Khương Hoàn Mỹ [ Orange ]
Khương Hoàn Mỹ [ Orange ]
Tối qua lại thức khuya hả?
Hansara
Hansara
// chống cằm //
Hansara
Hansara
Hay nhớ ai đó?
Em cười, nụ cười quen thuộc dịu dàng.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Không có gì đâu, chỉ hơi mệt chút thôi.
Nhưng lồng ngực bên trái bắt đầu thắt lại.
Nhịp tim lệch đi một nhịp.
Rồi một nhịp nữa.
Mọi thứ trước mắt bỗng nhòe dần. Màu sắc hòa lẫn vào nhau, như nước loang trên giấy. Tiếng bạn bè gọi tên em trở nên xa xăm.
Khương Hoàn Mỹ [ Orange ]
Khương Hoàn Mỹ [ Orange ]
Ê! Này! Sao vậy?!
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Này, Sáng mày sao vậy!?
Hansara
Hansara
// hoảng, lay người Aza //
Cây bút chì rơi xuống sàn.
Cơ thể em đổ gục.
_____________________
Mùi thuốc sát trùng.
Ánh đèn trắng đến lạnh lẽo.
Khi em tỉnh lại, trần nhà bệnh viện hiện ra trước mắt. Tim vẫn còn đau âm ỉ, từng nhịp đập nặng nề như kéo theo cả cơ thể chìm xuống.
Bên ngoài phòng, giọng bác sĩ trầm xuống.
Bác sĩ
Bác sĩ
Bệnh tim bẩm sinh của em ấy đã chuyển sang giai đoạn nặng. Chức năng tim suy giảm nhanh hơn dự đoán.
Chi bật khóc. Cam siết tay Sara đến trắng bệch.
Khương Hoàn Mỹ [ Orange ]
Khương Hoàn Mỹ [ Orange ]
Bao lâu nữa… ạ?
Bác sĩ im lặng vài giây.
Bác sĩ
Bác sĩ
Khó nói chính xác. Nhưng… thời gian không còn nhiều.
Câu nói ấy như lưỡi dao cắm thẳng vào không khí.
Em nghe rõ từng chữ.
Khi bác sĩ bước vào, em đã ngồi dậy, lưng dựa vào thành giường. Gương mặt bình tĩnh đến mức đáng sợ.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Em còn… bao lâu?
Bác sĩ
Bác sĩ
Chúng tôi sẽ cố gắng điều trị để kéo dài nhất có thể. Nhưng em nên chuẩn bị tinh thần.
Chuẩn bị tinh thần. Chuẩn bị cho điều gì? Cho việc rời xa chị?
Điện thoại trong túi rung lên. Tên chị hiện sáng trên màn hình.
💬: Ánh Dương của chị đang làm gì đó?
Một tin nhắn ngắn ngủi, kèm icon mặt cười. Em nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
// ngón tay run nhẹ //
Nếu chị biết… Chị sẽ bỏ tất cả.
Chị sẽ không đứng trên sân khấu. Chị sẽ không rực rỡ. Em không thể để điều đó xảy ra.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
// tắt màn hình //
Khi Chi bước vào, mắt còn đỏ hoe, em chỉ khẽ nói.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Đừng nói cho chị ấy biết.
Hansara
Hansara
// nghẹn giọng //
Hansara
Hansara
Nhưng mà-
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Đừng.
Giọng em rất nhẹ. Nhưng kiên quyết.
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng [ Aza ]
Chị ấy còn cả bầu trời phía trước.
Em nhìn ra cửa sổ. Bầu trời xám xịt, không có nắng. Có lẽ từ hôm nay, em phải học cách rời xa ánh dương của mình.
Dù trái tim này… đang đập yếu dần từng ngày.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play